Chương 5: Thanh Đảo một đêm

Ngẩng đầu ngắm trời, quang đãng trong xanh, cúi đầu nhìn đất,sương sớm còn vương.

Giống như tâm trạng hiện giờ của tôi.

Mùng một tháng năm, công ty tổ  chức cho nhân viên đi du lịchThanh Đảo, vừa hay lộ trình ra khỏi thành phố có qua trước cổngtrường tôi, tôi thức dậy thật sớm ra trước cổng chờ xe ô tô công tyqua đón, sung sướng cười hí hí, lại cười hí hí sung sướng. Xe nhan­hchóng tới nơi, cửa xe mở ra, tôi nhảy hai bước vào xe, vừa vui vẻchào hỏi mấy đồng nghiệp quen biết, vừa để ý tìm chỗ trống.

Mẹơi! Sét giữa trời quang!Cái người đàn ông ăn mặc chỉnh tề ngồi gần cửa sổở dãy ghế thứ haibên phải đang nhìn tôi nhếch miệng cười khiến bao nhiêu tóc gáy tôiđồng loạt dựng thẳng lên hát quốc ca, da đầu tê buốt đó là ai?Run run đưa tay lên dụi mắt, lại dụi dụi mắt, tiếp tục dụi mắt, dụi lấydụi để.

Một lúc lâu sau, sắc mặt tôi không đổi, từ trong trạng thái hóa đáquay người cứng đơ đi về  phía cửa xe, chỉ còn cách cửa ba cen­timet­thôi thì  xoạch  một cái, cửa xe đóng, tôi lập tức trở thành chim­giữa bầu trời! Môi run run, tôi không thể  tin được số phận mình lạicó thể  như vậy, bèn nhào qua liều mạng nắm chặt lấy tay bác tài: Dừng lại, dừng lại bác ơi, cháu để quên đồ rồi! .

Bác tài sốt ruột nói:  Bên này là đường một chiều rồi, muốn quay lạiphải mất tới nửa tiếng đó! .

Thế mới hợp ý tôi! Tôi vội vàng nói:  Làm sao cháu dám mặt dày đểmọi người phải lãng phí thời gi­an chờ chứ? Bác cứ cho cháu xuốngchỗ gi­ao lộ đằng trước, cháu không đi nữa đâu .

Giám đốc Điền nhìn ra sau một cái, rồi quay đầu lại nói với cả xe rấthòa nhã:  Sao lại làm thế được? Khó lắm mới có một kỳ nghỉ, cứ thếnày đi, chúng ta quay trở lại, dẫu sao đường đi còn dài, nửa tiếngcũng được, cậu nói phải không, tổng giám đốc? .

Cuối câu nói lại quay về  hỏi Tống Tử Ngôn, tôi âm thầm sungsướng, cái tên này là người tuyệt đối không có tính nhẫn nại.

Quả nhiên hắn khẽ cau mày:  Phiền quá .

Tôi cuống quýt gật đầu, hắn nói tiếp:  Quên mang cái gì tới đó mà­mua.

Tôi vẫn còn ôm một tia hy vọng mong manh:  Em không mang the on­hiều tiền  .

Không sao . Hắn đáp:  Có thểứng trước tiền lương .

Ngồi xuống hàng ghế  cuối xe, trên cửa kính xe hiện lên gương mặtnhăn nhó như bí tiện của tôi. Bên ngoài xe, bầu trời không lấy mộtgợn mây, mặt đất ẩm ướt, giống hệt tâm trạng của tôi bây giờ.

Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ  ngồi, chỉ  có năm mươi, sáu mươingười ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ  sinh tỷtỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người thâm hiểm. Đúng là người nên đếnthì không đến, kẻ  không nên tới lại cứ vác xác đi! Tôi bực mình,ngồi im tự ăn năn. Là ai nói hắn không tham gia mấy hoạt động kiểunày! Tại sao tôi cứ gặp phải mấy tình huống kiểu này!!!Không lẽ là vấn đề nhân phẩm?Đương lúc tôi đang tiến hành tự kiểm điểm lại nhân phẩm, cái ngườithâm hiểm kia đã mở miệng nói một câu vô cùng thâm hiểm.

Qua đây.

Kỳ quặc ở chỗ hắn không hề  quay đầu lại, không nói là ai với ai, thếmà mọi người đều đồng loạt quay đầu xuống nhìn tôi.

Tôi xoay mặt đi nghiêm túc chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, khôngn­hìn thấy gì hết, cũng chả nghe thấy gì sất  Qua đây . Âm thanh lại trầm thêm một chút.

Hai chân tôi như có công tắc nô tỳ tự động, mũi chân tự động hướngra ngoài, cố  sức áp chế  hai chân và trái tim đang đập thình thịchkhông ngừng, tôi vẫn tiếp tục giả ngơ giả điếc.

Hình như có tiếng cười khẽ, hắn nói:  Được lắm .

Ôi mẹ ôi, hai chữ như sao Hỏa lao thẳng vào đầu, tôi nhảy dựng lên,dùng tốc độ ánh sáng vọt tới trước mặt hắn, nở nụ cười xán lạn nhấttừ trước tới nay:  Tổng giám đốc, anh có chuyện gì cần sai bảo ạ? .

Hắn nhìn tôi một lát rồi nói:  Ngồi xuống .

Nhìn cái ghế  trống bên cạnh hắn, tôi khóc không ra nước mắt, runrẩy ngồi xuống, dùng cụm từ  như ngồi lên bàn chông  mà giải thíchchuyện này là chuẩn nhất. Mà cái đám người mù quáng, vô tri, ngu­muội đang nhìn chằm chằm qua đây tự nhiên còn dùng vẻ mặt ước aon­hìn tôi, khiến tôi bỗng nhiên hiểu được nỗi đau đớn của ông Lỗ Tấntrước cái dân tộc này!Tống Tử Ngôn bỗng nhiên nghiêng người, hai tay đặt lên vai tôi, tôimơ hồ nghe thấy tiếng hít mạnh từ những hàng ghế sau. Giữa nhữngánh mắt sáng chói của quần chúng, Tống Tử Ngôn điều chỉnh lại tưthế ngồi của tôi, hạ thân mình xuống thấp hơn, tựa đầu lên vai tôi, hạlệnh:  Không được lộn xộn .

Rồi sau đó  rồi sau đó  hắn nhắm mắt ngủ.

Ánh mắt quần chúng nhân dân nhìn tôi từ kinh ngạc chuyển thàn­hchia buồn và thông cảm, quầng sáng minh tinh trên đầu tôi trongn­háy mắt vụt tắt.

Lúc Tống Tử Ngôn tỉnh lại đã là bốn giờ sau, cái vai đáng thươngcủa tôi tê dại đi. Xe dừng lại ở ngoài một trạm thu phí, giám đốcĐiền vác cái bụng phệ  tới hạ giọng thì thầm hỏi:  Đi ăn thôi, có cầnđánh thức tổng giám đốc không? .

Tôi cũng thì thào hỏi lại:  Ai đánh thức? .

Sau đó, chúng tôi cùng im lặng.

Im lặng chán chê, giám đốc Điền hỏi:  Cô đói chưa? .

Dạ dày tôi trả lời ngay tắp lự Ông ta nhìn tôi thông cảm:  Đợi đó, tôi mua gì đó cho cô ăn.

Xem ra con mực này vẫn chưa hoàn toàn mất đi lương tâm, tôi khôngthể  gật đầu, cũng không thể  duỗi tay ra, chỉ có thể  dùng hai mắtrưng rưng thay lời cảm tạ.

Không cần . Một giọng nói lạnh lùng còn mang theo chút âm điệungái ngủ vang lên bên tai, Tống Tử Ngôn ngồi thẳng người dậy, sửasang lại áo xống cho phẳng phiu, rồi nói:  Chúng tôi cùng đi ăn .

Ba người xuống xe vào quán ăn, tôi vừa đi vừa liên tục xoa nắn bảvai trái đã tê cứng, Tống Tử Ngôn liếc sang nhìn tôi mấy cái, cuốicùng quan tâm hỏi thăm:  Tê lắm à? .

Tôi hậm hực tố khổ:  Còn mỏi nữa .

Hắn trầm ngâm:  Xem ra không dựa được nữa rồi .

Tôi rơm rớm,
cuối cùng anh cũng có chút lương tâm rồi.

Hắn vẫn trầm ngâm:  Thế thì đổi bên phải là được .

Đây là kiểu suy luận gì hả!!! Tâm trí của tôi cũng cùng chung sốphận sụp đổ vỡ nát với cái vai trái, liêu xiêu đi vào quán ăn. Chúngtôi vừa đi vào, mọi người đang ăn cơm ngon cũng phải đứng dậychào:  Tổng giám đốc! . Hắn thản nhiên gật đầu chào lại, bước chânkhông chịu ngừng, tôi đương nhiên vẫn phải đi theo hắn.

Ngồi vào bàn, giám đốc Điền hỏi:  Chỗ này tự phục vụ, tổng giámđốc muốn ăn gì để tôi đi mua .

Tống Tử Ngôn nói thản nhiên:  Tôi ăn được gì cô ấy hiểu nhất, đểcô ấy đi .

Mọi người lại dùng ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên nhìn tôi, cái môngđáng thương còn chưa ngồi ấm chỗ đã bị đá đi làm chân bồi bàn.

Tới chỗ bán đồ ăn, cầm lấy cái khay mới phát hiện tay trái cứ cầm cáigì nằng nặng là run lẩy bẩy, tôi chỉ có thể  chuyển sang cầm khaybằng tay phải, cầm kẹp thức ăn bằng tay trái, vụng về  lấy thức ănvào khay.

Đương lúc lao động một cách đau khổ, khay thức ăn đã bị người giậtlấy, ngẩng đầu lên, hóa ra là Tống Tử Ngôn đại giá đi chiếu cố.

Hắn vừa tự gắp thức ăn, vừa trưng ra vẻ  sốt ruột:  Sao lại chậm thếhả? .

Nhờ ai ngủ đè lên tay tôi cho tê dại đi nên mới chậm thế này hả? Tôitức lắm nhưng không dám nói ra, chỉ có thể  cúi đầu lấy ra cái khaykhác gắp thức ăn cho mình.

Hắn thấp giọng:  Về chỗ ngồi .

Tôi chỉ chậm có một tí thôi mà cả cơm cũng không cho tôi ăn!Tôi trợn mắt nhìn, hắn lại lườm cái nữa:  Còn chưa về đi à? .

Tôi cụp mắt, ngượng ngập quay về bàn ngồi Ngồi nhìn người ta ăn uống ngon lành, mùi thức ăn thơm nức tràn­ngập trong không khí, mặt tôi chảy dài như đội bóng đá quốc gia.

Mắt ầng ậng nước nhìn qua giám đốc Điền đang cúi đầu ăn cơm: Chú ăn xong rồi nhớ mua về cho cháu một ít .

Ông ta nhìn tôi khó hiểu:  Giờ cô đang ở trong quán ăn đấy còngì?.

Tôi tố cáo:  Tổng giám đốc  .

Tôi thì làm sao? , giọng nói trầm trầm vang trên đỉnh đầu, TốngTử Ngôn bưng hai khay thức ăn đặt xuống bàn.

Tội cho thân tôi + 1, để trả thù, đã không cho tôi ăn, lại còn mua haiphần cơm!Hắn chậm rãi ngồi xuống, đẩy một khay sang trước mặt tôi.

Tội cho thân tôi + 2, không cho tôi ăn thì thôi, lại còn để  thức ăntrước mặt tôi!!! Nhanh lên một chút . Hắn trầm giọng nói.

Tôi nhìn chằm chằm vào khay thức ăn nuốt nước bọt, mãi tới khigiám đốc Điền lén đá cho một cái dưới bàn, tôi mới giật mình ngẩngđầu lên, đã thấy Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ  sốt ruột, lặp lại: Ăn nhanh lên chút đi.

Tôi nhìn cả khay thức ăn toàn một màu đỏ, toàn là những món cay cóớt mà Tống Tử Ngôn vẫn không cho nấu, quay qua nhìn hắn một cái,hơi nghi ngờ hỏi lại:  Cái  cái này là cho em ạ? .

Hắn không thèm trả lời, sắc mặt bắt đầu trầm xuống.

Sợ hắn đổi ý, tôi vội vàng chúi đầu vào ăn, nhưng càng ăn càng thấykhó hiểu, tôi trước giờ vẫn kén ăn, đây cũng là một trong nhữngn­guyên nhân khiến tôi ở nhà phải tự chui vào bếp nấu ăn, có lần vìquá kén mà bị mẹ  cầm cái muôi đuổi theo đánh cho thê thảm. Màtrong khay thức ăn này có tới năm, sáu món, toàn là món được làmtừ những nguyên vật liệu nhập khẩu ngày thường khó có thể  đượcthưởng thức Lén đưa mắt sang nhìn Tống Tử Ngôn đang im lặng ăn cơm mấy cái,ông trời đúng là bị hắn dùng nhan sắc quyến rũ rồi, thế  nên vận khímới tốt như thế, ngay cả chọn món ăn cũng chọn trúng toàn món­ngonCơm nước xong lại ngoan ngoãn làm chim chui vào lồng sắt, TốngTử Ngôn dựa vào vai phải tôi ngủ rất say. Cuối cùng tôi cũng hiểura, hắn không đi được xe ô tô, trừ khi tự mình lái xe, còn thì vừa lênxe đã lăn ra ngủ, xe ngừng thì tự nhiên tỉnh dậy. Chẳng trách saohắn chẳng bao giờ tham gia mấy hoạt động  kiểu này , có lẽ  vì hắncòn chưa kiếm được cái gối người nào dùng tốt như tôi!May là buổi chiều thời gian làm gối người không dài, chỉ ba giờ sauchúng tôi đã được xuống xe hưởng gió biển. Ấn tượng đầu tiên của người ta khi đến Thanh Đảo chính là sạch sẽ, trong lành. Tuy rằngth­ành phố của chúng tôi cũng rất sạch sẽ, nhưng trong không khí thì­toàn khói bụi, chỉ cần nằm ngửa mặt ngủ một giấc thì kiểu gì lát nữadậy cũng được đánh phấn miễn phí. Nhưng Thanh Đảo thực sự làmột nơi trong lành không nhiễm khói bụi, hít thở cũng vô cùng thoảimái.

Tuy rằng đang mùa du lịch, nhưng công ty đã đặt phòng trước ở mộtkhách sạn lúc còn chưa đông khách. Lần thứ hai tôi mới cảm thấyvào được cái công ty này may mắn cỡ nào, khoảng sáu mươi người,giám đốc trở lên mỗi người một phòng, còn nhân viên nhỏ nhỏ thì cứhai người một phòng, đúng là ăn chơi không sợ tốn kém.

Nhưng  nhưng đã ăn chơi tới bến như thế, sao lại chỉ thiếu có mỗimột phòng cho tôi?Tôi nghi ngờ nhào tới trước quầy tiếp tân hỏi lại:  Có phải nhầm rồikhông? .

Nhân viên đứng quầy tiếp tân nhỏ nhẹ:  Tuyệt đối không nhầmạ,quý công ty vốn dĩ đã đặt ba mươi hai phòng, lúc nãy ngài đó đã hủymột phòng.

Tôi quay đầu nhìn qua cái người tiếp tân vừa nhắc tới:  Giám đốcĐiền, nghe nói chú vừa hủy một phòng? .

Ông ta gật đầu:  Sao thế? .

Sao thế à? . Tôi bực mình:  Không có phòng cho cháu!.

Giám đốc Điền liếc nhìn Tống Tử Ngôn đang đứng bên cạnh, úp úpmở mở:  Phòng của cô không phải là  .

Vớ vẩn! , Tống Tử Ngôn nhướn mày lên, ngắt lời:  Lấy thêm mộtphòng nữa .

Vẻ hồ nghi trên mặt giám đốc Điền chợt lóe lên, rồi đi tới trước quầytiếp tân. Lát sau đã mang vẻ mặt khó xử quay lại:  Giờ đang là mùadu lịch, không còn phòng nào trống nữa .

Tống Tử Ngôn nói:  Thế thì đặt phòng ở khách sạn khác.

Giám đốc Điền gọi điện thoại sang mấy khách sạn khác, mặt lại càngnhăn nhó tợn:  Khách sạn gần đây đều bị đặt phòng hết rồi, có mấycái lại ở xa quá.

Tống Tử Ngôn trầm ngâm một lát rồi bảo:  Thế  này đi, tôi với chúmột phòng, Tần Khanh ở phòng tôi .

Có lẽ  có chút  chuyện tốt  sắp bị phá tới nơi, nên cái mặt đầy thịtcủa giám đốc Điền xụ lại thành một đống:  Tổng giám đốc, thếkhông được đâu! .

Tôi nhìn lại cái thân hình ú na ú nần của ông ta, rồi nhìn lại Tống TửNgôn trẻ  khỏe, một đoạn phim G chạy ngang qua óc, tôi cũng lắpbắp la lên:  Tuyệt đối không được! .

Tôi và giám đốc Điền đồng lòng cùng phản đối, Tống Tử Ngôn nghi­hoặc nhìn tôi:  Hả? .

Tuy anh là người xấu bụng, nhưng còn được bề  ngoài kéo lại, khiếntôi đây thân là hủ nữ kìm lòng không đặng mà có ý muốn bảo vệ an­htránh xa khỏi bàn tay dâm loạn của lão già béo ú kia, tôi đáp: Thựcra là em sao cũng được, trong phòng hai người có sofa, em ngủở đócũng không sao.

Hai người kia nhìn tôi, ánh mắt giám đốc Điền lóe lên tia cảm kích,Tống Tử Ngôn hơi ngẩn ra, trong mắt hiện lên ý cười.

 

Đọc tiếp Chết! sập bẫy rồi – chương 5.1

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment