Màn đêm nhanh chóng kéo đến, thành phố chìm vào thế giới mờ ảo với những ánh đèn thác loạn mập mờ đỏ xanh…

Hai con người… hai nhịp đập vang lên thổn thức… họ không đủ sức mạnh để có thể ngăn cản dòng suy nghĩ thôi nhớ về hình ảnh của đối phương…

Về những chuyện đã xảy ra… nghĩ về kết quả của cuộc chứng minh ngày mai… hồi hộp… cảm xúc dâng trào trì trệ… kéo dài thời khắc của màn đêm như muốn thử thách lòng kiên nhẫn của con người…

Anh nhớ Di, anh không phủ nhận điều đó… hơi ấm từ Di vẫn còn lưu luyến, in đậm trên chiếc gối êm bên cạnh anh, anh dang tay đặt lên vị trí Di đã từng nằm, một cảm giác thân thuộc âm hưởng, cháy rực trong lồng ngực nóng hổi, khiến anh cảm thấy xót xa…

Nhưng không sao, chỉ cần chịu đựng qua khỏi đêm nay, anh tin, ánh sáng của bình minh ngày mai sẽ mang Di quay về bên anh… một lần nữa!

***

Cùng lúc đó, tại căn phòng trắng đáng sợ, chiếc bóng cô đơn tựa đầu và khung cửa sổ, đôi mắt hiện hữu một dòng nước…

Đêm nay sao buồn quá… khiến nỗi nhớ trong Di tăng cao gấp bội…

Di nhớ anh… thứ cảm xúc thương nhớ da diết khiến Di gần như phát điên, Di ghét anh nhưng không thể hoàn toàn quên anh, hình bóng anh vây kín tâm trí, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, anh đều dễ dàng tìm ra Di, điều đó khiến Di sợ hãi, như một lời đe dọa rằng dù Di có trốn chạy nơi đâu cũng không thể thoát khỏi anh!

Một thông điệp đơn giản nhưng lại đậm chất đe dọa khiến Di thoáng rùng mình…

Một phút suy nghĩ, Di như sực nhớ ra điều gì đó… hàng lông mày tự động nhích lại gần nhau hơn, khuôn mặt có vẻ đăm chiêu…

Vốn dĩ Di nghe thấy rõ ràng giọng nói của Minh Quân, nghe rõ mồn một từng câu, từng chữ của cuộc trò chuyện. Nhưng không hiểu sao cuộn băng lại có nội dung hoàn toàn khác… Thay vào đó là chất giọng yểu điệu của một cô gái và giọng nói của anh…

Chuyện này thật kì lạ, khó hiểu đến nỗi Di không tài nào tìm ra câu trả lời thõa mãn cho những thắc mắc xoay quanh trong đầu.

Phải chăng… có người đứng sau giở trò?

Khả năng này rất có thể xảy ra, và người đầu tiên nằm trong vòng nghi phạm lớn nhất của Di chính là… cô ta – Trịnh Nguyên Mỹ Phương!

Nhưng vẫn còn một thắc mắc khác, làm lung lay sự nghi ngờ của Di…

Tại sao Mỹ Phương lại biết Di đến công ty và tại sao ả biết Vũ Phong sẽ xuống phòng bảo vệ cho Di nghe cuộn băng đó mà chuẩn bị trước?

Di vẫn không thể hiểu nổi Mỹ Phương đang âm thầm toan tính điều gì…

Haiz, chuyện này khiến Di mệt mỏi, không thể suy nghĩ được gì với cái đầu đau như búa bổ.

Tạm gác những câu hỏi phức tạp sang một bên, trở về với hiện thực. Ngày mai, Di có nên đến đó không?

Sự tự tin thông qua từng câu nói của anh gây cho Di cảm giác tò mò.

Rốt cuộc, anh muốn chứng minh điều gì?

Nếu giả thiết có kẻ đứng sau giật dây và dựng lên chuyện này là đúng thì Di càng phải đi, Di muốn biết chuyện gì đang xảy ra và Di muốn tìm ra kẻ đó!

Ngày mai, khi ánh mặt trời nhô lên cao, tia sáng đầu tiên rọi xuống trần gian, Di tin, lúc đó, sự thật sẽ được phơi bày…

Di không hi vọng nhiều vì sợ thất vọng sẽ càng cao…

Mọi chuyện đều phụ thuộc vào thời gian…

***

6h30 sáng – bệnh viện X-max

Cạch!

Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra, Vũ Phong tiến vào trong, từng bước chân chậm rãi như không muốn đánh thức sự yên tĩnh…

Anh tiến lại gần cánh cửa sổ, cơn gió phập phồng làm lung lay tấm rèm, ánh nắng hồng nhè nhẹ hắt vào mặt, tôn lên những đường nét xinh đẹp dọc từng khía cạnh…

Ngón tay di chuyển nhẹ nhàng lướt nhanh trên bờ má hồng, anh dừng lại tại bờ môi mềm mại…

Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, thích thú ngắm nhìn Di đang say sưa với giấc ngủ…

Chắc Di mệt lắm, gương mặt bơ phờ thấy rõ…

- ‘‘Di à, anh xin lỗi… Anh đã không nghĩ đến cảm giác của em, anh ích kỉ, xin lỗi vì đã không cho em được một mái ấm trọn vẹn… anh biết mình không đủ tư cách để nhận được sự tha thứ từ em… cho dù em không đến… anh cũng không trách đâu, anh tôn trọng quyết định của em’’

Anh hôn nhẹ lên trán Di, một chút chua chát thông qua đôi mắt đượm buồn…

Anh đứng dậy, ngoảnh mặt bước đi, anh phải chuẩn bị kĩ lưỡng cho cuộc phản công chiều hôm nay, Mỹ Phương là loài cáo già, mặc dù ả vào công ty chưa bao lâu nhưng anh hiểu tính khí đanh đá và gian xảo của ả thế nào, độc địa, mưu mô, quỷ quyệt, đó là tất cả những gì anh biết về ả. Anh công nhận năng lực làm việc của ả đạt mức tối ưu, nhưng có lẽ vì thế mà ả trở nên kiêu ngạo…

Ả muốn chia rẽ Di và anh, và tất nhiên anh sẽ không để chuyện đó xảy ra, anh tuyệt đối không để ả đạt được mục đích.

Tuyệt đối!

Hàng mi đen động đậy, đôi mắt dần hé mở, đôi môi hồng mấy máy từng tiếng một…

- ‘‘Xin anh đừng như vậy nữa…’’

***

Công ty Vương Thị :

Cộc cộc cộc!

- ‘‘Vào đi!’’

Cạch!

Cánh cửa được mở ra, người anh không muốn chạm mất nhất đã xuất hiện khiến anh cảm thấy khá khó chịu…

Gương mặt đáng ghét dù có trét bao nhiêu lớp phấn dày hơn để che lắp vẫn không đủ…

- ‘‘Chuyện gì?’’

Mỹ Phương mỉm cười, tiến về phía anh, quàng tay qua cổ anh.

- ‘‘Sao lại căng thẳng với em thế? Bộ cưng không nhớ em à?’’

- ‘‘Đừng chạm vào tôi bằng bàn tay dơ bẩn của cô!’’

- ‘‘Ok ok. Tốt thôi, nếu anh không muốn cô ta đau khổ hơn thì nên biết điều một chút’’

- ‘‘Cô dám?’’

- ‘‘Anh nghĩ con Mỹ Phương này có gì mà không dám? Thậm chí ngay cả lúc này, tôi cũng có thể khiến cô ta sống dở chết dở nếu anh muốn!’’

- ‘‘Cô…!’’

Mỹ Phương nhếch môi, nụ cười giễu cợt của ả khiến cơn tức giận của Vũ Phong đạt đến đỉnh.

Ả ngồi trên đùi anh, bắt chéo chân, cố ý lộ rõ đôi chân dài thon thả.

Anh cười nửa miệng, vuốt ve đùi ả. Anh tiến sát lại gần ả, gương mặt cả hai chỉ còn cách nhau vài cm. Ả mỉm cười, đôi mắt từ từ nhắm lại chờ đợi.

- ‘‘Chiêu này… không hiệu quả với tôi!’’

Anh hừ một tiếng rồi đứng phắt dậy khiến ả cụt hứng.

Anh ngúng nguẩy bước đến chiếc ghế sofa, ngồi chễm chệ nâng tách trà đưa lên miệng uống đều đều.

Nét mặt ả bỗng tối sầm lại, hậm hực, nhưng chỉ được một lúc, nụ cười ngạo mạn nhanh chóng quay lại…

Ả ngồi bên cạnh anh, xoa xoa vùng ngực vạm vỡ…

- ‘‘Kinh tởm!’’

Ả nhếch môi, gương mặt đanh lại, đôi mắt nham hiểm của loài cáo ranh mãnh, giọng nói chanh chua, một chút sắc bén kèm theo sự hăm dọa…

- ‘‘Anh đừng chọc tức tôi, nếu không… tôi không biết mình sẽ làm gì cô ta đâu’’

- ‘‘Nếu cô đủ bản lĩnh!’’

Đôi mắt hổ phách chết chóc từ anh khiến ả run sợ, nhưng vẫn ương ngạnh cố giữ nguyên dáng vẻ tự mãn.

Lời đồn quả đúng không sai. Vương Vũ Phong của dòng họ Vương quả là có sức hút áp đảo đối phương…

Có lẽ, Mỹ Phương nên rút trước khi ả bị anh cho một trận!

- ‘‘Hừ, chuyện này chưa xong đâu’’

Mỹ Phương vùng vằng bỏ đi. Anh nheo mắt nhìn theo cái dáng hênh hoang ấy, một chút gì đó… có phần giống anh lúc trước…

Anh đã từng như Mỹ Phương. Ngang ngược và kiêu ngạo!

Nhưng anh biết cái giá mà nó mang đến đáng sợ như thế nào…

***

Thời khắc quan trọng cho một sự kiện sắp được làm sáng tỏ cuối cùng đã đến…

5h chiều – công ty Vương thị

Các nhân viên xôn xao bàn luận sôi nổi nhau về vụ việc tổng giám đốc (Vũ Phong) gian díu với thư kí riêng (Mỹ Phương). Sự việc nhanh chóng được trở thành đề tài HOT nhất, chấn động cả công ty. Nhiều lời bàn ra nói vào, một số người đồng ý vì vốn dĩ anh đã đám cưới đâu? Sao gọi là gian díu? Và anh có quyền quen bất cứ ai khi chưa kết hôn. Phần khác, cũng có người trách móc kịch liệt, phê phán anh là kẻ không chung thủy, lẳng lơ, nhưng tất nhiên… đó chỉ là những lời c.h.ử.i thầm của các nhân viên, không một ai dám mở miệng nửa lời.

- ‘‘Alo alo alo!!!’’

Giọng nói từ micaro vang lên, nhanh chóng trở thành trung tâm của những ánh nhìn.

Anh đứng trên bục, đôi môi mỉm cười đậm phong cách đắc chí của kẻ chiến thắng.

Anh đập nhẹ tay xuống bàn, những tiếng xì xầm lập tức im phắt, anh liếc sơ một lượt, đôi mắt hổ phách trùng xuống khi không nhìn thấy cái dáng nhỏ nhắn thân quen (của Di)…

Anh nhìn về phía cạnh cầu thang, những người thân yêu đã có mặt, ủng hộ anh.

Đôi mắt tự hào của mẹ, nụ cười tin tưởng của Minh Quân và vẻ mặt tươi cười chiến thắng của ông Chương.

Tất cả làm nên một sức mạnh, anh sẽ cố gắng hết sức, vì thực sự lần này rất quan trọng đối với anh.

Anh sẽ chứng minh mình hoàn toàn không hề có quan hệ mập mờ với Mỹ Phương, sau đó, Di quyết định thế nào… anh cũng sẽ tôn trọng!

Nhưng đâu đó trong trái tim, anh vẫn mong Di quay về bên anh!

- ‘‘Trước tiên, tôi chân thành gửi lời cám ơn đến tất cả toàn thể anh em đã bỏ thời gian rãnh rỗi đến đây’’

Anh cuối đầu trước đám đông, như một hành động chào hỏi lịch sự. Lập tức, tiếng vỗ tay vang lên.

- ‘‘Tôi đề ra cuộc họp khẩn ngày hôm nay là vì muốn chứng minh mối quan hệ giữa tôi và thư kí Phương hoàn toàn trong sạch’’

Một nhân viên bạo gan lên tiếng.

- ‘‘Thưa tổng giám đốc, nhiều người nói anh đã có vợ sắp cưới nhưng lại giấu vì muốn dễ dàng ngoại tình với thư kí Phương, điều đó có đúng không ạ?’’

Cả hội trường trở nên náo động, câu trả lời đánh mạnh vào chỗ thắc mắc của tất cả nên việc gây xôn xao là điều không thể tránh khỏi.

- ‘‘Đúng vậy!’’

Anh gật đầu thừa nhận. Cả hội trường nhộn nhịp hẳn, nhiều người còn dùng ánh mắt khinh bỉ chĩa thẳng vào anh, nhiều tiếng thở dài ngao ngán vang lên.

- ‘‘Tôi đồng ý là tôi che giấu vợ sắp cưới của mình… nhưng điều đó không có nghĩa là tôi muốn ngoại tình nên mới làm thế, mà vì tôi có lí do riêng’’

- ‘‘Ngài có thể nói cho tôi biết lí do không ạ?’’

- ‘‘Đúng vậy, ngài mau nói đi, đàn ông khi muốn che đậy họ đều viện cớ này nọ, thật không thể tin tưởng’’

- ‘‘Đúng vậy, giám đốc, ngài mau nói đi, hãy cho chúng tôi một lí do thõa đáng’’

- ‘‘Đúng thế… blah… blah’’

Anh đưa tay lên cao ra hiệu im lặng, mọi con mắt hồi hộp đều tập trung về phía anh.

- ‘‘Tôi che giấu không muốn tiết lộ việc tôi có vợ sắp cưới là vì… tôi muốn bảo vệ cô ấy’’

- ‘‘Oh!’’ – cả hội trường đều ồ lên vì ngạc nhiên

- ‘‘Tôi nghĩ mọi người làm việc trên thương trường cũng lâu nên cũng một phần hiểu được hoàn cảnh của tôi… càng đứng ở vị trí cao thì nguy hiểm lại tăng lên. Rất nhiều người muốn chiếm đoạt chức tổng giám đốc của tôi, và việc họ đem vợ sắp cưới của tôi ra đe dọa, ảnh hưởng đến tính mạng của cô ấy là việc tôi lo lắng nhất!’’

Một lần nữa, cả hội trường phải nhìn anh bằng ánh mắt kinh ngạc, một chút ngưỡng mộ len lỏi. Họ không ngờ đằng sau lớp vỏ bọc của vị giám đốc lạnh lùng lại ẩn chứa nhiều điều như thế, đến mức họ phải ganh tị với cô gái được lọt vào mắt xanh và được anh che chở chu đáo…

Bà Cầm nhìn anh, bờ môi cong lên tạo thành hình bán nguyệt.

- ‘‘Vũ Phong, con làm tốt lắm!’’

Vũ Phong lại đảo mắt một lượt quanh hội trường, vẫn không tài nào tìm được người con gái với mái tóc dài đen nhánh…

- ‘‘Tôi sẽ cho quý vị xem bằng chứng’’

Anh phẩy phẩy tay, tên nhân viên mặc vest đen đứng cạnh máy tính gật đầu hiểu ý, rút trong kẹp hồ sơ một chiếc đĩa, bỏ vào máy tính, màn hình sáng lên, mọi người trố mắt nhìn về đoạn băng được chiếu trên màn hình.

Đoạn băng mà hôm đó chú bảo vệ đã cho Di nghe, và hình ảnh rõ rệt, ăn khớp với từng câu nói. Quả thật, người con trai ấy là anh và cô gái kia chính là Mỹ Phương.

Khi mọi người vẫn còn trong trạng thái mơ màng ngu ngơ thì anh nói tiếp.

- ‘‘Đây chính là đoạn băng giả nhằm chia rẽ tôi và vợ sắp cướp’’

- ‘‘Tại sao ngài lại biết đoạn băng này là giả?’’

- ‘‘Đơn giản thôi, tôi sẽ cho mọi người thấy thủ thật tinh tường của kẻ đó’’

Đoạn băng bị tách rời thành hai đoạn video, gương mặt Vũ Phong cũng được tách ra, thay vào đó là hình ảnh người đàn ông khác diễn lại cảnh thắm thiết giống hệt đoạn băng của Vũ Phong và Mỹ Phương.

Bạn gái của ác ma - Tập 53

- ‘‘Đây chính là thủ thuật thông minh của kẻ đó. Đầu tiên, hắn quay một màn kịch tình tứ giữa hắn và thư kí Phương, sau đó, hắn dùng phần mềm ghép ảnh để gán ghép mặt tôi thay thế cho người đàn ông trong video. Tiếp theo, hắn khôn khéo chỉnh sửa cho đúng vị trí, ăn khớp với từng chi tiết trong đoạn băng và từng lời nói. Sau khi kiểm tra tỉ mỉ không chút sai sót, hắn nhấn nút open, và cho ra đời một bản sao giống hệt với bản gốc’’

- ‘‘Ồ, thì ra là thế!’’

Tiếng vỗ tay răm rắp vang lên, kèm theo ánh nhìn ngưỡng mộ.

Anh dõng dạc nói tiếp.

- ‘‘Để chứng minh điều tôi nói là sự thật, đề nghị bác Kim và bác Hoàng (bảo vệ) lên đây’’

Chú bảo vệ (tay sai của Mỹ Phương) và bác Kim (ân nhân giúp Di) bước lên. Cả hai kể rõ ngọn ngành chi tiết, rất tỉ mỉ, độ chân thật chiếm 90%, không chút nghi ngờ khiến mọi người đều chìm trong sự thán phục.

- ‘‘Vậy tác giả của cuốn video đó chính là thư kí Phương?’’

Anh gật đầu.

- ‘‘Đúng vậy!’’

Ngàn con mắt mỉa mai nhìn về phía Mỹ Phương, cô ả vẫn dửng dưng trơ mặt ra cười như không có chuyện gì.

- ‘‘Thưa giám đốc, tôi còn một điều vẫn không hiểu’’

- ‘‘Anh cứ nói’’

- ‘‘Tại sao thư kí Phương lại biết được vợ sắp cưới của giám đốc sẽ đến công ty mà chuẩn bị trước chứ?’’

- ‘‘A, đúng vậy, tôi cũng không hiểu’’

- ‘‘Tôi nữa…’’

- ‘‘Cả tôi luôn… blah… blah…’’

Anh mỉm cười.

- ‘‘Thật không quá khó khăn nếu có người hợp tác với Mỹ Phương, và người đó chỉ cần một cú điện thoại thì Mỹ Phương có thể dễ dàng nắm rõ giờ giấc và triển khai hế hoặch hoàn hảo của cô ta’’

Anh ngưng giọng khiến không khí hội trường tăng cao…

Anh dong tay, chỉ thẳng vào bà Cầm.

- ‘‘Và người đó chính là… mẹ tôi – bà Châu Mĩ Cầm’’

- ‘‘Ồ!’’

Bà Cầm giật mình.

- ‘‘Con trai, con đang nói gì vậy? Sao con nghĩ mẹ là người đứng sau chứ?’’

- ‘‘Mỹ Phương đã để lộ một chi tiết, đó chính là… cái dáng ngạo mạn và hống hách, làm con bỗng nhớ đến một người… cô em họ lắm chiêu – Alex’’

Bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay của Mỹ Phương vang lên, kèm theo tràn cười quái gỡ.

- ‘‘Hay lắm, quả không hổ danh con trai của Vương Từ Ân, rất xuất sắc’’

Tiếp theo, Mỹ Phương tự kéo da mặt mình ra, mọi người sửng sốt, nhưng thật ra đó chỉ là một lớp mặt nạ được ngụy trang hoàn hảo.

Chiếc mặt nạ cáo già xé nát, khuôn mặt nghênh ngang cùng nụ cười thích thú nở trên môi của một cô gái sỡ hữu gương mặt xinh đẹp nhưng không kém phần tinh nghịch.

Một lần nữa, cả hội trường để phải bất ngờ mà thốt lên khi nhận ra đó chính nhà hóa trang tài năng Jan Alex.

Cô bé thiên tài 15 tuổi với màn ngụy trang nghịch ngợm nhưng vô cùng hoàn hảo, Alex có thể giả trang thành bất cứ người nào, ngay cả giọng nói, tướng mạo và cả vóc dáng cũng đều không quá khó đối với Alex (giống siêu trộm KID), và với tài năng bẩm sinh này, Alex đang làm điên đảo, quấy động cả thành phố Mĩ.

Và Jan Alex, chính là cô em họ tinh nghịch của anh!

Alex nhìn anh đầy ngưỡng mộ, quả thật, cho dù Alex có ngụy trang thành bất cứ người nào đi chăng nữa thì Vũ Phong cũng đều nhận ra. Và đó chính là điểm đau đầu nhất của Alex, và vì 1 lời hứa, Alex đã cố gắng đến bây giờ…

‘‘Em nhất định sẽ bắt anh thừa nhận tài năng của em!’’

Lời hứa cỏn con từ lúc nhỏ trở thành nguồn động lực khiến Alex cố gắng học tập và đạt được những thành tựu xuất sắc như hôm nay.

Nổi tiếng với tài năng thiên phú đã đánh gục nhiều người, nhưng điều đó không đủ thõa mãn Alex, cái Alex cần, chính là sự thán phục từ anh – Vương Vũ Phong.

- ‘‘Mẹ rất tự hào về con, Vũ Phong à!’’

- ‘‘Anh cũng rất hãnh diện về em, em trai!’’

Vũ Phong nhìn Minh Quân, gương mặt chưng hửng vẻ trách móc.

- ‘‘Trong màn kịch này cũng có phần anh nữa đấy nhé’’

Minh Quân gãi đầu ngượng ngùng.

- ‘‘Hehe, thì tại anh bị ép buộc thôi mà’’

- ‘‘Haiz, chán phèo, lại bị anh phát hiện, grừ. Em không can tâm!’’

Alex hậm hực, trong đôi mắt ánh lên một chút tức giận.

Mọi người trong hội trường đều bật cười. Trong công việc, Alex luôn rất nghiêm túc. Ở cái tuổi 15 nhưng Alex lại có tài lãnh đạo, một tay lo hết được mọi việc, và đặc biệt, rất khắc khe với những chổ hỏng của công việc, nên mọi người lầm tưởng Alex là người khó gần, kĩ tính. Nhưng hôm nay khi đứng bên cạnh cô nhóc thiên tài thì người ta mới cảm nhận được cái cảm giác trẻ con và đáng yêu của Alex mang đến.

Anh cầm lấy micaro, đôi mắt hổ phách lại rơi vào trạng thái kiếm tìm…

- ‘‘Vợ à, anh biết em có mặt ở đây, và đã trốn ở đâu đó, nhưng cũng có thể em không đến… nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều ‘‘Anh yêu Em’’ anh xin lỗi vì đã không nhận ra sự quan trọng của em đối với anh, nhưng cũng nhờ màn kịch này của mẹ và Alex, anh mới hiểu được… công việc không quan trọng bằng em, anh xin lỗi…’’

Alex mỉm cười, giật phăng cái micaro trên tay anh, giọng Alex cao vút, âm vang quanh hội trường.

- ‘‘Này bà chị, tuy ông anh tôi tính tình hơi tệ, đôi chút quá đáng, xử sự như thằng ngốc, nhưng tôi có thể khẳng định một điều. Anh ấy thực sự rất yêu thương chị!’’

Tất cả vẫn im lặng… không động tĩnh… Alex bực mình hét toáng lên…

- ‘‘Hey! Tôi đếm từ 1 đến 5, nếu bà chị không xuất hiện thì… đừng có hối hận đấy nhá!’’

- ‘‘Phu nhân ơi, giám đốc thực sự rất yêu bà, bà mau ra đi’’

- ‘‘Đúng vậy, hãy cho giám đốc chúng tôi một cơ hội’’

-‘‘Đúng vậy… blah… blah…’’

1…

2…

3…

4…

5…

Im lặng…

Không khí trong hội trường đột ngột tăng cao, sự im lặng xen lẫn một chút đau buồn dằn xé nhau trong lòng Vũ Phong…

Anh vẫn cố gắng duy trì nhìn về phía cánh cổng trong vô vọng…

Bà Cầm buồn bã đặt tay lên vai anh, vẻ an ủi.

- ‘‘Mẹ xin lỗi con. Gia đình ta nợ con bé quá nhiều nên mẹ muốn biết khả năng con bảo vệ con bé đến đâu, để nó không phải chịu bất cứ tổn thương nào nữa…’’

Anh cười buồn…

- ‘‘Không sao mẹ ạ!’’

Alex bặm môi tiếc nuối…

- ‘‘Bỏ qua ông anh tôi là một điều đáng tiếc đấy!’’

Cộp cộp cộp!

Gần như tuyệt vọng, cùng lúc đó, âm thanh của những bước chân vang lên, gót guốc đập dưới nền sàn thật đều. Bờ môi anh cong lên thành hình nụ cười, rũ bỏ đôi mắt ủ dột, thay vào đó là niềm vui khi trước mặt anh, người con gái anh chờ đợi đã xuất hiện…

Bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay vang lên đều đặn.

Anh sung sướng tiến về phía Di, siết chặt Di, Di cười nhẹ vòng tay ra sau cổ, ôm anh.

- ‘‘Em xin lỗi… vì đã hiểu lầm anh’’

- ‘‘Không sao’’

Anh siết chặt Di, nỗi nhớ ray rứt trong lòng cuối cùng cũng được đáp trả…

Alex nhoẻn miệng cười, thật ganh tị với tình yêu thuần khiết của họ…

- ‘‘Grừ, hại mắt cho những người cô đơn như em’’ – Alex chu mỏ

- ‘‘Haha, em có cả khối, sao lại ganh tị chứ?’’

- ‘‘Nếu không giỏi giang như anh Phong và không chu đáo như anh Quân, Alex này không chịu đâu!’’

- ‘‘Em dẻo miệng thật!’’

- ‘‘Kaka, nhưng anh à… anh không tìm chị ấy về sao?’’

- ‘‘Chị ấy? Chẵng lẽ em đã biết…’’

- ‘‘Dì Cầm nói cho em biết hết rồi’’

- ‘‘Thế à? Cô ấy đã muốn trốn chạy thì dù anh có tìm ở đâu, đều trở nên vô ích mà thôi’’ – Minh Quân thở dài

- ‘‘Ngốc!’’

- ‘‘Gì? Sao em lại nói anh ngốc?’’

- ‘‘Anh nghĩ rằng tình yêu sẽ tự động đến với anh à? Nếu anh không biết đi tìm thì nó sẽ biến mất đấy, anh ‘‘zai’’ ạ!’’

Alex cười tươi.

Câu nói của Alex vô tình đánh thức Minh Quân, khiến anh nhận ra mình cần phải làm một số việc thay vì ngồi không chờ cơ hội tìm đến…

Được rồi, anh sẽ đi tìm Thụy Hương thay vì chờ đợi cô tự động quay về bên anh trong mỏi mòn!

Cả hội trường trở nên xôn xao, đông vui, và ngập tràn tiếng cười nói rôm rả.

Đột nhiên Vũ Phong quỳ xuống, rút trong túi ra chiếc hộp trái tim nhỏ.

Tiếng nói vội chìm trong sự yên lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về Vũ Phong và Di.

Anh lấy trong chiếc hộp nhỏ ra chiếc nhẫn cưới, hình trái tim đỏ đặt phía trên, bên trong nhẫn có khắc chữ D ♥ P

- ‘‘Di à…’’

- ‘‘…’’

- ‘‘Em có đồng ý lấy anh không?’’

- ‘‘Ơ…a..nh…a..nh…???’’

Di ngỡ ngàng, giọt nước mắt hạnh phúc rớt xuống, đôi môi run rẩy không thốt nên lời…

Alex thúc nhẹ cơ thể đang đứng bất động, như kiểu nhắc nhớ.

Di quệt nước mắt, vội vã gật đầu.

- ‘‘Em đồng ý!’’

- ‘‘Hoan hô!’’

Tiếng vỗ tay, tiếng la hét, và cả tiếng chúc mừng âm vang dữ dội, khuấy động cả không gian ngập tràn trong hạnh phúc.

Vũ Phong cười tươi ôm chằm lấy Di.

Không buông tha cặp đôi trẻ, mọi người hùa nhau trêu ghẹo khiến Di và anh ngượng chín mặt.

Tiếp theo, cũng nhờ cái tài lanh chanh bon chen vốn có của cô em họ Alex, đẩy Di và anh rơi vào tình trạng lúng túng vì xấu hổ.

Alex hét to.

- ‘‘Hôn đi nàoooooo!

Ngay sau đó, màn hưởng ứng kịch liệt ùa theo.

- ‘‘Hôn đi!’’

- ‘‘Hôn đi!’’

- ‘‘Hôn đi!’’

Di xấu hổ lấy tay che gương mặt đỏ như quả cà chua của mình.

- ‘‘Đừng mà…’’

Bà Cầm thúc nhẹ tay anh.

- ‘‘Làm nhanh đi, con còn đợi gì nữa?’’

- ‘‘Ơ…’’

- ‘‘Nếu em không làm thì nhường anh đi!’’ – Minh Quân bon chen

- ‘‘Anh dám…’’

- ‘‘Vậy thì mau lên’’ – Alex hậm hự đẩy Vũ Phong

Vũ Phong đột nhiên trở nên vụng về, từ từ cuối thấp người xuống, đặt nụ hôn nồng trên đôi môi mỏng mềm mại của Di.

- ‘‘Húuuuuuuuuuu!’’

Tiếng hét vang lên, tăng thêm hưng phấn xung quanh hội trường.

Hai nhân vật chính chìm vào nụ hôn ngọt ngào, cả không gian như xoay chuyển, đưa họ hòa hợp lại làm một…

Vượt qua muôn trùng gian khó để đổi lại được niềm hạnh phúc nho nhỏi nhưng vô cùng quan trọng ngày hôm nay…

Cánh cửa của hạnh phúc đã đẩy họ đến với nhau, sợi dây liên kết được thắt chặt hơn…

Họ sinh ra là để dành cho nhau!

 

Đọc tiếp Bạn gái của ác ma – Tập 54

 

1 Comment

  1. Minbo says:

    tuyệt vời

Leave a Comment