Sự tự ti làm cho Khoa mãi không cất nổi nên lời. Khoa đứng lặng nhìn hai người, Khoa cứ đứng mãi như thế nếu như không có sự nhắc khéo của Dung thì có lẽ anh chàng lại tưởng đang đứng một mình trong căn phòng ở nhà.

_Chúng ta đừng làm phiền họ nữa. Em và anh về bàn của mình đi thôi…!!

Duy nhìn thật sâu vào đôi mắt của Khoa khi nhìn Vân. Duy thấy lo ngại vì Khoa nhìn Vân giống hệt cách lúc Duy nhìn Vân. Duy giật mình nghĩ.

_Không lẽ anh ta cũng thích con nhỏ này. Nếu thế mình phải làm sao, mình có nên tách Vân ra khỏi Khoa không hay là để cho họ tự do được ở bên nhau. Mình đã hứa là không xen vào đời tư của cô ta nhưng trái tim và lòng của mình lại không muốn điều đó xảy ra. Có phải mình ghen tị vì cô ta mới đồng ý làm bạn với mình nên mình không muốn san sẻ tình cảm này với người khác hay không…!!

………………

Khoa trước khi đi về bàn của Dung. Anh chàng còn quay lại nhìn Vân thêm một cái nữa. Sự chán nản của Khoa ngày càng gia tăng, anh chàng không còn hứng thú ăn uống hay là nói chuyện với Dung. Khoa chỉ mong nhanh về đến nhà để ngủ hay là đọc tài liệu công việc của ngày mai.

Dù trong lòng muốn như thế nhưng Khoa hiểu không thể bỏ về vào lúc này nhất là khi bắt Dung chờ đợi mấy tiếng đồng hồ. Dung thấy khuôn mặt rầu rầu và ánh mắt đau khổ của Khoa. Dung vừa tức giận vừa ghen tuông với Vân. Cô ta hiểu là Khoa đã bắt đầu yêu Vân mất rồi nên anh ta mới có thái độ thất vọng và mất mát như thế kia khi biết Vân đã có chồng chưa cưới.

Dung cố mỉm cười và cố nói vui vẻ để xua tan đi không khí ngượng ngùng và chán nản giữa hai người. Cô ta ân cần hỏi.

_Anh muốn ăn gì…??

Khoa khẽ quay đầu về hướng bàn của Vân và Duy. Anh chàng nhìn Vân đang nở một nụ cười thật tươi với Duy, đó là nụ cười đẹp nhất mà Khoa chưa bao giờ nhìn thấy khi Vân ở bên Khoa. Khoa ghen tị với Duy, anh chàng cảm thấy bức bối với mọi thứ xung quanh ở đây. Khoa giật mình trả lời Dung.

_Tôi không muốn ăn gì cả. Cô thích ăn gì thì gọi đi nhé, cô đừng vì tôi mà nhịn đói như thế là không hay đâu…!!

Dung thấy Khoa cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía bàn của Vân. Cô ta đau đớn vì tuy Khoa ngồi sát bên cạnh nhưng tâm trí và tình cảm của Khoa lại hướng cả về phía của Vân. Dung buồn chán nghĩ.

_Có lẽ trong lòng của anh ấy mình chỉ là một cô nhân viên bình thường mà thôi. Suốt một năm làm việc cùng với nhau anh ấy chưa bao giờ nhìn mình và cười với mình như cái cách anh ấy nhìn và cười với Vân. Tại sao một con nhóc chỉ làm việc cùng với anh ấy trong vòng có một tuần lại có thể thay đổi tình cảm của anh ấy nhanh đến thế….!!

Đôi mắt của Dung đỏ hoe, trái tim của cô ta rỉ máu. Dung muốn hôm nay phải thật say để quên đi sự thật là Khoa không hề chú ý gì tới mình và cũng muốn quên đi Khoa đang thích Vân – một con nhóc mới có tí tuổi đầu. Tại sao nó lại may mắn hơn cô ta, nó vừa có được một anh chàng chồng chưa cưới đẹp trai, trẻ trung và đầy quyến rũ và vừa có một người đàn ông trưởng thành, có nhiều nét phong trần, tài giỏi và tốt bụng như Khoa yêu nó.

Dung không có gì cả, cô ta chỉ yêu duy nhất một mình Khoa mà thôi, tại sao anh không chú ý gì tới cô ta. Cô ta đã nhìn ngắm anh và làm cho anh không biết bao nhiêu việc nhưng anh luôn đẩy cô ta ra xa. Tình yêu là gì mà cô ta phải đau khổ như thế này.

Nụ cười trên môi của Dung đã tắt từ lâu lắm rồi, một nỗi hờn ghen và chán nản len lỏi lên làm cho cô ta cảm thấy khó thở. Cô ta ngước đôi mắt tuyệt vọng lên nhìn Khoa, cô ta u buồn nói.

_Hôm nay anh sẽ uống rượu với em cho đến say thì thôi chứ..??

Khoa ngạc nhiên nhìn cơ thể héo rũ của Dung, còn đâu một Dung luôn tươi cười và hay nói những câu xốc nổi với sếp nữa mà thay vào đó là một Dung đầy đau khổ và đầy thất vọng.

Khoa hấp tấp hỏi Dung.

_Cô đã gặp phải chuyện gì hay sao mà trông cô buồn thảm đến thế. Cô có cần tôi giúp gì cho cô hay khô
ng..??

Dung suýt khóc khi nghe giọng nói đầy quan tâm của Khoa. Dung gắng gượng nói.

_Tôi chỉ hơi buồn một chút thôi. Tại vì trong cuộc sống đôi khi có những chuyện không như mong muốn và ước vọng của bản thân….!!

Dung rụt rè nắm lấy bàn tay của Khoa. Khoa vội rụt ngay bàn tay của mình lại, anh chàng ngượng ngùng và không được tự nhiên lắm khi nhìn vào ánh mắt đắm say của Dung khi nhìn mình. Khoa lảng tránh ánh mắt đó của Dung, anh chàng nói.

_Cô cần tôi gọi món gì đó cho cô ăn không…??

Dung thất vọng vì Khoa không đáp lại cử chỉ dịu dàng của cô ta. Tình yêu đơn phương làm cho cơ thể và trái tim của cô ta nhức nhối. Cô ta vẫn chưa có cơ hội bày tỏ tình cảm của mình cho Khoa biết. Cô ta vẫn luôn chờ đợi và hy vọng Khoa sẽ đáp lại tình cảm của cô ta nhưng đã hơn một năm nay Khoa vẫn dửng dưng như không. Dung lí nhí nói.

_Anh gọi cho em mấy chai rượu và thức ăn nhé vì em đã đói lắm rồi…!!

Khoa nhìn thật kỹ vào khuôn mặt phụng phịu và trẻ con của Dung. Anh chàng ngạc nhiên vì tại sao bao lâu nay, anh chàng không phát hiện ra Dung cũng có những nét đáng yên như thề này. Hàng ngày gặp mặt ở công ty và có đôi khi hai người đi công tác cùng với nhau nhưng Khoa luôn tỏ ra xa cách và không muốn nói chuyện cùng với Dung vì anh chàng không thể nào chịu đựng được cái tính hay xen vào chuyện riêng tư và cá nhân của Dung.

Khoa đã bao nhiêu lần nhắc nhở Dung là đừng có vượt quá bổn phận và trách nhiệm của một cô thư ký nhưng Dung coi như là chưa từng nghe và hiểu những lời đó của Khoa. Cô ta không muốn Khoa gặp mặt hay có quan hệ với các đối tác là nữ. Nếu họ có muốn mời Khoa đi ăn và đi đâu đó, cô ta luôn làm khó và có thái độ ghen tuông. Có lẽ cô ta đã yêu Khoa đến phát rồ rồi nên không còn biết phân biệt đâu là đúng và đâu là sai nữa.

Khoa tâm trạng cũng đang buồn nên không phản đối ý muốn của Dung. Hai người gọi bốn chai rượu, vài đĩa thức ăn. Cả hai bắt đầu uống và nói chuyện với nhau.

Duy từ lúc gặp Khoa, anh chàng ngồi im như tượng. Duy không nói và không làm gì cả. Duy khoanh tay lại, anh chàng đang nghĩ lung tung ở trong đầu. Chưa có lúc nào Duy lại lo sợ vu vơ như lúc này. Duy thấy dấu hiệu cảnh báo ở khắp mọi nơi. Anh chàng nhìn Vân thật kỹ, Duy muốn xác định xem Vân có tình cảm hay một ý nghĩa gì đó đối với Khoa hay không nhưng anh chàng đành chịu. Vân ngược lại, con nhỏ không nghĩ ngợi hay lo lằng về bất cứ điều gì cả.Con nhóc đang say sưa mân mê những que diêm xanh đỏ.

Vân ngước đôi mắt trong veo và tò mò lên hỏi Duy.

_Tôi có thể đem những que diêm này về nhà của mình coi như là quà tặng hay không…??

Duy nhìn bàn tay của Vân đang khum lại, những que diêm đang nằm in trong lòng bàn tay của Vân. Duy lấy ngón trỏ khẽ sờ nhẹ lên chúng. Một ý nghĩ trẻ con và tinh nghịch hiện lên trong đầu của Duy, anh chàng khẽ mỉm cười bảo Vân.

_Tại sao lại không. Cô có muốn ngày nào chúng ta cũng đến đây ăn coi như là điểm hẹn và cùng nhau sưu tầm những bao diêm rồi đút vào trong một cái lọ hay không…??

Vân mỉm cười sung sướng đáp lại.

_Tôi và anh ngéo tay ước hẹn với nhau nhé. Nếu ai làm sai lời hứa thì sẽ bị phạt, anh có chịu không nào…??

Duy bật cười thật tươi, anh chàng không ngờ con nhỏ còn trẻ con hơn cả mình. Nó đã gần 17 tuổi rồi mà còn ngéo tay làm tin nữa chứ. Nhưng mà cũng thú vị đấy. Duy chì ngón út bên tay phải của mình ra, anh chàng nheo mắt bảo Vân.

_Chúng ta ngéo tay đi nào….!!

Vân chìa ngón út bên tay trái ra. Hai người cùng mỉn cười rồi cùng móc hai ngón tay vào nhau. Trong một giây họ như trở về tuổi thơ của mình. Họ quên đi mọi thứ trong lòng chỉ có niềm vui và một nỗi nhớ tràn ngập những ký ức mà đã lâu rồi dòng chảy của thời gian và những lo toan làm cho họ quên đi.

…………..

Vân nhìn đồng hồ treo tường của nhà hàng. Thấy đã hơn mười giờ rồi, con nhỏ giục Duy.

_Chúng ta về thôi. Tôi không muốn bố mẹ, ộng nội và mẹ của anh lo cho chúng ta….!!

Duy nhìn đồng hồ đang đeo ở tay. Anh chàng nói.

_Cô có muốn đi đâu đó chơi rồi trở về nhà hay không…??

Vân muốn được hít thở không khí bên ngoài nhưng đã khuya như thế này rồi còn đi đâu được nữa. Vân chán nản nói.

_Để hôm khác đi anh. Trời lại đang mưa to và cũng quá giờ đi ngủ rồi, tôi không muốn sáng mai đi làm muộn….!!

Duy nghe Vân nhắc đến việc làm. Anh chàng không yên tâm để Vân và Khoa một mình với nhau. Anh chàng yêu cầu.

_Cô không thể nào nghỉ việc ở đó được hay sao…??

Vân nhắc Duy.

_Anh đừng quên những gì mà anh hứa với tôi đấy nhé. Nếu anh vi phạm tôi sẽ không tuân thủ theo lời của anh nữa đâu, lúc đó anh đừng nói tôi là người bội ước trước….!!

Duy lặng thinh nghĩ ngợi. Anh chàng không muốn Vân đến công ty của Khoa làm việc tí nào. Nếu Khoa là một ông chú hay một ông bác thì Duy còn yên tâm cho Vân đi nhưng Khoa vừa đẹp trai, vừa nam tính lại giàu có như thế kia làm sao anh chàng để cô vợ xinh đẹp của mình dành tám tiếng một ngày bên Khoa được.

Nhưng Duy lấy lí do gì để ngăn cản Vân đây. Con nhỏ đến đó là để làm việc, Duy cũng không muốn một cô vợ suốt ngày chỉ biết chưng diện và không muốn làm gì cả. Duy thấy bản thân mâu thuẫn quá, một nửa anh chàng thích những cô gái thông minh, có thể nói chuyện và bàn luận với anh chàng mọi vấn đề nhưng mặt khác Duy không muốn người con gái của mình thông minh và mạnh mẽ quá vì như thế cô ấy đâu cần anh chàng bảo vệ và lo lắng cho cô ấy.

Duy thẫn thờ như một người mất hồn. Duy bây giờ không còn giống Duy của lúc trước nữa, chỉ trải qua có một buổi chiều và gần mấy tiếng đồng hồ vào buổi tối với Vân, Duy cảm thấy như đã trôi qua một thế kỉ. Vân là định mệnh và là người thích hợp cho Duy lựa chọn để trở thành một người bạn tri kỉ suốt đời hay chỉ là một người bạn bình thường của Duy mà thôi. Đây là câu hỏi mà Duy vẫn chưa trả lời được, Duy hy vọng trong ba tháng thử thách Duy sẽ có được một câu trả lời thỏa đáng cho mình.

Vân đứng lên, con nhỏ khẽ liếc về phía bàn của Khoa. Vân bối rối khi bắt gặp ánh mắt của Khoa. Cả hai vội vàng quay đi. Vân không hiểu thái độ của sếp sao lại lạ lùng như thế, tại sao Khoa không mắng chửu khi biết Vân rảnh rỗi đi chơi mà không chịu đi làm như mọi khi mà lại im lặng và không có biểu hiện gì. Không lẽ hôm nay sếp tự nhiên tốt tính. Vân bảo Duy.

_Anh ngồi đây đợi tôi một chút nhé. Tôi cần sang chào sếp của mình một tiếng…!!

Vân bước sang bên bàn của Khoa. Con nhỏ thấy Dung và Khoa đã uống gần hết mấy chai rượu, Dung đỏ bừng cả mặt lên vì uống quá nhiều, còn Khoa cũng đang ngất ngà ngất ngưỡng. Vân tròn mắt nhìn hai người và thắc mắc tại sao họ lại uống rượu như điên thế này. Không lẽ hai người đang có chuyện gì buồn.

Vân lễ phép nói.

_Chúng em có chuyện nên về trước đây. Chúc hai anh chị ở lại vui vẻ….!!

Vân định quay bước đi. Khoa nhếch mép lên, anh chàng nhìn Duy một cái rồi bảo Vân.

_Cô vui vẻ quá nhỉ, tôi tưởng hôm nay gia đình hai bên của cô họp mặt để bàn chuyện cưới xin của hai người thế mà tôi lại thấy cô rảnh rang đi hẹn hò với anh ta. Cô định lừa dối tôi như một đứa trẻ hay sao…??

Vân nghe giọng nói tức giận và cay cú của sếp. Vân tưởng mình lừa dối Khoa nên mới bị Khoa mắng, con nhỏ đâu có biết là anh chàng đang ghen nên mới làm như thế.

_Em xin lỗi, em hứa sáng mai sẽ đi làm sớm….!!

Khoa rót rượu vào ly, anh chàng hối thúc Dung.

_Sao cô không uống nốt ly rượu của cô đi. Sau khi uống xong ly rượu này chúng ta cũng nên về nhà để nghỉ ngơi vì cũng đã khuya lắm rồi…!!

Dung nhìn Vân đầy oán trách. Vân ngơ ngác không hiểu, con nhỏ luôn bị Dung ghét dù Vân không làm gì cô ta cả. Vân nhớ những lúc Dung gặp Vân trong văn phòng của Khoa, cô ta bao giờ cũng nói mai mỉa vài câu hay nhìn Vân như muốn đánh cho Vân vài cái tát. Vân nghĩ mãi cũng không ra được lý do Dung thù ghét mình.

Vân nhìn Khoa và Dung, con nhỏ tưởng hai người là người yêu nên mới rủ nhau đi ăn và uống rượu sau giờ tan cả ở công ty. Vân mỉm cười nói.

_Em đi đây….!!

Vân bước đi luôn, con nhỏ thích thú nghĩ.

_Không ngờ ông sếp khó tính của mình cũng có người yêu. Nhưng điều ngạc nhiên nhất là ông ta lại đi yêu cô thư ký. Hay thật, bà nội của anh ta chắc sẽ vui lắm khi biết anh ta có người yêu…!!

Duy thấy nụ cười tươi rói của Vân. Anh chàng nhìn về phía bàn của Khoa. Duy không thấy biểu hiện ghen tuông hay tức giận của Vân khi biết Khoa đi với một người con gái khác. Anh chàng lẩm bẩm.

_Không biết cô ta có yêu anh chàng giám đốc của cô ta hay không. Mình hy vọng hai người không có bất cứ dấu hiệu tình cảm gì nếu không mình phải làm sao đây vì hình như mình không chỉ coi Vân là bạn mà còn có một cảm giác nào đó đang dâng lên ở trong lòng của mình thì phải…!!

 

Đọc tiếp Cô dâu bỏ trốn – phần 55

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment