Chu Vĩ trên tay cầm tờ giấy kết quả, bước ra khỏi căn phòng trắng. Hàng lông mày nheo lại khi thấy ở dãy ghế phòng chờ vắng tanh, không một bóng người. Cảm giác lo lắng khiến cậu trở nên hoang mang.

Cậu sốt sắng chạy dọc khắp các dãy hành lang, hỏi han từng người một, nhưng tất cả đều vô ích.

Bộp !

Hình như cậu va phải một người, Chu Vĩ vội vã ríu rít xin lỗi.

- ‘‘Xin lỗi nhé, tôi vội quá…’’

Người con trai đứng dậy, chỉnh sửa lại trang phục, chất giọng rắng chắc, pha thêm một chút uy nghiêm.

- ‘‘Không có gì’’

- ‘‘À cho hỏi, anh có thấy một cô bé mù, cao khoảng chừng nầy…’’ – Chu Vĩ miêu tả – ‘‘tóc dài, à, cô ấy tên Di, anh có thấy không ạ?’’

- ‘‘Di?’’

Tên con trai có vẻ ngạc nhiên, đôi mắt thoáng buồn mông lung nhìn Chu Vĩ kiểu dò xét.

- ‘‘Không’’

Tên con trai đáp gọn rồi lạnh lùng bỏ đi…

Chu Vĩ vẫn dõi theo cái bóng cao ráo đang khuất dần sau những bậc thang…

Đôi mắt hổ phách chứa đầy những tia nhìn sâu sắc, như thể xoáy tận vào tim gan của đối phương, gương mặt lạnh lùng, mang vẻ chết chóc của một Ác Quỷ cô độc khiến Chu Vĩ không khỏi rùng mình.

Nhưng…trong cái vỏ bọc đơn độc mà anh ta tạo ra thì…hình như trong tâm hồn ấy đang ẩn chứa một nỗi buồn nào đó khi cậu nhắc đến tên ‘‘Di’’

Chu Vĩ bỏ qua những dòng suy nghĩ vớ vẩn, cậu vẫn chạy đi tìm Di khắp bệnh viện.

- ‘‘Cô y tá, cô có thấy cô bé mù đi cùng tôi ban nãy không?’’

- ‘‘A, cô bé ấy ở phòng 001 thì phải’’

- ‘‘Cám ơn’’

Chu Vĩ vội vã chạy đến phòng 001, trong đầu không thôi hiện ra những câu hỏi mang tính thắc mắc cao.

- ‘‘Đã bảo đừng đi lung tung rồi mà, hừ…Mà cô ấy đến phòng 001 làm gì nhỉ? Có người quen à?’’

Hộc hộc hộc !!!

Chu Vĩ thở dốc. Đứng trước ngưỡng cửa bên ngoài, Chu Vĩ toan định mở cửa thì giọng nói quen thuộc của một cô gái vang lên, khiến tay cậu ngưng lại.

- ‘‘Mẹ à, con nhớ mẹ lắm…Con…con…xin lỗi mẹ…’’

Bên trong, Di đang nhỏ từng giọt lệ buồn, rơi xuống bàn tay lạnh của người phụ nữ đang nằm bất động trên giường.

- ‘‘Con cũng nhớ anh ấy nữa, con nhớ Vũ Phong lắm mẹ ạ…’’

Bên ngoài, Chu Vĩ sửng sốt, khuôn mặt lộ rõ sự ngạc nhiên.

- ‘‘Mẹ? Cô ấy không phải là cô gái mồ côi sao? Mà…Vũ Phong là ai? Có quan hệ gì với cô ấy? Hừm, mình nhất định phải hỏi rõ bà Cầm mới được’’

Phía bên trong, Di hươ tay lần mò tìm đến cánh cửa.

Chu Vĩ nhanh chóng đi lùi về sau.

Cánh cửa mở ra, Di đưa tay lần theo vách tường bước đi. Gương mặt xinh đẹp vẫn còn ươn ướt nước.

- ‘‘A’’

Di ngã xuống, đưa tay xoa xoa vùng mắt cá chân.

Chu Vĩ nhanh chóng tiến lại gần, cuối thấp xuống.

- ‘‘Đồ ngốc, sao lại bất cẩn vậy? Trật chân rồi’’

- ‘‘Chu Vĩ? Sao cậu lại ở đây?’’

- ‘‘Vì ai mà tôi phải đi tìm chứ?’’

- ‘‘Xin lỗi nhé’’

Di cười trừ.

- ‘‘Có đứng dậy được không?’’

Di vịn vào vai Chu Vĩ, gắng gượng nhấc chân lên nhưng dường như càng khiến vết thương trở nên đau nhức hơn.

Di nhăn nhó, hàng lông mi cụp xuống, đưa tay xoa xoa bàn chân xưng tấy.

- ‘‘Đau quá’’

- ‘‘Cho chừa, cái tội cứ hay chạy nhảy lung tung’’

- ‘‘Cậu sẽ không bỏ mặc tôi đâu, đúng không?’’

- ‘‘Cậu nghĩ tôi không dám?’’

- ‘‘Ừ’’

Bạn gái của ác ma - Tập 40

Di mỉm cười, gương mặt đậm chất tự tin của Di khiến Chu Vĩ không khỏi thắc mắc.

- ‘‘Dựa vào đâu mà cậu khẳng định như thế?’’

- ‘‘Vì cậu là người tốt’’

Chu Vĩ phì cười, khịt cái mũi đang đỏ ửng, cậu quay lưng ngồi chõm xuống.

- ‘‘Nào, lên đi. Tôi đưa cậu về’’

- ‘‘Hì’’

Di vui vẻ trèo lên lưng Chu Vĩ.

Chu Vĩ vòng tay ra sau, đan lồng hai tay vào nhau như tấm đệm phía dưới. Cậu mỉm cười, đôi chân tự động bước đi.

Ra tới khỏi bệnh viện, Chu Vĩ đi thẳng về phía con đường dài rợp bóng, nắng gay gắt khiến Chu Vĩ cảm thấy khó chịu, cộng thêm sức nặng đè áp khiến đôi chân Chu Vĩ nhanh chóng rơi vào tình trạng mỏi đừ.

- ‘‘Này, cậu nặng thật đấy. Tôi ê lưng rồi đây’’

- ‘‘Thế hả? Có cần nghỉ chút không? Dù sao đường vẫn còn dài mà’’

- ‘‘Ừ, xuống đi’’

Chu Vĩ dừng lại, tư thế buông lõng, sẵn sàng đỡ Di bước xuống, nhưng trái ngược với tình thế, Di ương ngạnh ngồi lỳ trên lưng Chu Vĩ.

- ‘‘Gì thế? Sao không xuống?’’

- ‘‘Tôi có nói tôi xuống đâu’’

- ‘‘Ọc. Cậu mới đề xướng ý kiến mà, thay đổi nhanh thế?’’

- ‘‘Ừ thì tôi đưa ra ý kiến nhưng tôi không thích dừng ở đây, cậu đi tiếp đi, chân tôi vẫn còn đau lắm’’

- ‘‘Ặc, cậu đúng là giết người mà’’

- ‘‘Hahahaaaa’’

Di bật cười.

Nói thì nói thế thôi chứ từ lúc bước ra khỏi bệnh viện, ở trên vai Chu Vĩ, Di có thể cảm nhận được cái nóng gay gắt của buổi trưa đứng bóng, mồ hôi ướt đẫm nhễ nhãi tiết ra trên áo.

Di leo xuống, Chu Vĩ dìu Di ngồi dưới góc cây bóng mát, cơn gió hực thoảng qua khiến Di càng thêm khó chịu, rát bỏng cả da thịt.

Chu Vĩ cuối xuống, nâng cao chân Di lên, bóp mạnh vào bàn chân, Di khẽ rên lên vì đau, hàng mi nhắm lại, từ từ cảm nhận cơn đau thấu xương nơi bàn chân xưng tấy.

- ‘‘Khỏi nhanh thôi, cô đừng sợ’’

- ‘‘Ừm’’

Di mím môi, hai tay báu chặt bờ vai Chu Vĩ.

Những ngón tay điêu luyện của Chu Vĩ thuần thục luồn lách trên bàn chân Di, hết xoa rồi lại uốn nắn, có vẻ như Chu Vĩ rất thành thạo về công việc này.

- ‘‘Sao cậu rành thế? Cậu đã từng học rồi à?’’

- ‘‘Không biết, tôi cảm thấy công việc này khá quen, thôi, được rồi đấy, đi nào, cũng trưa lắm rồi’’

- ‘‘Ờ’’

Chu Vĩ dìu Di lê bước chậm rãi dưới lớp bóng của dãy cây xanh trên đường, chổ hỏng của những chiếc lá không ngăn nổi tia nắng gay gắt, hơi nóng phả vào người khiến mồ hôi tiết ra nhanh hơn.

Chiếc limo đen chạy chậm trên đường, người đàn ông qua lớp cửa kính mờ nhìn ra ngoài.

Đôi mắt mệt nhoài nheo lại khi ánh nắng chói chang rọi xuống, đột nhiên ông dừng lại tại bên phía dãy vỉa hè, cái bóng của tên con trai và người con gái khiến ông vô cùng kinh ngạc.

Môi ông lắp bắp vài tiếng.

- ‘‘Tiểu…tiểu thư? Cô còn sống sao?’’

Ông vội vã nhìn tài xế xe, hét to.

- ‘‘Mau…mau đuổi theo hai người đó cho tôi. Nhanh’’

Bác tài xế luốn cuốn trả lời.

- ‘‘Vâng, vâng’’

Tay lái vòng qua, đi theo sau hai cái bóng đen, giữ khoảng cách đúng mực để chắc chắn rằng không bị phát hiện.

Hai cái bóng tiến thẳng vào con hẻm nhỏ, tối tăm.

Đồng thời chiếc limo cũng dừng phía đối diện, dưới rợp lá xanh khuất nắng.

- ‘‘Anh đợi ở đây, nếu thiếu gia có điện thì cứ nói tôi đang bận, tuyệt đối không được nói tôi ở đây, hiểu chứ?’’

- ‘‘Vâng’’

Sau khi dặn dò kĩ lưỡng, người đàn ông yên tâm bước xuống xe, tiến vào con hẻm tối, ông đi theo sau hai cái bóng, đầu óc không thôi ngừng suy nghĩ.

- ‘‘Tiểu thư, tại sao cô lại ở đây? Còn nữa, nếu cô còn sống sao lại không quay về với thiếu gia chứ?’’

Ông vội vã núp vào con hẻm gần đó khi thấy hai cái bóng đột ngột dừng lại.

- ‘‘Sao thế? Vẫn còn đau à?’’

- ‘‘Không. Tôi muốn biết kết quả xét nghiệm…’’

Di thoáng buồn…. Chu Vĩ cười nhạt, xoa nhẹ đầu Di thay cho lời an ủi. Cậu ôm Di vào lồng, siết chặt Di.

- ‘‘Đừng vội tuyệt vọng, mắt cô sẽ có cơ hội mà’’

- ‘‘Tôi không sao, anh đừng lo. Vả lại, tôi cũng quen với việc không thấy ánh sáng nữa rồi…’’

Hai cái bóng dìu nhau tiến vào trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ, cánh cửa khép nhẹ.

Lúc này, người đàn ông bước ra, đi về phía ngôi nhà nhỏ, đảo mắt một vòng như xem xét.

- ‘‘Tiểu thư, mắt cô làm sao? Tại sao lại như vậy? Đây là đâu, sao cô lại sống ở nơi tồi tàn như vậy?’’

Cộp cộp cộp !

Vì mãi suy nghĩ nên ông không để ý phía sau mình đang có người bước đến.

Người phụ nữ tiến về phía ông, mỉm cười, hỏi.

- ‘‘Cho hỏi ông tìm ai?’’

Người đàn ông quay lại.

Bốn mắt chạm nhau, người phụ nữ hoảng hốt đến nỗi rơi giỏ thức ăn xuống đất, còn người đàn ông thì trợn tròn mắt như không tin được, ông lắp bắp vài tiếng…

- ‘‘Phu…phu…phu nhân????’’

 

Đọc tiếp Bạn gái của ác ma – Tập 41

 

No Comments

    Leave a Comment