Tôi ngồi trước bàn ăn dài kiểu Tây, bắt đầu nốc rượu giải sầu. Cónhững thứ vốn đã bị chôn sâu, nhưng chỉ một câu nói của NghiêmBằng hôm qua đã đủ bới nó lên, lôi nó ra nắng phơi khô cho kỳ được.

Tôi uống rượu nhanh chẳng khác gì uống nước lã.

Mượn rượu có thể  tiêu sầu nổi không, tôi không biết, nhưng rượucó thể khiến người say thì đã thành chân lý rồi. Chỉ một lát sau, bóngngười trước mắt tôi đã nhập nhòe. Tôi cố lắc đầu cho tỉnh lại, hìn­hbóng Tống Tử Ngôn đang ngồi ở vị trí chủ tọa chao đảo, nhập lạithành một với người ngồi cạnh hắn, nhưng ánh mắt lạnh lùng của hắntôi còn nhận rõ, chỉ mới liếc qua đã suýt làm tôi đóng băng. Vội vàngchuyển ánh nhìn, ánh mắt tên nhóc Tóc Vàng ngồi bên kia cũng lạnhnhư tuyết.

Sao tôi lại bị như thế? Sao ai cũng dùng ánh mắt lạnh lùng đó vớitôi?Thế  nên tôi lại cặm cụi quay về  với công cuộc uống rượu giải sầu,đang uống thì người ngồi cạnh đã kéo kéo áo, khẽ  giọng nói:  Tớilượt cô rồi đó .

Hở? . Tôi líu lưỡi hỏi lại:  Đến lượt tôi cái gì?.

Cô ta hạ giọng nhắc:  Lúc nãy tổng giám đốc bảo từng người đứnglên nói về mục tiêu của mình .

Hả, mục tiêu à, tôi có, tôi có . Tôi lảo đảo đứng lên, lè nhè cấtgiọng:  Mục tiêu của tôi là mau chóng tìm được bạn trai! .

Phía dưới cười rộ lên, có người còn đùa:  Đã tìm được chưa? .

Khinh tôi à! Tôi bực mình đáp:  Ai bảo tôi không tìm được! Vốn dĩhôm nay tôi đi hẹn hò! Mấy người nghe rõ cho tôi, bạn trai tôi làgiám đốc Triển bên bộ phận khai thác kỹ thuật!!! Đã rõ chưa? Giámđốc Triển đó là của tôi, sau này các cô các chị tránh xa anh ấy ra! .

Nghĩ nghĩ một lát lại bổ sung thêm:  Đàn ông cũng phải tránh ra xamột chút! .

Cạch!  một tiếng, chén rượu rơi xuống bàn, tôi hét toáng lên: Ai?Ai dám ngắt lời thổ lộ tình cảm của tôi hả? . Trừng mắt nhìn mớiphát hiện ra là Tống Tử Ngôn.

Mặt hắn nhìn khó ngửi chẳng khác nào cống thoát nước, nhìn tôi vẻkhông thể tin được.

Đồng nghiệp ngồi quanh ai cũng nhìn tôi như không thể tin được, chỉcó tên nhóc Tóc Vàng là người duy nhất không như thế.

Trong ánh mắt còn lấp lánh tia vui mừng rõ ràng, chăm chú nhìn tôi.

Đồng nghiệp ngồi cạnh cẩn thận kéo ống tay áo tôi, hạ giọng nhắc: Cô uống say rồi, không biết mình đang nói gì đâu .

Tôi cố hết sức gật cái đầu đang quay mòng mòng của mình:  Đươngn­hiên biết chứ, đấy là tôi công khai tỏ tình lãng mạn đó . Rồi nhưmuốn chứng minh gì đó, mỗi từ tôi nói ra đều đặc biệt vững vàng: Tôi rất thích giám đốc Triển, cực kỳ thích giám đốc Triển, ai tôicũng không để  mắt tới. Mục tiêu của tôi là hôm nay yêu giám đốcTriển, ngày mai kết hôn cùng anh ấy luôn!.

Tống Tử Ngôn im lặng, chỉ lạnh lùng nhìn tôi bằng bộ mặt vô cảm.

Tôi cũng trừng mắt đọ  với hắn, cuối cùng hắn chỉ  mấp máy môi,không nói nổi nên lời.

Đây là lần đầu tiên tôi đấu khẩu với hắn mà giành được thắng lợi,thật đáng để ăn mừng.

Tôi tự rót cho mình một chén rượu, vừa đưa lên miệng đã bị ngườikhác giật lấy.

Tóc Vàng đứng trước mặt tôi, nhe o mắt nhìn:  Tôi đã biết cô khôngthể không thích tôi mà .

Tôi với tay qua cướp lại chén rượu:  Cậu làm cái gì đó?.

Cậu ta nghiêng người tránh tay tôi:  Vừa nãy cô tỏ tình làm tôi xúcđộng lắm, tuy rằng cô có hơi kém một chút, nhưng tôi quyết địnhđồng ý.

Rồi, chị đây không cần nhóc đồng ý, chỉ cần đưa chén rượu đây chochị, rồi biến đi xa xa một chút trước khi chân chị đây làm trò thânmật với mông nhóc, được không? . Tôi tốt bụng nhắc nhở.

Cậu nhóc cười híp cả mắt:  Tôi biết cô tức để  chữa thẹn mà, khôngsao, tôi không để ý đâu .

Chữa thẹn? Nhìn đôi mắt cười tít của tên đối diện, tôi nghi hoặc hỏilại:  Giữa chúng ta hình như có hiểu lầm gì đó phải không nhỉ? .

Cậu nhóc nắm lấy tay tôi:  Tôi thật không ngờ cô lại có dũng khí tỏtình công khai với tôi như thế.

Một giả thuyết nổi lên trong óc, tôi rùng mình một cái, giọng run­run:  Cậu cậu cậu cậu cậu là…? .

Cậu ta dịu dàng nở nụ cười:  Tôi là giám đốc Triển của bộ phận khaithác kỹ thuật! .

Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn khuôn mặt non choẹt của cậu ta, nhìnđủ mười phút.

Mười phút sau, tôi ngất xỉu.

Vừa lơ mơ mở mắt ra, đã thấy một nữ quỷ tóc dài xõa xượi che khuấtkhuôn mặt đang từ từ tiến lại phía mình, đôi mắt thô lố như mắt cáchết nhìn chằm chằm vào tôi  Aaaaaaa!!!! . Tôi nhảy dựng lên, hét ầm lên.

Aaaaaaaaaaaaa!!!! , một tiếng hét khác còn to hơn, to tới điếc cảtai.

Tôi nghiêng đầu, hóa ra là tên nhóc Tóc Vàng hôm qua, cậu ta đangngồi bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ tới mức trắng bệch. Tôi quayđầu nhìn xung quanh, màn hình ti vi to rộng, đầu DVD bên dưới đangchạy, trên màn hình là ma nữ ban nãy, còn nghe thấy những âm thanhđặc trưng trong phim kinh dị tạo ra hiệu ứng ma quái.

Trong nháy mắt, tôi đã hiểu ra.

Cuối cùng Tóc Vàng đã mang tôi về  nhà, chẳng làm cái gì, chỉ dựahơi người của tôi, chống cự nỗi sợ phim kinh dị đáng thẹn từ tận đáylòng. Vấn đề là, cậu ta đạt được ước muốn như thế nào chứ?Thế  nên, động tác ngay sau đó của tôi là xách tai tên kia:  Nói!Chuyện này là sao hả? Rõ ràng vừa nãy tôi còn trong nhà hàng mà,sao bỗng nhiên giờ lại ở đây?.

Cậu nhóc la oai oái:  Không phải cô uống say tới ngất xỉu sao? Mọingười không ai biết cô ở đâu, tôi thấy tình cảm thắm thiết cô dàn­hcho tôi như thế, cho nên đưa cô về  đây trước, cô yên tâm, tôi chưalàm gì cả mà .

Tôi nhìn lại tư thế  của hai đứa, chiếc giường rất rộng, cậu ta nằmtrên giường – chính xác hơn là nằm co lại trên giường, một tay cònnắm chặt tay tôi, lòng bàn tay toàn là mồ hôi. Đối diện với giường làchiếc ti vi siêu lớn đang chiếu phim kinh dị, cúi đầu kiểm tra lại quầnáo, không có gì xô lệch thất thố. Có lẽ  cậu nhóc nắm tay tôi vì sợquá, tôi là đồ chống sợ hãi mà thôi.

Tôi thở phào nhẹ  nhõm, sau đó tăng thêm lực, kéo tai càng mạnhthêm, hung hăng mắng nhiếc:  Cậu có phải là đàn ông con traikhông hả? Mang một thiếu nữ say như chết về  nhà mà dám ngoan­ngoãn ngồi yên coi phim kinh dị! Có chút xíu chuyện cầm thú cũngkhông dám làm, cậu đúng là không bằng cầm thú! .

Cậu ta la lên xin tha:  Nhẹ  chút, nhẹ  chút, lần sau tôi làm bù đượck­hông? .

Tôi lại càng ra sức kéo tai:  Nghĩ hay quá nhỉ, ranh con được tý tuổiđầu mà dám có ý đồ với chị đây à, chị đây thiếu nữ trong sáng thuầnkhiết há lại để tên cầm thú như cậu làm nhúng chàm sao? .

Xách tai cậu ta được một lát, tôi cũng thấy thấm mệt, rượu bốc lên­làm đầu tôi đau như búa bổ, một cước đạp thằng nhóc xuống giường: Giờ tôi buồn ngủ rồi, cậu biến qua chỗ khác đi! .

Chân trần đứng trên đất, Tóc Vàng nhìn tôi oan ức:  Đó là giườngtôi mà .

Tôi chỉ vào chiếc so­fa trong phòng:  Thế đó không phải so­fa của cậuà? Cậu cứ nhất bên trọng nhất bên khinh thì so­fa nó khóc cho đấy .

Tôi quay đầu tính đi ngủ, cậu ta đứng cạnh lại kéo kéo chăn.

Trước khi tay chị nhẹ  nhàng in dấu ấn lên mặt cưng, cưng có baphút để biến đi . Tôi tốt bụng nhắc nhở.

Cậu xụ mặt xuống, nói:  Cô có thể tắt ti vi trước được không?.

Tay cậu dài thế dùng làm gì hả? .

Tóc Vàng như cô vợ nhỏ  bị  bắt nạt, cúi đầu ấp úng:  Tôi khôngdám .

Nhìn cậu ta như thế, có lẽ nếu không tắt tôi sẽ không được ngủ mất,thế nên đành phải tung chăn ra, loẹt xoẹt mấy bước tới trước ti vi tắtphụp cái màn hình còn đang chiếu mấy hình ảnh
rùng rợn, quay đầulại đã nhận được ánh mắt sùng bái của Tóc Vàng, tôi hất hàm ra lệnh: Ngủ! .

Mấy ngày trước vẫn còn bị người ta bắt nạt, khó có được cơ hội bắtnạt lại người khác như hôm nay, tôi ngủ vô cùng ngon giấc. Lúc tỉnhdậy trời đã sáng, mùi sữa đậu nành thơm phức len vào phòng, tôi gãigãi mớ tóc rối bung đi vào phòng khách thì thấy Tóc Vàng đang bậnrộn chuẩn bị bàn ăn.

Tôi ngáp một cái:  Chào .

Cậu ta cũng cười đáp lại:  Chào . Nắng sớm mai chiếu vào ngườicậu nhóc, mái tóc mềm mại, nụ cười trong sáng, thực sự là một an­hchàng đẹp trai, sáng sớm nhìn thật bổ mắt, tôi âm thầm hạ quyết tâm­sau này nhất định phải đẻ  được thằng con trai như thế, để  nó có thểquyến rũ từ thiếu nữ tới ông già trong thiên hạ này.

Tôi đi vào toi­let, bất thần quay đầu ra:  Cậu, nhe răng ra.

Cậu nhóc giật mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời nhe răng ra.

Ừm, hàm răng đều đặn, khá giống răng của mấy quảng cáo kemđánh răng, tôi yên tâm quay lại làm công việc vệ s inh buổi sáng.

Cậu nhóc rất nhanh đã qua chỗ tôi, gương mặt từ khó hiểu chuyểnthành kinh ngạc:  Sao cô lại dùng bàn chải đánh răng của tôi? .

Vì tôi không mang theo . Tôi trả lời tỉnh bơ:  Yên tâm, tôi vừan­hìn răng cậu rồi, cũng được đó, tôi không chê đâu .

Cậu ta cứng họng không đáp lại được, nhìn cái miệng đầy bọt kemđánh răng của tôi, bỗng nhiên mặt đỏ lựng lên như đánh má hồng,lúng túng quay ra ngoài.

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 3.2

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment