Đoạn video mang đến khá nhiều rắc rối cho Vũ Phong. Nhất là đối với trường Royal. Hiệu Trưởng cương quyết nghiêm cấm anh đặt chân vào trường nếu chưa giải quyết êm thắm mớ hỗn độn ấy!

Đa số mọi người đều tỏ vẻ đồng tình với anh. Vốn dĩ con trai sống cực kỳ bê bối, đụng đâu vứt đó, và nghiễm nhiên nó trở thành thói quen. Vương Vũ Phong anh cũng là con trai trong hàng vạn người đang tồn tại trên Thế Giới này, không luật lệ nào cấm vị Tổng Giám Đốc cao quý như anh phải sống khác đi so với những người con trai còn lại.

Quan trọng nhất, anh chính là thần tượng số 1 trong lòng dân chúng, nên việc tất cả đứng về phía anh, bao che, ủng hộ anh là điều hiển nhiên!

Họ tôn sùng anh không phải vì anh đẹp trai, sỡ hữu gương mặt sáng giá đáng để người khác phải ganh tị (một phần thôi!). Họ ngưỡng mộ tài lãnh đạo, một tay quản xuyến cả một tập đoàn lớn, tài ăn nói, cách ứng xử, cách giao tiếp…v…v…

Có lẽ cũng chính nhờ vậy mà tập đoàn Resir ngày một phát triển!

Song vẫn còn một vài người phản ánh, nhìn anh với đôi mắt không mấy thân thiện, nhưng họ vẫn phải giữ chế độ im lặng, chỉ thầm thì khe khẽ phía sau lưng.

Có thể họ ganh ghét anh, họ không ưa anh, nên nhân dịp này họ ‘‘mượn gió bẻ măng’’, đi bêu xấu anh cũng nên?!?

Sau 1 tuần vật vã với vụ xáo trộn bởi đoạn video cố tình. Cuối cùng, nó cũng biến mất khỏi trang web, và tất nhiên không một ai có khả năng truy cập đến nó.

Trục xuất khỏi làng internet như thể nó chưa từng tồn tại!

Mọi việc xong xuôi, chỉ việc ngồi đợi tin đồn vùi tắt và trôi vào quên lãng…

Anh ngồi xuống chiếc ghế phía trước bàn, đôi mắt sâu thẳm đỏ hoe, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi. Đôi chân dài bắt chéo nhau, hai tay đặt trên thành kê, bờ mi đen khép hờ.

Qua ô cửa kính trong suốt, một phần ánh nắng hắt lên mặt anh. Dù không đủ để chạm đến toàn bộ đường nét hoàn hảo trên gương mặt, nhưng nó đủ để người ta thấy dáng vẻ nho nhã của một chàng trai tuấn tú, sự nghiêm túc của vị giám đốc lạnh lùng tan biến, thay vào đó là cảm giác dịu dàng. Một cảm giác không quá khó chịu…

Cạch!

Tiếng kêu từ phía cửa khiến anh thức giấc, gián đoạn trạng thái nghỉ ngơi.

Hàng lông mày khẽ siết lại, vầng trán xuất hiện vài nếp nhăn, thể hiện rõ sự bực bội nhưng nhanh chóng được thu lại bởi gương mặt lạnh thường ngày.

- Nói!

- Thưa Giám Đốc, có một cô gái tên Phạm Băng Di cần gặp ạ!

Phạm Băng Di?

Bờ môi anh nhếch nhẹ, thoáng vài giây suy nghĩ, anh phẩy tay ra hiệu đồng ý.

Thành phố ngập trong tuyết, được bao phủ bởi màu trắng tinh khôi. Những ánh đèn nhạt mập mờ trong đám tuyết dày, điểm xuyết một vài màu sắc, pha thêm chút sinh động.

Anh nhâm nhi thưởng thức vẻ đẹp rạo rực ấy, với những suy nghĩ được hình thành trong đầu… một tiếng thở dài não nề được thốt ra từ bờ môi mềm.

Lần này, cô ấy lại nghĩ ra trò quái đảng gì nữa đây?

Cạch!

Tiếng mở cửa lần thứ hai.

Anh chấp hai tay vào nhau, thích thú nhìn cô gái đứng trước mặt, bờ môi cong vẽ nên nụ cười rạng rỡ.

- Chào em!

- Tôi có chuyện muốn nói với anh!

- Em ngồi đi!

Cả hai chễm chệ ngồi trên chiếc ghế sofa, Di đột nhiên làm bộ mặt nghiêm túc, đôi mắt xanh ánh lên gợn sóng mạnh mang theo vẻ kiên quyết khiến Vũ Phong thoáng ngạc nhiên.

- Em muốn nói gì?

- Tôi… tôi muốn được…

Di chợt trở nên ấp úng.

Di cuối xuống, vội tránh ánh nhìn dò xét từ anh, nụ cười mĩm khiến Di thêm lo sợ.

Đôi mắt hổ phách như nhìn xuyên thấu tâm can, có thể thấy được những suy nghĩ trong đầu Di, điều đó khiến cơ thể Di bất động, toàn thân mềm nhũn, tường chừng như không thể nhấc lên nổi…

Vũ Phong nhướng mày, hồi lâu anh mới lên tiếng.

- Em có chuyện gì khó nói sao?

- Thực ra…tôi…tôi muốn…

- Em muốn gì?

Di hít một hơi thật sâu, thu hết can đảm ngưỡng mặt nhìn Vũ Phong.

- Tôi muốn được vào công ty làm việc!

- !!!

Dứt lời, Di vội gục đầu xuống, đôi mắt nhắm tịt như thể sắp phải chịu đựng thứ gì đó ghê gớm lắm…

Vũ Phong ngỡ ngàng nhìn Di.

Một ý nghĩ đen tối chạy ngang trong đầu anh.

Cơ mặt anh từ từ giãn ra, đôi mắt hổ phách nhìn Di chằm chằm vẻ thú vị, kết hợp cùng nụ cười cửa miệng nham nhở. Khiến gương mặt trở nên chẳng khác gì những gã háo sắc, đúng chất một tên đểu cáng!

- Sao anh phải chấp nhận em?

- Hả?

Theo phản ứng tự nhiên, Di ngẩng đầu lên nhìn anh cùng đôi mắt xanh xoe tròn.

- Anh…anh không nhận tôi? – Di lắp bắp.

- Còn phải xem biểu hiện của em ra sao…

Di chau mày.

Vốn dĩ Di biết Vũ Phong nhất định sẽ gây khó dễ cho Di nhằm trã thù vụ đoạn video ấy mà.

Hừ, trẻ con!

Anh chăm chú quán sát từng biểu hiện trên gương mặt xinh xắn kia. Bờ má phúng phính đỏ ao, môi mím chặt, có vẻ Di giận lắm vì kết quả không như ý muốn.

Vốn dĩ Di nghĩ anh sẽ đồng ý. Anh có thể thấy điều ấy sâu trong đôi mắt xanh rụt rè. Tuy nhiên, anh vẫn muốn làm khó Di một chút, sẵn đáp lễ vụ video đáng ghét! (hehe!)

- Anh muốn tôi làm gì?

- Làm bạn gái!

- Bệnh hoạn. Anh đem yêu cầu vô lý đó ra ép buộc tôi sao? – Di trợn mắt.

- Quy định cấp dưới được cãi lệnh cấp trên sao?

- Nhưng tôi chưa phải nhân viên chính thức! – Di cãi bướng.

- Em đang thử việc tại công ty anh đấy! – Vũ Phong điềm tĩnh trả lời.

- Anh… hừ, xin lỗi! – Di cứng miệng – nhưng tôi không muốn làm bạn gái anh!

- Bạn gái một đêm!

- Là sao? – Di nghiêng đầu vẻ khó hiểu.

- Tối nay anh dự buổi party, anh không muốn đi một mình!

- Thế thì liên quan gì tôi?

Vũ Phong ngán ngẩm thở dài.

Hình như bản tính ngốc nghếch đã ăn sâu vào da thịt của Di rồi thì phải?!?

- Em sẽ đi cùng anh với thân phận là bạn gái!

- Cái gì? – Di hét.

- Đương nhiên là giả thôi!

- Hừm! – Di hừ lạnh.

Im lặng hồi lâu, Di miễn cưỡng chấp nhận.

- Được thôi, đổi lại, anh phải nhận tôi vào làm!

- Chuyện đó phụ thuộc vào em!

Vũ Phong đứng dậy, tiến về phía bàn làm việc, giọng anh thật đều.

- Anh sẽ nhắn địa điểm và thời gian cho em. Nhớ đừng đến trễ nhé!

Anh cười híp mắt.

- Biết rồi. Chào anh!

Di giận lẫy bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa.

Vũ Phong luyến tiếc dõi theo bóng dáng nhỏ nhạt dần, khịt khịt chiếc mũi.

- Anh không biết mục đích của em là gì nên anh sẽ chờ!

Thoát khỏi tòa lâu đài ngột ngạt (Di nghĩ vậy!) và đáng nguyền rủa, Di bực tức dậm chân phành phạch, gương mặt nhăn nhém cực kì khó coi.

- Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét. Tôi nhất định sẽ khiến anh hối hận. Grrrrrừ!

Vũ Phong (rùng mình, lạnh toát sống lưng) : ‘‘Mình dự cảm có chuyện chẳng lành!’’ ( -.-|||)

8:30 tối.

- Cái gì? Anh nói sao?

- Trời ạ, be bé cái mồm thôi! – Vic hoảng hốt.

- Anh điên hả? Nhỡ cô ấy biết thì sao?

- Em không nói, anh không nói, cô ấy biết chết liền! – Vic nheo mắt.

- Dù là thế, nhưng em…

- Giúp anh đi mà! – Vic năn nỉ.

- Thực ra… em… em có hẹn rồi!

- Hửm? Vậy hả? Trời ơi, sao em không nói sớm. Bây giờ anh phải làm sao?

- Anh có hỏi đâu mà nói chứ. Hơn nữa, anh mời Lin dự cùng thì có sao đâu?

- Haiz…

Vic đau khổ ngồi phịch xuống.

- Lần trước, anh mời cô ấy dự tiệc sinh nhật bạn anh. Mọi chuyện diễn biến rất tốt, nhẹ nhàng, dịu dàng, êm thắm, êm đềm như dòng sông….

- Thôi đi, dừng ngay điệp khúc của anh lại. Vấn đề chính, vấn đề chính!

- À ừ. Cô ấy uống nhầm ly rượu. Sau đó…

- Sau đó? – Diu nhíu mày.

- Em cũng biết cô ấy vốn không biết uống rượu. Nên lần đó cô ấy say khướt, quậy phá, làm rối loạn đám cưới. Tệ hơn là… cô ấy nôn mửa lên người cô dâu, chiếc váy cưới bốc mùi… sau đó… anh bị đồng nghiệp quở trách thậm tệ, còn anh chẳng dám đưa Lin đi đâu cả.

Di gật gù, tỏ vẻ đồng cảm với Vic.

- Em giúp anh chứ?

- Không được!

- Sao lại không?

- Em có hẹn!

- Hủy được không?

- Không!

- Người đó quan trọng lắm à?

- Ừ!

- Ai?

- Sếp anh!

- Sếp thì có gì quan… Ặc, sếp anh á? – Vic ngạc nhiên.

- Ờ!

- Ồ! – mắt Vic đột nhiên sáng long lanh.

- Anh đừng nghĩ bậy. Em đi cùng anh ta là có lý do!

- Lí do?

- Ừ. Anh ta bảo em phải dự buổi party tối nay với thân phận là bạn gái, thì anh ta mới nhận em vào làm!

- Tốt quá rồi!

- Sao lại tốt? Em đang buồn thúi ruột đây!

- Sao lại buồn? Giám đốc anh là một người rất tốt, hoàn hảo, hơn nữa, anh ấy mời em dự party, chứng tỏ anh ấy vẫn còn tình cảm với em. Giám đốc muốn nối lại tình xưa. Anh nghĩ em nên đồng ý!

- Em không muốn đâm đầu vào kẻ rắc rối như anh ta!

- Vậy sao em lại muốn vào công ty?

- Vì có bạn trai của em ở đấy!

- Ố, thật sao? Ai vậy? Em chưa nhắc đến bao giờ!

- Anh cũng biết người đó!

- Ai? – Vic hí hửng.

- Anh đó!

- Thôi đi! Ghẹo anh hoài con nhỏ này! – Vic búng trán Di.

- Hehe! – Di cười khì – à, anh tính dự tiệc một mình sao?

- Có lẽ vậy…

- Còn Lin?

- Anh nhắn tin cho Lin rồi. Tối nay anh trực ở công ty!

- Nói dối tài thật đấy!

- Đành vậy thôi! Trễ rồi, anh đưa em đến đó nhé, dù sao cũng thuận đường!

- Ừ!

- Em tính mang bộ đồ gớm ghiếc đó dự tiệc thật sao?

- Sao? Đẹp mà!

- Thôi đi. Em chẳng xứng với giám đốc tẹo nào! – Vic chép miệng.

- Kệ em. Em chính là muốn anh ta bẽ mặt. Ai bảo dám chọc giận em chứ!

- Haiz, anh ta có lẽ phải chịu khổ dài dài rồi!

Tiếng thở dài thê lương, ảm đạm, một loạt hình ảnh u tối lại hiện lên trong đầu Vic, quay cuồng khiến lồng ngực anh thấp thỏm không yên.

Có lẽ sau đêm nay, sẽ có một cơn ‘‘đại hồng thủy’’ chấn động toàn cầu, anh nghĩ vậy…

- Này, nếu ai hỏi, em đừng nói có quen biết anh đấy! – Vic dặn dò.

- Sao thế?

- Anh không muốn dự tiếc một mình chỉ vì em đâu!

- Thật là… em biết rồi! Em đi nhé!

- Ừ, chúc may mắn!

- Hi, cám ơn anh!

Di tung tăng chạy vào trong, cực khổ luồng lách giữa đám người sang trọng, một con nhóc xấu xí chen chúc khó khăn.

Tình huống dở khóc dở cười khiến nụ cười trên môi Vic bỗng méo xẹo.

- Thật ra… anh muốn chúc may mắn… cho Tổng Giám Đốc… chứ không phải em! – Vic tặc lưỡi!

Sự xuất hiện của Di nhanh chóng trở thành điểm thu hút ánh nhìn của khách mời trong đại sảnh.

Những tiếng rầm rì trỗi dậy, những cô nàng tiểu thư đỏng đảnh khinh khỉnh nhìn Di.

Di nhìn quanh quất, căng mắt cố gắng tìm bóng dáng quen thuộc.

À há, thấy rồi!

Mắt Di bỗng sáng rực, dồn dập tiến về phía người con trai trong bộ vest trắng đối diện.

Đứng bên cạnh Vũ Phong ai nấy đều sang trọng, có lẽ họ là các khách mời quan trọng.

Thế nên, theo phép lịch sự tối thiểu của ‘‘người yêu hờ’’, Di nên chào họ một tiếng!

- Xin chào!

Cuộc trò chuyện bị cắt ngang. Chẳng cần nghĩ thì Vũ Phong cũng đoán được giọng nói của ai. Anh mĩm cười quay lại, tuy nhiên, nụ cười trên môi trở nên cứng ngắt.

- Em…???

- Ai thế này?

Di nhoẻn miệng cười, cuối đầu cung kính trước các bậc tiền bối.

- Tôi tên Băng Di – ‘‘bạn gái’’ của anh Phong!

Di cố tình nhấn mạnh hai chữ ‘‘bạn gái’’

Quả như dự đoán, những bông hồng sặc sỡ đều đang trở nên héo úa, suy sụp, họ nhìn Di với đôi mắt rực lửa, đầy gai nhọn.

Di khẽ liếc xéo Vũ Phong. Khuôn mặt anh tối sầm, bờ môi trắng bệch, anh đứng chôn chân tại chỗ, cơ thể hóa đá, hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động!

- ‘‘Anh ứng biến thế nào đây, bậc thiên tài doanh nghiệp?’’ – Di cười thầm.

Cộp cộp cộp!

Tiếng guốc cọ sát mặt nền, những bông hồng không chịu nổi sự im lặng gây chết người của Vũ Phong nên bạo gan chạy đến níu lấy anh.

Bông hồng đầy gai giàn giụa nước, vẻ yểu điệu lay động lòng người, ai nấy đều tỏ ra cảm thông trước sự đau khổ của những mĩ nhân xinh đẹp.

- Phong Ca, có thật con nhỏ này là người yêu của anh không?

- Anh à, nói không phải đi mà, làm ơn đi!

- Con bé nhà quê này thật sự là bạn gái của anh sao, Phong Ca?

- Blah…blah…blah

Cái gì mà Phong Ca, Phong Ca chứ!

Giọng điệu nhão nhẹt khiến Di thêm buồn nôn!

Công nhận những bông hồng đầy gai này không những biết diễn phim tình cảm mà giờ phút đau lòng này còn nghiễm nhiên kiêm luôn vai kiếm hiệp.

Sắc tài hòa một, thật đáng ngưỡng mộ!

Không khí trong đại sảnh bổng trở nên căng thẳng, người người tập trung về phía Vũ Phong, hồi hộp đợi câu trả lời của anh.

Vũ Phong thở dài, một tay vòng ra sau đẩy Di sát về phía anh, gương mặt thoáng nở nụ cười.

- Ai da, bị phát hiện rồi. Đây chính là ‘‘bạn gái’’ tôi muốn giới thiệu với mọi người! – Anh nháy mắt.

- Ồ!

Câu trả lời cùng cái nháy mắt đưa tình mật ruồi của anh có thể khiến tổng thể số mĩ nhân ở đây bẹp dí. (anh có biết điều này không nhỉ ?!?)

- Không thể nào, con nhỏ xấu xí đó mà lại là bạn gái của anh sao?

- Tụi em không tin!

- Con nhỏ nhà quê có gì tốt đâu chứ. Vừa xấu vừa lùn, không có điểm gì đáng yêu cả!

- Đúng vậy!

- Blah…blah…blah!

Vũ Phong nghiêng đầu, nhìn Di bằng con mắt ‘‘đắm-đuối’’

- Có thể trong mắt người khác, cô ấy tầm thường, ngốc nghếch. Nhưng với tôi, cô ấy luôn là đẹp nhất. Và tất nhiên, vẻ đẹp ấy chỉ riêng tôi mới nhìn thấy được!

- Ặc! – Di sởn da gà.

- Ồ!

Một lần nữa, Vũ Phong lại khiến cho cả đại sảnh phải ngỡ ngàng.

Vũ Phong nói tiếp.

- Mỗi cô gái đều sỡ hữu nét đẹp riêng, và trái tim họ cũng đẹp y như vậy. Tuy nhiên, chỉ có những trái tim thuộc về nhau thì họ mới thấy đối phương đẹp đến thế nào. Vẻ đẹp không chỉ xuất hiện khi chúng ta thấy bằng mắt thường, nó còn hiện diện trong mọi cảm giác, người ta hay ví von chính là ‘‘vẻ đẹp tìm ẩn’’

- Ồ!

Bốp bốp bốp!

Tiếng vỗ tay hưởng ứng lần lượt xuất hiện. Những bông hồng gai sướt mướt cũng phải gật đầu bởi bài ‘‘xoay chuyển tình thế’’ (Di nghĩ vậy!) của anh hết sức thuyết phục và không còn điểm nào đáng chê trách.

Di ghé sát tai anh, nghiến răng.

- Anh giỏi lắm!

- Cám ơn. Quà đáp lễ của anh, em thích chứ?

- Hừ, anh đợi đấy!

- Luôn sẵn sàng!

Vốn dĩ Vũ Phong đích thân chọn lựa chiếc váy lộng lẫy nhất, gói gém cẩn thận và sai người mang đến cho Di.

Chiếc váy màu tím, đính kim tuyến bên vai, hờ hững để lộ phần lưng trắng nõn. Bên ngoài khoác thêm chiếc áo lông thú màu xám tro. Kiểu cách tuy đơn giản nhưng không kém phần sang trọng. Chiếc váy tôn lên đường cong đẹp tuyệt mĩ của người con gái, sự thanh lịch và nho nhã được thể hiện rõ thông qua nét đẹp kiêu sa và dịu dàng.

Tuy nhiên, đó chỉ là điều Vũ Phong tưởng tượng!

Sự thật là…

Di đang trong bộ dạng khá… nhem nhuốt, luộm thuộm, lề mề, thậm chí có thể xài cả từ ‘‘xấu xí!’’

Mái tóc dài được thắt bím gọn gàng, trên đầu kẹp nơ màu hồng. Khuôn mặt trang điểm theo tông màu đậm, chiếc kính dày đục ngầu. Chiếc áo thun gam màu sẫm, u tối, quần jeans bạc, cũ kĩ, khuyến mãi thêm chiếc túi hình dâu tây màu đỏ thẫm.

Trông Di chẳng khác con nít là mấy!

May mà anh nhanh nhẹn nghĩ ra kế sách ứng biến kịp thời. Tuy nhiên, anh không thể ngăn giới báo chí tung hô về vụ việc tối nay.

Đành chịu!

Nhưng cũng nhờ buổi party tối nay mà mọi người lại có một cái nhìn khác về anh, thì ra, anh không phải lạnh lùng như vẻ bề ngoài, anh gần gũi, dịu dàng.

Mặc dù những bông hồng gai sắc nhọn không cam chịu chấp nhận sự thật nhưng họ đành bỏ cuộc. Vì cũng nhờ lời nói mật ngọt của anh mà họ tìm thấy một nửa còn lại!

Buổi party diễn ra suôn sẻ. Tất nhiên ngay sau đó Di được tút lại tỉ mỉ, hóa thân thành cô tiểu thư yêu kiều.

Sánh đôi tay nắm tay bên cạnh hoàng tử Vũ Phong. Nhún nhẩy theo từng điệu nhạc du dương, cả hai thật khiến tất cả phải ganh tị!

Vic mĩm cười : ‘‘Chỉ có giám đốc mới có thể chiều chuộng cô gái ương ngạnh như Di thôi!’’

Cả ba không ai ngờ rằng, cơn sóng gió thực sự đang rình rập ngoài kia, một kế hoặch được vạch nên…

Lin vô tình quay về nhà và thấy Vic từ bên trong bước ra.

Cô hớn hở tính gọi Vic nhưng chợt khựng lại khi thấy Di xuất hiện. Cả hai tình tứ bên chiếc moto vốn dĩ chỉ chở mỗi Lin. (Vic hứa thế nhưng chẳng bao giờ Vic thực hiện @@!)

Tai cô trở nên ù đặc, chẳng còn nghe được gì, khóe mắt ngấn lệ trong suốt.

~ Xin lỗi em nhé, tối nay anh phải trực lại công ty nên sẽ không về nhà. Yêu em! ~

Đó là dòng tin nhắn Vic gửi đến cho Lin.

Nếu vậy, bây giờ đáng lẽ Vic phải có mặt ở công ty. Sao có thể vi vu cùng Di thế kia?

Tất cả… đều là nói dối!!!

 

67 Comments

  1. Sea Yuu says:

    truyện hay dã man :) )

  2. quyen says:

    truyen nay con chu toi hoi ket ma dung ko? sao.van chua thay tap moi vay ban?

  3. thuy says:

    sao van chua co chap moi vay, doi lau wa

  4. like says:

    doi lau qua di. pun

  5. uyen says:

    truyen hay wa nhuwng sao chua co tap moi
    buon wa

  6. Hong nhan says:

    Sao lau qua ko thaj j hjt w?dag len dj pan.truyen haj ma

  7. Bối Bối says:

    Sao mà ko có tập 68 nhỉ, ad mau up lên đi

  8. Sam says:

    post típ đi “ngừi” ơi!!!

  9. Hoàng Ngọc says:

    Sao mãi chưa có tập mới nhỉ, đợi lâu quá

  10. TjnaSunny says:

    sao k ra tiep ckap ak- p

  11. Julya says:

    May thang roi ma k co chap moi, lau qua troi

  12. selena says:

    Toi Thu? xem wa. Bit bao nhiu chuyen ma chang dc truyen nao the end het doc mat ca? Hung

  13. boo says:

    sao k viet tiep vay tac gia chuyen dang hay ma

  14. boo says:

    viet tiep di tac gia ung ho tac gia nhiunhiu

  15. amen says:

    T^T sao lau qua ma ko co chap zay . Tg ko viet nua ak ?

  16. Mimosa flower says:

    Sao lau du vay tg

  17. Kid says:

    Kí nay tg chán k viet nua roi ak. Đợi gần năm roj chua thay j. Hay ad wen k post nua ạ.

  18. Supeman says:

    Sao lau wa roj ma chua post tap moj z

  19. kki says:

    truyen hay nhung daj dong we.mau the end dj

  20. Như hoa says:

    Sao ma lau co chap moi vay tg

  21. i like u says:

    sao lâu quá vậy tg

  22. tia lia says:

    sao lâu có quá tg ơi

  23. Hân như says:

    Sao lau wa mừ chua co tap ms z djh bo fic ah

  24. I LIKE U 4REVER says:

    sao chua co chap moj zax nek??doi lau wa………

  25. NgocAnh says:

    Sao lâu k ra chap ms vây tg

  26. na says:

    dang tiep dii ban

  27. thuy says:

    hay wa.mà kết thúc đc rùi đó.nhiều kk đến với họ ùi.đăng tiếp đi

  28. hy says:

    đợi tập tiếp theo….sao mà lâu quá trời…đọc từ năm trc oy…hichic kết thúc đc oy tg…càng dài dòng càng nhảm!

  29. Sankazuke chan says:

    Tg bo fjck uj ha,seo ko post tjp.hajz.please,post tjp dj ma

  30. sally says:

    ko viết tiếp hả pn

  31. Dat says:

    Tg oi lam on ra chap tiep di doi lau qua :-( (

  32. Xi trum buong binh says:

    Hjx.doj lau wa!tg oj?

  33. Susu says:

    Sao lâu ra cháp mới z p?kũg dàj lắm r.kết thúc dk r.đợj đến lúc có cháp ms chắk trả nhớ truyện viết về káj j nữa.

  34. oOoMèooOo says:

    ụa tập nàj lè tập cúj ó hã, nếu hum phảj thj` tác ja~ up nhah thêm nhé!

  35. Simpson Ella Mary says:

    hay nhưng dài dòng wa’ ak`, mik` chờ tới dài cổ ruj` đêy nak`

  36. Huong says:

    sao lau wa ma ko post them ah. chan wa……

  37. Thao says:

    Chap ms đâu :( hxhx

  38. le huyen says:

    hay thiet nha, nhung ma lau ra tap moi wa ak….hjxhjx

  39. Garfield says:

    Ad uj ad khong vjet nua sao?

  40. hieu says:

    hax wa ban oi ma chung nao co tap moi z lau wa ha co mjk thanh co huu rui nek hix hix

  41. Hà Trang says:

    mãi k post tiếp thế đọc truyện này từ năm ngoái đợi gần năm trời mà trả thấy động tĩh j?

  42. 4ever107 says:

    sao lâu wa vậy tác giả ơi,truyện hay lắm ^^

  43. tuyet says:

    diu nay laj bo tr dui chan that dok tr nao cug bj bo jua chug

  44. thuytinhanh says:

    Trời ơi, đợi cháp mới lâu lắm rồi mà vẫn chưa có là sao. Bạn biên tập làm việc như vậy thì phải gọi là gì đây. Sự tắc trách này thật quá tệ hại…..

    • sóng gió says:

      Bạn ơi, mong bạn thông cảm cho Ban Quản Trị website tại vì tác giả không viết tiếp nên mình không thể có chương mới mà đăng lên được. Mong bạn hiểu cho mình cũng như BQT website nha bạn.

  45. Hương says:

    Truyen hay z ma s k vjet tjep z tg.p0n mk ung ho ma

  46. Trinh Yến says:

    Truyện hay qá nhanh ra hết đi add ơi.

  47. thuyngoc says:

    Xuc dong that…truyet viet rat logic va chan that…hk wa nhan chan nhu nhiu cau chuyen a dep trai nang dep gai nhu co tich chj danh lua tuoi wa mo mong…boi. .Iu va dc iu chinh la mot manh ghep cua hp…minh mong ban som ra chap moi…tat ca moi ng deu mong doi …dac bket mot fan cuong tieu thuyet nhu minh tjyet doi hk tha thu cho ban da lam minh dieu dung vj hk bjt ket qua cua moi tinh nay

  48. Linh Bư says:

    sao lâu ra chap vậy , tác giả định bỏ truyện luôn sao ???

  49. Kim CHi says:

    truyen nay con nua k ha ad oi?doc dang hap dan vay ma den day la het roi thay chan qua.mau ra phan tiep theo nha.

  50. beiuanh says:

    Ui chan te k co chap ms ak p.he

  51. ni nguyễn đức says:

    sao chưa ra chương ms

  52. con ngien nha we says:

    truyen dag hay s k vjet tjp z tac ja hjx dang hay ma pi dut day dan hjhjhj nhanh len cho e dok na hura

  53. Vickie says:

    Chap cuối ý nghĩa thật chúc Di hp truyện quá hay …

  54. Vickie says:

    Mình đọc chap cuối r vì tg xoá truyện nên sẽ k có chap cuối để post

  55. Lara says:

    Truyện đã hoàn rồi nhá m.n vì tg xóa bài viết nên cháo cuối k được post lên.

  56. Ren says:

    truyện hay qá. Mà sao chưa có tiếp vậy???

  57. Huong says:

    Oh viet chuyen sao lai bo lung nhu the nay nhi? Doc buc minh

  58. Milan says:

    lau ra wa a tac gia oi

  59. Milan says:

    Oi troi đoc cai kieu nay vua tuc lai vua uc chan chet

  60. phuong lan says:

    Doi lau wa sao k viet tiep di

  61. Mimeo says:

    Mình thay truyen viet khá,nhung nhieu chi tiet lap lai va doi khi giua cac chuong thieu su lien ket. Nhieu chi tien lap lai. Tac gia cung hay viet lung lo lam truyen doi khi rối nhu bòng bong

Leave a Comment