Tên truyện:  Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói
Tác giả: Sakura Mooru

Một câu chuyện cổ tích ngoài đời thực? Bạn có tin không?

“Tôi chỉ là một người bình thường như bao người khác, mỗi ngày đến trường về nhà hoặc đi làm thêm. Tôi không tin có chuyện cổ tích trên đời. Thế nhưng chuyện gì đang xảy ra thế này???”

Một cô gái có biệt danh Mèo nhỏ – rất bướng bỉnh và đỏng đảnh. Một ngày kia, để giải cứu chị mình, cô đã rơi vào một tình huống vô cùng oái oăm; Cô phải đối mặt với một tên Sói hợm hĩnh và đầy nguy hiểm, một đại ca xã hội đen khét tiếng là gian ác. Cuộc sống của cô bỗng nhiên thay đổi chóng mặt…

Liệu cô sẽ làm gì để đối phó với tên Sói xấu xa đó?

Và sau vẻ ngoài lạnh lùng, Sói có phải là một kẻ cực kỳ nguy hiểm? Khi Sói chưa bao giờ coi con mồi là một thứ quan trọng thì nay, trước cô, Sói đã bị trái tim trong sáng và thánh thiện của cô làm cho loạn nhịp. Sói kia liệu có tìm được con đường chính nghĩa.

Mèo nhỏ sẽ ra sao sau những cuộc truy bắt? Và Mèo, Sói sau bao nhiêu khó khăn liệu có tìm được về bên nhau, tình cảm của họ liệu có còn nguyên vẹn,? Giữa bao nhiêu cám dỗ cuộc sống, liệu họ có vững bước được bên nhau

Trích đoạn:

19tuổi, vẫn đang còn là sinh viên, nhưng Mèo bé nhỏ biết mình không phải là một con thú cưng được yêu chiều. Sinh ra trong một gia đình bình thường, lại thêm một bà chị suốt ngày vùi đầu vào những trò vui và thói quen mua sắm vô độ, bao nhiêu tiền rồi cũng đi tong hết, nên từ khi còn bé Mèo đã hiểu phải tự bảo vệ bản thân một cách tốt nhất. Mặc cho mọi người trong nhà đều gọi cô là Mèo, nhưng không phải vì cô được nuông chiều và thích làm nũng như Mèo mà bởi vì cô cảnh giác và nhạy bén như Mèo vậy.

Ví dụ, như hồi nhỏ, chỉ cần mới về tới đầu ngõ cô đã cảm nhận được nguy hiểm mà lủi mất. Đúng là hôm đó bố cô có quá chén say xỉn, mà cũng không biết tại sao trên áo ông lại có một vệt son, đương nhiên là theo thói thường người mẹ hiền như cọp của cô sẽ tiện tay vớ cái gì thì sử dụng cái đó. Và kết quả của cuộc hỗn chiến ngày hôm đó là bố cô sưng vù một bên mắt, dù có đang say xỉn tới đâu thì ông cũng tỉnh táo ngay lập tức. Chị gái cô vì tò mò cũng nhận được phần thưởng thích đáng. Chỉ có cô là bình an vô sự. Chính từ đó mà cả nhà gọi cô là Mèo. Vì cô thật nhạy cảm.

Thế rồi bố mẹ cô qua đời trong một tai nạn giao thông để lại hai chị em cô bơ vơ nương tựa vào nhau mà sống. Từ một con Mèo con, cô trở thành một con Mèo cảnh giác cao hơn và ẩn nấp ngày càng giỏi hơn. Nói cô tinh ranh không phải, nói cô giảo hoạt lại càng không. Cô không phải dạng Mèo hoang lang thang trên nóc nhà mỗi tối dùng con mắt sáng xanh để nhìn xuống thế giới loài người đầy hồ nghi, cô là vẫn là một con Mèo nhà hiền lành, nhưng lại vững vàng hơn vì cô biết giờ mình còn phải làm chỗ dựa cho một người chị khoái ăn chơi hơn là làm việc.