Chap 27: Nam trở về!

Hôm sau vừa đi đến cổng công ti, cô đã thấy một chiếc xe thể thao mui trần đậu ngay bên kia đường. Một người con trai đứng tựa lưng vào chiếc xe. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng, dáng dong dỏng cao, mái tóc dài nhìn vô cùng lãng tử. Anh mặc một bộ vét đen, hai tay khoanh trước ngực, đeo chiếc kính râm cũng màu đen nốt. Trong ánh nắng sớm của một ngày cuối thu, anh vô cùng nổi bật khiến ai đi qua cũng bất giác ngoái nhìn.

Anh thờ ơ nhìn người đó vài giây, rồi quay đi về phía cửa của công ti. Cô không có hứng thú về mấy việc: trai đẹp, xe đẹp như mấy chị cùng công ti. Đối với cô thì ai cũng như ai mà thôi. Nghĩ vậy cô rảo bước nhanh về phía cửa, vừa định chạm tay vào cánh cửa thì đã có người túm lấy khuỷu tay cô, kéo lại.

Giật mình xoay người, nhìn người đó mấy giây nhưng cô vẫn không nhận ra, thấy vậy anh ta lên tiếng, giọng khàn khàn:
-Mới 4 năm đã quên anh rồi sao?
-…
-Không nhận ra à?
-…

Người đó nhìn vẻ mặt “vẫn không nhận ra” của cô, rồi thở dài, nói:
-Anh Nam đây, Nguyễn Ngọc Nam đây!
-À..-Lông mày cô giãn ra, nhìn anh rồi nói- Xin lỗi, đúng là đã quên.
-Em..Anh đã bảo không được quên rồi mà!
-Xin lỗi, giờ tôi có hẹn với khách hàng.
-Anh chính là khách hàng đây. –Nam thoáng cười, môi hơi nhếch lên.

Anh nhìn Nam, nhíu mày. Thấy vậy anh bảo:
-Đi, chúng ta đến quán cà phê đi, anh có nhiều chuyện muốn hỏi em.

Nói rồi không nói không rằng, kéo tay cô ra xe, làm mấy chị cùng công ty gọi với theo:
-Anh ơi, khách của em hả? Sao không vào văn phòng, đi đâu đấy?
-Em…

Chưa kịp nói, Nam đã mở cửa xe, mời cô vào trong, cô nhíu mày bảo:
-Một người như anh cũng biết đến ga lăng sao?
-Tất nhiên rồi, chỉ có mình em được như vậy thôi!

Anh không nói gì nữa, ngồi vào xe. Nam đóng cửa xe rồi ra chỗ của mình.
_
Quán cà phê Thanh Lam.

-Hai anh chị dùng gì ạ?-Cô phục vụ bước ra, tay cầm cuốn menu đưa cho hai người. Nam hỏi:
-Em uống gì?
-Cà Phê đá, không đường!

Nam nghe vậy, cười, rồi nói:
-Cho 1 cà phê đá không đường, một nước cam!
-Vâng!- Cô phục vụ nói, rồi đi vào trong.
-Singapo đâu có nhiều cam.- Cô lơ đãng nhìn ra ngoài.
-Anh gọi cho em đó, uống cà phê đâu có tốt.
-Cảm ơn, tôi quen rồi.

-Nước của anh chị đây.-Cô phục vụ quay trở lại, tay định đặt li nước cam xuống trước mặt cô thì bị ngăn lại, cô nói:
-Tôi uống cà phê.
-A, vâng. – rồi cô phục đặt li nước cam xuống trước mặt Nam. Lại đặt cà phê xuống gần cô. Nam nhìn cô, mắt tròn xoe. Đợi cô phục vụ đi, anh nói:
-Anh gọi nước cho em cơ mà.
-Nhưng tôi không nói sẽ uống cái đó – Nhấp một ngụm cà phê, cô nói tiếp- anh tự gọi cho mình mà.
-Anh gọi cho em!
-Vậy gọi cô phục vụ lại đây, hồi nãy chắc cô ấy cũng nghe tiếng tôi nói tôi muốn uống cà phê chứ không phải nước cam.
-Em..-Nam cứng họng, xong lại cười, nói- Đúng là miệng lưỡi luật sư.
-Đúng. Hôm nay anh gọi tôi, có việc gì?

Nam không nói gì, nhìn cô một lúc, xong rồi nói:
-Em thay đổi nhiều quá!
-…
-Ngày trước em cũng lạnh, nhưng giờ còn lạnh hơn thì phải. Em…còn có vẻ lấn át người khác nữa.
-..đúng..tôi là như vậy.

Im lặng một lúc, Nam nói tiếp:

-Thật ra, anh đã biết chuyện của cậu Minh đó!
-…
-Hôm qua Khánh có kể lại cho anh nghe, 4 năm trước…giá như..lúc đó anh ở bên em, chắc em cũng không đến nỗi lạnh như vậy!

Anh nhắm mắt, xong lại mở ra, nói:
-Trên đời..không có 2 từ..giá như!
-Phải, nếu có…chắc sẽ không phải là cuộc đời.

-Xin lỗi, đã gợi cho em chuyện không vui. Em xem báo hôm nay chưa, em có trong này đó. – Nói rồi, Nam lấy 1 tờ báo ở trong túi trong của áo vét ra, giở đến trang có một dòng tít đỏ, khá bắt mắt, anh đọc – Luật sư Hoàng tiếp tục chiến thắng. – Xong lại nhìn xuống dòng cuối cùng, tiếp tục đọc- Cô gái mới bước sang tuổi 21 này sẽ có tiếp tục tham gia vào vụ làm sáng tỏ việc tham ô trốn thuế của nhà lãnh đạo xyz không? Chúng ta sẽ chờ việc quyết định của công ti Brand nơi cô đang làm việc. Sao? Em có tham gia vụ này không?
-Không!
-Sao? Anh nghĩ vụ này không quá khó với em.
-Khoảng thời gian đó, tôi có việc khác để làm.
-À , tiếc nhỉ. Nếu em thắng vụ đó, chắc cái danh hiệu Nữ hoàng luật sư sẽ rơi vào tay em đó.
-Tôi không cần những thứ như thế.
-Em…cứ thế này…làm sao..em..anh..- Nam lắp bắp câu này, làm cô không hiểu gì cả, lúc đấy tiếng điện thoại reo lên.

-Xin lỗi em. – Nam nghe điện thoại, một lúc, sau khi nghe xong, anh nói – Anh có việc phải đi, giờ anh đưa em về, hôm nào có thời gian, chúng ta sẽ nói chuyện.

Anh không nói gì, đứng lên đi ra ngoài. Lúc chia tay trước cửa công ti cô, nhìn cô đi vào trong, Nam thở dài, cô vẫn như vậy, nhưng cô không thể dễ cảm hóa như xưa nữa rồi, giờ đây anh sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với 4 năm trước đây.

Vừa bước vào công ti, Anh đã được nghe muôn vàn lời hỏi thăm:
-Anh này, cái anh vừa đi cùng em là ai vậy? Nhìn khá thành đạt. Thân chủ mới của em hả?
-Nhìn anh ta có vẻ lạnh lùng vậy mà cũng nắm tay em nhỉ?
-Có phải bạn cũ hay anh em trai gì không? Giới thiệu cho chị coi.

Anh nghe mà chóng cả mặt. Ai bảo đây là những luật sư lừng lẫy, nổi tiếng suốt bao năm qua chứ? Rốt cuộc họ chỉ làm “Mặt tiền” khi đứng trước tòa mà thôi, chứ bình thường thì vẫn có tính hám sắc, hám trai đẹp..Haizzz xã hội ngày càng loạn lạc chỉ vì bề ngoài của đàn ông.

-Không có gì, chỉ là bạn cũ thôi!
-A, vậy anh ta đang làm gì vậy? – Một chị xen vào.
-À, về việc này…hôm nay em mới gặp lại anh ta sau 4 năm nên..chưa tiện hỏi!
-Ùi,- mấy chị ỉu xìu- chán em quá đi.
-À, Anh này, mấy ngày nữa công ty tổ chức đi ra nước ngoài chơi đó, em đi không?
-Đi đâu?
-Chưa quyết định, thấy mấy anh cùng tổ chị bảo là hoặc là đi Anh, hoặc đi Mĩ.
-Cứ biết thế đã, em về văn phòng trước.

“Mĩ” đây là đất nước mà Minh đi rồi không trở lại. Cô đã quên Minh rồi phải không? Chính cô cũng không biết nữa. Nhớ ngày xưa, mới ngày nào còn nói chuyện, mà chỉ sau vài ngày, cậu đã không còn nữa. Những ngày đầu chưa thích ứng được việc đó, hàng ngày cô vẫn vô thức ngoảnh sang chỗ cậu ngồi, nhưng chỉ là một chỗ trống, như cảm xúc trong lòng cô lúc đó. Nhờ sự cô đơn đó, sự mất mát đó, cô không thể nặn ra nụ cười nữa. Cô là người đầu tiên của đất nước này có bằng luật sư khi mới 20 tuổi. Ban đầu các báo tha hồ tin tức để đưa cô lên mây, và giờ đây nó vẫn chưa hề giảm sút. Nhưng nghĩ lại thì.. cô chỉ có mọi thứ vật chất nhưng lại không có những tình cảm về tinh thần, nó khiến cô ngày càng lạnh lùng hơn!.

 

Đọc tiếp Anh nhất định làm em yêu anh – chương 28

 

4 Comments

  1. Phong_bình thường như bao người, ko hơn cũng ko kém says:

    Anh khó ưa ghê. Phong không thích chút nào hết.

  2. hoang son says:

    Paj? Chag day la co hoi de? 2 ng gap lai nhau sao,nhug ma theo loi ke? Thj mjh pi tai nan ko co tin tuc j nua? Ma’,lieu…,truyen ngay cag hap dan qua’.hj’

  3. kim duc says:

    Truyen chang gia gi.tac gia viet kem qua.tac gia nhan manh cai tu lanh cua hoang anh qua

  4. hồngnhung says:

    ha ha! tớ đoán thì chỉ có chuẩn miễn chỉnh lun!

Leave a Comment