Trên bờ biển, các thành viên trong lớp đang sốt ruột ngồi trên bàn ăn chờ đợi tin tức của người mất tích.

Phong cũng ở trong đó. Tay gã bóp chặt chiếc cốc thuỷ tinh, hàm năng cắn chặt vào nhau, vầng trán đã đầm đìa mồ hôi.

Phong trầm mặc nãy giờ, gã chỉ im lặng ngồi đấy giống như đang suy nghĩ. Thực chất, gã đang muốn điên lên!

Kể từ sau khi bước ra khỏi phòng, Phong đã đứng ở bờ biển để gió biển thổi đóng băng lại ngọn lửa đang rạo rực trong cơ thể.

Gã nóng, rất nóng!

Nếu như lúc đó không nhanh chóng bước ra khỏi phòng chắc chắn sẽ không cách nào kiểm soát được tia lý trí cuối cùng của bản thân.

Phong rất sợ nếu như nhìn Thư tiếp sẽ lại nghĩ đến hình ảnh biết bao người vây quanh nó, lại nghĩ đến những gì gã làm đối với nó, gã kinh tởm với bản thân!

Nhưng cũng chính vì thế, tình cảnh mới ra thế này!

Khi Phong đã bình ổn tâm trạng và quay trở lại, gã thấy cả nhà nghỉ tối om. Dự cảm có chuyện không lành, gã tức tốc chạy thẳng đến cửa phòng mình, run rẩy cầm chìa khóa mở cửa ra. Nhưng đập vào mắt lại là một căn nhà trống với đống đồ đạc lăn long lóc trên sàn nhà, cửa sổ của căn phòng thì bị mở toang ra.

Phong tiến về phía cửa sổ, ngó ra ngoài và thấy những bước chân trên con đường mòn vòng vèo.

Gã biết mình không thể chạy theo những bước chân đó vì sẽ đuổi không kịp, cũng không thuộc đường, gã vội vã đi tìm ba Thư, gã biết ông rất thông thuộc đường nơi đây và cũng đoán khi mình nhờ việc đó, chắc chắn ông sẽ mất lòng tin với gã. Nhưng tìm Thư là trên hết, cho dù sau này cấm gã gần Thư cũng được, chỉ cần có thể thấy nó trở về an toàn!

Nhưng nơi đây hoang vắng, địa hình hiểm trở, chẳng may xảy ra chuyện gì thì Phong không biết gã sẽ đối mặt thế nào. Gã đã ước giá như mình làm trò ngu ngốc kia!

Gã còn nhớ rất rõ những gì ông Tuyên đã nói:

” Mọi người đừng báo cho bảo vệ hay bất cứ ai, tôi sẽ tìm được, chắc chắn! Còn Phong, mày ở yên đây cho bác! Mày đi chỉ tổn thêm một người lạc, chẳng có ích gì đâu! ”

Chẳng có ích gì!

Chẳng có ích gì!

Câu này cứ văng vẳng mãi trong đầu làm Phong vò đầu tự trách không thôi.

Gã chẳng có ích gì cả! Lúc nào cũng chỉ gây ra một đống hậu quả!

Đúng như ông nội Phong từng nói, gã là một đứa trẻ không chịu lớn chỉ đứng mãi giữa ranh giới thành công hoặc thất bại, được và không được, mất và còn. Lúc nào cũng bó buộc cuộc sống, ép bản thân đi theo một quỹ đạo, khiến mọi người xung quanh cũng phải xoay chuyển cùng với quỹ đạo đó.

Chỉ cần Thư yên ổn, gã sẽ không làm bất cứ việc gì ảnh hưởng đến cuộc sống của nó nữa. Gã sẽ cố gắng hoàn thiện bản thân, sẽ im lặng, và chờ đợi.

- A, họ về rồi kìa!

- Tốt quá rồi!

- Tìm được Thư rồi!
Những âm thanh vui mừng vang lên phá vỡ không khí trầm mặc bao trùm nơi đây.

Phong giật mình chuyển mắt nhìn về phía xa, nơi có bóng dáng chững trạc đang cõng trên vai một người đã khiến gã giống như kiến bò chảo lửa nãy giờ.

Ông Tuyên trên mặt đã hiện rõ vẻ kiệt sức, cố gượng mình bước về phía bàn tiệc.

Lo lắng nãy giờ, khi nhìn thấy thì Phong lại chôn chân tại chỗ, gã không biết mình có nên chạy ra đỡ Thư hay không. Gã gây ra việc này nên không có tư cách đứng gần nó!

Mẹ Thư thấy hai ba con trờ về, bà mừng đến muốn rơi nước mắt, vội vàng tiếng về phía chồng mình mà hỏi han:

- Thư có sao không hả bố nó?

- Ổn. Nó vừa ngủ được một lúc – Ba Thư khẽ gật đầu mỉm cười với vợ mình, rồi sau đó bước về phía Phong, hơi khuỵ gối ra lệnh – Còn ngồi đó? Đỡ con bé đi nè!

Phong ngây như phỗng ngạc nhiên nhìn hai ba con, vẻ mặt mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào gã.

Tuyên thấy gã không mảy may cử động, đến chớp mắt cũng không dám khiến ông rất muốn cười nhưng vẫn ráng làm bộ mặt khó đăm đăm nhắc nhở:

- Mày còn không nhanh lên hờ Phong? Bác mày sắp rạo cột sống, con bé cũng lạnh cóng sắp chết đến nơi, mày thủ phạm mà bình chân như vại vậy là sao? Không tính lập công chuộc tội à?

Nghe đến Thư lạnh cóng sắp chết đến nơi, Phong vội vội vàng vàng đứng dậy ôm Thư vào lòng.

Ông Tuyên được giải phóng, vặn người crắc một tiếng, cầm bình nước trên bàn đổ vào cốc tu ừng ực rồi đặt cái phịch xuống.

- Mọi người cứ tiếp tục vui chơi đập phá đi! Mọi việc để thằng nhóc này lo! – Ông phẩy phẩy tay với những người kia, rồi nháy mắt với Phong, giơ tay lên xoa đầu gã – Mày đừng quên mày là người quản lý Thư nhà bác đấy! Trách nhiệm thuộc về mày héng!

Phong giống như chú cún nhỏ được chủ dặn dò, tin tưởng lập tức ngoan ngoãn hào hứng gật đầu.

Sau đó, gã liền ôm chặt Thư, đi trở về phòng nó.

Đặt Thư nằm lên giường, Phong vuốt tóc rũ trên trán nó về phía sau.

Thư hình như sốt cao, người nó rất lạnh nhưng trán lại nóng ran. Khuôn mặt nó nhem nhuốc, môi hơi tái nhợt, hai hàng lông mày nhíu lại, mắt nhắm nghiền mà hàng mi còn lay động cho thấy nó đang rất khó chịu.

Phong đi xả nước nóng vào chậu, cầm khăn vò qua nước lau mặt, cổ và cánh tay Thư. Gã tình cờ phát hiện được mép mu bàn tay nó có vài vết xước. Bởi vậy, gã lại càng đau lòng muốn tự đánh chính mình.
Lôi dụng cụ y tế cá nhân trong túi đồ ra, Phong cầm cồn và bông thấm nhè nhẹ trên vết thương.

Thấy Thư nhăn mặt, gã cúi đầu hôn phớt trên trán nó, nhỏ giọng trấn an bên tai:

- Phong ở đây nè.
Thư dãn mày ra, yên tâm chìm vào trong giấc ngủ.

Rồi, Phong cứ thế ngồi bên cạnh nắm tay Thư, mím môi yên lặng coi nó ngủ.

***

Trong khi đó, ngoài bờ biển cả đám con trai đang bàn tán sôi nổi. Chủ yếu thành viên của đội bóng rổ là to mồm nhất. Và tất nhiên, chuyện của đội bóng rổ thì chỉ xoay quanh đội bóng rổ rồi!

Chả là cuối tháng trước, đội bóng của trường đã thắng dễ dàng một trường khác để thẳng tiến vào vòng bán kết. Trận bán kết này là trận tranh đấu quyết liệt giữa bốn đội đại diện cho bốn bảng.

Mới đây, họ đã nhận được tin mình sẽ thi đấu với trường N – một trường đã thắng quán quân trong cuộc thi diễn ra vào mùa hè vừa rồi.

Tuy nhiên, mọi người sẽ chẳng ai quan tâm nếu như một thành viên trong lớp không kể về uẩn khúc đằng sau sự chiến thắng.

Chiến thắng này liên quan đến cái tên “kẻ gác cổng” đã làm lộn ngược dòng chuyển bại thành thắng.
Do đội kia thua quá nặng không gỡ được nấy một quả, các cao thủ chủ chốt đều bị chấn thương khá nặng nên chẳng ai ho he một lời. Thậm chí còn bằng mọi giá cấm những người xem trong trận đó đồn ra ngoài vì họ cảm thấy nhục nhã khi bản thân giống như con cá nằm trên thớt chỉ chờ bị chém. Chỉ biết rằng, đây là một cuộc thi đấu mà cả hai bên đều có chiêu trò, chỉ là thi thố xem ai thủ đoạn hơn, và cụm từ “kẻ gác cổng” vẫn còn là một ẩn số.

 

Đọc tiếp Hàng xóm bá đạo – chương 16

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment