1 buổi sáng lộng gió thu , Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua qua từng nhánh cây phủ một màu vàng thật êm đềm xuống mặt đất. Cuộc sống nơi đây thật bình yên và hạnh phúc…..

……Nhưng nó có bình yên và hạnh phúc mãi với một số hay người không thì điều đó lại là bí ẩn….

CHAP 1: Phát hiện sự thật về chính mình

…..Tuýtttt….. Các em vào chỗ,chúng ta sẽ kiểm tra môn leo núi bây giờ…: Tiếng thầy dậy thể dục khản đặc vang lên….Cả lớp nháo nhào, xô đẩy nhau về đúng hàng của mình…

…..Tuýt…….Em đầu tiên …Thiên Di em là người xẽ kiểm tra trước…Em mau lên đây chuẩn bị đi….

1 cô gái cao tầm 1m60 bước lên,dáng người thon gọn , đôi mắt tròn, đôi môi đỏ mọng cùng với nước da tráng mịn trông thật đẹp .những lọn tóc xoăn tự nhiên được buộc cao lên rất cá tính…Di bước lên với khuôn mặt không chút biểu cảm,sợ không,lo lắng cũng không….Di ngẩng mặt nhìn nhìn ngọn núi giả cao 13 mét mình sắp phải leo lên mà thấy kinh hãi.

Em sẽ phải leo lên nó…đầu tiên….: Di nói có chút ngập ngừng

Đúng!!!! Em mau thắt dây an toàn và chuẩn bị đi!!!! Giọng nói khản đặc lại vang lên lần nữa…

Như mọi khi thì bên cạnh Di bây giờ luôn có 1 người bạn nói với Di rằng: Cậu là tuyệt nhất!!!Cậu có thể làm được!!!đừng sợ!!!

Nhưng bay giờ Di không dược nghe câu nói ấy nữa vì người bạn thân nhất của Di , Yến Chi đã bỏ đi một nơi nào đó rồi mà không ai biết….

Sẵn sàng chưa Di!!! câu nói của thây thể dục làm Di trở về với thực tại. Lắc nhẹ đầu quay sang thầy:

Rồi ạ!!!!!

Thật khó khăn với 1 người sợ độ cao như Di nhưng nói đúng hơn là sợ và ghét cái môn leo núi này…..

Gần Đến đích rồi……chỉ còn  5 m nữa thôi…..3m………1,5m ……

AAAAAA…… Di mất đà, cơ thể rơi vào không trung, chỉ trong vài dây :

UYNH…….cơ thể Di đã nằm gọn dưới sàn gỗ..

tích tắc….tíc tắc….tíc tắc…. im lặng….Tất cả như nín thở…nhìn chăm chú vào cô gái nằm dưới đất vừa mới rơi từ độ cao 11,5 mét xuống đất đang từ từ ngồi dậy không 1 chút biểu cảm đau đớn….

ÔI CHÚA ƠI !!!!!  một cô gái tóc vàng hét lên….

Cô ta hình như không phải là người……..lại 1 người nữa nói vào…

Cô ta như quỉ ý…..Bị ngã như thế mà không làm sao…………

…………………………………………………………………………………

Những lời bàn tán bắt đầu nổi lên. Tạo lên 1 không khí thật hỗn loạn….

TẤT CẢ TRẬT TỰ!!!!! Trước tiên phải gọi mẹ bạn ấy đến để đưa bạn ấy đi bệnh viện đã!!!!!! Lời vừa dứt thầy liền cầm điện thoại bấm số và gọi

Tít…Tít….Tít…….Alo

Chào chị !!! chị có phải là mẹ của cháu Thiên Di học lớp 10a1 không ạ

Đúng !!!! Tôi là mẹ của cháu!!! Xin hỏi Anh là ai đấy ạ?????

Chào chị!!! Tôi là thầy giáo dậy môn thể dục của em Thiên Di ….Hiện tại em ý vừa gặp sự cố ở môn leo núi…Nên chị hãy đến đưa cháu về xem cháu có bị làm sao không….

Sao!!! Sự cố!!! Cảm ơn thầy đã thông báo tôi sẽ đến ngay……….

…………………..15′ sau…………………

Chào thầy tôi là mẹ của em Thiên Di , hiện tại em đang ở đâu ạ????

Chào chị, hiện tại em ý đang ở phòng y tế của trường để tôi……

Chưa nói hết câu bà ấy đã chạy vụt đi không để thầy giáo kịp nói tiếp…..

……………………………………………….

Thiên Di con có sao không……..con gặp sự cố gì vậy……..Nói cho mẹ nghe đi………….

Con bị ngã từ trên núi nhân tạo xuống…………………..

Cái gì ngã ư…………….Con bị làm sao không….bại xây xước ở đâu không…….Có đau không con…………………..   Con không sao mẹ ạ………………..nhưng tại sao con không con bị gì cả khi  rơi ở độ cao gần 12 mét ………

Sao!!!Con không bị sao!!!!……..Sắp đến trung thu chưa con…….Bà mẹ ngập ngừng 1 lát rồi nói 1 câu không trùng khớp với chủ đề tí nào……

Sao tự nhiên mẹ lại…….( hỏi) ….còn 2 ngày nữa mẹ ạ!!!! bà mẹ nặt thẫn thờ khi nghe Di nói……

…………………………………………………..Tối hôm đó………………………………………………

Anh à……2ngày nữa là đêm trung thu…cũng là đêm trăng tròn……………Chắc đã đến lúc rồi..anh ạ

Sao!!! chỉ còn 2 ngày nữa thôi sao….Thời gian trôi qua thật nhanh…Chỉ thoáng chốc đã đến ngày hôm nay….

khịt… khịt… khit…Di đang dùng mũi, hít lấy hít để món thịt  sống tươi mà mẹ mới mua về..

….Con đanh làm gì vậy hả….Mẹ nói gà như quát lên…..

Di giật mình lắp bắp……Con không biết…tự nhiên con thầy rất thích cái mùi này….ngửi nó giống như chất kích thích thần kinh vậy…Con không hiểu con bị làm sao nữa…..Mẹ hãy nói cho con biết đi ….Di gần như gào lên …..

………………………

Cốc …Cốc….Cốc…. Di à mở cửa đi con….

Tạch…mẹ ạ……………………

Ừ….tí nữa con hãy xuống lầu ba,mẹ có điều này muốn nói với con….

…………………………………..

Di ngồi đối diện với ba, mẹ mình:

Ba, mẹ có điều gì muồn nói với con ạ……

Ba mẹ muốn nói về chuyện ban sáng, và chuyện lúc nãy…

…………………………………………..

Con…không phải….là con của ba…mẹ sao?????Di ấp úng nói không thành câu…Chuyện đó cũng có thể là thật ….nhưng chuyện mẹ bảo con không phải con người là sao……Con là 1 loài Vampire là sao……Con không hiểu gì hết…..con cũng không muốn hiểu hay nghe bố mẹ nói  thêm nữa…thế là quá đủ rối…..Di hét lên…Định quay đầu bỏ đi nhưng câu nói của mẹ làm Di dừng lại…

… Con…phải chấp nhận sự thật…

….Sự thật…..Con phải chấp nhận sự thật nào đây….Sự thật con là 1 vampire…con không phải con của ba, mẹ….Dối chá..tất cả đều là dối chá con k tin…Con chỉ biết 1 sự thật rằng con là con người và con là con của ba, mẹ, thế thôi…con chỉ cần biết những điều đầy thôi….

Mẹ lắc mạnh vai Di nói gần như hét lên: Di con phải biết rằng con không phải con người con là 1 vampire…Còn nữa ba, mẹ không phải ba mẹ ruột của con…Con phải chấp nhận sự thực…

..KKKKKK con sẽ không chấp nhận bất kỉ 1 điều nào hết…

..Lại 1 lần nữa bà mẹ phải hét lên:  CON PHẢI CHẤP NHẬN !!!mẹ biết con yêu ba mẹ nhưng con phải chấp nhận rẵng con là vampire…Nếu con yêu ba mẹ thì con phải rời xa ba mẹ …2 đêm nưa là đêm trăng tròn…Đồng hồ điểm đúng 12 h đêm con sẽ chính thức trở thành 1 vampire…con sẽ cần máu….và bố mẹ dám chắc rằng người đầu tiên con lấy máu chính là ba, mẹ….Vì vậy con phải rời xa ba mẹ và trở lại thế giới ,trường học của vampire để con học cách pha chế máu nhân tạo và có thể kìm hãm sự thèm máu của mình….

2 hàng nước mắt lã chã rơi lăn dài trên gò má Di từ lúc nào. Nước mắt…nóng ấm dịu dàng thuần khiết…nhưng sao nó mặn trát và đắng đến như thế này….

………………………………………………………

Đêm nay mấy giờ con sẽ rời khỏi đây ?????

Mẹ xin lỗi……Đôi mắt mẹ dưng dưng như nước mắt muốn trào ra nhưng bị kìm nén

Di không nói gì , quay mặt sang hướng khác để tránh ánh mắt của mẹ….

11h 30 mẹ sẽ đưa con tới đó…..

Em là ác quỷ hay thiên thần ?

Mẹ chỉ đưa con tới đây được thôi…Kết giới không cho con người vào …

Sao lại như vậy …mẹ là vampire cơ mà……

À ..tại vì…..TING TONG….TING TONG…TING TONG….

Con mau vào đi nhanh lên kết giới sắp đóng cửa rồi…

Nhưng mẹ chưa…..à vầng con chào mẹ!!!!……

…………………………………………………..

Chap 2

Ác Ác Ác…..Xào xạc…xào xạc…..Tiếng dơi kêu xen kẽ với tiếng cỏ cây rung động tạo lên 1 âm thanh ghê sợ…Bất giác Di rùng mình….

Vụt…Vụt…Vụt….lá cây bay loạn xa….Từ trên không trung có 1 thứ gì đó đang dang rộng đôi cánh và chuẩn bị hạ cách vào gần chỗ Di…

Cô là ai…Sao lại ở đây: 1 giọng nói trầm lặng vang lên nhưng đáng sợ.

Thiên Di…vampire mới đến: buông gọn lỏn mấy từ rồi Di đưng nhìn chăm chú vào đôi cánh màu đen đang phát sáng kia…

Thiên Di…cô là ThiênDi ….

Đúng là tôi………..Ánh mắt lơ dễnh nhìn xoáy vào đôi mắt của Uy Vũ

Chào Thiên Di!!! Tôi là Uy Vũ.. Từ giọng nói lanh băng nay trở lên trầm ầm dịu nhẹ…

Ừ…Chào… Măt Di vẫn Cứ dán vào đôi cánh màu đen đang phát sáng kia….

Cậu không có … cánh sao…Uy Vũ ngập ngừng rồi cũng hỏi

Cánh….cánh sao…không có….

Cậu không có cánh sao…chẳng lẽ cậu là 1 vampire disabilities( khuyết tật)

Disabilities….không ngờ vào cái thế giới này mình lại trở thành disabilities …haha..thật trớ trêu….

Nếu là 1 disabilities cậu sẽ bị mọi người khinh thường, ghẻ lạnh,…. Uy Vũ nói

Vậy tại sao cậu không khinh thường tôi đi…….

Vì tôi quí bạn…..

Có thể đưa tôi về trướng được không……Di nói

Được!!! tôi sẽ đưa bạn về trường….

Di và Uy Vũ 2 người cùng đi nhưng Di đâu biết được răng đằng sau mình Vũ đang nói : xin lỗi Thiên Di

(Tại sao Di lại là 1 vampire disabilities , Uy Vũ nói xin lỗi Di là vì điều Gì , tại sao Uy Vũ lại xin lỗi Di tất cả đều là sự bí ẩn…)

Di sẽ có những bất ngờ gì nữa khi sống trong trường học Vampire này???? điều đó sẽ không ai biết…

Chap 3 sự bất ngờ lớn

Đến nơi rồi…Đây là trường mà Di sẽ hoc….

sân trường vắng tanh không có bất kì hoc sinh nào…Di quay sang nhìn Vũ…

Hiểu được ý Di, Vũ nói : hiện nay đang là buổi sáng mà vampire chỉ hoạt động về đêm nên hiện h họ đang nghỉ ngơi…

Quay lại nhìn ngôi trường bằng ánh mắt thật khó tả rồi Di lại lững thững bước đi…

……………………………….

Cốc cốc cốc

Mời vào

Xin chào, tôi là thiên Di…học sinh mới của trường…Di nói không mấy thiện cảm

Người đàn ông trung niên lúc này mới chịu ngẩng mặt, đẩy gọng kính lên sát mắt.,ôn tồn nói.:

Cháu là Thiên Di….

Đúng!!!!!Là cháu……

Ừm…Được rồi…bây giờ cháu sẽ ở phòng 201 khu kí
túc xá của trường..

Tạm biệt!!! Di nhanh chóng lấy chìa khóa phòng mình buông gọn lỏn 2 tử rồi  đẩy cửa bước ra ngoài…

Cậu ở phòng nào vậy????? Vũ lên tiếng ngay khi Di bước ra…

201…

ồ !!! Vậy cậu ở cạnh phòng mình đấy…mình ở phòng 202…hihi…Vũ nói, miêng cười toe nhìn Di Bất giác Di cũng mỉm cười theo…nhưng chợt khựng lại:

Nam nữ ở cùng nhau ???? Di nheo mắt nhìn Vũ

À là vì ở đây không phân biệt nam, nữ…..Nên kí túc xá sẽ xen kẽ với nhau….

Ừm…

……………..15′ sau………………..

Đây là phòng của cậu..Vũ nói

Ừm…Cảm ơn…

Còn Đây là phòng của cậu: Di thắc mắc hỏi

Ừm ! đây là phòng của mình…

Sao cửa phòng của mình lại mở ???????? Di nheo mắt nhìn Vũ( Di và Vũ đã cùng thay đổi cách nói chuyện…Thân thiện , chứ k còn xa lạ như trước…)

Thầy hiệu trưởng k nói với cậu sao….Mỗi phòng sẽ có 2 người ở mà…Vũ nói.

Ừm!!! cảm ơn…..

Thôi cậu mau vào phòng sửa soạn đi Tối nay 18h ta bắt đầu học

À quên !!! Tối nay ta không học mà sẽ phân chia lớp học…Khi có chuông vang lên thì cậu hãy xuống tập hợp ở sân trường nhá…tạm biệt

Lúc này Di nhìn theo Vũ nhíu mày thắc mắc đã được 1 nửa năm học mà tại sao bây giờ mới chia lớp học???? Nhưng cũng không để tâm nhiều Di đẩy cửa và bước vào trong phòng

Chào Mừng cậu đến với trường học Vampire này, mình là…..CHOANG….chiếc cốc trên tay cô gái rơi xuống đất và vỡ tan

Cùng lúc đó ” BỊCH”  chiếc bali trên tay Di rơi xuống nằm gọn dươi mặt đất..

2 ánh mắt nhìn nhau, nghỡ ngàng có, ngạc nhiên có, vui mừng có…Cảm xúc lẫn lộn đan xen lẫn nhau….

Thiên Di……..Yến Chi……..2 giọng nói đồng thanh vang lên

Cậu cũng là vampire…..2 giọng nói này lại cùng vang lên 1 lần nữa…..

không khí lúc  tĩnh lặng bao chùm lấy căn phòng

bịch….2 người con gái chạy lại ôm lấy nhau thắm thiết….( Đó là Yến Chi bạn thân của Thiên Di khi còn ở thế giới con người…yến Chi đã vào trường học Vampire 1 cách đột xuất mà k nói chào tạm biệt Di….Cũng là người mà Di nghĩ đến khi thi môn leo núi..)

Híc Híc…tiếng khóc thút thít của Chi làm Di giật mình, đẩy người chi ra…Di dùng tay lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má Chi…Di cười, 1 nụ cười thật dịu nhẹ, nụ cười mà Di  tưởng đã mất….

…đừng khóc …Nín…Di ra lệnh cho Chi 1 cách đầy uy lực…ngay lập tức chi dụi nước mắt và làm theo…(ở thế giới con người chi luôn luôn làm theo Di và là 1 cô gái rất mềm yếu)

…thế Di cũng là vampire à…????? Chi hỏi

…Ừ…1 tiếng ừ nhẹ phát ra từ cuồng họng…

…Chi ở phòng này à…Di thắc mắc hỏi…

.À không mình ở chỗ khác, bạn cùng phòng với Di đang có việc bận nên nhờ mình đón bạn cùng phòng mới hộ..ai ngờ đó lại là Di…( Chi cười híp mí).

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment