CHƯƠNG 2: SẮP ĐẶT

Khi những tia nắng đầu tiên vừa lọt vào phòng là lúc nó mắt nhắm mắt mở dậy để chuẩn bị bữa sáng.Vừa rán trứng nó vừa ngó qua cái thời khóa biểu.Haizzz.Hôm nay toàn là môn khô khan.Sau khi dạy con bé Chi phải bay nhanh lên thư viện mượn sách rồi bay tới chỗ học thêm tiếng Anh.Chẹp.Học kém là khổ thế đấy!!!!

- Bà nội ơi!Trứng cháy bây giờ!!!

- Ờ, tớ biết rồi mà.

- Tớ đi làm ở club nên tối về muộn lắm đấy, đừng chờ mà ngủ đi nhá???

- Đi làm thêm…Cậu…???

- Ư, chứ bộ cậu nghĩ tớ giàu chắc???Không đi làm thì lấy đâu ra money???

- Tớ có ý kiến gì đâu, chỉ là ngạc nhiên thôi.Hì

-…

-…

- Chút nữa tới trường cậu đi vào nhanh không người ta soi mói đấy biết chưa?Tốt bụng mới dặn đây này, người cầm tay anh ấy hôm qua không phải cậu tớ cũng bầm dập cho te tua rồi.

Nó đánh ực một cách khó khăn:

- Cậu dọa tớ đấy hả???

- Bộ nhìn tớ giống đang nói đùa lắm à???

- Ưh, cảm ơn đã cảnh báo.

******

Trang nói chẳng sai chút nào, giờ nó mới thấy biết ơn cô bạn của mình ghê, nhờ thế nó mới lẩn nhanh được.

- Sao chị tới muộn quá vậy???

- Xin lỗi em chị bị tắc đường.

- Ưh, lí do hay nhở???

- Chị xin lỗi rồi còn gì.Hi.Giờ học nhé!Các hợp chất vô cơ.Vấn đề một là oxit.

- Chị ghi lên bảng đi, nhác thấy ớn à?!Lại còn đọc nhanh nữa chứ…

- Ưh, ưh, em mới là đồ bà chằn đấy, khó tính.

Nó rất ngạc nhiên vì khả năng tiếp thu bài của Thùy Chi, phải nói là con bé cực thông minh, giảng một lần là hiểu ngay.

- Hôm nay học thế thôi chị nhá???

- Còn 30 phút nữa mới hết giờ mà.

- Em nhân nhượng học quá giáo án cho buổi hôm nay thì chị cũng phải nhường em chứ?- Đổi tông nhanh chóng, con bé mở to hai mắt.Hic, đáng sợ!!!

- Em nhớ học lại bài, phải thuộc hết tính chất đấy.Chị về, được chưa???
Toan thu dọn đồ nó thấy con bé giữ tay mình lại, hỏi một cách chăm chú:
- Chị Vi kể đi.

- Kể gì cơ???- Nó ngạc nhiên không hiểu con bé nói gì.

- Về người đầu tiên chị yêu ấy.

- Hì, chị chưa có người yêu mà.

- Thật không?

- Thật.

- Thế sao trong này lại…

Chi giơ quyển nhật kí mà nó luôn mang theo bên mình ra một cách thản nhiên.

- Em…sao em lại cầm nhật kí của chị???

- Hôm ấy đồ của chị bị ướt, chị phơi khô xong quên lấy nó về mà.
( Vi có hai quyển nhật kí, một là mới mua để ở phòng trọ, một là quyển nhật kí rất có ý nghĩa với nó vì gắn liền với một số chuyện.Còn chuyện gì thì tác giả sẽ bật mí ngay sau đây. )

************************

Lấy lại quyển Nhật kí, nó cất cẩn thận vào trong túi rồi ngẩng mặt lên hỏi con bé với một chất giọng không thể buồn hơn ( không buồn sao được bí mật riêng tư của nó đi tong rồi còn đâu???!!!)

- Em đọc hết rồi còn muốn chị kể gì nữa???Chuyện cũng lâu rồi.
- Chi thừa nhận nhé!

- ???

- Em đã đọc nhật kí của chị đâu???Em không có sở thích xâm phạm sự riêng tư của người khác.

- Thế từ nãy giờ…

- Tất nhiên là em gài hàng chị rồi…Hi2.

- Em…Em…
Tuy thấy tức vì bị con bé lừa nhưng nó thấy thoải mái hơn hẳn.

- Dù sao nó cũng là quá khứ rồi, giờ kể cho em cũng được.

Chi lại gần cửa sổ, mở bung cả hai cánh, nó hít một hơi rồi bắt đầu.

- Đó không thể xem là người yêu của chị vì có lẽ tình cảm chỉ có từ phía chị mà thôi và mối quan hệ kì lạ ấy cũng chỉ vỏn vẹn có 24 ngày…

-…

- Khi ấy chị mới bước chân vào cánh cổng trường cấp 3, tức là bằng với tuổi em bây giờ, chị đã gặp người đó…

Nó không muốn khơi lại nhứng gì thuộc về dĩ vãng vì điều ấy luôn khiến nó thấy buồn, đau.Rõ rệt nhất, minh chứng nó chưa thể quên là khi nghe lại bài hát ấy vào đem hôm đó, nó vẫn khóc như cái phút giây Vi dũng cảm nói hai đứa kết thúc.Nực cười wa, nó đã tự ảo tưởng, đã là gì của nhau đâu mà kết thúc???Vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, nó quyết định hủy chuyến đi tới thư viện và ở lại ăn tối với bé Chi.Từ sau lúc nghe nó kể chuyện tới giờ con bé không nói lời nào, có lẽ Chi không muốn chạm vào vết thương chưa lành sẹo của nó.

- Chuyện chị kể nghe cứ như phim Hàn ấy.Hì.Chị Vi của em cừ thật.

- Em đang nói móc chị đấy à?- Nó vờ dỗi rồi mỉm cười.

- Đâu có, em nói thật mà.Chị Vi có muốn biết vì sao em thay nhiều gia sư không???

- Vì họ không hoàn thành vai diễn trong cái mớ kịch bản tài tình mà em viết.Tội nghiệp!!!

- Hi2.Chị nghĩ một cô nhóc có tâm hồn thánh thiện như thiện sứ thế này độc ác thật hả???

Sặc, suýt chút nữa thì nó phun ra hết ngụm canh đang uống dở.Đầu óc con bé có bị làm sao không nhỉ???”thánh thiện như thiên sứ”???Cha mẹ ơi!!

________________________________________
- Em tự sướng quá rồi đấy!Thiên sứ???Ặc Ặc!Nếu không phải em thì còn ai bày ra cái trò hành hạn người khác này nữa chứ?

Chi cười tươi:

- Thế mà có đấy!

- ???

- Hi.Tất cả mọi việc đều nằm trong kịch bản mà trợ lí em viết, nhờ anh ấy mà không có gia sư nào có thể ở lại nếu em không muốn.

Ngẩng mặt lên trong khi con pé đang hết sức thản nhiên thì nó ở trạng thái đơ hoàn toàn.Trên đời còn có loại người đó nữa sao?Kẻ đã gián tiếp khiến nó khổ sở.Gru!!!Cái tên rởm đời nào vậy trời???

- Chị là ngoại lệ đúng không??? .Chị đã thắng cái mớ giấy lộn của hắn.
Nó cười gượng khi nghĩ tới chuyện vượt qua mình được cái tên đáng ghét chưa biết mặt.

- Giờ tới chị tự sướng đấy, tại em thấy chơi với chị vui và phần kịch bản ngày cuối cùng ác quá nên em mới quyết định dừng lại.Trợ lí của em là NO.1 mà.

- Làm gì mà em tự hào về cái tên biến thái đó quá vậy???Chị mà biết là ai chị sẽ cho hắn một trận, em nói đi, hắn là ai???

- Ai biến thái cơ???Em không nói với chị.Lỡ chị làm gì anh ấy thì lấy ai chơi với em???

- Em chơi với chị là được rồi.Nói đi nào…

- Thôi, pật mí cho chị vậy, anh ấy học cùng trường với chị và là một handsome boy.

Thây kệ hắn có handsome hay không nó vẫn phải đi học đã.Lúc về con bé Chi nhét cho nó một đĩa nhạc kèm theo nụ cười toe toét:

- Hay lắm đấy, chị nhớ nghe nhá?

- Ưh, chị cảm ơn.Pb em.

Rời khỏi nhà con bé, mặc dù đã gắng hết sức nhưng vì lí do tế nhị chân ngắn nên nó pị lỡ chuyến, phải đợi( thật ra chân ngắn nhưng người không ngắn tẹo nào 1m 65 cơ mà.^^.)Ngồi gật gù ở bến đợi suýt chút nữa là nó lại lỡ chuyến tiếp vì cái tội ngủ gật.Vừa lên xe, Vi cố tìm cho mình một chỗ ngồi hàng đầu cạnh cửa sổ nhưng thảm thay mấy chỗ ấy đầy người mất rồi thế là đành phải lủi thủi chui xuống cuối xe.( đến là tội nghiệp!)
Ipod chạy bài Đổi thay của Noo.

…Nhớ tiếng mưa rơi ngày xưa lúc đôi ta còn nhau khi tình yêu bắt đầu…
Bài hát buồn đến nao lòng, bên ngoài trời cũng đang mưa, những giọt mưa nhỏ và nhẹ lất phất rơi in thành từng giọt nơi cử kính.Đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hốn độn đột nhiên ai đó tựa đầu vào vai khiến nó giật bắn mình.

Bên cạnh nó có người sao??? Lúc nãy lên xe làm gì thấy ai ở chỗ này nhỉ? Sao lại tựa đầu vào vai người ta rồi ngủ ngon lành như thế??? Ngược đời ghê gớm, trong phim chẳng phải cô gái sẽ vô tình tựa đầu vào vai cháng trai à? Sao tới lượt nó lại thế này nhỉ??? Dù hơi uất ức nhung nó cũng ngồi yên, để cho cái khuôn mặt bị kính choán hết nửa ngủ ngon lành. Nếu cậu ấy không đeo kính hẳn sẽ rất đẹp trai vì làm gì có ai xấu xí mà lại có làn da trắng tinh và mềm hơn cả con gái chứ? ( Vì sao biết là mềm nhỉ???.^^. tác giả cũng không biết đâu nha! ). Mũi và miệng đều toát lên một vẻ hoàn hảo không chê vào đâu được. Tả người ta rồi nghĩ tới mình sao mà tủi thân.Haizzz.

Chẳng kịp vẩn vơ lâu, xe dừng tới bến nó cần xuống, Vi nhẹ nhàng rời đi không quên kèm theo một nụ cười trong sáng chào kẻ tạm được gọi là mang ơn nó.

******

Lúc Vi vừa bước xuống, Minh Anh tháo kính nở một nụ cười khó hiểu???Cậu cũng rời đi ngay sau đó bởi có một cái hẹn đang chờ…

- Anh luôn tới đúng giờ nhỉ?Hi-Trang ngồi trên chiếc xích đu, chân khẽ đong đưa.

- Còn em luôn là người tới sớm, đợi anh lâu chưa?

- Hì.Vừa mới thôi ah.Anh cũng lại đây ngồi với em đi, xa cách dễ sợ.

Khi Minh Anh ngồi xuống, Trang ngước mắt lên nhìn anh trai, bây giờ anh mới để ý kĩ đôi mắt long lanh của em gái mình có vương chút nước, nó đẫ khóc ư?…

- Lúc chiều mẹ gọi điện cho em…

-…

- Mẹ bảo anh với em sang đấy sống cùng mẹ…

- Và dượng…- Bỏ nốt hai từ còn thiếu, anh đan hai tay lại với nhau suy nghĩ về một điều gì đó xa xăm.

- Anh có đi không?

- Em định sao?

- Em không biết nữa, trong điện thoại mẹ đã khóc anh ạ, mẹ bảo là mẹ nhớ hai đứa mình, em thấy thương mẹ nhưng em không muốn phá hỏng cuộc sống mới của mẹ…

- Vậy thì hãy ở lại, anh cũng đang cần em giúp.

- Anh…định…- Sau một hồi im lặng Trang cũng gật đầu, nó cần hoàn thành một số chuyện cùng anh.

” Vào đêm hôm ấy gió và mưa cuốn đi nàng trăng và anh đã đến dưới màn mưa khẽ hôn nhẹ nhàng…”

- Alo?!

- Ưh, hi, tớ về ngay đây, cậu đợi một lát nhé!

Trang đứng dậy bỏ điện thoại vào túi cười:

- Em về đây.Nhỏ bạn cùng phòng đã ra chỉ rồi, không về nó nhốt em ở ngoài luôn.

- Em chuẩn bị về sống ở nhà ba mẹ đi, nó bỏ trống lâu qua rồi, với lại…

- Em sẽ làm thế…khoảng thời gian này chỉ là thử nghiệm mới thôi anh.Hi.Nhà ba mẹ có cô giúp việc lo rồi.Em muốn thử tự lập.

- …

- Anh hiểu nhỉ?

- Ưh, em đang thay đổi…

- Theo hướng tích cực đúng không anh???

- Ưh.

- Hi.Đến anh trai em còn ngạc nhiên vậy chắc Anh ấy sẽ bất ngờ gấp đôi- Mắt Trang chợt long lanh khi nghĩ tới ai đó.

- Ừm, cũng sắp về rồi.

- Vâng, sắp về rồi…

- Này em!- Cô thủ thư khẽ lay cánh tay nó

- Ơ, dạ- Theo một phản xạ rất chi là tự nhiên nó giật nảy mình tỉnh giấc, thôi chết, nó ngủ quên
béng đi mất.

- Tới giờ đóng cửa rồi em!- Vẫn bằng chất giọng nhẹ nhàng cô nhắc nó.
- Em xin lỗi, hì, cô đợi em một lát.

Vội vã thu dọn đóng tài liệu tùm lum bày la liệt trên bàn nó cho cả vào túi rồi nhanh nhẹn phi ra ngoài, không quên nở một nụ cười tươi chào cô.

Ọc…Ọc…

Bụng nó bắt đầu biểu tình, phải thôi đã gần 8 giờ tối mà nó đã bỏ vào miệng cái gì đâu. may mà hôm nay không dạy Chi không thì chẳng tưởng tượng nổi con bé sẽ nổi đóa lên thế nào? Khi chỉ còn cách cổng trường vài bước chân, nó thấy một con chó nhỏ, phải nói là rất dễ thương chắn đường mình, hình như run lên từng chặp do lạnh nên bộ lông trắng muốt khẽ chuyển động, Vi ôm con vật bé nhỏ vào lòng cười tươi:

- Em lạnh hả?Không biết chủ em đâu mà để em đi lạc thế này nhỉ?- Nó đứng dậy nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một người đang tiến tới.

Đây là một sự tình cờ ư???Vi bất ngờ nghi hoặc một chút về thị giác, đó chẳng phải anh Minh Anh sao?Người đã tung quả bóng hôm ấy.

Chỉ khi anh đứng đối diện, cách nó vài bước chân thì Vi mới chắc chắn là mình đúng.

- Chào em!

- Chào… anh!-Nó giật nảy mình lắp bắp sao bỗng dưng nó lại lúng túng thế này không biết, vì ngại người ta hay tại mùi hương của hoa sữa đang ngào ngạt mũi khiến nó nói không nên lời.

- Ừm,…

Đôi mắt anh hướng xuống con chó đang khẽ cựa quậy trong tay nó, Vi không vô ý tới mức chẳng nhận ra điều ấy, thận trọng trao con chó cho anh, nó mỉm cười:

- Con chó của anh ạ?Nó rất đáng yêu!

- Cảm ơn vì lời khen của em, Pi chào đi nào?!

Anh thì thầm, chân trước của con vật như duỗi ra, lắc lắc làm nó phì cười.

- Tạm biệt!Hẹn gặp em sau!-Minh Anh mỉm cười, đôi bông tai sáng lấp lánh

- Chào anh!

Cuộc gặp gỡ diễn ra chóng vánh nhưng Vi vẫn không tin được là mình có thể nói chuyện bình thường với anh- một ngôi sao khó với?!Nó quên mất mặc cảm trong thoáng chốc vì ánh mắt thân thiện anh ấy dành cho nó.Vi đâu biết được rằng nụ cười thiên thần tắt cái rụp khi anh vừa quay đi.Bởi đơn giản, đằng sau cái vẻ thư sinh ấy không phải là một thiên thần, thiên thần chỉ là chiếc mặt nạ, một vai diễn anh cần hoàn thành mỗi ngày,…

Đọc tiếp Khi thiên thần mất đi đôi cánh – chương 3

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment