Tắm xong, Tinh Á ra ngoài sấy tóc sau đó leo lên giường trùm mền kín mít từ đầu đến chân, một lúc sau, cô cảm thấy cánh tay quen thuộc của ai kia vươn tới ôm lấy eo mình thật chặt.
- Em trùm mền như vậy sẽ bị ngạt thở đó.- Phong vừa nói vừa kéo mền racho cô dễ thở.
- Em lạnh chứ bộ.- Cô giành mền lại.
- Anh có cấm em không được đắp mền đâu, anh chỉ nói là trùm mền kín mít như vậy sẽ bị ngạt thở thôi, em lạnh thì đắp đến cổ là được rồi.
- Ừm ~.
- Sáng nay em có tâm sự gì đó không thể nói cho anh được sao? Em không nói thì sao anh hiểu em được, không hiểu nhau thì sao mà hạnh phúc.-
Anh ôm cô thật chặt, giọng trầm ấm. Anh nói cũng có logic nhưng cô có thể nói được không? Trước giờ cô chỉ nói với Đan thôi còn anh chẳng lẽ không đáng để cô tin tưởng và sẻ chia buồn vui sao? Yêu nhau mà như thế sao? Yêu nhau mà không tin tưởng nhau, lúc nào cũng giữ kín bí mật cho mình, như vậy có hạnh phúc được không khi mà người này không hiểu người kia và ngược lại? Có lẽ phải nói ra……………
- Anh vẫn nhớ cái người tên là Andy mà lần trước đua xe với chúng ta chứ?- Cô hỏi.
- Andy của bên W hả?
- Ừm, cô ấy và em trước đây là bạn thân. Nhưng tình bạn đó không kéo dài được bao lâu, cô ấy hiểu lầm em và bỏ đi biệt tích, bây giờ gặp lại, tụi em từ bạn thân trở thành kẻ thù……
- Nói chính xác là cô ấy bỏ rơi em trước à, hiểu lầm mà không hòa giải được sao, bạn thân kiểu gì kỳ vậy?
- Chịu thôi, một người quay bước đi một cách lạnh lùng không nghe người kia giải thích, còn người kia thì cứ đứng đó nhìn, miệng lắp bắp không nói được một câu nào ra hồn. Một người đã không còn lắng nghe lời mình nói nữa thì mình có giải thích cũng chẳng thay đổi được gì.
Tổn thương nhau cũng đành chịu.
- Vậy em rút khỏi Eagle là vì không muốn đối đầu với cô ấy nữa?
- Ừm. Đối đầu nhau, anh nghĩ con người có thể làm như vậy với một người từng một thời là bạn thân của mình không? Ai thì em không biết chứ em thì không làm được, em không thể đối đầu với cô ấy, chạy trốn không phải là cách giải quết triệt để nhưng ít ra cũng khiến em và cô ấy không trực tiếp đối đầu nhau để rồi lại nuôi lòng thù hận. Buông tay đôi khi lại là cách tốt nhất.
- Nhưng em không thể chạy trốn mãi được, sẽ có lúc phải đối đầu nhau.
- Nếu cái chết có thể giải quyết tất cả thì em sẽ chọn cái chết.
- Chết không phải là hết đâu, đó là cách ngu xuẩn của những kẻ không có đầu óc, đừng chạy trốn, hãy dũng cảm đối mặt, sau lưng em còn có Đan và bên cạnh em luôn có anh mà, không sao đâu, đừng buồn và cũng đừng suy nghĩ gì hết. Mọi chuyện rồi cũng sẽ kết thúc thôi.- Anh ôm cô như muốn truyền thêm cho cô sức mạnh, lòng tin và tình yêu nữa.- À, trên cổ tay trái của em có hình bướm phượng điệp, anh không hiểu lắm?
- Ai cũng nghĩ là em vẽ lên để chơi vậy thôi nhưng thực sự là để che đi vết sẹo mà chính em đã tự gây ra cho mình. Em mất cha từ năm bốn tuổi, lên sáu tuổi thì bị  mẹ bỏ rơi, đến năm mười một tuổi thì bị bạn thân hiểu lầm và lại bị bỏ rơi, tất cả những lần bị bỏ rơi đó đều trúng vào ngay mưa rất to, lúc đó em luôn đầm mình trong mưa cho đến khi bất tỉnh, lâu dần em bị viêm phổi và cũng bị trầm cảm. Có một lần, do bệnh trầm cảm bùng phát, em không kìm chế nỗi bản thân và đã dùng dao rạch cổ tay mình, lúc đó em tưởng mình sẽ chết, cảm giác thấy mình sắp được thăng thiên khiến em cảm thấy nhẹ nhõm nhưng Đan lại xuất
hiện và níu giữ sinh mạng của em, không chết được em đã hận Đan nhưng suốt thời gian sau đó em và Đan trở nên thân thiết, không thể tách rời, Đan hay nói cậu ấy là cái bóng của em cho đến lúc chết, em đã không còn quan tâm đến hai chữ “bạn thân” nữa, chính vì thời gian và sự thấu hiểu đã tạo nên tình bạn của bọn em. Đan nói lúc thấy em nằm trên đường, máu me chảy ra trông kinh khủng hơn mấy gã nghiện ma túy nhiều.
- Đừng bao giờ làm như vậy nữa nhé? Em chết thì em thấy nhẹ nhõm nhưng những người thân, bạn bè xung quanh em họ có thấy nhẹ nhõm không hay là ai cũng cảm thấy mình là người có lỗi vì cái chết của em?
- Ừm……Ah, cái gì kia?- Cô thốt lên khi thấy chiếc hộp nhỏ màu hồng đặt ở trên bàn trang điểm.
- Hửm ~.- Anh quay lại nhìn.- À, là……….- Vừa nói anh vừa lấy cái hộp đó đưa cho cô.
- Cái gì trong này vậy a?- Cô ngồi dậy rồi ngắm ngía.
- Phải mở ra thì mới biết chứ?- Anh cũng ngồi dậy và mở ra cho cô.
Là một cặp nhẫn. Dạng nhẫn bạc cao cấp.
- Cái nhẫn này do anh đặt làm đó, bên trong có khắc tên anh và em. -
Nói xong, anh đeo cho cô cái nhẫn có khắc tên anh ở bên trong rồi nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, âu yếm.
- Wow, đẹp thật a. Để em đeo cho anh.- Cô cũng đeo cho anh chiếc nhẫn có khắc tên cô rồi mỉm cười hạnh phúc.
Dưới bầu trời đấy sao và trăng, hai chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh như hai vì sao rơi từ trên trời xuống, đáp lên tình yêu của hai
người……….
Tình yêu không cần phải nói ra, chỉ cần hình ảnh của đối phương khắc sâu trong tâm trí và trái tim là đủ……………………….

 

Đọc tiếp Hãy để anh nói: Anh yêu em – chương 5.3

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment