Chương 296: Ly hôn

Ngày thứ hai cùng ngũ liên cùng nhau cơm nước xong thì Úc Noãn Tâm do dự liên tục, lựa chọn nói thật với anh.

“Nam Cung Nghiêu đồng ý ly hôn, điều kiện là đòi một nửa quyền nuôi dưỡng TT cùng sửa họ.”

Ngũ liên đầu tiên là ngẩn người, sau đó rất khinh thường cười lạnh.”Hắn lại muốn giở trò gì? Cùng họ với hắn, hắn xứng sao?”

Nhưng anh cũng không có giống như Úc Noãn Tâm nghĩ như vậy cuồng nộ, ngược lại rất tỉnh táo nói.”Nếu như em hỏi ý kiến của anh, rất rõ ràng, anh sẽ không bao giờ nhượng bộ. NHưng trong chuyện này anh không có quyền lên tiếng, mọi quyết định do em thôi”

“Anh có quyền lên tiếng. Chính anh đã cùng em nuôi dưỡng TT, so với NCN, anh xứng làm phụ thân của TT hơn hắn”

“Xứng nhưng không bằng máu mủ, không phải sao? ” Anh cười bất đắc dĩ, “Anh có thể nhìn ra được, TT rất thích NCN”

Úc Noãn Tâm không có phủ nhận, cô không muốn nói láo.”Đây cũng chính là nguyên nhân khiến em so dự. Trước em không chút dao động, cho đến khi TT nói với em, nó hy vọng NCN là ba nó. Em không muốn ích kỷ như vậy. Thế nên em không biết nên làm gì bây giờ . . . . . .”

“Thật ra thì trong lòng em đã có đáp án, không phải sao? Em đã nhượng bộ rồi?.” Không muốn cho cô áp lực, ngũ liên làm bộ thoải mái mà cười nói: “Nếu như TT thích thì cứ để cho nó với NCN cùng một họ đi.”

“Em không có ý đó. TRong lòng em, anh mới là cha của TT. Em chỉ là …. không muốn TT chịu uất ức, nên mới đồng ý biện pháp này.”

Úc Noãn Tâm đem ý tưởng nói ra, ngũ liên do dự thật lâu, “Nếu như đây là quyết định của em, anh tôn trọng nó!”

. . . . . .

Có ngũ liên ủng hộ, ngày đó buổi chiều, Úc Noãn Tâm liền mang theo thỏa thuận li hôn vào hoàn cầu.

Nam Cung Nghiêu liền sớm chuẩn bị tốt tiếp đãi nàng, còn là mặt nắm chắc phần thắng nụ cười, làm cô cảm thấy rất chói mắt.

Giọng nói bình thản,”Thế nào? Đã suy xét kỹ?”

“Dạ! Tôi đồng ý Tiểu Thiên do chúng ta cùng chung nuôi dưỡng Nhưng về chuyện sửa họ, đợi khi nó 16 tuổi sẽ tự nó quyết định.”

Nam Cung Nghiêu sờ lên cằm đoán chốc lát, “Nghe vào, tôi rất thua thiệt, ít nhất còn phải đợi mười một năm. Em cảm thấy, một thương nhân có nên làm như vậy không?”

Úc Noãn Tâm cũng ngờ tới hắn sẽ không đồng ý, này không thể nghi ngờ đồng đẳng với một cuộc trận đánh ác liệt, nhưng nàng nhất định sẽ chống đỡ rốt cuộc. Nàng dũng cảm nhìn thẳng hai mắt của hắn, nói: “Ngươi nếu có thể thu mua lòng củaTiểu Thiên, chẳng lẽ không tin rằng nó mười một năm sau sẽ chọn anh?”

“Phép khích tướng này đối với tôi vô dụng thôi.” Nam Cung Nghiêu cười đến rất tỉnh táo, “Chỉ là em là người duy nhất sáu năm trước,ra điều kiện với tôi, sáu năm sau cũng ra điều kiện với tôi.Chỉ là tôi vào lúc này không thể không suy tính không phải sao?”
“Cho nên. . . . . . anh đồng ý?”

“Tôi không có nói như vậy! Tôi đáp ứng điều kiện của em thì sẽ có được điều gì tốt?”

“Lòng của Tiểu Thiên!”

“Tôi không phsỉ đã có rồi sao?”

“Tiểu Thiên là rất thích snh,nhưng người quan trọng nhất hẳn là tôi. Anh nghĩ xem, giữa tôi và anh, nó sẽ chọn người nào? Nếu như anh không đồng ý, như vậy,tôi sẽ đem quá khứ xấu xa nói tất cả cho nó biết. Anh nghĩ nó có thể xem anh như một người cha tôn kính? ?”

Hắn lông mày ngọn núi nhăn lại, cắn răng.”Em dám uy hiếp tôi sao?”

“Anh có thể cho là như thế.”

“Nếu như em muốn nói, cần gì phải chờ tới bây giờ?”

“Đó là tôi không muốn làm cho Tiểu Thiên biết ngươi độc ác tới cỡnào, không muốn làm cho nó từ bé đã đem lòng hận ngươi. Nhưng vì tự vệ, có đôi khi, không làm không được, cho dù phải hy sinh”

“Bao gồm Tiểu Thiên?”

“Dạ!”
Nam Cung Nghiêu sợ run chốc lát, về sau cười lớn, “Xem ra trước tôi thật là nhìn lầm người, vì cùng ngũ liên kết hôn,em thật là chuyện gì cũng làm ra được! Liền Tiểu Thiên cũng có thể hy sinh. Xem ra, người ích kỷ nhất là em!”

“Tùy anh nói thế nào, tôi không quan tâm.Anh suỹ nghĩ kỹ càng, có ký hay không?”

“Suy nghĩ?” Nam Cung Nghiêu châm chọc cười một tiếng, “Em căn bản không để cho tôi có quyền suy nghĩ, không phải sao? Tôi không phải em,tôi rất quan tâm hình tượng trong lòng nhi tử.”

“Ít nói lời vĩ đại đi được không? Nếu như anh không quá vo sỉ sẽ không đến mức như vậy.” Úc Noãn Tâm chua ngoa phản kích, nhưng việc đã đến nước này, cãi vả nữa, tựa hồ cũng không có bất kỳ dị nghị gì rồi. Như là đã muốn ly hôn, cũng không còn cần thiết vạch mặt, khiến lẫn nhau khó chịu.

Nàng hành quân lặng lẽ, đem thỏa thuận li hôn đẩy tới trước mặt hắn.”Nếu như anh suy nghĩ kỹ, liền ký tên đi!”

“Úc Noãn Tâm, em càng ngày càng lợi hại, có thể nói tôi đã thấy lợi hại nhất nữ nhân.”

“Cám ơn đã khen!”

Nam Cung Nghiêu kết nhận lấy thỏa thuận li hôn, lật tới ký tên một ít tờ. Chậm chạp cầm bút lên, đầu ngọn bút dừng ở phía trên, giương mắt hỏi nàng.”Ưm xác định, đây là điều em muốn?”
Úc Noãn Tâm cho là mình sẽ không chút do dự nói dạ, nhưng làm nàng không ngờ dạ, một nháy mắt kia, rất nhiều ký ức cùng nhau dâng lên, bọn họ ở Úc Gia lần đầu tiên gặp mặt, kết hôn, trong biệt thự hành hạ, cùng với Paris chính là thời gi­an tốt đẹp nhất. . . . . .

Giữa bọn họ, lại có qua một đoạn dài dặc như thế nhớ lại.

Nam Cung Nghiêu cũng nghĩ đến đồng dạng hình ảnh, hắn có một ngàn vạn cá không muốn lấy này chính là phương thức kết thúc quan hệ của bọn họ. Nhưng, nàng kiên trì. . . . . . Hắn không thể nào lựa chọn.

Úc Noãn Tâm ở trong đầu cắt đứt những hồi ức kia, lấy dũng khí nặn ra một chữ.”Dạ!”

Kia nháy mắt, Nam Cung Nghiêu cảm nhận được trước nay chưa có đau lòng, nhưng hắn hay là đang hiệp nghị thượng thật nhanh ký tên của mình, ném trả cho nàng.”Như em mong muốn!”

Nhưng nếu như, nàng cho là quan hệ của bọn họ kết thúc vì đống giấy lộn này vậy thì quá ngây thơ rồi.

Này chỉ là bắt đầu..

Đọc tiếp Hợp đồng hôn nhân 100 ngày – chương 297

 

5 Comments

  1. trang says:

    sao k đọc được tiếp ạ

  2. Thuy says:

    Post tiep di dich gia!!!! Sao xem tiep ko dc.

  3. my hoa says:

    sao ko post tiep di, dang cho doi nak hoi hop wak

  4. libelu8114 says:

    Càng ngày cảm tình vs NCN càng vơi dần. Tình yêu của NCN quá ích kỉ. Tuy rất yêu NT nhưng lại cứng đầu cố tình không hiểu nguyện vọng của cô. Cái đó chỉ là sự trói buộc. Nắm quá chặt cũng có thể làm đối phương thấy đau và nghẹt thở. Ngũ Liên rốt cuộc lại là người có thể bao dung tất cả cho cô. Thiết nghĩ ở bên người làm mình thấy yên tâm trong cả cuộc đời mới là hạnh phúc.

  5. xuyen says:

    sao ngôn từ k giống TD nữa vậy nhỉ, cách xưng hô kỳ vậy nhỉ. đọc k thay quen, người # dịch phải k ad

Leave a Comment