- ” Không thể nào … thật chẳng giống ai , không thể được , sao lại là anh Hải Phương ? Nhất định Ni đang lừa dối tôi . Ni có biết tôi yêu Ni biết bao ! ” … Hải Phong gào lên trong đau đớn … và đã khóc , khóc trong câm lặng . Những giọt nước mắt chảy ngược thấm sâu trong tim làm trái tim Hải Phong vốn tưởng chừng chưa 1 lần bị tổn thương nay phải nhỏ những giọt lệ máu … những giọt lệ của sự đau khổ hòa lẫn tổn thương …
- Hải Phương xong chưa ? Ta lên đường nhé !
- Ơ … mẹ …
” Cộp … cộp ” … – Vì mẹ không yên tâm nên chắc con sang đó không được sinh sự nữa . Giờ con phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình …
- Con biết mà mẹ . Mẹ định làu bàu đến bao giờ nữa ? Con đâu phải trẻ con . xin mẹ đấy !
- Trong mắt mẹ thì dù 30 hay 50 Hải Phương vẫn là trẻ con !
- Ối … mẹ đừng beo thế , đau lắm !

Ba chàng hoàng tử và một nàng osin – chương 9
Khẽ thở dài , mắt rưng rưng , bà Hoàng Mai ôm lấy con …
- Con trai cưng của mẹ , mẹ yêu con lắm . Con phải bình yên khỏe mạnh nhé ! Gặp gì khó khăn nhớ liên lạc ngay với mẹ !
- Mẹ đừng lo , con sẽ ổn thôi !
- Lạ thế … vốn mình định đi du học trước , ai dè anh hai dành trước …. khẽ đẩy gọng kính … – cố nhé ! Qua đó đừng làm mất thể diện nước mình đấy !
- Yên tâm ! Nhất định tôi sẽ vinh quang quay về !
- Quay về ? Anh sẽ quay về chứ ?
- Không đâu , dù anh có về cũng đâu có gì vui … qua đó nếu sống quen rồi thì định cư lưu cư luôn .
- Định cư , lưu cư gì chứ , anh hai đừng gây tai vạ để bị đuổi về nước là mừng rồi !
- Hải Anh nói gì hả ? Muốn chết à ?
- Đến giờ rồi , đi thôi Hải Phương !
- Vâng , thưa mẹ !
- Anh ơi khoan đã ! Bánh quy và chocolate , trên máy bay nếu thấy chán thì anh lôi ra ăn !
- Bánh quy ? Anh đâu phải trẻ con . Nhưng thôi …. nể tình em chân thành tặng nên anh nhận ! Giữ sức khỏe nha Ni ! … – ” tạm biệt Ni ! Lần sau anh sẽ đối diện với em trong tâm trạng chín chắn hơn . Lúc đó ngọn lửa trong lòng anh chắc đã lụi tàn chỉ còn chút tro tàn . Nếu làm thế có thể vùi chôn tâm tư đối với em thì ” …
- Hải Phong ! Hôm nay Hải Phương đi du học ! Tôi sắp xếp hành trình để cậu tiễn nha ! Chắc phải vài năm nữa mới gặp .
- Khỏi mà ! Làm gì phải tiễn … anh ấy đâu tử tế … – ” đi rồi thì đừng về nữa , em không muốn nhìn thấy anh … anh như anh thì … đã nói rồi mà , anh hai du học vì anh ấy không thích Ni ” … mặt Hải Phong đượm buồn … – ” biết chứ , nhưng tôi không cách nào khác … chính tôi yêu thương anh ấy , giờ tôi mới biết … từ nay không cách nào đón nhận trái tim Hải Phong nữa ” …
” Ục … ục ” … – Làm gì thế Ni ? Trào ra hết rồi … ” tách ” … – Em sao thế ? Cứ đứng ngẩn ngơ …. bất ngờ Ni khóc …
- Sao ? Ni khóc à ?
- Anh … em quả là người chậm hiểu và ngu ngốc . Tại sao sau khi lỡ mất cơ hội em mới nhận ra ? Em cảm thấy buồn và giận mình lắm ! Nếu em thẳng thắn bày tỏ với anh ấy … thì sẽ không như vậy !
- Bày tỏ ? Với ai ? … Chẳng lẽ anh Hải Phương ? Ni bảo thích anh Hải Phương ? … Ni gật đầu . Ngỡ ngàng giây lát , Hải Anh cười lớn làm Ni tự dưng thấy ngượng ngùng …
- Gay go , đúng là ngốc mà , quá ngốc !
- Anh Hải Anh ? Quá đáng , sao cười chế giễu người ta ?
- Thiệt tình , cả đời chưa thấy ai ngu vậy . Ni không hề phát hiện trái tim mình và Hải Phương sợ bị phát hiện thích Ni nên đã bỏ chạy . Cả hai đúng ngốc y như nhau .
- Gì chứ ? Nói vậy là sao hả anh Hải Anh ?
- Dù anh hai hay Ni có khó ưa thì cả hai đều ngốc như nhau . Rất sợ bị lây nhiễm ngốc nên tôi bỏ cuộc thôi . Anh hai bỏ đi du học là vì Ni , anh Hải Phương cũng yêu Ni đó . Vì anh ấy yêu Ni nhưng không biết phải làm sao che giấu tình cảm đó nên anh ấy đã chọn cách đi du học ….
- ” lên máy bay hãng ăn ” … Hải Phương mở gói quà Ni đưa , bên trong kèm them 1 mảnh giấy … Hải Phương mở ra đọc …
” Anh hai … vì anh đi quá đột ngột nên em chưa kịp chuẩn bị gì … Du học xong anh hãy làm những việc anh thích , em sẽ nỗ lực sống 1 cuộc sống bình thường . Anh hai đừng bận tâm vì em và khi nào anh về em có câu này muốn nói với anh … rằng … em yêu anh … có lẽ anh sẽ quên em nhưng em luôn mong nhớ về anh ! Nên em sẽ chờ anh về ” …
- Sao ? … Hải Phương gào toáng lên … – Gì chứ ? Giờ mới nói câu này ?

…../