Thang máy mở ra rồi đóng lại, đã tới tầng tám, một trong hai bà côn­hìn bảng số, thở dài:  Không biết bác sĩ   ở  đây có chữa  đượck­hông .

Người kia an ủi:  Không sao, dù chữa không được cũng chẳng saomà, táo bón có chết người được đâu .

Một ngày mấy lần, thuốc công hiệu mạnh, cái gì cứng cứng, chỗđó Táo bón Là câu nói của hai bà cô này đa nghĩa hay tại tôi đen tối quá?Lần thứ hai tự cảm thán, cùng là phụ nữ như nhau, có người dịu dàngnhư ánh trăng, có người mạnh mẽ  nói những câu ngượng miệngkhông hề  kiêng kỵ, còn có người suy nghĩ  hết sức dâm loạn nhưtôi Thang máy lên tầng trên thì ngừng lại, tôi khệ  nệ  ôm mớ đồ đi ra,tiên nữ ánh trăng kia cũng đi ra cùng với tôi, thấy tôi mệt mỏi, mồhôi nhễ nhại, bèn nói:  Để tôi mang giúp cô nhé  .

Người đã đẹp, tính tình còn tốt nữa, trời xanh ơi, ông không định đểtôi sống nữa sao?Tôi nhất quyết chối từ:  Không cần đâu, tôi tự mang được rồi .

Cô không nói nữa, hai chúng tôi cứ yên lặng bước đi, chỉ có tiếngbước chân của tôi vang vang.

Tôi dừng lại trước cửa phòng của Tống Tử Ngôn, không ngờ cô gáikia cũng dừng lại, quay sang tò mò nhìn tôi, chẳng có lẽ? Lẽ  nào cô­ta tới thăm Tống Tử Ngôn? Trong lòng nhất thời có cảm tình với cô­ta, cứ cho là người đẹp, có khí chất thì đã làm s ao chứ? Ánh trăng đãtrừng phạt cô, bắt cô gặp phải Tống Tử Ngôn, không sớm thì muộn,số phận cũng là hồng nhan bạc mệnh, hương tiêu ngọc vẫn mà thôi!Tôi không nén được cười gi­an mấy tiếng, đang cười thì cửa đã mở ra,nụ cười của tôi đã đông cứng lại trong nháy mắt.

Một bóng người vô cùng quen thuộc đã xuất hiện trong giấc mơ củatôi biết bao nhiêu lần, giờ khuôn mặt ấy lại ở trước mặt tôi, dịu dàngnói với tiên nữ ánh trăng:  Sao đi lâu thế? .

Ánh mắt anh đảo tới nhìn tôi, trong chớp mắt nét mặt đã chuyểnthành cứng đờ.

Đúng là đã lâu không gặp, Tô Á Văn.

Ngày Tô Á Văn ra đi, tôi như bị ai đánh mạnh vào đầu, chỉ im lặng đitới đi lui trên con đường giữa trường. Tổng cộng chưa tới hai ngàn­mét, tôi chậm rãi bước đi, từng bước từng bước, từ chiều tới lúc tốimịt. Giữa những bước chân chậm rãi, tôi đã suy nghĩ những gì giờcũng chẳng nhớ nữa, có lẽ  phải nói là khi ấy đầu óc rất mơ hồ. Đimãi, tới lúc đèn đường sáng lên, đi mãi, từ lúc còn người qua lại ồnào tới lúc vắng ngắt không còn một ai.

Lúc Tiêu Tuyết vừa tìm thấy tôi đã mắng xối xả:  Tô Á Văn đã đirồi, mày còn làm trò gì ở đây nữa hả? .

Tôi bị nó đánh cho ngây người, gió đêm lạnh lẽo lướt qua mặt đau­rát, tôi nói:  Chỉ cần anh ấy trở về, tao có làm trò gì cũng được .

Tôi bình thản nói, trong lòng cũng vô cùng bình tĩnh.

Bốp! , Tiêu Tuyết tát cho tôi một cái:  Dù mày có tìm tới đườngchết, anh ta cũng sẽ  không trở về  đâu, anh ta không cần mày nữa,mày hiểu không? .

Nước mắt c
uối cùng cũng rơi, tôi như con thú nhỏ phải chịu thươngtích đầy mình:  Sao anh ấy không cần tao, tại sao lại không cầntao  . Sau này nhớ lại, hình như trừ câu này ra tôi không nói đượcgì khác nữa. Mắt Tiêu Tuyết đỏ hoe, ôm chặt lấy tôi, tôi gục đầu vào­vai nó vừa nức nở vừa hỏi.

Lúc đầu chỉ có tôi khóc, lát sau Tiêu Tuyết còn khóc dữ hơn cả tôi.

Đó là lần đầu tiên tôi khóc sau khi Tô Á Văn ra đi, cũng là lần cuốicùng.

Khóc xong một trận, trong lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều,thậm chí hôm sau tới trường nghe phong thanh có tin đồn chuyện maquỷở trên đường trường còn hăng hái hùa the o kể  chuyện về  mộtcon ma không có chân, tóc tai rối mù, liên mồm rên rỉ.

Ở đại học ai cũng đều có một đứa bạn thân như vậy, bình thường thìăn nói độc địa tới chết người, lúc ngồi không chán chán lại chọc chọcmấy phát rồi xát muối vào vết thương cũ của bạn cho vui, nhưngnhững khi bạn muốn làm chuyện dại dột thì nó sẽ  là người tát chomấy cái để tỉnh lại, rồi hai đứa cùng ôm nhau khóc.

Nhưng Tiêu Tuyết không biết, trong lòng tôi còn suy nghĩ tới nhiềuchuyện còn ngốc hơn nữa, vô số lần tưởng tượng, nếu có thể gặp lạiTô Á Văn, tôi sẽ quỳ rạp xuống đất, ôm chặt lấy chân anh, nước mắtgiàn giụa khóc lóc cầu xin tới không thành tiếng:  Đừng đi, đừng đi,đừng đi  .

Tự tôn là điều rất quan trọng, nhưng một người chỉ còn là cái xác­trống rỗng không hồn thì có tự tôn để làm gì chứ.

Vốn dĩ tôi là một đứa ngốc.

Nhưng giờ nhìn Tô Á Văn, tôi mới hiểu rằng thực ra mình cũngkhông ngốc như vẫn tưởng. Huống hồ giờ đây tiên nữ ánh trăng kiađang khoác tay anh rất tự nhiên, gương mặt vô cùng dịu dàng, tôi bắtđầu nghĩ câu nói đó của Tiêu Tuyết rất có lý: Dù tôi có ngu dại đi tìmđường chết, anh cũng không yêu tôi. So với người kia, tôi không cóphần thắng.

Tôi dứt mình ra khỏi ký ức, nghiêng người đi qua anh, cất tiếng gọiTống Tử Ngôn bằng giọng thân thiết chưa từng có:  Tổng giámđốc! .

Tống Tử Ngôn nâng cổ tay nhìn đồng hồ:  Vừa kịp lúc.

Tôi phi như bay tới đây thì làm sao mà không kịp được?Bỏ đồ trong tay xuống giường, Tống Tử Ngôn nhìn cái hộp trên mặtđất, hỏi:  Đó là cái gì thế? .

Tôi đáp:  Đây là quà tặng cho anh . Chỉ là không phải do tôi tặngth­ôi Mặt Tống Tử Ngôn vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ở chung lâu ngày,nhìn vào mắt hắn, tôi biết hắn đang vui. Xem ra dù là kẻ  có tiền, cứđược người ta tặng quà thì liền có bộ dạng tiểu nhân đắc ý thế đó Tôi tự xung phong, đặt cái hộp lên bàn:  Giờ em mở ra nhé  .

Hắn khẽ nhếch môi:  Được .

Hộp không còn nguyên vẹn, phía ngoài vỏ hộp rượu còn quấn thêmmột lớp băng dính, tôi gần như phải nghiến răng nghiến lợi mới xé rađược. Lớp bọc ngoài chiếc hộp nhanh chóng bị lột ra toàn bộ, bốnđôi mắt nhìn nó chăm chăm, tôi từ từ mở ra, nghiêng đầu coi trước,hít vào một cái thật sâu rồi đóng lại ngay lập tức, quay đầu cười ngu: Ha ha, là đồ không đáng tiền thôi, chắc chắn sẽ  làm tổng giám đốcchướng mắt, em mang đi vứt đây.

Nói rồi cầm cái hộp vội vàng đi ra cửa.

Bỏ đây . Tiếng nói đầy sự uy hiếp.

Da đầu tôi tê rần, cuối cùng vẫn đứng ngây ra cạnh cửa không nhúc­nhích.

Á Văn, mang qua đây giúp anh .

Tô Á Văn đi tới, nhìn tôi bằng đôi mắt đen láy, tôi vội vàng cúi đầu.

Lúc lấy cái hộp, tay anh vô tình chạm vào tay tôi, tôi càng cúi thấpđầu hơn  bởi chỉ một chút nữa thôi, nước mắt sẽ rơi xuống.

Nhưng ngay cả cơ hội rớt nước mắt tôi cũng không có, tiếng TốngTử Ngôn mở cái hộp nhưẩn như hiện bên tai. Sau đó là ba tiếng hítvào, rồi sau đó nữa là giọng rít qua kẽ răng của hắn:  Tần Khanh! .

Mấy vạch đen chảy dài trên mặt(20), bác ơi, bác hại chết cháu rồi,sao lại đi tặng người ta thuốc tráng dương gì gì đó chứ???Giờ này, cái ông bác đang tâm hại tôi đương ngồi phơi nắng cùngmấy người khác.

Ối trời, lão Vương này, tuy nói cậu Tống cũng là người không tớinỗi nào, nhưng đâu tới mức phải khiến chúng ta bỏ ra một đống tiềntặng loại rượu đắt thế kia? .

Đó là vì mấy người nông cạn, cậu Tống là thứ yếu, cái chính là bộmặt sĩ diện đàn ông của chúng ta! . Lão Vương nắm chặt tay:  Cứcoi lũ thanh niên choai choai bây giờ đi, không phải tóc tai như cái tổchim thì cũng là rủ xuống mất nửa cái mặt, vất vả lắm mới có ngườicoi đứng đắn như cậu Tống, chúng ta phải trân trọng giữ gìn! Giữgìn sự tôn nghiêm cuối cùng của người đàn ông!.

Một người ngả người dựa vào ghế, lắc đầu cảm thán:  Lũ thanh niên­giờ toàn loại èo uột, chả đứa nào bì được với chúng ta hồi đó .

Xin được lược đi ba ngàn chữ của cuộc đối thoại những ngày hào­hùng đã qua của mấy ông già  Mà này, lão Vương? Cái cô bé mà ông bảo là hồ ly tinh ép kiệt sứclực của cậu Tống ấy? Sao tôi nhìn thế  nào cũng không giống? . (Tạơn trời đất, cuối cùng cũng có người thấy được tấm lòng trong sángcủa tôi rồi).

Tôi nhìn cũng thấy không phải  lão Vương, có phải ông nhầm rồikhông? Hồ ly tinh có đứa nào trông khó coi như thế  không? . (Mắtmờ rồi, ông này chắc chắn mắt mờ rồi!!).

Giữa những lời thắc mắc chất vấn của mấy ông bạn, kẻ buôn dưa lê -lão Vương đỏ bừng mặt lên, nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ  khôngchịu thừa nhận:  Mấy người các ông thì biết cái gì? Con bé đó là hồly tinh chưa kịp trang điểm thôi! .

Mà con hồ ly tinh bất tài là tôi đây đang phải khốn khổ khốn sở đứngim nhìn cánh cửa phòng bệnh viện.

Tần Khanh! , lần này thanh âm vừa dịu dàng vừa trầm ấm, tôi sợmuốn chết, trong lòng ai oán, cùng là ở bệnh viện, cùng là gặp lạitình cũ, sao người ta lúc gặp lại có thể  buồn thương tiếc nuối, tớiphiên tôi thì như hài kịch thế này?Xấu hổ quay đầu lại, tôi giải thích:  Tổng giám đốc, cái đó khôngphải em tặng đâu, là của mấy bác bảo vệở khu nhà anh nhờ em mangtới đó, cùng lắm thì em chỉ là đồng phạm thôi, anh nên lấy công bằnglàm đầu, theo luật mà xử, đừng nên hành động the o cảm tính .

Tống Tử Ngôn trừng mắt nhìn tôi, tuy hắn vẫn đang mặc bộ quần áokẻ  sọc dành cho bệnh nhân, nhưng khí thế  ép người khác vẫn ngút­trời. Mất bò mới lo làm chuồng, tôi vội vàng cầm lấy cặp lồng cơm,cười tươi như hoa hướng dương thấy mặt trời:  Cứ ăn cơm trước đã,để  nãy giờ nguội mất thì không ngon đâu . Rồi làm bộ không nhìnthấy ánh mắt sát nhân đó, cẩn thận lấy từ trong cặp lồng ra bát canhđậu phụ, cung kính dâng lên:  Mời tổng giám đốc ăn ạ.

Hắn trừng mắt lườm tôi cái nữa rồi mới chịu bưng bát, đặt lên cáibàn nhỏ trên giường. Tôi thầm thở phào một cái, lén đưa tay gạt mồhôi trên trán. Mỹ nữ ánh trăng cười khẽ:  Anh ba, không ngờ an­hcòn có tính cách này đó.

Dường như có mũi tên xuyên qua lớp ký ức của tôi, mang theo mộtmàn sương màu đỏ.

Tôi còn nhớ rất rõ ngày ấy, bởi đó là s inh nhật tôi. Sau hôm cùng TôÁ Văn chúc mừng, chúng tôi lại tới chỗ cũ ăn mừng tiếp, đương khi­hai đứa ăn uống vui vẻ thì di động của anh bỗng nhiên đổ chuông, làtiếng chuông tôi chưa được nghe bao giờ. Tôi thường kiểm tra diđộng của anh bất thình lình, để  thể  hiện sự sở hữu của mình, tôichỉnh tất cả những số  điện thoại trong di động anh thành tiếngchuông mặc định của Nokia, chỉ có số của tôi là để riêng bài  Khôngthể không yêu  ngọt lịm chết người.

Tim tôi đập mạnh, ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng nhìn tôi. Cách lànkhói mỏng bốc lên từ nồi lẩu, mắt anh cũng mờ mịt như được phủmột lớp khói, anh nói:  Anh ra ngoài nghe điện thoại một lát .

Anh lúc nào cũng nghe điện thoại trước mặt tôi mà, tôi cau mày: Không nghe ở đây được hả anh? .

Anh im lặng nhìn tôi một lát, bàn tay nắm di động càng lúc càng chặt,cuối cùng anh đáp:  Không được .

Còn tôi, nhìn theo bóng lưng anh khi đẩy cửa ra ngoài mà vẫn còn cóthể bị mùi hương của nồi lẩu níu lại như vòng kim cô.

Lúc ấy tôi thật ngốc, thật khờ, một đứa con gái ngu ngốc. Cho nên­lúc anh quay lại bảo rằng mình phải ra ngoài một chút, tôi cũng chỉlàm nũng một hồi để  nói rằng mình không giận, rồi để  anh đi màkhông chút nghi ngờ.

Yêu một người là hoàn toàn tin tưởng người ấy, câu này sau khi đượckiểm chứng thì đúng là không ngửi được. Người tôi tin biến mất haituần liền, lúc gặp lại, anh nói với tôi bằng giọng áy náy:  Tần Khanh,em rất tốt, anh thực sự rất thích em, nhưng anh yêu cô ấy, yê u mườinăm rồi .

Tình yêu thanh khiết tới mắc ói, cô ta là thanh mai của anh, nhưngtrong tim cô ta lại là thằng trúc mã kia. Cô yêu cái tên trúc mã đómười năm, anh chờ đợi thanh mai của mình cũng đủ mười năm. Côbé thanh mai đáng thương theo đuổi người ta tới tận Mỹ, nhưng thương sao lại bị người ta đối đãi giống như em gái, cô gái tha hươngnơi đất khách, cô đơn không chiếm được trái tim người mình yêu,khiến cô phải quay đầu nhìn người vẫn luôn im lặng đứng chờ cô, là bạn trai của tôi.

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 4.2

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment