Chương 33: Nụ hôn của Hạ Tu

Cố Thiến và sư huynh đưa tôi về trường trước rồi sau đó sư huynh mang vẻ mặt bầm tím đưa Cố Thiến về nhà.

Đến bây giờ sư huynh cũng không hiểu vì sao lại chọc giận Đỗ Thăng, anh dồn ép hỏi Cố Thiến rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, đây không phải là trời giáng tai h
ọa xuống bất ngờ hay sao, chu

yện gì đang xảy ra đây? Cố Thiến bị sư huynh hỏi nhiều, mất kiên nhẫn liền hung hăng quẳng cho anh một câu: “Đỗ Thăng coi trọng em, muốn đánh anh cướp em đi, anh có tin không?” Sau đó sư huynh không dám hỏi thêm câu nào nữa.

Đi vào trước cổng ký túc xá, tôi bỗng thấy dưới ánh đèn đường có bóng người đang đu đưa, tôi mở to mắt cẩn thận nhìn nhìn, thì ra đúng là Hạ Tu!

Tôi vội vàng chạy đến trước mặt Hạ Tu, trong lòng có chút vui mừng nói: “Anh! Sao anh lại đến đây!”

Hạ Tu nói: “Ngày mai em đi, anh muốn ghé thăm em một chút”.

Tôi không muốn Hạ Tu phát giác tôi có chút khác thường nên cố gắng làm bộ thoải mái nói với anh: “Anh chờ lâu chưa?”

Hạ Tu chăm chú nhìn mặt tôi, hàng lông mày cau lại, lạnh lùng nói: “Phẩm Phẩm, em vừa khóc? Ai bắt nạt em?”

Tôi vội vàng khoát tay nói: “Không có, không có, không ai bắt nạt em cả, là em thấy tất cả mọi người đều đến tiễn em, cảm thấy hưng phấn mà thương cảm nên chảy nước mắt, thật sự là không ai bắt nạt em cả, em bảo đảm mà!”

Tôi cố gắng biểu lộ dáng vẻ thật thoải mái, nhưng ánh mắt Hạ Tu nhìn tôi càng lúc càng nghi ngờ, thậm chí tôi còn cảm thấy ánh mắt anh có lửa giận đang hừng hực thiêu đốt.

Tôi đang buồn bực vì lửa giận của Hạ Tu dâng lên thì anh bỗng giơ tay lau lau cổ tôi.

Trời! Bị anh nhìn thấy dấu hôn rồi! Vừa nãy tôi chỉ lo khoát tay mà quên kéo cổ áo lên che vết hôn rồi!

Tôi nhìn ánh mắt sâu thẳm của anh, sợ hãi nói: “Anh, em không sao, thật mà, không xảy ra chuyện gì cả, anh đừng lo lắng!”.

Tay Hạ Tu vẫn đặt trên vết hôn đỏ ửng trên cổ tôi vuốt ve, nhìn tôi chăm chú không chớp mắt, lạnh giọng hỏi tôi: “Không sao? Không sao thì em nói cho anh biết những thứ này từ đâu ra!”.

Tôi nhìn biểu hiện bỗng trở nên lạnh lùng của Hạ Tu, sợ run cả người. Hạ Tu thấy tôi run run liền giơ tay kéo tôi đi tới xe anh.

Tôi vội vàng hỏi anh: “Anh, chúng ta đi đâu? Ngày mai em phải lên máy bay…”

Hạ Tu không quay đầu lại nói với tôi: “Chúng ta không đi đâu cả, chỉ vào trong xe ngồi thôi, ở bên ngoài hình như em hơi bị lạnh”.

Tôi ngập ngừng nhỏ giọng nói: “Em là bị anh làm cho đông cứng rồi”.

Hạ Tu chợt dừng chân quay đầu lại nhìn tôi một cái, không nói gì đi đến cửa sau mở cửa cho tôi lên.

Tôi vừa vào trong xe, muốn hỏi anh đã chờ bao lâu rồi lần nữa, nhưng vừa quay đầu lại, chưa kịp mở miệng nói tiếng “anh” thì đã bị người vừa mới lên xe, đóng cửa lại, xoay người lại dùng sức ôm tôi vào trong ngực! Ngay sau đó, anh cúi đầu há miệng ngậm lấy đôi môi tôi.

Tôi chỉ cảm thấy sét đánh bên tai, sợ đến ngây người!

Tôi cố gắng đẩy Hạ Tu ra, trợn to mắt hoảng sợ nhìn anh. Nhưng anh lại cực kỳ thâm tình nhìn tôi, đưa tay vuốt ve khuôn mặt tôi đầy trìu mến, ngữ điệu tràn đầy tiếc thương nói với tôi: “Phẩm Phẩm, bị anh hù dọa sợ hãi sao? Phẩm Phẩm, đừng sợ, anh vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương em! Anh vĩnh viễn sẽ thương em, yêu em!”.

Tôi giống như sắp khóc, âm thanh run rẩy nói với Hạ Tu: “Nhưng, anh là anh trai em!”

Vừa nói xong, nước mắt tôi cũng rơi xuống! Tôi không chỉ kinh hoàng mà còn sợ hãi, nói chung là không nhịn được mà rơi lệ!

Hạ Tu vừa dịu dàng lau nước mắt trên mặt tôi vừa nhẹ nhàng dỗ dành: “Nha đầu ngốc, anh cũng không phải là anh trai thực sự của em, có gì mà phải lo lắng! Phẩm Phẩm, chẳng phải lúc còn bé em luôn la hét lớn lên phải làm cô dâu của Hạ ca ca sao, chẳng lẽ Phẩm Phẩm đã quên rồi sao?”

Tôi nhìn Hạ Tu đang dịu dàng nói chuyện với tôi, trong lòng vốn nghĩ hẳn là anh đang nói những chuyện lúc còn bé, nhưng giờ phút này trong lòng tôi, ngoài gương mặt đó, giọng nói đó thì không thể nhớ nổi cái gì khác! Tôi nhớ rõ, người đó đã từng vô cùng cưng chiều gọi tôi là “nha đầu ngốc” giống như Hạ Tu bây giờ!

Tôi một câu cũng không nói nên lời, nước mắt vẫn không ngừng âm thầm chảy xuống.

Hạ Tu thận trọng ôm tôi vào trong ngực, dụ dỗ nói: “Phẩm Phẩm ngoan, đừng khóc nữa, anh không ép em nữa được không! Em cứ yên tâm đi học, anh chờ em trở về!”

Nghe Hạ Tu nói xong, tâm tình tôi dần dần buông lỏng xuống, không còn rơi lệ nữa.

Hạ Tu ôm tôi nói: “Phẩm Phẩm, em trở về ngủ một lúc đi, sáng sớm mai anh tới đưa em ra sân bay”.

Tôi khe khẽ gật đầu trong lòng Hạ Tu, sau đó từ từ rời ra, mở cửa xe đi vào ký túc xá. Tôi không dám quay đầu lại nhìn đôi mắt đang chăm chú nhìn tôi ở phía sau. Bởi vì trong đó chứa đựng thâm tình tràn đầy, tôi không thể tiếp nhận.

Hạ Tu, thật xin lỗi!

Không phải anh không tốt, mà em từ lâu đã không còn đủ năng lực yêu người khác nữa.

Trải qua một ngày đầy trắc trở, cuối cùng cũng đến ngày tôi lên đường đi du học.

Trên sân bay, Hạ Tu ôm tôi thật chặt, giọng trầm thấp nói với tôi: “Phẩm Phẩm, anh chờ em trở lại!”

Những lời này của anh khiến tôi tâm phiền ý loạn, tôi muốn mở miệng cự tuyệt anh, nhưng qua cả nửa ngày vẫn không biết nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể mang theo hành lý, giống như chạy trốn, mất hết hồn vía đùng đùng đi lên máy bay.

Đợi đến khi sang bên trường học bên kia tôi sẽ viết thư cho anh có lẽ sẽ tốt hơn trực tiếp mặt đối mặt mà từ chối, cho dù là chuyện với sư huynh trước kia hay với Hạ Tu bây giờ, tôi đều không biết làm thế nào.

Tôi lên máy bay tìm tìm chỗ ngồi rồi ngồi xuống ghế, thở một hơi thật dài. Cuối cùng thì một đoạn thời gian cũng đã qua.

Gần đây cuộc sống của tôi trắc trở ngoài ý muốn, những việc đó đã đả kích tôi đến mức dường như lấy hết dũng khí tồn tại của tôi. Cũng may là, cuối cùng tôi cũng vượt qua, tạm thời tôi đã có thể vứt bỏ tất cả mọi phiền não, có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.

Sáng nay lúc Cố Thiến cùng Hòa sư huynh đến tiễn tôi với hai vòng mắt đen thật to, tôi đã bảo bọn họ về nghỉ ngơi nhưng ai cũng không nghe, nhất định cùng Hạ Tu đưa tôi tới sân bay, sau đó trơ mắt nhìn bóng lưng tôi biến mất trong biển người mênh mông mới chịu. Tôi không nhịn được cảm thấy sống mũi cay cay, hai người đó đối với tôi thật tốt khiến tôi cảm thấy không thể báo đáp được.

Trong lúc tôi đang buồn bực thì một người đeo kính râm ngồi xuống bên cạnh. Tên đàn ông sau khi ngồi xuống tháo cặp kính xuống rồi nghẹo đầu nhìn tôi cười híp mắt nói: “Hello, anh tên Lý Thích Phong, thích trong thích hợp, phong trong diều phong

(diều phong: diều gió)

; em gái tên là gì?

Tôi nhìn tên đàn ông tự xưng là Lý Thích Phong trước mặt, trong lòng đánh giá đúng trọng điểm: a nha, dáng dấp cũng không tệ, có vẻ đẹp trai; gương mặt hoa đào điển hình, ngũ quan đào hoa nở rộ, đúng là điển hình của loại người êu hoa ghẹo nguyệt; cử chỉ cũng rất hòa phóng, mặc dù mới lần đầu gặp tôi nhưng lại có biểu hiện vừa quen thuộc vừa theo đuổi; vô cùng chủ động làm cho người khác không cần suy nghĩ cũng có thể đoán được hắn chính là một tên playboy chính hiệu.

Tôi nhìn Lý Thích Phong nở nụ cười ngây thơ thuần khiết nói: “Hello, đại ca ca, em tên là Nghê Thi Châu, thi trong thi ca, châu trong trân châu. Nhưng em không gọi là Châu Châu, bởi vì người khác lúc gọi tên Châu Châu thì trong lòng có thể len lén đổi thành Nhị sư huynh khiến cho em thua thiệt; em cũng không gọi là Thi Thi vì lúc mới gọi sẽ giống Sư Sư trùng tên với “phong lưu tình trường nữ nhân” thời cổ đại, lại còn ướt át giống như đang câu dẫn tiểu hài tử đi tiểu. Cho nên, cuối cùng em được gọi là Nghê Nghê”.

Từ nhỏ tôi đã vô cùng chán ghét cái loại đàn ông chuyên săn đuổi phụ nữ nên với tên Lý Thích Phong này tôi không chút do dự chọn một cái tên rất hay: Nhĩ thị trư

(Nhĩ thị trư: Ngươi là heo)

.

Lý Thích Phong nghe tôi nói xong cười ha ha giống như một đóa hoa đào nở rộ, trong mắt hiện lên một làn sóng xuân nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu muội muội, em cùng với Tiểu Ngũ linh vật của Olympic là một nhà?”

Tôi cười hăng hắc hỏi: “Đại ca ca, anh thấy tên em như thế nào?”

Lý Thích Phong vẫn hoa đào nở rộ gật đầu nói với tôi: “Hay! Tên em rất hay!”

Trong lòng tôi cười đến thắt ruột thắt gan. Đúng, tên rất hay, anh là con heo sao!

Lý Thích Phong nhìn thấy tôi âm thầm cười gian thì chợt nhíu mày, ngay sau đó khôi phục lại trạng thái hoa đào nở rộ nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu muội muội, cái tên này, chính xác là rất hay, nhưng hình như là họ của em thiếu đi mấy nét. Hình như em họ Ngô, bỏ đi một vài nét thì họ cùng với tên em đặt cùng một chỗ thì tương đối hay ho a!”

Ngô? Ngô Thi Châu? Tôi là heo!

Tốt lắm, cái gã đàn ông này, tôi vừa mới giỡn hắn mà hắn đã bắt đầu giỡn lại tôi rồi.

Tôi mở to đôi mắt, tiếp tục giả bộ ngây thơ chớp chớp hàng mi nói: “Đại ca, em đem cái tên hay ho này cho anh vô điều kiện!”

Anh đi mà giữ lấy đi, cho dù thế nào, anh cũng là heo là được rồi.

Lý hoa đào cười ha ha nói với tôi: “Nghê Nghê tiểu muội muội, em đúng là một cô gái đáng yêu!”

Tôi nghe mấy lời này thấy không được tự nhiên, theo bản năng ưỡn ngực, muốn cho gã đàn ông mắt mù này thấy rõ một chút, tôi không phải là ‘tiểu” muội muội mà đã là một phụ nữ đã trưởng thành hoàn toàn.

Nhưng cử động của tôi lại không chỉ không đạt được hiệu quả như mong muốn, mà còn khiến cho tên Lý Thích Phong điên dại này cười đến chảy nước mắt nước mũi.

Lý Thích Phong đang cười đến muốn tắt thở, vùng vẫy giẫy chết nói với tôi: “Tiểu muội muội, em thật khác người a!”.

Tôi liếc mắt nhìn hắn, không thèm nói chuyện nữa.

Tôi hơi buồn bực, vì sao cuộc sống mới tôi đang vô cùng mong đợi lại do cái tên sét đánh này kéo màn che ra đây?

Đọc tiếp Đừng như vậy người ta còn là học sinh đấy – chương 34

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment