Vì phải đưa bữa sáng tới cho Tống Kim Quy nên hôm sau tôi thứcdậy thật sớm, chờ ninh xong nồi cháo thì Tóc Vàng cũng đánh răngrửa mặt xong, lò dò đi vào bếp ngó nghiêng. Tôi cười ngọt:  Qua đây đi .

Tóc Vàng đi tới, tôi dùng muôi múc một chút cháo đưa qua: Quanếm thử cháo tôi nấu xem nào .

Cậu nhóc  ăn một miếng, tôi hỏi lại  đầy chờ  mong:  Ăn ngonkhông? .

Hai mắt Tóc Vàng sáng rực lên như đèn pha, đỏ  mặt cười cười: Ngon lắm .

Tôi sung sướng đổ cháo vào cặp lồng:  Thế này thì tôi an tâm mang­cho tổng giám đốc ăn rồi .

Vừa quay đầu lại đã thấy gương mặt bí xị của cậu, tôi gõ cho một cáirồi giục:  Còn không đi lấy xe à! .

Người tới bệnh viện lúc sáng sớm không nhiều lắm, tôi để Tóc Vànglái xe vào bãi đỗ, tự mình đem cháo vào.

Vừa mở cửa xe đã thấy một bóng người quen thuộc mặc quần áo thểthao – Mẹơi! Ông cụ đó! Ông cụ quái gở đó!!!Tôi quay trở lại xe ngay lập tức, quay sang nói với Tóc Vàng:  Cậulái xe đi vào bãi đỗ đi .

Vừa nói xong đã nghe thấy tiếng gõ lên cửa kính xe, ông cụ quái gởnheo mắt nhìn hai đứa ngồi trong xe.

Đã đến mức này rồi, tôi chỉ còn có thể  hít sâu một cái rồi chui rakhỏi xe, đứng trước mặt ông cụ nở nụ cười tươi roi rói như hoax­uân:  Ông ạ! .

Ông cụ lườm tôi:  Cháu tới làm gì? .

Tôi nâng cái cặp lồng trong tay lên:  Đưa đồ ăn cho tổng giám đốcạ . Đưa đồ ăn cho cháu nội ông đó, ông làm ơn nhớ kỹ mà đừng quấnlấy cháu nữa, được không?Ông cụ nhìn tôi đầy cảnh giác:  Muốn đầu độc chết Đại Lang nhà tahả? .

Đại Lang? . Tôi đờ ra.

Ông lại hừ lạnh một tiếng:  Phan Kim Liên(21)! .

Rồi lườm tôi một cái rất thâm thúy, hầm hầm bỏ đi.

Ánh nắng mai khiến cái bóng của ông cụ đang nổi giận đùng đùngtrải dài trên mặt đất Bệnh của Tống Tử Ngôn chỉ là không cẩn thận mà tái phát, khôngnghiêm trọng, chỉ cần tĩnh
dưỡng chừng hai ba ngày là khỏe lại. Đếnbuổi chiều, hắn gạt phắt đề nghị nằm lại bệnh viện để theo dõi thêmcủa bác sĩ, nhất quyết thay bộ vest vào, giữa những trái tim nhỏ bévà đôi mắt rơm rớm của các y tá, hắn xuất viện một cách vô cùng lịchlãm.

Đúng là rất lịch lãm, bộ vest được cắt may vừa với thân người, toátlên khí chất tinh anh trác tuyệt, còn tôi là người phụ nữ đằng saungười đàn ông thành công, tay xách nách mang đống quần áo củahắn, còn phải cầm theo một đống giấy tờ. Không thể  mong đợi vàosự tôn trọng phụ nữ của Tống Kim Quy, tôi vốn dĩ trông cậy vào tráitim biết thương hương tiếc ngọc của ông nội hắn cơ, nhưng kết quảlà ông cụ vừa thấy tôi đã hếch mặt lên trời, hoàn toàn không thèm đểý tới tình trạng thảm thương của tôi.

Xiêu xiêu vẹo vẹo đi mãi cũng tới nhà, còn chưa kịp ngồi lên so­fa,Tống Kim Quy đã nhếch môi cười nhạt:  Sáu giờ rồi .

Sáu giờ tối là thời gi­an hắn ăn cơm, tôi dĩ nhiên rất hiểu ý tứ trongcâu nói ngắn tới phát sợ của hắn, thế  nên bèn vội vàng đi làm cơm.

Biến tức giận thành hành động, tôi đứng trong bếp cầm con dao, rasức dộng xuống bằm cây cải thảo tới rung trời.

Giữa những âm thanh vang dội, chuông cửa kêu lên ầm ĩ. Đúng là đãbận lại còn thêm phiền, tôi cầm con dao trong tay, hầm hầm bước ran­goài phòng khách, mở giật cánh cửa.

Bên ngoài cánh cửa, mấy gương mặt đáng ghé t đang trưng ra nụcười nịnh nọt đông cứng lại.

Bên trong cánh cửa, gương mặt đang méo mó vì tức giận của tôi đơđơ ra.

Lúc này Tống Tử Ngôn từ phòng ngủ đi ra, không thèm quan tâm tớivẻ mặt cứng như hóa đá của chúng tôi, cất tiếng hỏi thăm:  Sao mấyngười lại tới đây? .

Mấy cái đầu ở ngoài cửa nhìn hắn (Đây đúng là nhà tổng giám đốcrồi), sau đó quay lại nhìn tôi (Sao cô ta lại ở đây?), rồi tiếp tục quaysang nhìn hắn (Không lẽ  lời đồn đãi ở công ty là thật?), lại quay quan­hìn tôi (Khẩu vị của tổng giám đốc thật vô cùng đặc biệt ).

Giám đốc Điền là người phản ứng nhanh nhất, vừa bước vào trong­phòng, vừa nói:  Nghe nói tổng giám đốc đã xuất viện, thế nên mấyngười chúng tôi tới thăm, tiện thể báo cáo công việc mấy ngày nay .

Những người còn lại cũng bước vào phòng với vẻ  mặt kỳ quái, nóichuyện theo kiểu lấy lòng, nhưng tất cả đều không hẹn mà cùnghiểu, không hỏi tới tôi, cứ như người vừa ra mở cửa cho họ là âmhồn chứ chẳng phải người.

Có lẽ  vì thân phận của tôi quá khó xử, tuy nói trong nhà sếp mà cóphụ nữ thì tốt nhất là nên nịnh nọt người ta, nhưng người phụ nữ đólại là tôi, bọn họ không biết phải làm sao Không biết phải xử lý ra sao, đành phải chọn phương án an toàn nhấtlà làm như không thấy gì hết.

Tôi đứng chơ vơ cạnh cánh cửa hãy còn mở, hóng gió lạnh nơi hànhlang, nghe bọn họ ngồi nói chuyện râm ran trong phòng khách, bỗngn­hiên nghĩ tới thân phận tôm tép của mình mà buồn đau, chân khẽđộng đậy, ỉu xìu quay lại nhà bếp  Tần Khanh . Con cá voi bự nhất kêu tôi.

Mấy con mực kia cũng ngừng nói chuyện, nhìn tôi bằng ánh mắt ngờvực.

Cá voi nhíu nhíu mày:  Trong nhà có khách, còn không mau đi làmcơm đãi khách hả.

Mấy con mực đơ người, tất cả đều nhất trí tặng tôi những ánh mắtngạc nhiên tới khó tin.

Tôi cũng dùng ánh mắt y chang nhìn lại Tống Tử Ngôn, đã bắt tôiphải mang bao nhiêu thứ đi từ bệnh viện về đây, giờ lại còn muốn saitôi đi làm cả bàn tiệc, cái đồ nhà anh, dù có là os­in miễn phí cũngkhông thể làm như thế được!!!Nhưng tôi lại là kiểu người có giận cũng không dám nói ra, tuy bụngđầy oán hận nhưng vẫn không dám hành động hàm hồ, gần một tiếngđồng hồ, từ trang trí tới xào nấu, vất vả vô cùng. Tôi chỉ biết làmmấy món kiểu Trung Quốc, cuối cùng tới món chính thì hết cả sức,chỉ trụng một ít mì, bày thêm mấy cây rau chân vịt đã chần sơ qua.

Lúc món chính đơn giản được bưng ra xong, tôi mới thở phào ngồilên một cây cải thảo lớn trên sàn bếp nghỉ ngơi.

Bên ngoài truyền tới tiếng bọn họ chúc rượu ầm ĩ, tiếng nói chuyệnồn ào, tôi phải công nhận Tống Tử Ngôn là người có khí chất lãnhđạo bẩm s inh. Hắn không nói nhiều, dù mấy người kia có nói gì thìcuối cùng chuyện cũng rơi trên người hắn, hắn chỉ đáp lại vu vơ hai­ba câu cho qua, thế  mà vẫn không làm bầu không khí sượng sùngmất tự nhiên. Bố tôi thường nói, có thể ngồi trên bàn rượu mà ăn nóinhẹ  nhàng, lấy nhu chống cương nhưng vẫn khiến người ta khôngthể  xem thường thì đó mới là người tài, cái đấy gọi là biết người rõnhất là trên bàn rượu, còn một chỗ khác có thể  đánh giá được, lạichính là trên chiếu bạc. Thực ra không chỉ có hôm nay, những lúc ởtrong công ty cũng có thể  cảm nhận được, mặc dù có mấy nữ nhân­viên si tình với Tống Tử Ngôn, nhưng nhân viên nào cũng sẵn lònglàm việc vì hắn, hơn nữa, ai cũng là người có tài.

Chỉ có một ngoại lệ duy nhất, là tôi.

Ngẩng đầu nhìn trần nhà sạch sẽ  ở phòng bếp, tôi cảm thán, cùng làngười lớn lên trong công cuộc cải cách đất nước những năm támmươi, sao lại có sự khác biệt giữa người với người lớn như thế chứ?Tại sao con nhà người ta hai mươi tám tuổi có năng lực thế, mình đãhai mươi hai rồi mà chẳng có gì trong tay, trừ một công việc bấpbênh và tư tưởng kỳ quái?Nhìn cái kiểu yêu nghiệt hại dân như tên Tống Tử Ngôn này, chắcchắn là tạo hóa đã bị hắn quyến rũ rồi!Không thì làm sao lại bất công như thế!Trong lúc đầu tôi đang suy nghĩ loạn cả lên thì mấy ông sếp kia cơmno rượu say đã đứng dậy lục tục ra về, tôi tự động ra ngoài thu dọntàn cuộc bàn ăn, bỏ bát đĩa vào trong bồn rửa bát, bóp một đốngnước rửa chén vào rồi đánh cho cả bồn toàn bọt, vừa định nhúng tayvào rửa thì một giọng nói đã vang lên từ sau lưng:  Để đó cho tôi.

Tôi quay đầu lại, Tống Tử Ngôn đi tiễn mấy lão già kia đã về, cái câu để đó cho tôi  là có ý gì chứ?Thấy tôi cứ ngơ ngơ không động đậy, hắn bước tới gỡ đôi găng tay­cao su tôi đang mang ra, chậm rãi mang vào, cúi đầu nói với tôi:  Côđi nghỉ một lát đi .

Tôi dụi mắt nhìn kỹ, là hắn.

Tôi lại dụi mắt nhìn lần nữa, chính là hắn.

Có âm mưu! Chắc chắn là có âm mưu! Tôi giả vờ cười:  Tổng giámđốc, anh  .

Chưa nói xong, hắn đã khẽ nhăn mày:  Ngồi xuống! .

Tôi lập tức ngồi lên cây cải thảo to ban nãy.

Ánh đèn bếp rất dịu dàng, Tống Tử Ngôn mặc một cái áo sơ mi màuhồng, rất hiếm người có thể  mặc được màu này mà trông được nhưvậy, ống tay áo xắn lên tới tận khuỷu, tay mang găng tay cao su màu­vàng, nghiêm túc vọc tay vào đám bọt rửa sạch bát đĩa.

Nhìn một bên khuôn mặt hắn, nhìn dáng người cao, nhìn chiếc áo bịdính nước, nhìn hai tay dính đầy bọt.

Bỗng nhiên tôi thấy tim mình đập nhanh, hai má ửng đỏ, miệng lưỡikhô khốc.

Tôi lập tức hiểu ra âm mưu của Tống Tử Ngôn, hắn muốn dùng cáidáng vẻ nội trợ này để giết tôi đây mà!!!Quả nhiên, mười lăm phút sau, hắn còn quay lại nhìn tôi, khóe miệngnhếch lên:  Nhìn tôi làm cái gì? .

Ánh đèn chiếu xuống, bao phủ quanh người Tống Tử Ngôn một lớpánh sáng nhàn nhạt, màu hồng từ áo hắt lên khiến mặt hắn đẹp nhưngọc, thực không chịu nổi rồi! Tôi vội vàng móc thuốc trợ tim từtrong túi quần, nuốt liền hai viên.

Tống Tử Ngôn đã quay đầu đi, tim cũng không còn đập nhanh nữa.

Nhưng mà, tại sao, tại sao lại có cảm giác ấm áp dễ  chịu cứ trôi nổibồng bềnh trong tim thế này?Quả nhiên uống thuốc quá liều sẽ gây phản ứng phụ!!!Hôm sau đi làm, bầu không khí vô cùng kỳ quái, mọi người vẻ  mặtvẫn thế, hành động vẫn thế, ngôn ngữ cũng vẫn thế, nhưng lại khiếntôi có một cảm giác kỳ quặc là họ đang đối xử tốt với tôi, chắc cáinày cũng là một loại văn hóa của công ty lớn.

Nhưng vẫn có một ngoại lệ.

Buổi trưa gặp Tóc Vàng ở căng-tin, tôi qua đó ngồi chào hỏi cậun­hóc, thế mà chẳng hiểu sao cậu ta lại nghiêng đầu đi tránh tôi.

Tôi nghiêng theo qua bên đó, Tóc Vàng nghiêng sang bên này, tôinghiêng sang bên này, cậu lại nghiêng sang bên đó.

Thế  nên tôi đành phải dí sát mặt vào cậu, rốt cuộc Tóc Vàng cũngchịu ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ  mặt oán giận, không thèm nói câunào.

Tôi bực mình:  Cậu đưa cái mặt hờn giận đó ra cho ai coi hả? .

Cậu ta nhìn tôi một hồi rồi nói:  Nghe đồn cô sắp kết hôn với tổng­giám đốc? .

Tôi nghe thì giận lắm, đập bàn đứng phắt dậy:  Ai trù ẻo tôi hả? .

Cậu nhìn tôi chăm chăm, hỏi:  Không phải sao? .

Tôi bắt chéo hai tay, run giọng:  No! Nev­er! None! Nei­ther! Khôngđời nào!!! .

Tóc Vàng chăm chú nhìn thật sâu vào mắt tôi, có lẽ  không thấy sựhoảng hốt này là giả tạo mới cúi đầu nói:  Nhưng ai trong công tynày cũng nói thế hết  .

Tôi mặt hoa thất sắc:  Tin vịt! Chắc chắn là tin vịt đấy!!! Khẳng địnhlà tin vịt! Tin vịt này tuyệt đối sẽ  không thể  trở thành sự thậtđược! .

Bấy giờ Tóc Vàng mới thở hắt ra một cái, mắt sáng lên, còn gắp mộtcái đùi gà nóng hổi trong phần ăn của mình sang cho tôi:  Là mọingười xuyên tạc, nói cô học hành chả ra gì, vào được công ty là nhờđi cửa sau với tổng giám đốc .

Tôi tức tối:  Dựa vào điều kiện của tôi còn phải đi cửa sau à?.

Cậu nhóc lặng lẽ dùng ánh mắt trả lời khẳng định câu hỏi của tôi.

Thực ra tôi cũng đi cửa sau thật, dùng những biểu hiện khiến sếphài lòng để giữ lấy việc làm, đừng có đánh đồng với cái kiểu bán thịtcủa người khác, cái tôi bán chính là sức lao động vô giá của mình!!!(Vô giá là không có giá trịấy ạ!).

Tôi có cảm giác giờ mình với Tống Tử Ngôn đã hiểu ý nhau lắm rồi,ăn ý tới mức, giờ hắn chỉ cần dùng ánh mắt thôi tôi cũng biết nên gắprau hay múc canh, hắn nhấp môi tôi cũng biết nên đưa giấy ăn hayđưa thìa qua, hắn nhăn mày là tôi biết ngay hắn đang chê mặn hay­chê nhạt.

Nói gọn lại, tôi đã thành một nô tỳ tận tâm chỉ cần nhìn sắc mặt cũng­biết được tâm tư của chủ, Tống Tử Ngôn cũng có dấu hiệu càng saibảo càng thuận mồm.

Song song với trình độ nô tỳ hóa càng ngày càng nặng của tôi, quanhệ  giữa đồng nghiệp trong công ty cũng dần dần biến chuyển theochiều hướng tốt đẹp, bắt đầu tiến vào thời kỳ ngọt ngào giả tạo.

Trong vai nữ chính tai tiếng nhất công ty, chiều nào cũng bị  tổng­giám đốc hoàn mỹ kêu tới nhà, dưới sự chờ mong và ánh mắt đongđầy kỳ vọng của những đồng nghiệp tim đầy nhiệt huyết, tôi đã đượcmời tham gia một buổi thông báo trá hình tọa đàm.

Tần Khanh, buổi tối cô với tổng giám đốc tiến hành gi­ao lưu hoạtđộng thể lực hay gi­ao lưu tinh thần thôi? .

Thể lực, tuyệt đối là thể lực! Các chị không thấy giờ tôi đã gầy tong­teo đi rồi đây à? Đều là cuộc sống t
oàn hoạt động thể  lực làmhại!!! . Tôi thừa cơ tố cáo.

Mọi người kêu ầm lên:  Miêu tả kỹ hơn đi? .

Tôi dùng tay, tổng giám đốc dùng miệng . Tôi nước mắt lăn dài,hắn chỉ có việc ăn thôi.

Mọi người ồ lên:  Tổng giám đốc… chỉ dùng miệng thôi à?.

Đúng, thế nên tôi mới bất mãn như này! .

Mọi người gật gù:  Khẩu vị của tổng giám đốc  nhẹ vậy sao?.

Nhắc cái đó lại thấy tức, khẩu vị của tôi mạnh lắm à, nhưng từ lúc­qua hầu hạ sếp, chẳng ngày nào được thoải mái hết! . Ngày nào cũngphải ăn thanh đạm theo hắn, miệng tôi sắp ấp được trứng chim rồiđó!!!Mọi người nhìn nhau, đầu tiên là không dám tin, tất cả đều nhất trídùng vẻ  mặt chia buồn nhìn tôi, cuối cùng đồng loạt thở dài:  Quảnhiên là nhân vô thập toàn . Lắc đầu quầy quậy rồi tản đi hết.

Còn lại nhân vật chính đã cố hết sức cải thiện quan hệ  đồng nghiệpngồi ở chính giữa là tôi đây nhìn theo bằng vẻ  mặt mờ mịt, sao bọnhọ lại phản ứng kiểu này? (N năm sau ngày tọa đàm này, mỗi dịp lễtết, nhân viên công ty tới tặng Tống Tử Ngôn cùng một loại quà vớitổ  bảo vệ  chung cư, chính là rượu thuốc tráng dương rất hoàn­htráng!!!).

Nhiều khi tôi ngồi buồn nhìn theo cánh chim ở nơi xa, chúng baylượn trên bầu trời, không lưu lại một vết tích, thỉnh thoảng còn rúcvào những tán nhãn rậm rạp thoảng hương thơm mà hưởng thụ,chúng hướng tới tự do, yêu tự do, mà cũng có được tự do.

Nghĩ tới đó, tôi không kìm được ngẩng đầu một góc bốn mươi lămđộ nhìn bầu trời, trong lòng khóc thảm.

Tôi học nội trú thiếu thốn đói khát tới bốn năm, nhưng nguyên liệunấu ăn tôi đã dùng cũng đủ chất đầy hai cái bếp, thế mà hôm sau đếnlại thấy cái bếp thứ ba hoành tráng đầy ắp đồ ăn, tôi đành ngửa đầubắt chước Lỗ Tấn cảm thán đầy thâm ý: Cứ như thế thì ngày nào mớilà kết thúc đây hả hả hả?!Tới tận hôm nay, lúc ăn cơm, Tống Tử Ngôn nói:  Từ ngày mai côkhông cần qua đây nữa .

Tay cầm bát cơm lỏng ra, nghiêng một bên, cơm trong bát rớt xuống­bàn, những hạt cơm rơi ra tựa nhưdung nham đang chực phun tràotrong  đầu tôi! Giọng tôi không kiềm  được mà run run, hỏi lại: Tại  sao ? .

Hắn khẽ cười:  Sao? Tiếc à? .

Qua một tháng ở chung, tôi đã có thể không cần thời gi­an tự hỏi bảnthân mà gật đầu ngay tắp lự:  Tiếc chứ, vô cùng tiếc, không thểkhông tiếc được! Trước đây em không hiểu sao mình lại phải họcnấu ăn, sau này gặp được tổng giám đốc, em mới hiểu ra rằng, em,một đứa 8X lớn lên nhờ đồ ăn nhanh, chính là để  phục vụ cho cái dạdày của anh mà luyện những kỹ thuật nấu nướng truyền thống này!Vì anh, cuộc đời của em sẽ không phải cảm thấy hổ thẹn vì không cóchí tiến thủ, sẽ không cảm thấy khổ sở vì sống hoài sống phí, tới lúcvề  già, em sẽ  cười thật tươi, nhe cái bộ răng móm mém ra với cháumình mà khoe , biết không? Bà cháu đã từng nấu cơm cho tổng giámđốc công ty bà đó! Nếu ông trời cho em một cơ hội để  chọn lại, emsẽ  nói, để  tôi được nấu cơm cho tổng giám đốc nữa đi, nếu ông trờinhất định phải gia hạn quãng thời gi­an ấy, thì em muốn là – cả đời!!! .

Tôi nói tới khô cả nước bọt, Tống Tử Ngôn còn tốt bụng đưa chocốc nước, uống một ngụm cho thấm giọng, nhìn qua lớp thủy tinh củacốc, gương mặt Tống Tử Ngôn biến dạng đi, cốc này khúc xạ thật lợihại, bởi vì hình như tôi vừa thấy hắn  nở một nụ cười  rất hạnh­phúc.

Tôi bỏ cốc ra nhìn lại, bộ mặt hắn vẫn lạnh tanh như ngày thường,quả nhiên là sức mạnh của khúc xạ ánh sáng.

Hắn nói:  Dù cô có tiếc cỡ nào thì công ty cũng đã quyết định rồi,không thể sửa được nữa .

Bên tai tôi vang lên gi­ai điệu  Bài ca giải phóng nông nô , một đám­người tí hon nhảy múa hát ca loạn xì ngầu bên cạnh, tôi rưng rưng: Công ty có quyết định gì ạ? .

Cuối tuần sau không phải là mùng một tháng năm à? . Hắn nói.

Dạ . Tôi gật đầu.

Công ty tổ chức đi du lịch .

Tôi phản ứng ngay:  Thật ạ? .

Hắn nhìn tôi:  Cô muốn đi à?.

Tôi cố né câu hỏi, cẩn thận hỏi lại:  Còn tổng giám đốc thì sao?.

Hắn hỏi:  Cô rất muốn tôi đi? .

Tôi rất muốn đi du lịch, nhưng nếu có anh đi cùng thì tôi thà nằmn­hà còn hơn Tôi còn chưa trả lời, hắn đã tự nói trước:  Mấy hoạt động kiểu đótôi không tham gia.

Tiếng nhạc bên tai càng lúc càng vang, đội người tí hon nhảy càng lúc càng nhộn. Tôi thở dài:  Vốn tưởng vừa được thưởng thức vẻ đẹp sông núi của Tổ quốc, vừa được chiêm ngưỡng tư thế  oai hùngcủa tổng giám đốc, xem ra trên thế gi­an này khó có gì được toàn vẹn đôi đường, không thể nào ăn được cả tay gấu và cá mà .

Thực sự tiếc? . Hắn hỏi.

Tiếc đứt cả ruột, vạn năm sau oán hận còn lưu, nuối tiếc cả đời khôn nguôi . Tôi đáp.

Hắn cười cười, cúi mặt ăn tiếp, không nói gì nữa.

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 5

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment