Cứ như vậy, Mạt Mạt đã thỏa mãn với ước nguyện, đương nhiên cô học tập hết sức nỗ lực. Ngoại trừ khoảng thời gian lên lớp, cô thường xuyên luyện tập những gì Thành dạy. Bên cạnh sự thiên bẩm về âm luật, giọng hát trong veo, nỗ lực, cùng thế giới tình cảm phong phú của cô đã làm giọng hát của cô ngày càng trở nên êm ái.

Dần dần, Thành cũng không còn lạnh lùng với cô như trước, anh càng ngày càng để tâm dạy cô. Làm sao lấy hơi, làm sao dùng sự rung động dây thanh để tạo ra lực dãn và lực cản, làm sao có thể vận dụng được hai mức âm rung và ba mức âm rung… những thứ ấy anh đều giảng giải rất rõ ràng, làm mẫu từng lần một cho cô.

Đôi khi anh còn khen ngợi khuyến khích cô, nói rằng thật hiếm thấy cô gái nào vừa có thiên phú lại vừa nỗ lực như vậy.

Có một lần, Thành nhờ cô đàn một đoạn nhạc piano cho anh nghe, sau khi cô đàn xong, Thành nói: “Tôi nghĩ cô là người có chuyện để trong lòng, tôi vẫn thích người nào có nỗi lòng như thế…”

Cô cười nói: “Chuyện của tôi rất đơn giản, tôi yêu một người từ hồi còn thơ bé. Tôi nghe nói mỗi lần anh ấy không vui đều thích nghe mẹ tôi đàn bản nhạc này… Thế nên tôi mới lén lút học đàn, đợi đến hôn lễ của chúng tôi, tôi đàn cho anh ấy nghe bản nhạc ấy… Tôi muốn anh ấy biết, chỉ cần anh ấy vui vẻ, cái gì tôi cũng sẵn lòng làm! Thật ra, tôi đi theo anh học hát cũng là vì muốn anh ấy nghe được tiếng lòng của tôi, tôi hy vọng có một ngày anh ấy có thể hiểu được tình cảm của tôi dành cho anh ấy…”

“Cô rất yêu anh ta…” Vẻ mặt của Thành hơi mất tự nhiên, nhưng cũng không có ý chế nhạo.

Đọc tiếp Chương 15: Chờ em lớn được không?

Đọc lại Chương 13: chờ em lớn được không ?

“Vì sao anh không cười tôi ấu trĩ?”

“Âm nhạc là một loại phương thức biểu đạt và thổ lộ tình cảm, đứng trước âm nhạc, mỗi loại tình cảm đều quý giá, không được chê cười.” Cô cảm thấy rung động sâu sắc bởi lời anh nói, đây có lẽ là cái mang tên đồng cảm.

“Dù sao anh ấy vẫn nói tôi còn nhỏ, căn bản không phân biệt được cái gì là thích, cái gì là yêu… Không phải tôi không hiểu, là anh ấy không thể hiểu.” Nếu An Nặc Hàn có thể hiểu âm nhạc như Thành thì tốt biết bao.

Ánh mắt của Thành chớp một cái, giọng điệu tràn ngập cảm xúc. “Anh ta không hiểu cô, thì làm sao yêu cô được!”

Cô lại muốn nói gì đó, thì vệ sĩ của cô đến nhắc nhở đã tới giờ về.

Cô hậm hực rời đi.

Qua lần trò chuyện này, Thành hình như rất thích tâm sự với cô, mỗi lần dạy cô hát xong đều dành lại hơn mười phút cùng cô nói chuyện.

Cô cũng thích tâm sự với Thành, vì ánh mắt Thành lúc nào cũng chăm chú như thế, trước mặt Thành cô không hề là một đứa trẻ con, cô có cảm giác mình được tôn trọng, được người khác hiểu.

***

Thời gian học nhạc cùng Thành trôi rất nhanh, thấm thoát đã qua hai tháng, Mạt Mạt chuẩn bị đón sinh nhật mười lăm tuổi.

Cô từ sáng sớm đã ngồi ôm điện thoại chờ An Nặc Hàn gọi đến chúc mừng sinh nhật. Kể cả thời gian vào lớp, đi ăn, cô đều đặt điện thoại trước mắt, luôn luôn để ý tới nó.

Thế nhưng, tới tận năm giờ chiều, anh vẫn chưa gọi. Mạt Mạt cuối cùng không thể kiên nhẫn thêm nữa, muốn gọi điện để nhắc nhở anh, ai ngờ anh đã tắt điện thoại, cô gọi liên tục mấy lần vẫn đều là tắt máy.

Cô hiểu thời gian này An Nặc Hàn đang bận rộn cho việc tốt nghiệp, vừa phải sửa luận văn, vừa bận chia tay với bạn bè, lại vừa phải giải quyết một số thủ tục, có xem nhẹ mấy chuyện vụn vặt không đáng kể này cũng là rất bình thường. Dù sao sinh nhật của cô hàng năm đều có, quên một hai lần cũng không có là gì.

Nhưng trong lòng cô vẫn không cam tâm, muốn gọi một lần cuối cùng cho An Nặc Hàn, tắt máy! Lại thêm một lần cuối cùng nữa, vẫn là tắt máy, thêm một lần cuối cùng nữa…

Để lại cho cô vẫn là sự thất vọng.

Lá cây bạch quả rơi đầy mặt đất, mây chiều che khuất vầng mặt trời, ánh nắng mờ mịt chiếu xuyên tầng mây những tia sáng thê lương.

Cô một mình đeo cặp sách, đi ra khỏi trường học.

Đi tới cửa, cô vừa muốn đi tới gần chiếc xe có trách nhiệm đón cô, một chiếc xe thể thao màu đỏ đã đỗ ngay trước mặt.

Cửa sổ xe hạ xuống, tay Thành ngoắc ngoắc cô: “Lên xe.”

“Đi đâu?”

“Chúc mừng sinh nhật em.”

“Nhưng…. em phải về nhà, bố em nói muốn cho em một bất ngờ!” Tuy nói rằng tại giờ phút này, cô không hề có hứng thú với bất kỳ bất ngờ nào, nhưng cô vẫn không muốn làm ông mất hứng.

Thành nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Tôi có chuyện muốn nói với em, cho tôi một tiếng. OK?”

Cô nghĩ nghĩ một lúc, bảo lái xe về trước, nói cô lát nữa sẽ tự mình trở về, nhưng lái xe kiên quyết muốn đi cùng cô, để tránh cô gặp phải nguy hiểm.

Mạt Mạt không muốn gây khó khăn cho lái xe, để ông ấy đi sau xe Thành.

Hơi ngoài ý muốn, Thành đưa cô đến Thiên đường & Địa ngục.

Cô không thích nơi này, cực kỳ không thích, vừa tới gần thôi, cô sẽ nhớ tới Vi, nhớ tớ bản thân mình đã khiến một cô gái thuần khiết từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục.

Thành thấy cô không đi, khẽ đẩy đẩy. “Đi thôi.”

Cô đi theo Thành vào trong, theo sát hướng dẫn của nhân viên phục vụ, vào một gian phòng.

So với phòng hạng nhất thì phòng này có phần nhỏ hơn, không hề có ánh đèn, chỉ có vài tia sáng yếu ớt xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào.

Thành kéo cô ngồi xuống sofa.

Bài hát mừng sinh nhật vang lên, nữ nhân viên phục vụ đẩy tới một chiếc bánh sinh nhật tinh tế đẹp đẽ.

Có thể những tình huống kiểu này Mạt Mạt đã từng trải qua nhiều lần, cô cũng không cám thấy có gì vui sướng. Chỉ lễ phép mỉm cười, nói: “Cám ơn!”

Bánh sinh nhật được đặt xuống ngay trước mắt cô, dưới ánh nến đỏ, trên chiếc bánh gataeux phủ đầy hoa hồng viết một câu khiến cô vô cùng bất ngờ: I love you!

“Anh?” Đối với cô, điều này rất ngoài ý muốn. Cô nghi ngờ nhìn Thành trước mặt, cũng không thổi tắt nến trên chiếc bánh gautaeux.

“Anh yêu em!”

“Em… em đã có chồng chưa cưới, em rất yêu anh ấy.”

“Anh ta cũng yêu em sao?”

Câu nói này hoàn toàn đánh trúng chỗ đau của Mạt Mạt, cô đờ đẫn nhìn ánh nến lung lay. “Em còn nhỏ, chờ em lớn lên…”

“Không!” Màu vàng trong đôi mắt anh dập dềnh ánh nến đỏ. “Em đã trưởng thành rồi, là anh ta không đọc được thế giới nội tâm phong phú của em, là anh ta không biết được sự tinh tế của em, tình cảm buồn thương của em…”

Sáp nến đỏ chảy xuống mặt trên chiếc bánh.

“Anh mới là người hiểu em, chỉ có anh mới có thể nghe và hiểu được tiếng đàn của em!”

“Thành, cám ơn tình cảm của anh dành cho em, em…”

Đúng lúc đấy, ngoài cửa vang lên tiếng chào hỏi vô cùng cung kính của phục vụ.

“Tôi có thể làm gì giúp ngài?”

“Tôi tìm người.” Câu trả lời mang theo phát âm kiểu Anh rõ ràng.

Phục vụ nhanh chóng kéo cửa ra, thái độ kính cẩn, cúi người làm một tư thế “Mời vào”.

Mạt Mạt tò mò liếc nhìn, đón lấy ánh sáng ngoài cửa chiếu tới, một bóng hình trầm tĩnh đi vào, chỉ nhìn theo bước chân đã thấy phong thái phi thường.

Bóng tối khiến cho bóng hình người ấy trở nên thâm trầm, bước chân cũng thâm trầm…

Có người nói, khi mình quá nhung nhớ một người, sẽ nảy sinh ra ảo tưởng, đấy là sự thật, giây phút này, Mạt Mạt lại có cảm giác người đang đi về phía bọn họ vô cùng giống An Nặc Hàn.

Người ấy càng ngày càng gần, hình dáng càng lúc càng rõ rét, cô không dám chớp mắt, sợ chớp rồi, ảo ảnh sẽ tan biến.

Anh đứng trước mặt cô, dưới ánh nên đỏ lay động quan sát Thành một lần, rồi lại nhìn chiếc bánh sinh nhật trên bàn.

Anh mỉm cười, nụ cười trong bóng tối thâm trầm đến vậy. “Tôi có quấy rầy hai người không?”

Mạt mạt ngây ngẩn, chợt đứng dậy, bắt được cánh tay anh, anh có độ ấm, anh là thật.

“Anh Tiểu An? Sao anh lại ở đây?” Cô có chút nghi ngờ đây là mơ, vì chỉ có trong mơ Thành mới bất thường thổ lộ tình cảm với cô, chỉ có trong mơ An Nặc Hàn mới có thể đột nhiên xuất hiện như vậy.

“Anh vừa xuống máy bay, chú Thần nói cho anh biết em đang ở chỗ này.”

Mạt Mạt liền tỉnh ngộ, thảo nào di động của An Nặc Hàn từ đầu đến cuối đều tắt máy, thảo nào buổi sáng sớm ra khỏi nhà, bố cô thần thần bí bí nói rằng sẽ cho cô một bất ngờ, hai chữ “bất ngờ” ông vô cùng nhấn mạnh.

Đúng là một bất ngờ, cô kinh ngạc mà vui mừng nhào vào lòng anh; hơi thở của anh, nhiệt độ của anh, quen thuộc như vậy, chân thật đến thế.

An Nặc Hàn đã trở lại, tại thời điểm anh bận rộn nhất, trở về để chúc mừng sinh nhật cô. Bất kỳ câu nói gì tại giây phút này đều nhỏ bé không hề đáng kể.

“Bật đèn!” Lời nói của An Nặc Hàn vừa dứt, trong phòng chớp mắt đã sáng trưng, bất kể một hành động nhỏ nào cũng đều được phơi bày dưới ánh đèn huỳnh quang chói mắt.

An Nặc Hàn cười cười, vỗ về lưng Mạt Mạt, lưng cô vẫn vì kích động mà phập phồng không ổn định. Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi mềm mại của cô một chút.

Đợi Mạt Mạt đỏ mặt rời khỏi vòng ôm của anh, anh vươn tay phải một cách tự nhiên, hướng về phía Thành, dùng lễ tiết truyền thống Trung Hoa tự giới thiệu với Thành. “Tôi là chồng chưa cưới của Mạt Mạt, An Nặc Hàn.”

Trước mặt An Nặc Hàn, thái độ của Thành cực kỳ ngạo mạn, không nhanh không chậm đứng dậy, thong thả đưa tay ra, chỉ nói một chữ. “Thành!”

Giọng nói của anh ấy giống như vô cùng chắc chắn đối phương đã từng nghe về anh, hơn nữa đã từng nghe nhiều lần đến quen thuộc.

Tay phải của Thành vừa mới vươn đến giữa khoảng không, An Nặc Hàn lại thu tay về, khóe miệng khẽ nhếch. “Rất xin lỗi, tôi không biết anh không hiểu lễ tiết Trung Hoa.”

Thành ra vẻ dùng tay phải kéo phẳng ống tay áo của mình, đôi mắt ánh vàng vô cùng khinh thường nhìn An Nặc Hàn từ trên xuống dưới: “Thì ra anh là An Nặc Hàn. Tôi còn tưởng anh có chỗ nào không giống người thường, cũng chỉ có thế mà thôi.”

“Đương nhiên, so với loại đàn ông am hiểu biểu diễn trên sân khấu như anh, tôi quả thật chỉ phù hợp ngồi ở dưới làm khán giả.”

Ánh mặt Thành đột nhiên trở nên lạnh lẽo, An Nặc Hàn cũng không hề né tránh tầm mắt anh ấy, ngược lại còn nheo mắt nhìn lại.

Khuôn mặt Thành dần dần hiện lên sự tức giận, còn An Nặc Hàn thì rơi vào suy tư yên lặng.

Thời gian hai người đối mặt khá lâu, Mạt Mạt dù chậm chạp cũng có thể cảm giác được mùi thuốc súng đậm đặc.

Cô vội vàng tiến đến giải vây. “Anh Tiểu An, đã khuya rồi, chúng ta về nhà đi.”

An Nặc Hàn liếc nhìn Mạt Mạt, lần thứ hai nhìn về phía chiếc bánh sinh nhật, đôi môi mỏng khẽ nhếch. “Được rồi.”

Thấy anh đồng ý, Mạt Mạt vội vã kéo tay An Nặc Hàn ra khỏi căn phòng tràn ngập mùi thuốc súng. Cô lại không biết, động tác dàn xếp mọi chuyện của cô như vậy, tại thời điểm đặc biệt, trong mắt người đặc biệt, sẽ trở thành biểu hiện của sự chột dạ.

Mạt Mạt vốn đang khẩn trương kéo An Nặc Hàn ra khỏi phòng, đột nhiên cứng đờ. Bời vì cô thấy Vi đang dựa vào vách tường đỏ sậm đứng đối diện bọn họ, chiếc váy màu đỏ giống màu máu thật lòe loẹt, nụ cười bí hiểm hiện lên trên khóe miệng cô ấy, chứa đựng một loại oán hận sâu sắc.

Thật là tại thời điểm không thích hợp nhất lại xuất hiện một người không nên xuất hiện nhất.

Nhìn thấy Vi, bước chân An Nặc Hàn chững lại, vẻ mặt vô cùng phức tạp, có kinh ngạc, có thất vọng, cũng có đau lòng, nhưng tình cảm say đắm trước kia đã không còn vết tích.

“Thất khéo nha!” Vi nửa mỉa mai, nửa buồn rầu nói.

An Nặc Hàn không nói gì, dưới tình huống này, đối thoại gì cũng đều nhạt nhẽo.

“Cô gái của anh lại hẹn hò với chàng trai khác sau lưng anh rồi? An, em thấy anh nên tự xem xét lại chính bản thân mình một chút xem.”

Tiếng cười chói tai của Vi chắc chắn càng khiến An Nặc Hàn nhục nhã hơn cả việc tát một cái lên khuôn mặt lạnh lùng của anh.

Lúc này, Thành cũng đi từ trong ra, khoanh tay đứng tựa vào cửa, tràn trề hứng thú xem “một màn đặc sắc” này.

An Nặc Hàn thoáng nhìn qua Thành, trầm giọng nói với Vi. “Em có mắng chửi tôi thế nào cũng không sao cả, nhưng yêu cầu em không được sỉ nhục vợ chưa chưa cưới của tôi.”

“Em không hề…” Mạt Mạt vừa muốn giải thích, An Nặc Hàn đã nắm chặt tay cô, dắt cô bước nhanh về phía cửa ra.

Vi còn không chịu bỏ qua, tiếp tục nói: “Anh không nên tự lừa mình dối người! Thành là sao mai sáng tỏ kỳ ảo trên trời, so với cậu ấy, anh quả thật tầm thường không chịu nổi. Nếu để tôi chọn, tôi cũng chọn Thành.

An Nặc Hàn đột nhiên dừng bước.

Mạt Mạt dù tính tình tốt đến mấy cũng không chịu được sự sỉ nhục này, đầu cô nóng lên, toàn bộ áy náy không còn sót lại tí nào. Cô xoay người căm hận hét lên với Vi: “Tôi không phải là chị, cho dù Thành có tốt nữa, tôi cũng không qua đêm với anh ấy tại chỗ này, không nhận nhẫn kim cương của anh ấy rồi mà còn luôn miệng nói không yêu anh ấy!”

Sắc mặt Vi biến đổi, vừa muốn nổi giận, lại nghĩ đến cái gì đó, cười mang thâm ý khác: “Cô đã làm gì trong lòng cô tự rõ.”

“Chị!” Cô thật sự không nhịn được nữa rồi, cô hận không thể bóp chết Vi.

An Nặc Hàn ôm lấy Mạt Mạt đang muốn xông lên, chỉ vào Vi, nói với quản lý đã vội vàng tới sau anh: Đưa cho cô này một trăm vạn, về sau tôi không muốn lại nhìn thấy cô ta lần nữa.”

“Vâng, tôi hiểu nên làm thế nào.” Quản lý cung kính trả lời.

“An Nặc Hàn, anh đừng tưởng rằng dùng tiền là có thể bồi thường tôi, đuổi tôi đi!

Anh lạnh lùng cười: “Đừng đứng trước mặt tôi tự cho mình là thanh cao, cô là dạng người thế nào, tôi đã quá rõ!”

Mạt Mạt không có cách nào đánh giá được phương pháp của An Nặc Hàn là nhân từ hay tàn nhẫn, cô chỉ cảm thấy khi anh bị chọc giận, sự lãnh đạm của anh sẽ biến thành một thanh kiếm, đâm vào bộ phận yếu ớt nhất của người khác, khơi ra vết thương người ta không muốn thấy nhất.

Có thể vô tình bao nhiêu thì vô tình bấy nhiêu!

 

Đọc tiếp Chương 15: Chờ em lớn được không?

Đọc lại Chương 13: chờ em lớn được không ?

 

1 Comment

  1. Miss says:

    Cam dong qua.doc ma cu thay tim nhoi dau nuoc mat tuon roi lm minh nho den 1ng.hoan canh cua minh kug tuog tu nhu vay nhug k bi benh hiv thui.minh that su nho ng do nhiu lam

Leave a Comment