_Anh đã nghe rõ những lời mà em nói với anh chưa hả..??

Ông Chung vừa tức vừa buồn cười cho cái tính hay ra oai của vợ đối với mình. Vì cái tính này đôi khi ông thấy cuộc sống vợ chồng của hai người cũng bớt buồn chán đi nhưng nhiều lúc ông bực cả mình vì đang lúc ông muốn được yên thân thì bà vợ không biết điều của ông cứ vênh cổ lên cãi lại ông thành ra nhà lại có thêm chuyện để bàn tán và không khí thêm ồn ào náo nhiệt.

Vân và bà Nhung nếu đi cùng nhau người ta lại lầm tưởng là hai chị em. Vì Vân giống hệt bà Nhung, tuy bà Nhung đã hơn ba mươi tuổi rồi nhưng trông bà vẫn còn trẻ và vẫn còn thon gọn như thời con gái nên có nhiều người nhẫm lẫn khi hỏi bà Nhung.

_Hai người cách nhau bao nhiêu tuổi mà tôi trông hai người giống n
hau đến thế…??

Bà Nhung bẽn lẽn trả lời họ.

_Tôi là mẹ của nó nên đương nhiên tôi phải hơn nó nhiều tuổi rồi…!!

Con nhỏ Vân lí lắc trêu mẹ.

_Tại vì trông mẹ trẻ quá nên người ta mới hiểu lầm. Mẹ có biết là bạn bè của con chúng nó đều trêu con vì bố mẹ kết hôn quá sớm không. Con không hiểu mẹ yêu bố như thế nào mà chỉ chớm vào tuổi 17 mẹ đã đi lấy chồng rồi, sao mẹ không bảo bố chờ thêm ba năm nữa rồi cưới có phải hơn không…??

Bà Nhung cốc cho Vân một cái thật đau vào đầu, bà tức khí nói.

_Còn con đấy, con cứ đến tuổi của mẹ xem. Lúc đó mẹ lại sợ con đòi mẹ cho đi lấy chồng trước năm 17 tuổi đấy, mẹ nói cho con biết con lo mà học hành đi, con mà dám yêu đương hay léng phéng chơi bời là không xong với mẹ đâu…??

Vân xoa xoa hai cái vào cái đầu đau do mẹ cốc đâu có nhẹ, con nhỏ gắt gỏng.

_Mẹ không đánh con vào chỗ khác được hay sao, mẹ cứ đánh vào đầu của con lỡ bay mất hết trí thông minh của con thì sao. Lúc đó con sẽ trở thành một đứa trẻ si ngốc, không lẽ mẹ muốn con trở thành một kẻ tật nguyền như thế….??

Bà Nhung triết lý.

_Nếu ai bị cốc vào đầu cũng trở thành si ngốc thì hay quá rồi còn gì vì không còn những đứa trẻ cứng đầu cứng cổ và khó dạy như con nữa. Mẹ rõ ràng sinh con là con gái tại sao tính cách và lối hành xử của con lại như con trai là thế nào. Con cần phải chấn chỉnh ngay cho mẹ nếu không mẹ sẽ còn đánh con thêm nữa….!!

Vân vừa đi vừa đá mấy viên sỏi ở dưới đất, sự tức giận truyền cả ra bàn chân rồi từ bàn chân truyền ra viên sỏi nên nó bay đánh vèo một cái vào người của bác quản phó ở phường nơi mà Vân đang sinh sống.

Bác kêu một tiếng á thật to, bác tức giận hỏi xung quanh.

_Ai vừa làm gì tôi đấy hả, có ra ngay đây không thì bảo. Nếu để tôi phải cất công đi tìm và đi điều tra thì người đó chết….??

Vân hãi quá, không ngờ hành động vô thức trong lúc tức giận của mình lại gây ra họa. Vân ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh. Vân thấy họ đều đưa mắt nhìn người bên cạnh, tất cả đều im lặng như tờ. Vân nghe được hơi thở của từng người, họ đều nhìn dán mắt vào Vân. Ý họ như ngầm bảo.

_Con nhỏ Vân kia sao còn không mau ra tạ tội với ông ấy đi, nếu để ông ấy phải làm như những gì ông ấy nói thì hình phạt không có nhẹ đâu nhé….!!

Bà Nhung liền lôi ngay Vân lại, rồi lí nhí nói với bác quản phó.

_Cháu xin lỗi chỉ vì con bé nghịch ngợm này mà bác bị đau. Cháu lôi nó ra đây, bác muốn đánh chửu gì thì cứ tự nhiên vì cháu không có can thiệp gì vào đâu….!!

Vân tức ứa máu, không ngờ bà mẹ trẻ con của mình lại bỏ mặc mình không xin tha cho thì thôi lại khuyến khích người ta xử mình thêm. Con nhỏ lễ phép nói.

_Cháu xin lỗi, cháu không cố ý đá vào bác đâu, chẳng qua là do cháu ngứa chân nên lỡ lầm bay vào bác….!!

Bác quản phó trừng mắt lên nhìn Vân. Bác đe dọa.

_Cháu dám ăn nói với cái giọng không biết lỗi đó hả. Đây là công cộng nên có nhiều người qua lại, cháu vừa đi vừa đá như thế thì không trúng vào người này cũng trúng vào người kia nhỡ đâu cháu gây ra tai nạn cho họ thì sao. Bác cấm cháu từ nay không được vô ý như thế nữa, nếu không bác sẽ lôi cháu lên phường rồi lập biên bản lưu tên của cháu lại. Cháu mà vi phạm thêm một lần nữa bác sẽ tạm giam cháu trong một đêm hay đi quét rác công cộng một tuần….!!

Bác chống hai tay vào sườn rồi vắn mắt lên nhìn Vân. Bác gằn từng tiếng.

_Cháu đã nghe rõ chưa hả….??

…………………………………

Vân mặc dù không phục nhưng vẫn phải cúi đầu xuống nghe bác quản phó dạy bảo. Bác dạy bảo cho Vân một hồi rồi phóng xe đi tiếp. Mọi người xung quanh nheo mắt trêu con nhỏ Vân.

_Thế nào hả cháu, đã nhận ra được lỗi lầm của mình chưa, từ nay về sau đừng có làm như thế này nữa nếu không bác ấy không tha cho cháu đâu….!!

Vân phồng cả mồm lên vì tức nhưng con nhỏ phải xìu ngay xuống để nói.

_Dạ, cháu biết rồi lần sau cháu sẽ sửa….!!

Trên đường đi về nhà Vân không thèm nói với mẹ Nhung một câu nào. Con nhỏ đang giận mẹ về chuyện dám bỏ mặc con gái không cứu lại động viên cho thiên hạ xử con của mình.

Bà Nhung thấy Vân trầm tư không nói gì, bà biết Vân giận nên khẽ huých nhẹ vào cánh tay của Vân. Bà giả vở thở dài bảo Vân.

_Con không sao đấy chứ, vì trông con lúc này giống như là một trái bóng làm bằng cao su chỉ cần mẹ trích nhẹ một cái là con bị nổ tung ra. Thế nào con có cần mẹ làm như thế hay không…??

Vân tức giận, con nhỏ quay phắt sang bảo bà mẹ trẻ con của mình.

_Mẹ có phải là mẹ của con không hả, mẹ đã không bảo vệ con thì thôi. Mẹ làm ơn tránh xa và không nói chuyện lại dùm con, vì chỉ cần nghe mẹ nói thêm một lời nào nữa là con lại phát điên. Lúc đó con không đảm bảo là có thể nói được những câu tử tế đâu…??

Bà Nhung thấy Vân đang nổi giận tam bành như một bà cụ non bà buồn cười đến chảy cả nước mắt, bà phì cười bảo Vân.

_Con có biết bây giờ trông con giống một bà mẹ ghẻ không và tại sao con dám ăn nõi hỗn láo với mẹ như thế hả. Con có tin là mẹ cho con ăn thêm mấy cái cốc nữa hay không…??

Vân muốn cho người mẹ thân yêu của mình vài cái bẹo vào người lắm. Vân đau cả đầu vì bà mẹ trẻ con của mình, ai đời đã gần ba lăm, ba sáu rồi mà bà mẹ này lúc nào cũng cười đùa và ăn nói như trẻ con. Thậm chí mẹ còn giận dỗi với bố hơn cả con gái trong gia đình.

Mẹ của Vân là một nấu ăn dở tệ và không biết quản lý gia đình, bà tuy có yêu Vân nhưng cử chỉ chăm sóc thì vụng về như một cô dâu trẻ mới về làm dâu và lần đầu làm mẹ.

Vân lớn lên trong sự chăm sóc dịu dàng và ân cần của cha nhiều hơn là của mẹ. Mẹ của Vân có yêu con gái đến đâu bà cũng làm cho Vân bực mình thêm vì bà luôn ăn mặc như là còn thanh niên thuở thiếu thời nên con nhỏ rất ngại ngùng khi mời bạn bè về nhà.

Bạn bè của Vân rất yêu quý bà Nhung vì với cái tính cách trẻ con và vẫn còn giữ mãi cái đức tính thuở mười tám nên bà dễ dàng hòa đồng và nói chuyện rất hợp gu.

Kỷ niệm về mẹ ùa về trong tâm trí của Vân. Con nhỏ phì cười khi nghĩ đến những hành động điên rồ của bà mẹ mình. Vân tự hỏi là sau khi mình bỏ nhà ra đi như thế này bà mẹ của mình có lo lắng cho mình hay không.

Đây là lần đầu tiên bà Nhung đánh Vân và cũng là lần đầu tiên bà làm tròn và đúng bổn phận của một người làm mẹ. Vân kinh ngạc hỏi bà Nhung.

_Hôm nay con thấy mẹ khác lạ lắm không lẽ nhờ hành động bỏ nhà ra đi của con mà mẹ thay đổi được tính cách trẻ con của mình…??

Bà Nhung thôi không còn sờ mó những cái tách và cái chén nữa mà bà ngồi xuống giường gần bên Vân. Bà tức giận bảo con nhỏ.

_Con im miệng đi, con mà còn dám ăn nói trả treo với mẹ nữa là mẹ sẽ xử con tiếp bây giờ….!!

Vân ôm chầm lấy bà Nhung, con nhỏ cười khì bảo.

_Con biết là mẹ yêu con mà, mẹ làm sao mà đánh con gái của mẹ nữa đúng không…??

Bà Nhung ôm chặt lấy Vân. Bà yêu nó quá, ngày xưa bà đã không nghiêm khắc dạy bảo nó cho tử tế mà hay nuông chiều nó thành ra nó mới hư hỏng như thế này. Bà lẩm bẩm bảo Vân.

_Bắt đầu từ hôm nay mẹ sẽ dùng kỷ luật sắt đối với con nên con hãy chuẩn bị tâm lý dần đi là vừa…!!

Vân giả vờ sợ sệt bảo mẹ.

_Mẹ làm con hốt hoảng quá, không biết mẹ yêu quý của con định xử phạt con như thế nào đây, mẹ có thể nói để con tham khảo được không…??

Bà Nhung thấy Vân chẳng coi những lời đe dọa của mình vào đâu cả bà bực mình quát.

_Con bé này, con dám khinh thường những lời nói của mẹ như thế hả, mẹ nói cho con biết mẹ đã đồng ý gả con đi rồi đấy. Bây giờ mẹ sẽ cho con nếm mùi đau khổ khi đi lấy chồng sớm là như thế nào và con cũng sẽ nhận được bài học vì cái tính cách nghịch ngợm và không biết điều của con….!!

Bà trầm giọng nói tiếp.

_Mẹ thấy chỉ có mỗi mình Duy là trị được con thôi vì con có biết nghe lời của ai đâu, bố con thì hơi một tý là bênh con. Ông nội của con thì lúc nào cũng cười nên làm sao mà dạy bảo con được. Mẹ mừng vì ít ra trên đời này còn có một người khắc chế được một đứa bất trị như con….!!

Vân kinh ngạc và uất ức hỏi mẹ.

_Mẹ định bán con gái cho quỷ sa tăng đấy à, nếu mẹ mà làm thế thì mẹ cho phép con đi tu còn hơn. Con đã nói nói với mẹ bao nhiêu lần rồi là con không thích bị cưỡng ép làm những chuyện con không thích cơ mà….!!

Bà Nhung khẽ phát một cái thật đau vào mông của Vân, bà gắt.

_Con tưởng con là ai hả, con nên nhớ con là con của mẹ nên mẹ có quyền sai bảo con làm những việc mà mẹ cho là đúng đắn, không lẽ ngay cả cái quyền đó mẹ cũng không có….!!

Vân phân trần.

_Không phải là con không cho phép mẹ làm điều đó, con biết là bố mẹ và ông chỉ muốn tốt cho con thôi khi gán ghép con với hắn. Nhưng mà con không yêu hắn thì con lấy hắn thế nào được. Không lẽ chỉ vì nhà hắn giàu và vì lời hứa ngày xưa mà mọi người nỡ hại cả đời của hai đứa trẻ bất hạnh hay sao….!!

Vân nói với một giọng thật chán nản và buỗn bà, con nhỏ đang cố khơi dậy tấm lòng thương con của một người mẹ. Nhưng bà Nhung lại vô tình bảo Vân.

_Con đừng cố thuyết phục mẹ làm gì, nếu con không phục hay còn điều gì thắc mắc thì nên đi hỏi và nói chuyện trực tiếp với ông của con là hơn….!!

Vân kêu khổ, vì bắt ông nội thay đổi những gì mà ông đã ban ra còn khó hơn là lên trời. Ông luôn coi trọng danh dự và lời hứa của mình còn hơn là những thứ như là quyền quý và của cải trong nhà. Vân phải làm gì để thuyết phục ông nội hủy bỏ cái đám cưới không có tình yêu này.

Vân ước giá mà mình có được một người yêu thì hay biết mấy vì lúc đó con nhỏ sẽ nói là vì yêu người khác rồi nên không thể kết hôn với Duy được nhưng nếu chuyện này mà lộ ra thì không hay lắm. Mình phải làm sao đây hả trời.

Trong khi Vân đang nói chuyện và than phiền về thân phận như cá nằm trên thớt của mình. Vũ lại đang lang thang ngoài đường, cú điện thoại của Lan làm cho Vũ càng thêm chán nản và thêm u sầu.

Tiết trời vào mùa mưa nên lúc nào cũng xám xịt, những đám mây không còn trong xanh nữa mà nó đang ngoằn ngòe những sợi dây đen xì nằm vắt ngang qua bầu trời.

Vũ cảm thấy mệt mỏi, cơ thể như muốn rã cả ra và trong tâm trí của Vũ đang hiện dần lên hình bóng của Hoa – người yêu thời học sinh của anh chàng.

 

Đọc tiếp Cô dâu bỏ trốn – phần 40

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment