Sau đó, Quân và Tịnh phải tiếp tục tiếp đón những khách mời đêm nay, họ mời rựu liên tục cả Tịnh cũng đã bị ép uống 1, 2 ly, Quân đã cố ngăn cản nhưng cuối cùng cô củng ko tránh khỏi phải uống. Bây giờ thì Tịnh đã ngà ngà say, 2 má đỏ lừng, đứng có vẻ ko nổi phải dựa vào anh nảy giờ.
Quân đưa cô cho cô nhân viên của mình, nhờ cổ đưa Tịnh lên phòng trước,còn anh phải ở lại để làm nốt công việc cuối cùng là tiển khách mà mong họ thông cảm cho sự vắng mặt của cô dâu.
Đúng 11g đêm thì Quân mới xong việc, tiển Cha anh về rùi anh mới trở lên phòng, nơi có cô dâu đang đợi anh, Khi bước vào phòng Quân thấy Tịnh đã nằm ngủ trên giường, bộ áo cưới vẫn còn trên người cô;
- Thật là hết nói nổi cô vợ con nít của mình, Hôm nay cô bé đã làm cho mình nhiều phen bất ngờ đến ú tim, ko biết mai này sẽ ngay ra thêm chuyện gì nữa đây.
Anh mỉn cười và tự nói với bản thân, rùi quay ngót vô nhà tắm. Dòng nước mát giúp anh tỉnh tào hơn, làm tan đi những mệt mỏi của ngày hôm nay.
Bước ra ngoài, trên người anh chỉ dùng tắm khăn quấn người, tại vì đã quen như vậy khi anh sống một mình, lúc này anh quen mất đi mình còn một cô vợ trong phòng, nhưng cũng may là cô nằm ngủ say ko bít gì, nếu ko ko bít cô sẽ có phản ứng gì khi thấy anh như vậy. Mở cửa sổ nhìn thành phố về đêm, bên dưới xe cộ hãy còn tấp nập, có lẻ ra ngoài vào ban đêm là thói quen của người sai gòn, bây giờ mới bắt đầu là giờ hoạt động của nhìu người, nhất là những tên ăn chơi. Và rùi anh quay người lại đứng nhìn cô, bất ngờ anh phát hiện ngày hôm nay gặp cô nhưng anh thấy mình cũng hay nghỉ nhìu về cô, bất cứ hành động nào của cô cũng làm anh suy nghỉ, bởi vì những hành động của cô lun ko giống ai, có lẻ vì lúc trước thế giới của cô rất hạn hẹp, và bị người nhà bảo vệ quá kỷ nên giờ đây cô trở nên gây thơ, rất đơn giản, nhưng điều này lại làm cho anh thấy thú vị, nó ko làm anh khó chịu như lúc đầu khi nghe cha anh thông bào anh phải cưới vợ.
Suy nghỉ mệt anh đi đến cạnh giường nắm xuống kế bên cô, giấc ngủ đến với anh thật nhanh và anh cũng ngủ rất say đêm hôm đó, đến nổi cô choàng tay qua người anh, rút đầu sâu vào lòng anh, cả anh và cô đều ko hay, và họ cứ thế mà ngủ, ngủ trong cảm giác thật ấm áp.
Sáng hôm sau mặt trời đã lên cao, tiếng xe cô ồn ào, tiếng còi xe đua nhau vang lên tạo thành âm thanh rất hổn tạp thì cô mới từ từ mở mắt ra, hình ảnh trước mắt làm cô bất ngờ, theo phản ứng tự nhiên cô định bật dậy và lùi lại để tránh anh thì:
-Ah……….
Vì cô nằm quá gần bên mé giường nên cô rớt xuống giường cái bụp đau điếng, nghe tiếng la của cô Quân cũng bắt đầu thức giấc, mở mắt ra nhìn cô, anh ko hiểu chuyện gì đã xãy ra:
- Cô làm gì mà nằm dưới đó vậy?
- tui…..tui bị té
Gương mặt cô đỏ ửng, ko bít giải thích với anh làm sao, chẳng lẻ hỏi sao tôi lại ôm anh ngủ, như vậy thì sẽ mắc cở chết mất nên cô giải thích đại:
- Nhưng mà sao sáng sớm bị té chứ? đừng nói với tui tối chui xuống đó ngủ nha.
-ko có, đêm qua tui ngủ trên giường với………với anh, nhưng sao đêm qua anh ngủ ở đây vậy?
Lúng túng giải thích với anh, cô định giấu việc 2 người ôm nhau ngủ nên khi nhắc tới việc ngủ chung với anh cô thấy mắc cở bền hỏi ngược lại anh:
- Oh hay, cái cô này hỏi lạ nha, tôi và cô đã là vợ chồng thì ko ngủ với nhau thì chẳng lẻ ngủ riêng, cô có thấy vợ chồng nào ngủ riêng ko?
- ko
Bây giờ thì cô mới nghỉ ra cái việc vợ chồng thì phải ngủ chung, vậy là từ nay phải ngủ với anh ta hả trời, sao bửa giờ ko nhớ đến việc này ta, bị bất ngờ nên khi cô nghe anh hỏi ngược lại cô trả lời lại anh một tiếng “ko” cộc lốc:
- Nè, một lát nữa đây tôi và cô sẽ phải về nhà đó, sống với cha tôi cô phải làm sao cho ông thấy tôi và cô yêu nhau ah nhà, đừng để cha tôi biết được gì ông bùn đó, ah, mà cô cũng phải thay đổi cách xưng hô nha, bắt đầu từ bây giờ tôi và cô sẽ xưng ” Anh, em” nha.
- Mà làm sao để ba anh thầy là mình yêu nhau, tôi ko bít đâu ah nha.
- nè sao lại “tôi” nữa, nhớ ” anh, em”, thui ko cần cô làm gì đâu chỉ cần cô theo tôi thui, tui làm gì thì cô cứ chấp nhận ko được cải lại là được rùi.
- Nhưng anh nói tôi, anh cũng xưng ” cô, tôi” nãy giờ
Bị cô bắt bẻ lại, anh có hơi bực mình và cảm thấy mất mặt chút xíu vì xưa nay chưa ai dám bắt lỗi anh, tự nhiên anh lảng sang chuyện khác và lớn tiếng ra lệnh cho cô:
- Nhìu lời quá, vô làm vệ sinh đi, cả đêm để cái mặt với đồ vậy ko khó chịu ah.
Quân cũng bị lúng túng khi chuyển sang cách xưng hô, tự nhiên anh mỉn cười bản thân, lúc nảy xấu hổ, anh lớn tiếng ra lệnh với cô bằng một câu trông ko, vậy mà cô cũng làm theo, lập tức chạy thẳng vô phòng vệ sinh chứ, hihi công nhận anh có uy với cô vợ mình thiệt.

 

Đọc tiếp Cô dâu đi học – chương 7

 

1 Comment

  1. dung98 says:

    hay wa ha

Leave a Comment