Tôi nghe có tiếng thở, ma có thể thở được sao? Tôi len lén ti hí mở mắt nhìn, Tống Tử Ngôn đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào, hai taykhoanh trước ngực, thản nhiên nhìn tôi.

Tôi vỗ vỗ ngực, thở phào ra một hơi:  Tổng giám đốc, anh suýt chútnữa là là dọa chết em rồi .

Hắn cười khinh bỉ:  Ngu ngốc, mê tín .

Tôi không cãi lại, nhìn dáng vẻ  mệt mỏi của hắn bây giờ tôi tò mòhỏi:  Tổng giám đốc, không phải ngày mai anh mới về sao?.

Khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười nhạt:  Cô nắm rõ lịch làmviệc của tôi quá nhỉ.

Có thể  không nắm rõ sao? Trên lịch treo tường khoanh một vòngtròn đỏ lớn, nhắc tôi từ ngày mai trở đi phải uống lại thuốc trợ tim.

Tôi kiên quyết gật đầu:  Đương nhiên là rõ chứ, phải nắm rõ là đằngkhác, một ngày không được gặp tổng giám đốc em thấy dài như bathu, chỉ mấy ngày ngắn ngủi thôi mà cảm giác cả đời này đã trôi qua .

Ít nhất là khoảng thời gi­an hạnh phúc ở kiếp này đã trôi qua rồi.

Hắn xoa xoa đầu tôi như xoa đầu thú cưng:  Tốt .

Tổng giám đốc trễ thế này còn tới công ty sao? .

Hắn  a  một tiếng, nhìn quanh phòng rồi mới nói:  Tôi qua lấy giấytờ.

Có chuyện là phải nịnh, không có chuyện cũng phải cố ra mà nịnh,tôi được đà:  Tổng giám đốc đúng là quá khổ cực rồi, mới từ nướcn­goài về, không kịp nghỉ ngơi đã vội vàng quay lại công ty tiếp tụctham gia vào sự nghiệp kiến thiết đất nước vĩ đại, đây là tinh thầngì? Đây là  . Đang nói dõng dạc, tự nhiên lại bí từ.

Hắn nheo mắt cười cười:  Cô ấy, đã không phải người thông min­hthì cũng đừng có học đòi theo người ta, đỡ phải mất mặt xấu hổ.

Tôi gật đầu:  Cảm ơn tổng giám đốc đã chỉ bảo, em nhất định sẽkhắc cốt ghi tâm chuyện này .

Hắn nhìn tôi một lát rồi thở dài sườn sượt, lảng sang chuyện khác: Cô đang làm gì đó?.

Nhắc tới đó, tôi đột nhiên sực nhớ ra lúc nãy mình đang làm gì, vộivàng hít một hơi thật sâu, rồi nhanh chân dứng dậy chắn ngang màn­hình, cười nịnh:  Em đang trực, là trực đêm đó, để  công ty có mộtngày mai tươi sáng, em có trách nhiệm và cũng có quyền lợi phảitrực đêm thật tốt. Tổng giám đốc, anh không cần phải can thiệp vào,cầm giấy tờ rồi nhanh về nhà nghỉ ngơi cho sớm đi .

Hắn im lặng, chỉ nhìn tôi nghi ngờ, mãi tới lúc trán tôi đầy mồ hôilạnh mới chịu mở miệng:  Đi xa thế  có hơi khát nước, cô rót cho tôicốc nước đã .

May là bình nước đặt ngay cạnh bàn, tôi đứng im tại chỗ, chỉ rướnngười vươn tay qua rót nước. Nhưng tôi quên béng mất, máy vi tín­hcủa công ty vốn dĩ  không có head­phone nên tôi phải mang­head­phone của máy MP3 ra dùng tạm, lúc rướn người sang bêncạnh, giắc cắm của head­phone cũng bị tung ra.

Sau đó,  ưm  ưm… a  a… . Âm thanh vang khắp phòng làm việc.

Trong nháy mắt, tôi nín thở, giọng nói u ám của Tống Tử Ngôn đậpvào tai tôi:  Tránh ra .

Tôi phản ứng ngay, nhào cả người qua ôm cứng lấy màn hình vi tín­hcố thủ.

Hắn nghiến răng rít lên:  Tránh ra! .

Tôi vẫn ôm cứng không buông.

Hắn nhấn mạnh từng chữ:  Tần Khanh, đừng để  tôi phải nói tới lầnthứ ba .

Tại sao Tống Kim Quy chết tiệt lại chọn đúng cái ngày này mà vềnước, mà sớm không tới, muộn không tới, lại chọn đúng lúc khuyakhoắt để lấy cái mớ giấy tờ của nợ chứ?Đối mặt với khuôn mặt hầm hè cứng như thép của Tống Tử Ngôn,tôi ủ rũ cúi đầu xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngón chân.

May là sau khi hắn hít vào thở ra mấy bận, giọng đã dịu xuống: Nóiđi .

Nói gì ạ? . Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn chỉ tay vào hai anh trai khí thế  ngất giời đang quần nhau kịchliệt trên màn hình vi tính:  Tôi cần được giải thích.

Tôi đứng nhìn bức tranh lao động miệt mài trên màn hình, tronglòng nghi hoặc, giải thích bộ phim kia á?Tống Tử Ngôn tức không nhịn nổi, đập bàn:  Nói nhanh! .

Tim gan tôi nhảy nhót lộn tùng phèo, vội vàng giải thích ngay lậptức:   Đây là phim nam nam, hay còn gọi là phim G .

Lần thứ hai mặt hắn có thể  đem đi so sánh với đít nồi rang cháy, lờin­ào lời nấy lạnh như băng:  Cái tôi muốn nghe không phải là cáinày.

Càng ngày sắc mặt của Tống Tử Ngôn càng xanh lé t lẹt, ngực phậpphồng lên xuống dữ dội, hai tay đặt trên bàn liên tục nắm mở, mởnắm, nếu giây tiếp theo mà hai bàn tay ấy có bóp lấy cổ tôi thì tôicũng chẳng lấy làm lạ.

Tôi lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống, liên tục cầu xin:  Phản đối bạolực! Phản đối bạo lực! Xã hội giờ hài hòa!!! .

Ôm đầu ngồi xổm hồi lâu, thấy hắn đứng yên một lúc thật lâu, rồi sauđó, đôi giày da chuyển động, hắn đã đi ra ngoài.

Tôi ngồi trên ghế, không ngừng bốc đồ ăn vặt, vừa ăn vừa hối hận,tôi hối hận quá Tính đi tính lại tôi mới làm việc ở đây chưa đầy hai tuần, chờ tới maiTống Tử Ngôn ban cho cái quyết định nghỉ  việc, chắc một đồnglương cũng không được nhận mất, hối hận chết đi được. Sớm biết cóngày như thế  này, tôi đã không cần phải lăn lộn ở đây tới tận mườin­gày rồi! (Hóa ra không phải hối hận vì đã coi phim G ở công ty à?Não cô kỳ quái quá!!!).

Càng nghĩ càng thấy đau khổ, càng nghĩ càng thấy đau lòng, giữa nỗiđau khổ và đau lòng, tôi chìm dần vào giấc ngủ  A a a a a a a! . Tiếng hé t chói tai làm tôi giật mình tỉnh dậy, c òntưởng đang xem tiểu phẩm mừng xuân của Sái Minh, tôi mở mắt,trời đã sáng bảnh, còn hoa khôi bộ phận chúng tôi – Tiết Diễm Diễmđang nhìn tôi bằng vẻ  mặt kinh hoàng – chính xác mà nói là nhìn áotrên người tôi.

Hoa khôi chỉ chỉ cái móng tay dài ngoằng sơn màu đỏ chóe vào tôi: Cái  cái áo này cô lấy đâu ra đó? .

Tôi cúi đầu mới nhận ra là mình đang khoác một cái áo vest màuxám, ơ? Tôi ngẩn người ra:  Hớ? Cái áo này ở đâu ra ấy? .

Mọi người trong phòng đều nhất loạt trưng ra bộ mặt đăm chiêu kỳquái.

Hoa khôi vẫn kích động:  Đừng có giả ngây nữa đi. Có phải cô trộmkhông hả? .

Tôi bực mình:  Có cô mới trộm ấy, cả nhà cô đi trộm .

Giọng cô ta càng đanh hơn:  Không phải do cô trộm được sao?Không lẽ anh ấy đưa cho cô? .

Anh ấy? Ai là anh ấy? . Tôi vẫn chả hiểu mô tê gì cả.

Bấy giờ giám đốc Tôn nghe tiếng cãi nhau ầm ĩ mới đi ra, nhìn lướtqua chiếc áo vest trong tay tôi, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu,cuối cùng nói:  Tới giờ làm việc rồi! .

Tiết Diễm Diễm ghen tức về  chỗ, đám người tụ tập vểnh tai nhướnmắt chờ coi kịch vui cũng quay lại làm việc.

Kỳ quái! Đúng là tai bay vạ gió, bình thường xa lánh kỳ thị tôi đã đủlắm rồi, tự nhiên còn chèn ép tôi ngay trong giờ làm. Nhưng nóicũng lạ, áo vest trên người tôi đây là của ai? Sao ngoài tôi ra, ai cũngcó vẻ đã biết hết rồi thế nhỉ?Không lẽ  là  Tôi toát mồ hôi lạnh, len lén đẩy một mẩu giấy qua­cho băng vệ  sinh tỷ tỷ:  Tầng mình không có ma đấy chứ chị? Kiểunhư ma háo sắc, đêm qua lén tới chăm sóc cho em ấy? .

Càng nghĩ càng thấy phải, chẳng có người nào làm, hơn nữa ai cũngcó vẻ mặt rất kỳ cục. Nhìn thế nào cũng thấy giống công ty bị ma ámtrong mấy bộ phim của Hồng Kông, những nhân viên lâu năm ở đâyđều biết nhưng vẫn cố giấu diếm nhân viên mới. Chẳng trách TócVàng lại sợ ma tới như thế, tôi vội vàng hẩy cái áo ve s t ra xa.

Băng vệ  sinh tỷ tỷ nhìn tôi với vẻ  kỳ lạ, viết lại:  Cái áo ves t đó làcủa tổng giám đốc .

Hả? Đêm qua lúc hắn ta đi rõ ràng là rất tức giận mà, bước chân nhưbay thế kia, chẳng lẽ đã đi rồi còn quay lại?Tôi ngồi nghĩ mãi cũng không luận ra nổi, nhưng tự nhiên lại nhận ralần này băng vệ sinh tỷ tỷ dùng giấy chuyền lại, bèn tò mò hỏi:  Sao­hôm nay chị không dùng băng vệ s inh nữa? .

Câu trả lời rất ngắn gọn:  Cháy túi rồi .

Buổi trưa ở căng-tin, tôi cùng Tóc Vàng đi lấy cơm, tôi có tráchn­hiệm ăn cơm, cậu ta có trách nhiệm lấy cơm.

Ngồi ăn cơm, tôi cũng quan tâm hỏi cậu ta mấy câu:  Cậu về lúc nàothế? Sao không điện cho tôi biết? .

Mắt Tóc Vàng lấp lánh sáng rỡ:  Cô muốn đi đón tôi sao?.

Là muốn biết khi nào Tống Kim Quy về  nước còn sớm phòng bịthôi, nhưng tôi vẫn tự dối lòng gật đầu một cái.

Cậu ta cười đến là dịu dàng:  Không cần đâu, chỉcần biết cô muốntới đón là tôi đã vui lắm rồi, nhưng hôm qua tôi về  lúc một giờ hơn,cô không đi đón được đâu .

Hơn một giờ sáng? Vậy là Tống Kim Quy không về  nhà mà từ sân­bay tới thẳng công ty sao?Càng nghĩ càng chắc chắn một điều, con rùa này đúng là khắc tin­hcủa tôi, vừa trở về  đã khắc tôi ngay lập tức. Nhưng vẫn phải xác­nhận lại một chút:  Cậu về chung với tổng giám đốc à? .

Nụ cười trên mặt Tóc Vàng nhạt đi:  Phải .

Hừ, quả nhiên là khắc tinh trời s inh mà!Nhưng suốt từ sáng nay tới tận giờ này chẳng thấy có động tĩnh gì,rốt cuộc là vì Tống Kim Quy quá bận mà không thèm để  ý tới tôi,hay ở nước ngoài lâu tư tưởng cũng cởi mở nên căn bản không thèmđể tâm chuyện hôm qua? Tôi trầm mặc suy tư.

Tóc Vàng hiểu nhầm ý tôi:  Cô không cần tìm tổng giám đốc đâu,anh ấy bị bệnh, hôm nay không tới công ty .

Bị bệnh? . Tôi tròn mắt.

Tóc Vàng lạnh nhạt nói:  Ở nước ngoài công việc rất gấp rút, vốn dĩlịch trình kín đặc đã phải rút bớt hai ngày, vội vội vàng vàng bay về,mà nghe nói đêm qua anh ấy về còn bị nhiễm lạnh nữa, giờ đang nằmn­hàấy .

Nhiễm lạnh? Không lẽ vì không có áo vest? Người thế mà yếu đuối,phải tẩm bổ thêm mới được.

Nhưng mà  bịốm? Thế này có được coi là cơ hội không nhỉ?Mắt tôi sáng rực lên ngay tức khắc!Quay lại phòng làm việc, tôi cầm lấy áo vest phóng vèo lên bộ phậnnhân sự xin nghỉ.

Vốn dĩ nhân viên bộ phận nào muốn nghỉ thì chỉ cần xin phép vớigiám đốc bộ phận đó là được, nhưng giám đốc Tôn cứ khăng khăngbắt tôi phải làm theo đúng quy định, tức là phải có giấy nghỉ phépcủa bộ phận nhân sự mới xong. Ngay cả việc này cũng tính toán chi lithế, đúng là lúc phụ nữ thích hành hạ người khác thì sẽ  nhỏ nhen­biết bao! Vào bộ phận nhân sự, tôi chỉ nói xin phép nghỉ, còn chưakịp trình bày lý do đã thấy giám đốc Điền cười ha ha rồi ký giấy chonghỉ luôn, ông ta nhìn cái áo vest trong tay tôi, còn dặn dò thêm: Nhớ hỏi thăm tổng giám đốc giùm tôi.

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 3.4

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment