CHƯƠNG 6: THẾ GIỚI NÀY EM CHỈ THẤY MÌNH ANH

The Only You

Địa điểm:

Apple Bar

Phòng 213 kí túc xá trường British

Nhân vật:

Thái Linh – học sinh lớp 11 trường Maria

Anna – học sinh lớp 11 trường Maria

Giang Hựu Thần – học sinh lớp 11 trường British

An Vũ Phong – học sinh lớp 11 trường British

Ân Địa Nguyên – học sinh lớp 11 trường British

Nghiêm Ngôn – học sinh lớp 11 trường British

Kì Dực – học sinh lớp 11 trường British

Mẹ Thái Linh

LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ

Nếu có thể

Con mong được ngồi cỗ máy thời gian

quay về quá khứ

Để được nhìn thấy khuôn mặt trẻ thơ của anh

Để chúng con cùng nắm tay chơi đùa

Vai kề vai thưởng thức chiếc bánh gato ngọt lịm

Chúa đáp: Ta đã nghe thấy lời cầu nguyện của con…

Thế là tôi phải trải qua cuộc hội ngộ thảm thương nhất trên đời

Tiếp tục phải cắn răng chịu đựng sự xui xẻo bám riết…

oOo

Tên An Vũ Phong kéo tôi xềnh xệch đến quán bar Apple. Từ xa đã thấy ở cửa treo một dải băng rôn dài:

BUỔI HỌP LỚP TRƯỜNG MẪU GIÁO

SAINT ROLAND HƯƠNG HƯƠNG

- Thái Linh! Mau lên! – Vũ Phong có vẻ nôn nóng, quay người lại trừng mắt nhìn tôi.

- Ơ… – Tôi lề mề, cố ý kéo dài thời gian. Ai muốn vào đó cùng với hắn chứ. Nếu bị hai nhỏ Thượng Hội và Ngọc Dĩnh bắt gặp thì hai nhỏ đó rủa tôi đến chết mất.

- Alô… Alô… ?! – Tôi nảy ra một diệu kế, bèn lấy di động ra đưa lên tai, nói to. – Tôi không nghe thấy! Sóng ở đây kém quá! Cậu đợi một chút nhé!

- Thái Linh! – An Vũ Phong bốc hỏa, mắt long lên như bò tót sắp xông trận.

- Máy di động của tôi không bắt được sóng, cậu vào lớp trước đi, tôi còn phải nói chuyện… Alô, Alô?! Cậu còn ở đó không? – Tôi không đợi An Vũ Phong lên tiếng, vội vã quay người lách vào cái ngõ nhỏ bên cạnh. Khi đi qua góc phố tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi ghé mắt nhìn qua khe tường quan sát An Vũ Phong.

Cậu ta đứng ở đó chừng năm phút rồi đi vào quán bar Apple.

Cuối cùng cũng thoát nạn.

Reng… reng…

Điện thoại kêu lên inh ỏi, tôi giật thót tim! May mà đã trốn tên An Vũ Phong nếu bị hắn bắt quả tang thì tiêu đời con nòng nọc…

- Thái Linh, sao bà vẫn chưa đến? – Vừa nhấn nút nhận cuộc gọi đã nghe thấy tiếng thét ken két như máy mài nhôm của Thượng Hội.

- Đến đây… Đến đây… – Tôi tắt điện thoại, sửa lại vạt áo chỉnh tề, hít sâu… rảo bước về phía trước!

Cả quán bar Apple trang hoàng lộng lẫy bởi những dải ruy băng và bong bóng đủ màu. Trên bức tường màu trắng toát, một hàng chữ màu được xịt bằng sơn, uốn theo hình trái tim trông rất bắt mắt:

So many years, hóa ra bạn cũng ở đây!

Nhắc mới nhớ, mình rời nhà trẻ đó đã tròn mười ba năm. Thời gian trôi nhanh thật! Những khuôn mặt vừa lạ lẫm lại vừa thân quen tụ tập thành từng nhóm, nói cười rôm rả. Mặt mày ai nấy đều rạng rỡ, chờ mong khoảnh khắc hội tụ bè bạn sau từng ấy năm xa cách! Hic… hic… hic cảm động quá, bạn bè cũ gặp lại có cảm giác rưng rưng nước mắt.

Tôi xúc động lau khóe mắt hơi ươn ướt, từng dòng kí ức trào về khiến lòng thổn thức, xao xuyến.

- Thái Linh, bà lại đây ngay! – Tôi chưa kịp phản ứng thì đã có người xông đến, sải bước nhanh thoăn thoắt, túm cổ áo tôi lôi về phía góc tường.

Cứu… cứu… cứu tôi với… Ặc ặc…

- Nói mau, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? – Trước mặt tôi là một Bạch Cốt Tinh mặt xanh nanh dài, tôi chân tay bủn rủn, hồn xiêu phách lạc.

- Ngọc Dĩnh, bình tĩnh đã! Thượng Hội lao đến, cố gắng kéo tay Ngọc Dĩnh đang nghiến răng nghiến lợi túm chặt cổ tôi ra, rồi quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi lạnh như băng. – Lại còn không mau nói đi, thần tiên có xuống đây cũng không cứu nổi bà đâu.

Hộc… hộc… hộc… Tôi vuốt vuốt cổ họng, kể hết sạch sành sanh mọi chuyện xảy ra.

- Chào các bạn, mình không làm phiền chứ? – Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi cứng đờ như cá ươn ướp đá, giữ nguyên người, quay cổ về phía phát ra giọng nói.

- Ôi… ôi…! Công chúa Anna! Sao lại làm phiền chứ? – Nhỏ Ngọc Dĩnh vừa đối với tôi dữ dằn như ác ma thế mà thoắt một cái đã quay sang Anna cười thân thiện.

- Ôi… Vinh dự quá! – Thượng Hội có vẻ hơi căng thẳng, bất giác đưa tay lên gãi gãi tai.

Hai nhỏ này đổi mặt như trở bàn tay. Quả đúng là sự phân biệt đối xử giữa “hoa dại leo rào” và “hoa được ươm trồng cắt tỉa trong vườn”. Tóm lại việc này không quan trọng, mình phải mau chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này ngay mới được. Cân đẩu vân đâu? Úm ba la xì bùa a la ma hát…

- Ồ, các cậu thú vị thật! – Anna che miệng cười, đôi mắt biếc đẹp như thiên sứ nhìn tôi chớp chớp. Điệu cười sởn da gà đó khiến tôi tưởng tượng ra cảnh ma nữ hiện hình.

- Tiểu Linh, ồ không nên… hay gọi là Thái Linh mới đúng! Cậu thích gọi bằng tên nào hơn?!

- Ơ… ơ… Tùy… tùy… – Tôi quay đầu lại nhìn Anna gượng cười.

- Không ngờ, họp lớp mẫu giáo lại đông đủ thế này! – Anna nở nụ cười trông rất quý phái.

Hả? Thế nào là đông đủ? Ba đứa chúng tôi ngạc nhiên nhìn nhau không hiểu.

- Các cậu đến rồi à? – Đúng lúc tôi quay đầu lại định hỏi Anna thì nhỏ đã nhấc đôi giầy cao gót cồm cộp gõ nhịp đi ra phía cửa.

Chúng tôi nhìn theo phía nhỏ… Ối trời…

Chỗ cửa bất ngờ xuất hiện bốn bóng người. Mồm tôi ngoác ra hết cỡ. Hic… biết thế này thì không đến cho rồi…

- Tứ đại tướng quân trường British! Oa! Oa! Vui… vui… quá xá luôn! Đúng là niềm vui bất ngờ! Ha ha ha… Thượng Hội cũng há hốc mồm rồi nhảy cẫng lên sung sướng.

Niềm vui bất ngờ gì chứ? Có mà nỗi kinh hoàng thì có! Tôi trốn vào góc khuất gần phía tường.

- A, vậy sao! Thiệt ngại quá! – Vừa rồi, Ngọc Dĩnh mặt mày ủ ê mà bây giờ tươi rói như nhặt được vàng. Lũ con gái bên cạnh cũng phấn khích ra mặt, bàn tán ầm ĩ. Xem ra tứ đại tướng quân trường British danh tiếng nổi như cồn, tiếng tăm vang xa khắp thành phố Saint Roland này.

- Ôi! Giang Hựu Thần! Cậu từng là bạn học của mình thật sao? Còn cả Â
n Địa Nguyên, Kì Dực, Nghiêm Ngôn nữa… Ha ha ha…!

- Giang Hựu Thần! Không thể nào! Sao cậu ấy có thể là bạn hồi mẫu giáo của mình được! Không thể tin nổi…

- Cho tớ xin chữ kí! Cho tớ xin chữ kí!

Tôi chưa kịp tìm hầm trú ẩn an toàn thì đám con gái phía sau đã lao ào ào như trận mưa tên. Tôi bị đẩy lọt thỏm về phía sau. Tôi lau mồ hôi trên trán, thở dài…

Hic… hic… Chuyến này xem ra chắc không ổn rồi, phải tìm cách “dzọt” lẹ mới là thượng sách!

- Giang…

Tôi vừa lấy lại tinh thần thì lại giật bắn mình bởi tiếng hét lanh lảnh như sắp phát cuồng của bà bạn Ngọc Dĩnh! Tôi vội vã lấy tay bịt chặt miệng nhỏ lại. Hai tay Ngọc Dĩnh còn đang vung lấy vung để.

- Im giùm đi! Đừng có để cậu ấy phát hiện ra tôi!

- … à… àm… ái… ì… ế… ó… ao… âu… (“Bà làm cái gì thế, có sao đâu?”)

- Trời ạ, có đấy, sao lại không sao chứ… Tóm lại, đừng để cậu ta phát hiện ra! – Tôi vừa bực mình vừa lo ngay ngáy nhìn đám đông xô lấn chen đẩy.

Chứng bệnh “dị ứng con gái” của Giang Hựu Thần lại có cơ tái phát. Cứ như thế này liệu có chuyện gì xảy ra không?

Xem ra tình hình lại quay về mức báo động đỏ. Tôi phát hoảng lên, tay bịt chặt lấy miệng Ngọc Dĩnh.

- Yên lặng nào! Mọi người cứ làm thế này buộc chúng tôi phải rời khỏi đây mất!

“Tam đại tướng quân” nhanh nhẹn đứng chắn phía trước cho Giang Hựu Thần. Câu nói của Ân Địa Nguyên khiến đám đông nhốn nháo bỗng chốc im lặng như bầy cừu non.

Phù…

Cuối cùng cũng “khống chế được tình hình bạo loạn”, phải chuồn khỏi đây ngay.

- Bà muốn tôi ngạt khí chết hả? – Ngọc Dĩnh cố sức vùng vẫy, đẩy tay tôi ra – Bà bây giờ càng ngày càng to gan gớm! Muốn tạo phản hả! Dám đối xử với tôi như thế…

- Suỵt! Suỵt! Suỵt! – Tôi lấy hết sức bình sinh đưa một ngón tay lên miệng làm động tác ra hiệu im lặng, nhưng máy bắn liên thanh Ngọc Dĩnh vẫn không ngừng xả đạn.

Tôi len lén lùi lại phía sau, vừa tìm cửa thoát vừa cố vớt vát: “Bà thiệt là! Đâu phải lần đầu bà thấy Hựu Thần đâu mà còn làm bộ hâm mộ cuồng nhiệt lắm lắm…”

- Tôi là ai kia chứ? Tôn Ngọc Dĩnh! Là người hâm mộ trai đẹp nhất trường Maria! Dù có giáp mặt với những chàng đẹp trai đến mòn da mặt thì tình yêu cái đẹp cũng không bị suy giảm. – Ngọc Dĩnh vừa cao giọng vừa vỗ ngực.

- Suỵt… – Tôi lại đặt ngón tay trỏ lên miệng, trừng mắt nạt nộ nhỏ be bé cái miệng thôi.

Hừ… hừ… hừ… Sao chỗ này đến cảnh cửa cũng chả có! Trời ôi, bọn họ đang lùi lũi tiến về phía tôi đang nấp! Tôi như con cua tám cẳng hai càng, co quắp bám vô tường.

- “Hựu Thần, cô bé ngày xưa cậu tỏ tình là ai thế? Hôm nay nhất định phải cho tụi này xem mặt đấy?” – Kì Dực ngó đông ngó tây tìm trong đám đông. Không biết cậu và An Vũ Phong có tình thù kiếp trước hay sao mà hồi nhỏ cùng thích một người, lớn lên cũng cùng thích…

- Khụ… khụ… – Ân Địa Nguyên hắng giọng, huých khuỷu tay về phía Kì Dực.

- Hóa ra Hựu Thần yêu sớm thế, hồi bé đã thích một cô bé rồi! – Ngọc Dĩnh ngây người ra nhìn Giang Hựu Thần, khẽ nói.

Tôi lườm nhỏ đó, lắc đầu: “Ôi bà bạn ngốc…”

Bọn họ cùng thích một cô bé? Một cô bé ở vườn trẻ này?

Trong đầu tôi chợt lóe lên một đoạn kí ức mơ hồ.

“Tớ rất thích bạn! Cậu làm bạn gái của tớ nhé!” Một cậu bé lịch thiệp, chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi một cô bé trông như một công chúa nhỏ.

- Đồ tồi! Tôi nói với bạn ý trước, bạn ý sẽ làm bạn gái của tôi! Tôi sẽ bảo bạn ý mặc kệ cậu! – Một cậu nhóc trông rất ngang ngược, nhíu lông mày, tức giận nói.

- Các cậu có biết tên tớ không?

“….” Cậu nhóc lịch thiệp trầm ngâm.

- Vậy cậu có biết tên tụi tôi không? – Cậu nhóc ngang ngược hỏi vặn.

- Tôi không biết, nên chúng ta không thể làm bạn được. – Cô bé đắc ý, lắc đầu. – Hơn nữa tôi ghét nhất lũ con trai các cậu!

Nói xong cô bé đi khỏi!

Phía sau nghe thấy tiếng khóc của một cậu nhóc còn có cả tiếng quát vô cùng tức giận của cậu nhóc khác:

- Đồ công chúa xấu xa, nhất định cậu sẽ không vui vẻ đâu!

Kể từ đó, ông thần xui xẻo bắt đầu bám chằng chằng lấy tôi. Hai tên nhóc đó đúng là ác ma trong cuộc đời tôi! Tôi thề rằng nếu gặp lại, tôi sẽ phi cho hai tên đó hàng ngàn lưỡi mác, cho ngủm cù đèo mới hả dạ…

Hai cậu nhóc… một cô nhóc…

Thế giới này sao lại nhỏ thế? Trán tôi ướt đẫm mồ hôi. Từng giọt mồ hôi tí ta tí tách rơi xuống đất.

- Bà có nghe tôi nói gì không đấy, Thái Linh? – Ngọc Dĩnh gầm lên như sư tử Hà Đông. Tôi đang bâng khuâng mơ màng với kỉ niệm xưa, bỗng bị lôi xềnh xệch về với hiện tại.

Đương nhiên những người đứng gần nhận ngay ra tụi tôi.

- Thái Linh?!

Tay tôi đang toan bịt miệng nhỏ Ngọc Dĩnh bỗng cứng đờ ra như bị trúng phong. Tôi chầm chậm quay đầu lại, bắt gặp năm cặp mắt đang nhìn tôi chòng chọc…

- Bốn chàng trai và một cô gái… tức là Giang Hựu Thần, tam đại tướng quân và Anna.

- A ha… ha ha… Chào mọi người… – Tôi giơ cánh tay nặng như đeo chì lên vẫy vẫy – Trùng hợp nhỉ?

- Thái Linh… – Giang Hựu Thần nhìn thấy tôi, mắt lập tức sáng rực lên. Cậu ta sải bước về phía tôi nhưng bị Ân Địa Nguyên ngăn lại.

- Hi, chào mọi người! Xem ra đã đông đủ cả rồi! – Một tiếng nói vang lên làm tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn thấy một dáng người cao cao, anh tuấn… Nhất định là… “Hoàng tử hắc ám” An Vũ Phong!

- Hôm nay những ngôi sao của British đều có mặt! Chúng ta may mắn thật! Mau chiếu đèn lên! – Không biết tên nhiều chuyện nào lại ra hiệu tay, sau đó hai chiếc đèn tụ quang chiếu về phía chúng tôi.

Dưới ánh đèn, người ta thấy một An Vũ Phong ngổ ngáo ngang tàng… Một Giang Hựu Thần đẹp trai lịch lãm… Ba gương mặt anh tuấn không kém, mỗi chàng một vẻ… Một Anna ung dung nhâm nhi tách cà phê…

Chúa ơi, trái đất này sao mà tròn thế?

***

Đây đúng là buổi họp lớp nằm ngoài dự tính của tôi. Lúc này, tôi hết đường thoát rồi, đâm lao thì đành phải theo lao vậy.

- Thái Linh, xin chúc mừng… chúc mừng… ngạc nhiên nhiều thật đó.

- Đúng thế, đúng thế! Tôi hạnh phúc muốn xỉu đây, không ngờ chúng ta lại học cùng trường với năm hotboy trường British. Hô… hô…

Ngọc Dĩnh và Thượng Hội dường như không bị ảnh hưởng bởi không khí đáng sợ này. Hai nhỏ đưa tay lên trán che ánh sáng, mắt liếc như dao cạo về phía các anh chàng đẹp trai.

- Hôm nay rất nhiều người đến… Chúng tôi ngẫu nhiên xếp vị trí phòng nghỉ cho mọi người. Mời mọi người nhìn tên ghi trên cửa phòng để đi thăm lẫn nhau. Để giữ gìn trật tự, chúng tôi sắp xếp thời gian thăm hỏi nhau trong vòng hai tiếng.

May quá! Cám ơn trời phật, hóa ra phân theo nhóm! Tôi chỉ mong thoát ngay ra khỏi địa ngục này, tôi lôi hai con nhỏ bạn vào phòng xong xuôi, nằm ườn trên ghế sô-fa. Cuối cùng ông trời thương mình, tạm thời không phải gặp mấy người đó nữa!

Ôi…

Tôi vùng dậy, nhìn thấy Ngọc Dĩnh đứng ở cửa, giọng rất kinh ngạc:

- Sao cơ? Tôi và các bạn cùng phòng với nhau à?

- Không… Không… Không thể nào… – Ngọc Dĩnh mặt trắng bệch, nói lắp ba lắp bắp.

- Đúng, chúng tôi ở cùng phòng với các bạn.

Rầm…

Giọng nói này nghe quen lắm… Giọng nói này nghe quen lắm… Ngoài An Vũ Phong ra còn ai kia chứ? Vậy chúng tôi mà cậu ta nhắc đến là…

Tôi quay lại nhìn Ngọc Dĩnh. Vừa rồi mặt con nhỏ còn trắng bệch thế mà bây giờ lại đỏ hồng lên tràn đầy hạnh phúc. Lẽ nào là…

Năm giây sau, cả năm chàng hotboy và Anna đã đứng ngay trước mặt tôi.

- Ối chà, mọi người đừng đứng mãi thế, tụi mình phải làm theo yêu cầu của người chủ trì chứ. Phải giao lưu với nhau, thắt chặt tình cảm.

- À à đúng đó, đúng đó! Chúng ta bày trò gì đi! Chơi trò “lăn đi lăn lại” hì hì…

Mọi người ai cũng ngạc nhiên nhìn sang phía Thượng Hội, Ngọc Dĩnh đang “tích cực vận động”.

Thánh thần ơi, đây có thật chỉ là “ngẫu nhiên” không?

Theo lời hai nhỏ đó, chúng tôi ngồi thành vòng tròn chuẩn bị chơi trò “lăn đi lăn lại”.

- Này, quy tắc trò chơi hai cậu vẫn chưa giải thích, bắt chúng tôi ngồi nghệt ra nhìn nhau làm gì chứ? – Kì Dực sốt ruột không chờ đợi thêm được nữa.

- À, à, đừng vội… Mọi người dùng cổ, cằm và vai giữ chặt quả táo này rồi truyền cho nhau. Ai làm rơi táo sẽ bị phạt. – Thượng Hội lấy quả táo trên bàn trà, huơ đi huơ lại trước mặt mọi người.

- Chỉ đơn giản thế thôi à? Chơi luôn! – Kì Dực giơ tay lên rồi ngồi lại nghiêm chỉnh.

- Tớ phải ngồi cạnh Giang Hựu Thần! Ha ha…! – Ngọc Dĩnh như chuột nhắt thoắt một cái đã nhảy tót sang bên trái Giang Hựu Thần.

Hựu Thần bất đắc dĩ ngồi sang bên phải.

- Hựu, bạn gái nào cũng thích ngồi cạnh cậu nhỉ? – Anna ngồi bên phải Giang Hựu Thần cười híp mí.

Hựu Thần bị kẹp giữa hai bạn gái, nhìn tôi cười gượng. Tình cảnh của tôi cũng chẳng kém phần bi đát, tôi ngồi giữa Kì Dực và An Vũ Phong.

- Bắt đầu, bắt đầu nào! Thua là phải chịu phạt đó! – Ngọc Dĩnh phấn khích giơ táo lên.

Trò chơi “lăn đi lăn lại” bắt đầu.

Thoắt một cái, Ngọc Dĩnh đã nhảy tót sang cạnh Giang Hựu Thần. Sau đó nhỏ nhìn tôi lè lưỡi giơ tay hình chữ V. Còn Hựu Thần lúc này mồ hôi bắt đầu tuôn ra như thác. Làm sao đây? … Không còn kịp nữa rồi.

Ngọc Dĩnh cao hứng giơ quả táo lên, đặt vào cổ Giang Hựu Thần.

Mọi người cứ tưởng trò chơi bắt đầu thì ai dè, Ngọc Dĩnh móc ở túi ra một cái gương nhỏ bằng lòng bàn tay. Ủa? Chả nhẽ trò chơi này cần dùng gương sao? Ai cũng mơ hồ không hiểu. Cô nàng thẹn thùng soi ra phía trước cửa sổ, vuốt ve mái tóc làm duyên, hết soi bên trái rồi soi bên phải.

Ôi trời, xỉu…

Gần hai phút sau cô nàng mới cất gương đi, quay người ra đỡ.

Tôi kinh ngạc nhìn đôi mắt nhỏ Ngọc Dĩnh phản chiếu hình ảnh của Hựu Thần. Mắt nhỏ lúc này còn sáng hơn đèn pha ô tô, trên đỉnh đầu vô vàn cánh hoa… bay… bay…

- Ôi ôi… Hựu Thần, tớ ở gần cậu quá đi! – Hai mắt nhỏ như biến thành hai hình trái tim to tổ chảng.

Một giây… Hai giây… Ba giây…

Hình trái tim như bắn tua tủa ra bên ngoài, cặp mắt cô nàng đờ đẫn như bị thôi miên.

Ngọc Dĩnh từ từ nghiêng đầu sang… nghiêng dần… nghiêng dần…

Bốp…

Chỉ thấy hai vật thể hình cầu rơi xuống đất – Quả táo và cái đầu Ngọc Dĩnh. Quả táo lăn ra xa… – Còn Ngọc Dĩnh…? Mắt trợn ngược lên, ở chỗ mép nước miếng đang chảy tong tong.

Phù…

Giang Hựu Thần nhìn tôi, mặt cậu ấy trắng bệch, thở hổn hển. Thế là thoát nạn….

- Nào! Quay sang đây
, ông bạn! – An Vũ Phong mỉa mai nhìn Ân Địa Nguyên đang kẹp quả táo, hất hàm, nói mỉa một câu.

Ân Địa Nguyên nhíu mày, lấy tay đẩy gọng kính vàng lên, nghiêng đầu.

Không khí cả căn phòng u ám…

- Đừng có dừng lại, nghiêng về bên này một chút – Nhìn thấy kính của Ân Địa Nguyên sắp rơi đến nơi, An Vũ Phong vẫn chưa chịu thôi.

- An Vũ Phong, vừa phải thôi nhé. – Ân Địa Nguyên thốt lên.

Tôi ngơ ngác nhìn bọn họ, lắc đầu ngao ngán…

- Cậu mà không chuyền qua đây được là phải chịu phạt đó! – An Vũ Phong cười ranh mãnh. Xem ra cậu ta không chừa cho Ân Địa Nguyên con đường sống!

Tôi nhìn Ân Địa Nguyên mà thấy thương xót.

Đáng… đáng thương quá… Số đen như quạ, ai ngờ lại gặp trúng ngay tên ác ma An Vũ Phong. Ôi! Có lẽ ông thần xui nhà mình đã dọn nhà sang chỗ Ân Địa Nguyên mất rồi.

Ân Địa Nguyên mặt mày sa sầm khó chịu, bất đắc dĩ nghiêng người về phía An Vũ Phong. An Vũ Phong chảnh ra mặt, hắng giọng rồi nghiêng người để đỡ quả táo.

- Xích lên phía trước một chút… xích lên phía trước một chút…

Cổ An Vũ Phong dài ra như cổ hươu, đón lấy quả táo.

- Oái! – Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Vũ Phong. Quả táo tuột khỏi cổ Ân Địa Nguyên, đáp trúng ngay giữa cổ Vũ Phong bịch một cái.

- Ôi chà, bạn Phong, ngại quá, tớ không cẩn thận… – Ân Địa Nguyên cũng chẳng phải tay vừa, cười gian xảo, liếc nhìn Vũ Phong đang ôm cổ ho lấy ho để.

Yên lặng… yên lặng… An Vũ Phong gắng gượng kẹp quả táo vào cổ, mặt mày nhăn nhó. Híc, chiêu Ân Địa Nguyên vừa xài có vẻ tàn nhẫn quá!

Tôi thấy buồn cười nhưng cố nín, làm mấy thớ thịt trên mặt cứ giật giật.

- Bộ muốn chết hả? – An Vũ Phong trừng mắt nhìn tôi, mặt còn lạnh hơn nước đá.

Tôi cứng đờ người như khúc gỗ, cúi đầu không dám nhìn cậu ta! Đáng sợ quá, tôi quay người ra chỗ khác.

- Cô làm trò gì thế? Muốn tôi thua hả? – Hắn ta nổi xung, quát ầm lên làm tôi giật thót mình, toát mồ hôi hột.

Tôi quay người lại, mắt nhắm nghiền run rẩy, ngẩng đầu chuẩn bị đỡ “quả táo định mệnh”!

Một chút… một chút thôi, mặt tôi nóng bừng, tim đập như gõ mõ. Gần… gần lại một chút nữa…

Tôi cố rướn cổ cao lên đón lấy quả táo.

Tôi thở ngày càng nặng nề… Ba bảy độ thêm ba bảy độ nữa… là bảy tư độ… Mặt tôi nóng bừng như say nắng.

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng táo vẫn chưa đến cổ tôi…

Hắt xì…

Tiếng hắt hơi to tướng làm tôi muốn nổ màng nhĩ… Nước mũi bắn cả lên mắt tôi như rắc hoa…

- Thông cảm nhé, bệnh sổ mũi lại tái phát!

Đọc tiếp Cô nàng xui xẻo – Tập 2 – chương 6.1

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment