Chồng yêu ơi ! Chẳng biế t từ bao giờ anh đã quên hết những câu ngọt ngào .bên em nhưng em không còn cảm nhận được hơi ấm của anh .. Tại sao lại như người xa la thế anh ơi ?

Em nhớ ngày chúng mình mới yêu nhau anh luôn nắm tay em, anh nói anh sẽ ko để em rời xa anh nửa bước  thế mà giờ đây mọi thứ thay đổi thật đáng sợ lắm anh ơi. Mùa đông khắc nghiệt như phủ kín phòng ngủ của chúng ta anh ak. Anh có thể nhẹ nhàng nói điện thoại với người yêu cũ.. Sao với vợ mình lại là những câu trống ko thế ?

Lạnh
Anh ko còn ôm em ngủ mỗi đêm, em tủi hờn em khóc anh ngó lơ, ko cần biết đến.
Em bị cúm anh cung không hề hỏi han.
Em thấy sợ căn phòng của chúng ta lắm. Lúc mới yêu nhau anh dẫn em đi gặp bạn bè anh ..anh tự hào giới thiệu em là bạn gái anh có biết em hạnh phúc biết bao nhiêu. Rồi những buổi đi chơi chỉ có 2 đứa. Anh đèo em trên xe không quên nhắc em ôm chặt vào.
Em thấy nhớ những ngày đó quá anh ơi.  Mùng 10 tháng 10 kỷ niệm 1000 năm thăng long dù bận rộn anh vẫn không quên đưa em đi ngắm đường hoa, con đường gốm sứ, lễ hội ánh sáng ở hồ gươm, xem bắn pháo hoa hay rong ruổi trên những con đường được trang trí thật lộng lẫy.

Lạnh

Rùi từ ngày kinh tế khó khăn công ty làm ăn thua lỗ anh giường như đã quên mất em. Ngày sinh nhật vợ anh cũng quên. Em muốn bên anh an ủi, vỗ về, sẻ chia cùng anh thi anh cũng gạt đi. Anh nói để cho anh yên nhưng với em nó giống như cây kim đâm vào tim. Anh không còn kể với em về công việc nữa. Em đối với anh như người thừa rùi… Đau lòng lắm anh ơi !

 

Tâm sự được gửi về từ email: nguyenbichdao23@gmail.com

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment