Đêm thứ hai…

- Em….tôi… – hắn ấp úp chỉ tay về phía người nó

- EM EM GÌ NỮA?! QUAY MẶT ĐI!!! – nó hét lên

- Đây…đây đc rồi. Đừng có hét nữa – hắn vừa bịt tai vừa nhắm tịt mắt lại

Nó thay xong quần áo bèn lên tiếng

- Thầy…thầy có muốn ra ngoài đi dạo một lát kô?!

- Ừm…9h`kém15…vẫn còn sớm. Đi!!! – hắn vớ lấy cái áo khoác vắt trên thành ghế

Nó và hắn đi dạo quanh công viên…chỗ đó cũng kô xa khách sạn cho lắm.

- Thầy àk…em muốn ăn bim – nó đánh lừa hắn với đôi mắt rưng rưng – em đói lắm…Nếu kô có bim…em sẽ chết mất

- Làm gì có chuyện đói mà lại ăn bimbim cơ chứ. Lại còn dọa chết nữa àk… đã thế đừng hòng. hà hà – hắn lầm bầm trong miệng

- Thầy nói cái gì thế? Kô đi mua àk?!

- Aida tôi đau bụng quá… Em đi mua thuốc cho tôi tiện thể mua bim bim cho em luôn đi. Aida – hắn giả vờ xoa xoa cái bụng

- Nhưng em đói, chân em ngắn, em chạy cũng thua thầy. Vậy thầy đi đi – nó cố biện hộ để khỏi phải đi

- Trời ơi em đói mà sao em nói đc nhiều thế?! Thà chân em ngắn còn hơn chân tôi dài nhưng tôi đau bụng…lết từng bước thì sáng mai mới đến nơi. Thôi chịu khó tí đi em – hắn cười thầm trong bụng. Tất nhiên là tài cãi của nó phải xách dép cho hắn

- Hứ…kô có lần sau đâu đấy – nó dứ dứ nắm đấm

Nó chạy hết tốc lực, thở hổn hển

- U ơi cho con 4 sanwich, 3 hộp sữa, 1 Coca, 4 bim bim, 1 lon cafê…nhanh nhanh bác ớiiii…! – nó vẫy vẫy bà chủ quán

- Trời ơi sao vội thế?! Đây này cầm lấy – bà chủ quán ấn vào tay nó túi ” lương thực ” to đùng

***

Nó vừa đi vừa gặm cái bánh sanwich trông ngố vô cùng.

Cộp…cộp – tiếng bước chân và tiếng cười nói của lũ thanh niên đi đằng sau làm nó có linh cảm chẳng lành…nó cứ đánh liều đi thẳng, chẳng dám quay mặt lại nhìn lũ trộm cắp ấy. Nó đút tay vào túi áo, nắm chắc cái đt trong tay. Nó nhắn tin cho hắn ” Thầy ơi…cứu em…ra đây đón em đi…” Lúc này đây thì hắn đang vắt vẻo ngồi trên ghế đá…huýt sáo =.=”

- Này kưng…! Kưng muốn đi cùng tụi anh kô. Hà hà trông ngon nhỉ – thằng ” đầu đàn ” lũ trâu bò tiến lại gần, đưa tay lên sờ vào cổ nó và giở cái điệu cười khả ố chưa từng thấy.

Hắn chột một mắt, mũi hắn đeo cái cái khuyên lủng lẳng vòng lên tận tai. Hắn cao tầm 1m8, gầy dơ xương. Tóc cạo trọc một bên, bên còn lại nhuộm màu xanh khói dài đến vai. Trông hắn chẳng khác gì thằng dân quê xì-ke ma túy là mấy. Lũ còn lại có vẻ là đàn em của hắn. Thằng thì béo ục ịch, thằng thì rụng kô còn cái răng nào…Trông cái lũ đó có đủ mọi hình dáng kì dị.

Nó sợ xanh mặt, lùi dần, lùi dần cho đến khi lưng nó chạm vào bức tường trong ngõ cụt…

- Đừng mà…cho tôi đi đi. Tôi xin các anh đấy – nó cố vùng vẫy khỏi cái tay của thằng to béo và hôi hám nhất cái lũ kia

Tạch…! – thằng đầu đàn búng tay, ra lệnh cho đàn em lùi xuống. Thằng đầu đàn quỳ xuống tr’c mặt nó, nhe hàm răng ố vàng ghê rợn ấy ra

- Kưng ngoan, đừng kêu…nhanh thôi mà. Khà khà

- Tránh xa tao ra – nó hét lên, mồ hôi thi nhau ứa ra

- Kưng thế này…anh càng muốn có đc kưng…! hà hà – thằng đầu đàn chìa hai tay ra xoa bóp ngực nó

PHỤT…! – nó nhổ n’c bọt vào mặt thằng đầu đàn – Tao nói là tránh xa tao ra….!! Thằng CHÓ!!!

- Con danh này láo…! Rượu mời kô uống muốn uống rượu phạt àk? – Thằng đầu đàn xé toạc áo nó ra, xuýt xoa sờ đủ chỗ trên ng` nó. Hắn thò tay kéo khóa quần nó xuống, xoa xoa cặp đùi trắng nõn nà của nó. Thằng đầu đàn hết xoa đùi, xoa ngực nó rồi lại mân mê lọn tóc xoăn của nó. Nó khóc kô thành tiếng, trong đầu nó h` chỉ hiện lên hình ảnh của hắn – Hirosi. Bỗng dưng

BỐP…!!!!!!!! – Thằng đầu đàn khuỵu xuống ng` nó, mắt trợn trừng lên, máu dần dần từ đầu thằng đấy nhỏ xuống nền đất.

- Hirosi…Hiro si có phải kô!? – nó nói trong n’c mắt, đứng dậy ôm chầm lấy hắn

===

Buổi sáng của tôi…

- Ừk tôi đây…! Em đừng sợ…ngoan nào. Đừng khóc. Tôi đến đây rồi – hắn ôm nó vào lòng, khoác cái áo khoác của hắn vào ng` nó và kéo khóa lên cẩn thận. Rất may là cái áo dài đến gần đầu gối nó

Hắn bế thốc nó lên, nó đỏ mặt

- Kìa thầy…bỏ em xuống. Em đi bộ đc mà

- Em đi bộ khi kô có dép?! Em định đi chân đất hả??? – hàng lông mày hắn hơi nhíu lại

- Thì đành vậy chứ còn sao nữa??? dép em mất rồi – nó cố rướn chân xuống đất, buông lỏng tay bám vào cổ hắn

- NẰM IM!!! – hắn quát to, mắt trợn lên có vẻ tức giận lắm

- Ơ… – nó giật mình, rúm ng` lại… nó khẽ nhắm mắt rồi thiếp đi lúc nào kô biết

Sáng sớm, gió từ cửa sổ tràn vào chiếc giường nơi nó đang ngủ, lung lay hàng mi cong vút của nó. Nó khẽ mở mắt, ngáp một cái dài mấy thế kỉ. Nó nhìn sang bên cạnh thì thấy hắn vẫn đang ngủ, trông hắn đẹp như một thiên thần…! Thực sự thì nó kô lấy làm ngạc nhiên khi hắn ngủ cùng với nó, nó cũng đã thích nghi dần với giấc ngủ và cuộc sống có hắn bên cạch rồi…Nó hướng cái nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ…Bầu trời trong xanh và rộng lớn quá…! Đến bao h` nó mới hết phải sống cái cảnh khổ cực này đây?!…

- Dậy rồi sao kô gọi tôi? – hắn cau mày lại

- …

- NÀY!!! CON NHỎ KIA… EM ĐIẾC HẢ – hắn quơ quơ tay tr’c mặt nó, gào ầm lên

- Gì??? Hơ…thầy dậy rồi hả – nó hơi nghiêng đầu – em đi đánh răng đã…

- Tôi đi với – hắn nắm tay nó giữ lại – nhé…!!!

- Đây là đi đánh răng chứ có phải đi chơi đâu – nó đóng cửa nhà vệ sinh lại

- Hừm – hắn xoa xoa cằm, mắt hơi nheo lại

RẦM…! – cái cửa nhà vệ sinh bị hắn đạp cho te tua. Nó giật mình quay mặt lại suýt nuốt cả cục kem đánh răng vào cổ họng

- Ực…thầy…đúng là. Trời ạ!!! – nó nhăn trán lại

- Tôi đã bảo là đi cùng rồi mà. Tại em kô nghe tôi thôi – hắn thờ ơ bôi kem đánh răng lên bàn chải – Thế này như vợ chồng mới cưới í nhỉ. Hê hê – hắn vừa đánh răng vừa cười híp mắt lại

- Thầy… – nó đánh nhẹ vào tay hắn. Nó đỏ mặt đi ra cửa

- Em để quần áo thầy ở ghế đấy – nó gọi với vào

- Ờ…để đấy

Mặc đồng phục xong xuôi, nó ngồi tr’c gương chải đầu. Mái tóc xoăn hạt dẻ đc nó xõa xuống, nó cặp một chiếc nơ hồng to đùng. Trông nó bình thường đã xinh nhưng hôm nay còn xinh hơn nữa. Hắn nhẹ nhàng đi đến bên nó, cúi mặt sát xuống

- Hôm nay… Em đẹp thật

===

Đêm đầu tiên…em đã là vợ thầy rồi!

( Cháp này có cảnh 18+ đấy =.= t/g nhắc )

tr’c kô lại bảo đầu độc trẻ nhỏ =]~

Hôm nay, một ngày đẹp trời, nó – cô học sinh gương mẫu quyết định…sẽ trốn một tiết học =.=” Nó đứng dậy, tiến về phía lan can và…hét. Nó dang hai tay ra, lấy giọng và rồi

AAAAAAAAAAAAA……..!!!! – nó hét một hơi thật dài

1giây

2giây

3giây

- Này…! Con danh nào làm loạn cái trg` này lên thế??? Mày bị điên àk… 1 lần nữa là mày xách cặp cuốn gói khỏi trg` này luôn đấy!!! – ông bảo vệ ngước đầu từ sân trg` lên tận tầng 4, giọng to hơn cả nó nữa =.=

Nó vội vàng cúi mặt xuống, đưa tay lên vuốt ngực

- Hú hồn

Nó đi lang thang mấy vòng trên cái sân thượng mà kô hay biết từ đầu đến h` đều có ng` đã theo dõi những hành động của nó. Thật may con nhỏ ấy kô nge đc chuyện mà hắn vừa kể cho nó (t/g : phùuuu). Phải…! Đó chính là con nhỏ ưỡn ẹo quanh hắn và đã bị ăn năm phát tát từ nó! Con nhỏ nắm chặt hai tay lại, nghiến răng kèn kẹt

- Rồi mày chết với bà… Mày là con hồ li tinh giành mất anh Hirosi của bà! Mày…nhớ tao đấy Kiri… Ha ha- Nói đoạn con nhỏ hất tóc và đi xuống cầu thang hướng ngược lại

Tối hôm đấy, hắn đang ngồi đọc sách ( nói là sách cho oai thôi chứ thực sự là truyện cấm =.=” ) Nó bê cái ghế ra ngồi đối diện hắn, mặt hằm hè

- Em muốn nói chuyện nghiêm túc với thầy

- Hửm – hắn thôi đọc sách, nhướng mày lên, giật mình khi nhìn thấy bộ mặt hằm hè của nó – em định dọa ma tôi đấy hả

- Em quyết định rồi, em sẽ chính thức làm vợ thầy từ bây h`!!! – nó vò vò cái đuôi tóc xoăn tít

Hắn khá ngạc nhiên trước câu nói kia của nó

- Thật chứ???

- Kô tin thì thôi. Em kô làm nữa

- Ấy…! Em đã nói rồi thì kô đc rút đâu đấy… – hắn ôm chầm lấy nó, hôn chụt phát vào môi nó.

Nó thoáng đỏ mặt…hắn nhìn nó rồi lại hôn tiếp. Tay hắn di chuyển đến cái khóa váy của nó, kéo tuột xuống. Nó cúi mặt xuống, lấy tay che đi. Hắn bế phốc nó lên giường, đặt nó nằm xuống và hôn nó. Hắn trườn lên ng` nó, xoa cặp ngực tròn trịa trắng nõn nà của nó. Hắn kéo chiếc quần … của nó xuống, h` thì trên ng` nó kô còn một mảnh vải. Hắn hôn lên cổ nó, xuống ngực nó và hôn khắp nơi trên cơ thể nó. Hắn xoa nhẹ cặp đùi nó và dừng tại điểm nhạy cảm nhất của con gái! Tim nó đập liên hồi, dường như muốn nhảy khỏi lồng ngực nó vậy. Hơi thở của nó và hắn hoà quyện vào nhau…ấm nóng và dồn dập ( t/g: E hèm!!! ) Hắn chuẩn bị vào trong nó…nó sợ hãi nắm chặt tóc hắn

- AAAAAAAA………! HIROSI NGỐC! AAAAA ĐAU QUÁ!!! THẦY KÔ BIẾT NHẸ TAY LÀ GÌ HẢ??? TRỜI ƠI NẾU BIẾT TRƯỚC LÀ ĐAU NHƯ VẬY EM ĐÃ KÔ NHẬN LỜI LÀM VỢ THẦY RỒI!!! ĐAU CHẾT ĐC…HUHU – nó bật dậy nằm ăn vạ

- Tôi còn chưa làm gì em nữa cơ mà…- hắn ngệt mặt ra

Nó thấy mình quê độ. Vội nằm xuống, nhắm tịt mắt lại, 2 tay nắm chặt cái ga trải giường

- Nhanh lên!!! Em sợ đau lắm

- AAAAAAAAAAAA – nó hét lên với cái cảm giác đau tột độ ấy, nước mắt nó chảy xuống thái dương, hoà quyện với mồ hôi tạo nên một vị mặn chát của đêm đầu tiên

Một dòng máu đỏ tươi từ từ chảy ra, xuống đùi nó và chảy xuống cái ga giường trắng tinh! Nó thở hổn hển, hắn dừng lại, hôn lên mắt nó…xoa nhẹ cơ thể nó…làm nó bớt đau hơn.

***

Nó nằm cạnh hắn, đầu dụi dụi vào cổ hắn. Hắn ôm nó, nhìn nó một cách say đắm. Nó mỉm cười…Kể từ bây h` nó đã là ng` con gái của thầy mãi mãi rồi!

 

Đọc tiếp Làm vợ thầy, em nhé – chương 5

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment