Sặc, thế nào mà tôi lại nói mấy lời này, vừa cúi đầu nhìn thì thấy mìnhđã biến thành con cua từ lúc nào, quơ quào lung tung hai cái cànglớn. Mắt Tô Á Văn nổi lên vằn đỏ, lạnh lùng:  Mày dám đánh cô ấy,mày dám đánh côấy! . Một chiếc đũa giơ lên gắp tôi bỏ vào một cái­miệng rộng, thật rộng.

Hai gò má tê tê, tôi giật mình mở mắt ra, trước mặt không phải đôimắt như bốc hỏa của Tô Á Văn, mà là gương mặt trầm tĩnh như nướccủa Tống Tử Ngôn, thấy tôi tỉnh lại, hắn nói:  Tới rồi .

Đầu óc hãy còn chút mơ hồ, tôi chỉừm một tiếng, chưa mở dây an­toàn đã muốn xuống xe .

Ngồi im . Hắn nhoài người qua giúp tôi tháo dây.

Tôi cúi đầu nhìn đôi lông mi đang rủ xuống gần trong gang tấc, tớicái mũi thẳng, đầu óc càng cảm thấy mơ hồ. Mãi tới lúc hắn ngẩngđầu lên, tôi mới giật mình vội vàng thu ánh mắt lại, cười giả tảng: Tổng giám đốc, em đi đây, mai gặp ở công ty .

Hắn  ừ  một tiếng, vừa mở cửa xe ra đã nghe tiếng hắn gọi lại: Tần Khanh .

Dạ? .

Đừng quên việc nói lần trước .

Nói cái gì ạ? .

Hắn gõ tay lên vô-lăng:  Cái xe này không có đĩa nhạc, mai mang­cho tôi mấy cái đĩa .

Giờ tôi mới nhớ ra, không sợ sếp mượn đồ, mà phải sợ sếp chẳngth­ích mượn gì, tôi vội vàng gật đầu:  Được được được .

Hắn gật đầu:  Vậy về đi .

Về  ký túc xá thì chỉ còn gần nửa tiếng nữa là tới giờ tắt đèn, tôi lụctung đồ đạc tìm đĩa CD. Tiêu Tuyết nằm giường trên ló mặt ra khỏirèm, hỏi thăm:  Cái gì đấy mày, dọn nhà hả? .

Tôi không thèm quay đầu lại:  Tìm CD đút lót .

Nó nhìn tôi nghi ngờ:  Mày đúng là đồ nghèo kiết xác, nhưng so vớiviệc mày dùng mỹ nhân kế thì khả năng thành công còn lớn hơn .

Tôi cầm  Không gi­an bảy độ(8) , vung tay lên:  Tục nhân, mày thìbiết cái gì, như chúng tao đây là đang gi­ao lưu tinh thần đấy .

Nó lắc đầu:  Được, tao còn tưởng mày sẽ mang the o mấy cái đĩa ghẻvới Tô Á Văn xuống mồ luôn chứ, không ngờ chúng nó còn có ngàylại được thấy ánh mặt trời .

Con ranh này giỏi nhất là nhắc tới những việc người ta muốn tránh,nhưng những cái nó nhắc tới lúc nào cũng làm người ta đau tim.

Cầm mấy cái đĩa CD Châu Kiệt Luân, nhạc phim Naru­to, tôi nhớ lạin­gày trước đã từng tự nhủ sẽ  đem tất cả đi đốt sạch sau khi tốtnghiệp.

Ngày đó hình như có tuyết rơi nhưng tiết trời cũng không quá lạnh,sau lần tôi thi trượt đợt kiểm tra tiếng Anh cấp bốn, anh vờ lấy cớ làtới an ủi tôi để đến ngắm con gái trong trường.

Lúc đó hai đứa đứng dưới khu ký túc xá nữ, nhìn sinh viên nữ đi tớiđi lui, trong lòng tôi ghen muốn chết, nhưng ngoài miệng vẫn giả vờnhư không để  tâm:  Giờ đã biết rồi chứ, mỹ nhân trường em nhiềutuyệt đối không phải là tin vịt, sao, anh có thích cô nào không? .

Anh nói:  Đương nhiên là có rồi, không có thì anh cứ chạy tới chạylui qua trường em làm gì?.

Tôi cảm thấy mũi mình lạnh tới mức khó chịu, giọng nói cũng on­gong:  Vậy sao anh còn chưa the o đuổi người ta đi? .

Anh nói:  Giờ anh đang theo đuổi đây này. Trời ạ, giúp anh cái coi,nói xem con gái bọn em thích dạng con trai nào? .

Tôi hậm hực đáp:  Mỗi người một sở thích, em làm sao biết ngườikhác thích thế nào .

Anh chuyển mắt nhìn qua cổng ký túc xá nữ, lơ đãng hỏi tôi: Thìem nói xem em thích dạng con trai nào .

Tôi nói:  Như Kakashi(9) .

Cái này độ khó hơi ác đó . Anh quay sang nhìn tôi bằng ánh mắtsáng rực:  Còn ai nữa? .

Ánh mắt của anh như muốn hút người đối diện vào, đầu óc tôi vángvất, hạ giọng thì thào đáp:  Như Inu Yasha(10) .

Mặt anh như méo đi, giọng cũng to lên:  Thế còn đời thực? .

Tôi đáp mông lung:  Châu Kiệt Luân .

Anh trừng mắt nhìn tôi, tôi cũng đần người ra nhìn lại, nhìn một lú­clâu, bỗng nhiên anh bật cười, cười tới nỗi phải gập người xuống. Mộtlát sau, anh mới ngừng cười, đưa tay vuốt tóc tôi, tuyết trên tóc rơixuống khiến tôi nhìn không rõ. Mãi tới khi nhìn rõ được thì tôi đã ởtrong lòng anh.

Đúng là khờ . Anh thở dài, cười nhẹ, lồng ngực hơi rung lên, Nhưng làm sao mà anh lại thích một người khờ như em chứ? .

Tim tôi đập trật một nhịp.

Có đôi khi đoạn ký ức rất ngắn mà vô cùng rõ ràng, rõ ràng tới mứclàm người ta không thể  nào trốn được. Hồi xem phim  Phấn đấu ,Mễ  Lai nói sẽ  không bao giờ ăn kem nữa, Tiêu Tuyết bảo cô ta chỉbốc phé t. Thực ra đó không phải là bốc phé t, chỉ là một dạng tự bảovệ bản thân, trong luật có một loại thương tổn, gọi là thương tổn lặplại, dùng để chỉ loại thương tổn khiến người bị hại không chỉ khi tòaán tra hỏi mà ngay cả lúc bình thường cũng liên tục lặp đi lặp lạinhững ký ức kinh khủng một cách tàn nhẫn.

Với tôi mà nói, đau khổ  chỉ  là nhất thời, còn hạnh phúc chỉ  càngkhiến con người ta đau khổ hơn.

Đã lâu rồi tôi chưa nghe lại Châu Kiệt Luân, chưa xem lại Naru­to;đã lâu rồi không đi uống ở quán nước đối diện trường, đã lâu khôngđi chơi ở ngọn núi gần trường, đã lâu không đi karaoke hát mấy bàicủa Be­yond và Trần Dịch Tấn  có rất, rất nhiều chuyện đã lâu rồikhông làm, không muốn, mà cũng không dám làm.

Một lần yêu, tôi nghĩ mình có thể  khai quật được khí chất mãnh liệtgiống văn nhân, thương xuân, buồn thu, toàn thân thấm đẫm nỗichua xót như hũ cải thảo muối chua của mình. Nhưng sự thực chứng­minh rằng tôi tuyệt đối là người theo chủ nghĩa hiện thực.

Mà thôi, quăng cái ngày xa xưa đó đi.

Vì một tiền đồ tươi sáng, vì muốn lấy lòng sếp, tôi mò từ trong đáy­hòm ra mấy thứ này làm của đút lót.

Thế giới này đã quá xấu xa rồi, thế nên tôi cũng không cần làm bạchkim thanh cao tự phát sáng làm gì.

Bỏ đồ vào trong túi, tôi còn không quên nhắn cho Tống Tử Ngônmột cái tin lấy lòng:  Tổng giám đốc, tìm được CD rồi, toàn là nhữngthứ em thích nhất, hy vọng tổng giám đốc cũng thích . Ngẫm lại thấymình cũng nên bày tỏ yêu cầu hàm súc một chút, thế  nên hí hoáynhấn thêm mấy chữ vô cùng hàm súc:  Nhớ ngày mai phân em vàochỗ nào tốt tốt!!! .

Bấm gửi tin nhắn, tôi chăm chắm chờ tin trả lời.

Tin nhắn trả lời của Tống Tử Ngôn gần như tới ngay sau đó, chỉ làmột chữ vô cùng ngắn gọn:  Được .

Tống Tử Ngôn nói:  Được .

Quyền lực tối cao ở công ty chúng ta nói:  Được .

Rốt cuộc cái được này là được kiểu gì đây, tôi vô cùng háo hức.

Sáng hôm sau, tôi mang theo tâm trạng  gió xuân phơi phới  đếncông ty, đầu tiên là tới bộ phận nhân sự nghe sắp xếp. Giám đốcĐiền đọc xong danh sách còn dặn dò lại:  Mọi người đi gặp giámđốc các bộ phận báo danh đi, Tần Khanh, cô ở lại một chút .

Mấy người kia nhìn tôi bằng ánh mắt ẩn chứa hoài nghi, rồi im lặngđi ra. Tới khi trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người, giám đốcĐiền nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ quái:  Tần Khanh, chuyện của cô,tôi đã nghe tổng giám đốc nói rồi .

Quả  nhiên Tống Tử  Ngôn làm việc không tồi, tôi gật  đầu rất hap­py :  Vâng .

Giám đốc Điền tiếp tục nhìn tôi với vẻ  kỳ quái:  Tổng giám đốc đãđặc biệt sắp xếp cho cô vào bộ phận đó, cô phải làm việc cho tốt,không nên phụ kỳ vọng của tôi và tổng giám đốc .

Ông thì kỳ vọng cái quái gì! Lần trước dám đem tôi ra làm vật hys inh, nhưng tôi vẫn nhe răng ra cười nịnh bợ:  Nhất định, nhấtđịnh .

Ông ta vẫn nhìn tôi lom lom:  Vậy cô đi tới chỗ giám đốc Tôn báo­danh đi.

Tôi vọt tới cửa nhanh như chớp, với cái bộ mặt già khọm giả nhân­giả nghĩa đó, lão ta có nhìn thế hay nhìn nữa cũng không làm tôi thấyhứng thú nổi, chỉ có một mong muốn mãnh liệt đang âm thầm nảy nởtrong lòng là được xông lên đạp bẹp đối phương Bộ phận nhân sựở tầng sáu, bộ phận thị trường của tôi nằm ở tầngnăm, tôi đi thang máy xuống phòng giám đốc. Hắng giọng, nhìn bóng­mình qua tấm kính sửa sang lại một chút rồi mỉm cười, gõ cửa.

Vào đi . Một giọng nữ rất quen.

Tôi cúi đầu, mắt dán xuống đất, đẩy cửa đi vào rồi nhẹ  nhàng đóngcửa lại.

Trong phòng đã có ba người vào công ty cùng lúc với tôi đang đứngth­ành hàng trước bàn làm việc chắn cả tầm nhìn, tôi vội vàng tiếntới, cười ngọt:  Giám đốc Tôn, em là Tần Khanh, hôm nay mới tớibáo danh .

Chiếc ghế  da đen bóng lộn chậm rãi xoay lại, một người nheo mắtnhìn tôi cười cười:  Chúng ta thật có duyên, Tần tiểu thư.

Là là là là là là chị ta! Là bà chị bên trong mới hai mươi bảy, bê nngoài đã bốn mươi bảy!!! Sét đánh ngang tai  là câu nói để biểu thị tâm trạng của tôi bây giờ,tóc gáy dựng hết cả lên, giọng cũng run run:  Kh  kh  khéo­quá.

Chị ta gật gù:  Mong rằng sau này chúng ta sẽ làm việc với nhau vuivẻ.

Tôi cố  kìm chế  để  không run lên, vẫn giữ thái độ  bình thường: Đương nhiên, đương nhiên là vui rồi .

Chị ta chậm rãi đứng lên, chậm rãi đi qua mặt mấy nhân viên mớichúng tôi, tiếng giày cao gót nện cộp cộp xuống sàn:  Các bạn đã tớibộ phận này thì cũng nên tuân theo quy định của tôi. Các bạn là nhân­viên mới, còn đang trong gi­ai đoạn học tập, cho nên tôi cũng khôngyêu cầu các bạn có thành tích xuất sắc gì, nhưng những việc đượcgiao, các bạn phải hoàn thành tốt. Nếu không  . Lúc đi ngang quatôi, chị ta dừng lại,  Đừng có kiếm cớ đổ lỗi, hoặc kiếm ai đó tới gâyáp lực với tôi, ai tôi cũng đối x
ử công bằng hết .

Hách dịch ơi là hách dịch, đúng là giọng hách dịch điển hình.

Chị ta đối xử với mọi người công bằng thật, không chỉ riê ng mìn­htôi, bất cứ ai không làm xong việc đều bị chị ta cho một cái trừngmắt lạnh thấu xương. Nhưng chuyện này có phải hơi quá đáng s o vớinhững gì chị ta vừa nói không, nhìn cái đống giấy tờ tôi ôm ra từphòng làm việc của chị ta, rồi đi so với đống của ba người kia đi, tứcđiên cả người, cái này căn bản là mượn chuyện công trả thù riêng!Số giấy tờ của tôi còn hơn cả ba người kia gộp lại!Những ngày sau này chắc chắn mình không được sống yên ổn rồi, tôingậm ngùi tiếc thương. Đang lúc mặc niệm ủ ê, một giọng nói lạnhlùng từ sau đám giấy tờ cao hơn đầu người kia vang lên:  Tránh ramột chút đi, đừng có cản đường .

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 2.5

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment