Giản Chiến Nam mân mê cái đôi môi mềm mại của Tiêu Hữu một chút rồi lại mãnh liệt hôn lấy, sau đó mới thì thào nói trong hơi thở gấp gáp “Sau này anh sẽ bồi thường cho emnhiều hơn, được không?”

Tiêu Hữu nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Giản Chiến Nam mà lòng xao động. Anh thích cô là được rồi. Vì thế, lần đầu tiên trong đời cô chủ động vòng tay ôm lấy Giản Chiến Nam, cằm cô đặt trên vai anh “Sau này chúng ta sẽ không nói dối, không lừa gạt nhau nữa có được không?”

“Tất nhiên” Giản Chiến Nam cũng ôm chặt lấy cô “Mạc Mạc, không giận anh nữa phải không?”

Tiêu Hữu nở nụ cười tinh ranh nhưng Giản Chiến Nam vẫn không thể nhìn thấy.

“Được thôi, có thể không giận nữa. Tuy nhiên anh phải thực hiện một yêu cầu của em thì em mới tha thứ cho anh”

Giản Chiến Nam đẩy Tiêu Hữu ra, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của cô, môi hơi vểnh lên “Bé con, nghĩ cách gì để trừng phạt anh đây?”

Mắt Tiêu Hữu nháy vài cái, đưa tay chỉ lên phía trên sân khấu “Anh hát cho em nghe đi”

“Khụ…”

Giản Chiến Nam ho sặc sụa. Anh đã hai mươi bốn tuổi đầu rồi chứ  có còn là thằng nhóc con mười bốn tuổi đâu. Cái hành động ngây thơ như thế này anh sẽ không bao giờ làm. Vì thế đành làm mặt nghiêm lại nói với cô “Mạc Mạc, muộn giờ học rồi…”

Gương mặt xinh xắn của Tiêu Hữu cũng tỏ ra vẻ khá là nghiêm túc “Tốt thôi, anh quả thật là không có chút thành ý nào cả”. Cô nói xong liền đứng dậy, giọng đều đều nói “Em phải xét lại xem có nên tha thứ cho anh hay không, còn tùy tình hình như thế nào nữa…”

Rõ ràng cô muốn cho anh phải biết rằng đau một chút còn hơn là vất vả dài dài.

Giản Chiến Nam tao nhã đứng lên, khuôn mặt tuấn tú hiện lên nét cười thâm trầm mà mê hoặc,  bước từng từng bước tiến về phía sân khấu.

Ánh mắt cô dõi theo dáng hình nam tính của anh, nhìn thấy anh bước từng bước dài lên trên bục gỗ sân khấu, thẳng người ở nơi cô từng đứng đó để biểu diễn, thân hình anh cao lớn như một bức tượng.

Anh chỉ lẳng lặng đứng đó mà đã rất khí thế đàn ông. Tiêu hữu mê muội nhìn ngắm con người vĩ đại trước mắt, mỉm cười và chờ đợi.

Khán giả của Giản Chiến Nam chỉ có Tiêu Hữu, vì thế anh hắng họng lấy hơi, mở miệng hát…

Em có một đôi mắt dường như biết nói

Lòng của em lại vô cùng trong sáng

Anh vốn không biết trời cao đất rộng như thế nào

Lại luôn bị nụ cười của em mê muội

Đôi mắt em thâm tình nhìn anh

Như  ma lực làm tan chảy cả băng tuyết

Chưa bao giờ anh cầu xin bất kỳ điều gì

Vẻ đẹp của em luôn khiến anh không thể nhìn đi hướng khác

Vì sao anh vẫn không thể tránh khỏi bức tranh đẹp này?

Thế giới của anh bao giờ thì…

Chẳng biết tự bao giờ đã không phân biệt được ngày và đêm

Mọc rồi lặn cũng chỉ vì nhớ em

Anh âm thầm yêu em

Mà không dám nói cho em biết…

Bài hát “Len lén yêu em” của Vương Kiệt được Giản Chiến Nam hát khiến cho đến bây giờ Tiêu Hữu mới biết giọng anh thật hay. Nếu so sánh với ca sĩ thì cũng không thể phân biệt cao thấp. Giọng anh nghe thật cảm động, thâm tình, có chút tang thương, lại trầm thấp mà tinh tế.

Giống như lời bài hát, ánh mắt anh vô cùng thâm tình, có ma lực làm tan băng tuyết. Chỉ là giờ đây, đôi mắt đó của Giản Chiến Nam lại đang đánh tan trái tim thơ ngây của người con gái trước mặt. Tiêu Hữu lấy di động ra thu thời khắc quan trọng này, đồng thời cô cũng khắc cốt ghi tâm trong lòng cũng như trong đầu hình ảnh bây giờ của anh.

Khoé mắt cô đột nhiên có cảm giác ươn ướt. Trái tim Tiêu Hữu hướng về phía Giản Chiến Nam, bao bọc, quấn quít lấy anh, say mê giọng hát rung động lòng người của anh, ánh mắt anh thâm tình, giống như muốn hút đi linh hồn của cô.

Tiêu Hữu vẫn đang say mê nhìn thì bị giật mình bởi những tiếng vỗ tay. Cô quay đầu lại liền nhìn thấy ở cửa lễ đường có rất nhiều người đã đứng đấy từ lúc nào. Phần lớn bọn họ là nữ sinh, đang dùng ánh mắt sùng bái, hâm mộ, yêu thương nhìn chằm chằm vào Giản Chiến Nam của cô.

Tiếng hát ngừng lại. Giản Chiến Nam hướng Tiêu Hữu hơi cười cười. Đó là hành động giúp cô lấy lại thần trí đủ để thể hiện mị lực của anh. Anh chậm rãi đi xuống phía dưới, thong dong tao nhã nhưng cũng tràn đầy khí thế. Giản Chiến Nam bước đến bên cạnh Tiêu Hữu, nắm lấy tay cô rời đi trong ánh mắt ngưỡng mộ của tất cả mọi người.

Trên đường trở lại trường, hai người đều không hề hé môi. Mãi cho đến khi tới chỗ trạm xe buýt cách trường học không xa lắm,  Giản Chiến Nam mới hỏi cô “Có đạt tiêu chuẩn không?”

Tiêu Hữu không nói gì, cúi người hôn nhẹ lên má Giản Chiến Nam “Hôm nay anh biểu diễn rất xuất sắc, bạn trai của em ạ!”

Tiêu Hữu nói xong liền mở cửa xe. Cô giống như con bướm, xoay người bỏ chạy chỉ để lại nụ hôn nhẹ nhàng cùng với mùi hương cơ thể thoang thoảng quen thuộc ở lại.

Bạn trai của cô? Anh chợt ngây người. Chỉ một nụ hôn nhẹ của Tiêu Hữu cùng với câu nói có chút hài hước mà đã khiến cho cõi lòng anh xốn xang như thế. Anh muốn… Thân thể anh đột nhiên lại nóng như lửa đốt. Giản Chiến Nam nhìn theo bóng dáng Tiêu Hữu đang gấp gáp chạy đi rồi dần khuất sau cánh cổng trường. Yêu tinh! Anh khẽ nguyền rủa một câu trong lòng rồi cũng khởi động xe rời đi.

Rõ ràng đang là thu mà sao đâu đó lại xuất hiện hơi thở ấm áp, mát lành của mùa xuân vậy?

Trong chuyện tình cảm chắc chắn sẽ có sóng gió, mâu thuẫn, mãnh liệt, êm đềm. Tiêu Hữu cũng thế nhưng điều may mắn là mâu thuẫn của cô rất nhỏ, mà lại rất dễ hóa giải.

Tuy nhiên cách tiếp cận cô của Giản Chiến Nam có chút ngoài dự tính. Hơn nữa, Tiêu Hữu cũng là lần đầu tiên cảm thấy anh làm việc rất quyết đoán, chính xác, nhưng là không một ai có thể ngăn trở nếu như anh muốn làm một điều gì đó.

Thích đã chuyển dần thành yêu. Cho dù anh có khuyết điểm cũng có thể hóa thành ưu điểm. Tiêu Hữu có thể lựa chọn cách không quan tâm, cũng có thể là yêu anh đến mù quáng, hay đơn thuần chỉ là bất chợt liếc qua. Tóm lại, cô chọn cách cứ nhắm mắt để cho mọi việc qua đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng.

Cô không muốn buông tay anh bởi vì không biết tự lúc nào, cô đã trầm luân trong ánh mắt đen láy lẳng lặng như một hồ nước sâu nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Tất cả lại giống như trước kia, ngoại trừ những lúc buổi trưa gặp mặt nhau ra, cùng nhau ăn cơm, lúc không gặp nhau thì gọi điện thoại. Những việc nhỏ nhặt như thế khiến cho tình cảm thêm đậm đà, trái tim cũng càng gần nhau hơn. Tình yêu này khiến cho Tiêu Hữu có cảm giác như cô đang sống trong mật ngọt.

Chớp mắt một cái, ngày Quốc Khánh đã tới rồi. Hôm nay là ngày học cuối cùng, ngày mai sẽ được nghỉ học. Tiêu Hữu thiết nghĩ cô sẽ có nhiều cơ hội được gặp Giản Chiến Nam vào dịp lễ này. Chắc chắn Giản Chiến Nam cũng nghĩ như cô.

Cuối buổi học, ba Tiêu Hữu đã đứng đợi trước cổng trường. Hôm nay ba cô có chút đặc biệt, giống như ông đang vui mừng vì một điều gì đó. Dường như ông có điều gì đó đang giấu cô. Cô hỏi ba có phải có chuyện gì vui hay không nhưng ba cô vẫn không hé môi. Tiêu Hữu cũng không mở miệng hỏi thêm nữa.

Về tới nhà, Tiêu Hữu nhìn vào phòng khách thì nhìn thấy có một người đàn ông đang nói chuyện cùng với mẹ cô. Đã lâu rồi mẹ không cao hứng như vậy, những nếp nhăn trên mặt bà dường như cũng đang mỉm cười.

Người đàn ông đó quay đầu lại, nhìn về phía cô. Tiêu Hữu lúc này mới nhìn rõ mặt người anh ta, gương mặt tuấn tú quen thuộc đập vào mắt. Cô nhất thời ngây ngẩn cả người. Mãi cho tới khi người anh ta đó đứng lên, dang rộng hai tay, dịu dàng cười, gọi tên cô “Tiêu Hữu!”

“Cậu!”

Tiêu Hữu vui sướng kêu lên một tiếng, chạy ào nhào vào trong vòng tay của người đàn ông đó “Cậu! Cậu! Thật sự là cậu rồi!”

Đọc tiếp Hung hăng yêu em – chương 16

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment