Tôi tiến lại gần tảng đá, một sự im lặng đáng sợ. Hầu như không có dấu hiệu nào của ai tồn tại.

-Thương ơi!-Tôi đưa tay lên miệng gọi nhỏ!

Chỉ có tiếng sóng trả lời, mọi thứ đều im bặt.

Tôi vội leo lên tảng đá, bất ngờ thay khi cô bạn mắt đã lim dim ngủ từ lúc nào. Đúng là cứng đầu không thể chịu nỗi, đã nói là vào trại rồi cơ mà. Tôi đặt hộp bánh và nước uống xuống, ngồi ra gần mỏm đá,ngắm trăng, trong khi cô bạn đang nằm ngon giấc, không chút sợ hãi với bóng đêm, không chút bất an nào cả.

Phải chăng lại có người thích bóng đêm như tôi.

Tôi ngồi im đưa ly cà phê lên miệng thưởng thức. Cái hương vị tuy không bao giờ thơm và ngon như ở nhà, nhưng nó phần nào cũng trở nên đặc biệt trong đêm tối lạnh. Nếu mà có thằng Trung ở đây, có lẽ tôi và nó sẽ đàm đạo mọi chuyện, nó hút thuốc, còn tôi uống cà phê, chắc sẽ phần nào vơi bớt tâm sự.

Tôi cứ ngồi thế ngắm trời, ngắm biển, thỉnh thoảng quay lại xem cô bạn như thế nào rồi. Ly cà phê vơi dần, vơi dần cho đến khi cạn đáy, tôi vẫn là người lính canh cho giấc ngủ của cô bạn, hoặc chính bản thân tôi cảm như thế là thoải mái, chứ không phải vì tinh thần trách nhiệm.

-Này!-Tiếng gọi đằng sau làm tôi giật mình.

Tôi đang chênh vênh, chân đung đưa, nghe tiếng gọi đằng sau, làm mất căn bằng rớt cái uỳnh xuống cát. Do gấp gáp nên vừa tiếp đất không vững, tôi té nhúi nhủi, cát chui vào người khó chịu. Ngẩng đầu lên thì thấy Thương đang cười hí hứng, tóc xoã dài bay trong làn gió, nom quỷ dị thật chứ chẳng đùa.

-Giật mình!-Tôi nhảy lên mặt tảng đá, rũ những hạt cát bướng bỉnh dính lúc nãy vì trò đùa của cô bạn.

-Vậy mà cũng sợ!

-Vậy Thương soi gương xem Thương có đáng sợ hay không?-Tôi phủi cát ở cánh tay ngại ngùng.

Cô bạn tự nhiên đang ngồi ăn bánh, rót nước đưa lên miệng nháy mắt:

-Có nghĩa khí ghê ha!

-Người tốt thường không được đáp lại mà!-Tôi ngồi phịch xuống bên cạnh, lấy bánh ra ăn.

Hai chúng tôi cũng chẳng biết vì sao, cứ im lặng mãi, im lặng mãi, cứ như cả hai đều bị sóng biển đánh cho tan ra thành vô hình ấy. Cho đến khi cả hai chẳng ai nói ai câu nào, lững thững đi vào trại.

Gần ba năm sau, biển đêm lại chứng kiến tôi đi bên cạnh một cô gái, và cũng tình cờ như có sự sắp đặt của bàn tay tạo hoá, tôi đi bên cạnh một cô bạn cùng lớp. Có lẽ vì thế, trong đầu tôi chưa bao giờ có ý nghĩ mình sẽ bắt đầu một thứ tình cảm mới. Có lẽ vì nó quá thân quen, cứ như kiểu bạn đang sống trong một vòng lặp mà mọi thứ cứ quay đi quay lại không lối thoát vậy. Nhưng tình cảm vốn nó không có quy luật, đã vượt qua quy luật ấy, chỉ có điều, tình cảm của tôi đang bị lý trí kìm nén mà thôi.

” Đơn giản, Thương chỉ là bạn, trong một sự ngẫu nhiên tình cờ mà thôi!”. Tôi thầm nghĩ trong bụng.

Hai người đi mãi đi mãi trên bờ biển dài, tối đen. Cứ như thế khi tảng đá không còn nhìn thấy hai người bạn ấy đâu nữa, nó cứ như sự kết thúc đầu tiên mà tôi kể cho Bông Xù nghe.

-Nè anh Tín!-Bông Xù khẽ gọi khi tôi đang định quăng mình vào trại đánh một giấc.

Tôi theo cô em gái ra bên đống lửa trại lúc nãy, cả đám đông lớp tôi đang chầu chực một thứ gì đó, đứa thì chu miệng thổi phà phà, đứa thì dùng cái que khều thứ gì đó trong đống than hồng ra.

-Khoai lang nướng đó!

Thương và tôi ngồi xuống, cũng nhập chung với lũ lén lút. Tôi giành cái cây của thằng Hùng khều củ khoai lang ra. Kéo lê nó trên cát, cúi người thổi phù phù. Cát bay lên dính hết lên cả trán, đâm cả vô mắt.

-Thằng ngu này!-Thằng Hùng cười sằng sặc.

-Kệ tao!

Tôi đưa tay nhấc củ khoai lang nướng đã nguội bớt lên bẻ làm đôi, chìa ra cho Thương.

-Ngồi im!-Thương nghiêm mặt nhìn tôi, tôi ngu ngơ ngồi theo yêu cầu của bạn.

Bàn tay Thương khẽ đưa lên trán tôi, cái băng đô trên cổ tay làm cho những hạt cát rớt xuống. Tôi rùng cả mình, cứ như ai đó đang kề dao vào cổ tôi vậy. Không hiểu vì sao tôi lại có cảm giác này. Tôi đứng dậy, mang nửa của khoai lang ra cái xích đu gần đó, ngồi nhấm nháp. Hình ảnh khuôn mặt Thương ở gần, rất gần cứ mãi ám ảnh tôi.

Sáng dậy, chương trình tập thể dục trên biển, và tắm biển diễn ra rất nhanh. Đây là thời gian mọi người được tự do nên hầu như ai cũng đi kiếm một khung cảnh đẹp để chụp hình. Tôi cũng bị Bông Xù và cả lớp lôi đi, chắc có lẽ trong khung hình, ai cũng cười rạng rỡ, chỉ có tôi là mặt trầm ngâm ưu tư.

Một giờ chiều, thu dọn mọi thứ, vệ sinh xung quanh khu trại, chúng tôi tạm biệt biển để trở về với cuộc sống đời sinh viên với tài liệu và giảng đường. Ai nấy cũng mệt phờ nên xe vừa lăn bánh là đã thiếp đi. Vẫn như cũ, Thương ngồi ngoài, tôi ngồi trong, cô bạn ấy lại gục đầu lên vai tôi yên bình giấc ngủ.

Tôi ngồi im, đưa mắt nhìn cảnh vật đang lướt đi rất nhanh. Tiếng nhạc vàng nhẹ nhàng trên xe của bác tài xế mở vang lên du dương.

-Không ngủ à, cậu thanh niên?

-Dạ không!-Tôi nhìn vào cái gương chiếu trên xe, khuôn mặt bác tài xế đang cười tươi vui vẻ.

-Người yêu à?-Bác vẫn chăm chú nhìn đ
ường đi, hỏi tôi.

-Không, bạn thôi ạ!

-Đúng là thanh niên!-Bác ấy lại cười.

-Bài bác mở là bài gì thế ạ?

-Riêng một góc trời ấy mà, được không?

Bác tài xế đầy tự hào về bản nhạc mà chính tay mình mở, còn lắc lư người, khe khẽ hát theo nữa chứ. Nhưng tôi cũng phải đồng tình với bác tài về bản nhạc ấy, nó rất hay, rất tâm trạng, hợp với tôi.

“Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa

Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ

Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi..”.

Trong khi ấy, tiếng sóng biển nhỏ dần nhỏ dần, rồi biến mất. Tất cả những gì với biển đều ở lại, hãy để nó mãi là những kỉ niệm ngọt ngào nhất.

 

Đọc tiếp Học sinh chuyển lớp 3 – chương 15

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment