Chương 150: Khiêu khích

Những lời của Lương Cảnh Đường mang đến cho Uất Noãn Tâm một sự rung động rất lớn, cũng rất cảm động. Tuy nhiên, cũng bởi vì anh đối với cô tốt như vậy, cô càng không thể liên lụy đến anh, kéo anh xuống nước. “Cám ơn ý tốt của anh, nhưng em không có cách nào làm như vậy! Đây là vấn đề của bản thân em, em phải tự mình giải quyết.”

“Ngốc à, đừng có chuyện gì cũng ôm đồm hết lên người mình, như vậy rất mệt. Chỉ lần này thôi, để anh vì em làm chút chuyện, được không?”

Ánh mắt của anh quá dịu dàng, kiên định, làm cho Uất Noãn Tâm không cách nào phản kháng lại. Bởi vì cảm động mà nghẹn lời, cổ họng nghẹn ngào. “Cám ơn nhé!”

“Đồ ngốc, chuyện này có gì đáng cảm ơn chứ!” Lương Cảnh Đường lau giọt nước mắt ở khóe mắt cô. “Được rồi, em ở đây đợi một lát, anh sẽ nhanh chóng đến tìm em!”

Khi anh bước vào pháp đình, những người ở phòng luật sư của công ty có chút ngạc nhiên. Sắc mặt của Nam Cung Nghiêu không thay đổi, nhưng ánh mắt hơi có chút biến chuyển. Anh ta cho rằng anh ta làm như vậy rất vĩ đại sao? Không tự lượng sức mình.

Đây là một vụ kiện nhất định phải bồi thường, gần như không có khả năng xoay chuyển, nhưng Lương Cảnh Đường vẫn tinh ý bắt được một vài lỗ hổng trong đó, hỏi đến nỗi luật sư của đối phương ghẹn lời không trả lời được, sức hút, khả năng hùng biện và cách xữ sự tao nhã đã làm chấn động xung quanh, cuối cùng tiền vi phạm hợp đồng từ hai mươi triệu ép xuống ba triệu, đạt được thắng lợi lớn.

Uất Noãn Tâm cảm thấy vô cùng vui sướng, đối với Lương Cảnh Đường tràn đầy sự áy náy. Nhưng khi anh mỉm cười xuất hiện trước mặt cô, mở rộng hai tay hỏi: “Em không cho anh một cái ôm chiến thắng sao?”

Phòng tuyến của cô hoàn toàn đổ vỡ, gần như nhào vào lòng anh. “Cám ơn anh…..xin lỗi….xin lỗi anh……”

“Đồ ngốc à! Việc này là anh cam tâm tình nguyện làm mà.” Vào giờ phút ôm cô vào lòng, Lương Cảnh Đường mới ý thức được bản thân đã không thể tự kiềm chế bản thân mình yêu người con gái này.

Cái ôm này, anh đã chờ đợi rất lâu rất lâu rồi. Anh rất muốn cứ ôm cô như vậy, ôm thật chặt, không buông tay. Nhưng anh sợ bản thân dùng sức quá lớn, làm cô đau. Cô giống như một con búp bê bằng sứ, anh yêu quý trân trọng đến ngay cả tim cũng đau, không biết phải trân trọng như thế nào.

Cả màn này, đập thẳng vào mắt Nam Cung Nghiêu, trên mặt mây đen kéo mù mịt, bàn tay nắm chặt lại.

Nếu như ngày trước anh đã hiểu lầm cô, anh tình nguyện tin tưởng cô, vậy bây giờ thì sao nào? Cô ở nơi công cộng không e dè gì ôm một người đàn ông khác, có từng nghĩ đến anh sẽ nhìn thấy không?

Có lẽ, cô vốn không thèm để ý đến anh có nhìn thấy hay không! Thậm chí hy vọng trực tiếp ly hôn, để cô tự do.

Trong đáy lòng vô cớ chứa đầy sự mệt mỏi sâu thẩm, và bất lực, anh ngay cả sức mỉa mai cô cũng không có, thậm chí nghĩ cũng cảm thấy mệt.

……………………..

Sắc đêm rực rỡ, ngoài cửa sổ đèn neon nhấp nháy, so với ban ngày càng sôi nổi đẹp đẽ hơn, choáng ngợp trong xa hoa. Phòng tổng thống của khách sạn năm sao, Nam Cung Nghiêu đứng sát bên cửa sổ, kiêu ngạo đứng nhìn thành phố phồn hoa và sáng đèn ở dưới chân mình, một ly rượu mạnh, rượu chạy qua cổ họng, đẩy lên từng cơn cay nóng, đốt cháy.

Màu sắc về đêm của Đài Bắc, là thứ dễ lừa gạt người khác nhất trên thế giới này. Không phải là sự nhộn nhịp của nhân gian, chẳng qua chỉ là một tầng che đậy, che dấu sự tàn nhẫn cùng dơ bẩn của thực tế. Đắm chìm trong cuộc sống phồn hoa, là dùng tiền xếp chồng lên. Không có tiền, cuộc sống chỉ còn lại vô vàng đau khổ và chán nản.

Anh không cho phép bản thân trở thành kẻ yếu đuối, cho nên anh mặc dù đã trở thành người chi phối nền kinh tế Đài Loan, anh cũng không lơi lỏng một chút nào, làm việc như điên để mở rộng lãnh thổ.

Tim của anh quá lạnh rồi, những thứ có thể làm cho tim anh ấm áp quá ít, co nên anh chỉ có thể để cho bản thân chìm đắm trong cái phồn hoa này, ít nhất cảm thấy không cô đơn.

Ngay cả đây là một giấc mộng, chỉ cần không tỉnh lại là được!

Cứ để anh cả đời sống trong cái thế giới dối trá này, chìm đắm trong đó.

Một đôi tay như rắn nước bò lên ngực anh, đôi môi thơm lừng rơi xuống má của anh. “Sao lại một mình uống rượu? Cũng không gọi em? ” Cô ta dịu dàng đến mức gần như sắp tan chảy, cả người dán chặt trên người anh.

Cho dù đứng trước mặt người ngào, Hạ Nghiên Chi như nữ vương cao ngạo, nhưng đối mặt với người đàn yêu thương, cô cam tâm tình nguyện là một kẻ vâng lời, người con gái nhỏ đáng yêu.

Cô là siêu sao quốc tế, bên cạnh không thiếu người theo đuổi, nhưng không có ai bằng anh. Bởi vì từ trước đến giờ anh không bao giờ dính vào scandal, còn kết hôn rồi, cô cho rằng bản thân không có cơ hội tiếp cận anh, không ngờ đến anh đột nhiên đến tìm cô làm người phát ngôn, còn cho cô một sợi dây chuyền đắt tiền.

Cô đợi gần một tuần lễ, mới đợi được đến đêm nay, cô nhất định phải nắm chắt cơ hội, cố gắng bày ra hết chiêu thức trên người, khiến anh say mê bản thân.

Nam Cung Nghiêu không thích khi ở một mình bị người khác quấy rầy, kéo cánh tay cô ta ra, có chút lạnh lùng. “Em ngủ đi!”

Nhìn thấy cảnh Uất Noãn Tâm và Lương Cảnh Đường ôm nhau, lòng anh khó chịu, kéo Hạ Nghiên Chi ra khỏi phòng. Nhưng mà, một chút vui vẻ anh cũng không có, ngược lại cảm thấy rất phiền phức.

“Bây giờ ngủ còn quá sớm, hôm nay công ty thắng kiện, cũng nên chúc mừng một chút nhỉ?” Hạ Nghiên Chi nhận lấy ly rượu của anh, đôi lông mi mềm mại chớp liên tục, ấn xuống một cái hôn trên môi anh, đưa từng ngụm nhỏ Whisky vào, ánh mắt tràn đầy khiêu gợi.

Cả người mặt một bộ nội y gợi cảm, hai đỉnh nhụy như ẩn như hiện, bên dưới càng không che đậy được, không khác gì không mặc, quyến rũ lại phóng đãng.

Nhìn thấy Nam Cung Nghiêu không làm gì, cô ta bỏ ly cao chân xuống, ôm lấy cổ anh, nhón chân chủ động dâng lên đôi môi hồng, lại không hôn, nhưng cách một khoảng nhỏ như chẳng có ma sát gì, phả hơi thở nóng rực lên môi anh, cố ý dụ dỗ anh, khiến anh chủ động.

Nhưng Nam Cung Nghiêu lại không có phản ứng, cô ta có chút gấp gáp rồi.

Cơ thể anh hẳn không có vấn đề gì chứ? Đàn ông bình thường, cô làm đến mức như vậy, sớm đã cương cứng lên, nhào thẳng lên trước rồi.

Cô ta vẫn dùng hết sức khiêu khích anh, dụ dỗ anh. “Nghiêu…..không lẽ…..anh không muốn em sao? Hử? Nghiêu……”

Nam Cung Nghiêu quả thật một chút ý nghĩ muốn cô ta cũng không có, chỉ
cần ngử thấy mùi nước hoa động vật nồng nặc trên người cô ta, anh cảm thấy thật buồn nôn. Anh vẫn thích mùi hương nhàn nhạt trên người Uất Noãn Tâm, hình như là mùi hương của sữa tắm, rất thoải mái……

Đáng chết! Tại sao lại nghĩ đến cô rồi?

Nam Cung Nghiêu buồn bực, cô như bóng ma đuổi không đi làm anh không vui, tra tấn tinh thần anh.

Vì để chứng minh anh không thích cô, anh đối với cô không thèm để ý đến, anh tức giận ôm Hạ Nghiên Chi, quăng cô ta lên giường, cô ta đói khát cất lên tiếng rên rỉ. “Nghiêu…..em rất thích sự thô bạo của anh, đến đây……”

==> Vậy là hết phần 3 nhé cả nhà.

Đọc tiếp Hợp đồng hôn nhân 100 ngày – chương 151

 

7 Comments

  1. hoa huong duong says:

    post tip di.nhanh nha

  2. Anpapukutu says:

    Tjep dj tg oj dag hoj hop ma

  3. nguoiphebinh says:

    mới thấy 150 chuong là hết muốn đọc

  4. Văn Hợp says:

    Haz moi doc den 102 tuog den 150 ma van kon vay k doc nua dau tak ja oj

  5. linh says:

    ac daj wa

  6. Nguyet says:

    Sao dài quá z troii?????
    Ngan thui tg ui

  7. hiền Hòa says:

    thực sự thì truyện này vô cùng hay :v haha :v không ngoại trừ những cách hát :v rất sống động mà không bỗ bã (Y)

Leave a Comment