Chương 20: Kẻ đáng sợ

 

Bình minh vỡ vụn thành trăm ngàn giọt nắng chảy xuống mặt đất. Cây cối ướt sũng sương đêm lấp lánh lên trong ánh vàng. Gió dịu dàng mang mùi thơm của cây hoa sứ mới nở trong sân trường hòa vào không trung. Mọi thứ đều trở nên ngọt ngào hơn.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, Ân thở ra một cách thoải mái.

Đôi gò má thoáng hồng nên trong nắng, cô khép mắt tận hưởng sự ấm áp. Mới tháng trước thôi, ánh nắng bị mây đen nuốt trọn, tưởng trừng như sẽ chẳng bao giờ xuất hiện được nữa thế mà nay đã mạnh mẽ xuyên tầng mây chiếu xuống mặt đất.

Nhìn vào bầu trời rồi nhìn lại lòng mình, cô hài lòng với bản thân. Cũng tháng trước, chỉ một đoạn video ngắn đã nhấn chìm cô. Cũng như bầu trời khi đó, cô hoàn toàn chìm trong một chiếc hộp đen trật trội không lối thoát, những tưởng sẽ chẳng thể thoát ra như nắng chẳng thể xuyên mây đen. Nhưng giờ đây cô đã đứng dậy, nắng cũng đã chiếu xuống mặt đất.

Sự thật thì con người ai cũng có thể quên và sẽ chẳng ai nhớ ai cả đời.

“Lâu quá không gặp.” – Giọng nói chợt vang lên làm Ân buộc lòng thoát khỏi những ý nghĩ đang chạy qua đầu. Quay sang bên trái, cô thoáng chau mày nhìn người đang đứng cạnh.

“Ánh mắt đó là sao? Mới có hơn một tháng không gặp mà đã không nhận ra tôi rồi à?” – Hy bông đùa dù đôi mắt không hề cười.

Không trả lời cậu, Ân dán mắt vào sân trường đang đông dần. Những chiếc ôtô láng bóng rồng rắn lên mây nối đuôi nhau đi vào rồi lại nối đuôi nhau đi ra. May mà cổng trường Lộ Thiên đủ rộng cho hai lượt xe ra vào cùng một lúc nếu không thì thể nào cũng tắc đường. Mà những lúc phân chia lợi ích như thế thì sự phân biệt đẳng cấp sẽ được đưa ra để giải quyết xem xe nào được đi trước.

Nhìn vào đám cô cậu ấm bước ra từ trong xe, ánh mắt Ân ánh lên sự khinh thường. Được đưa đi đón về và có kẻ hầu người hạ với cô chẳng có gì đáng để tự hào. Nhiều lúc xem phim cổ trang, thấy các vua chúa ngày xưa làm gì cũng sai bảo người khác, cô thấy họ rất tầm thường. Cũng có hai tay hai chân như mọi người mà không tự mình làm được việc gì thì chẳng khác gì phế nhân.

“Trông cậu có vẻ vui.” – Hy một lần nữa làm những suy nghĩ trong đầu Ân tan đi.

“Tôi lúc nào chẳng vui.” – Ân khinh khỉnh đáp.

“Thiện có thể làm cậu hạnh phúc đến thế sao?” – Không tiếp tục chủ đề, Hy lại chuyển hướng.

Ân lúc này mới giật mình. Hạnh phúc hay không, cô nhất thời không hiểu rõ, chỉ biết là lúc ở cạnh cậu, cảm thấy rất vui.

Thời gian này Thiện không đem cô ra làm công cụ chọc tức Đan, cũng không nói chuyện với cô bằng ánh mắt mỉa mai. Hơn nữa còn thường xuyên đến thăm cô, chơi cùng bọn trẻ.

Ân đương nhiên không kể lại những chuyện này với Hy, cô đâu cần phải chứng minh điều gì với người cô không quan tâm.

“Một thời gian không gặp, cậu có nhớ tôi không?” – Không để Ân im lặng quá lâu, Hy tiếp tục hỏi.

“Tôi cần phải nhớ cậu sao?” – Lạnh lùng trả lời, Ân không quan tâm đối phương có bị tổn thương hay không. Cô thậm chí còn chẳng để ý đến chuyện Hy vắng mặt.

“Đúng là không có lí do gì để cậu nhớ tôi.” – Giọng nói có phần thất vọng nhưng trong lòng không ngạc nhiên gì, Hy thừa biết Ân nói chuyện khó nghe và vô tâm có tiếng.

“Sao cậu không hỏi tôi thời gian qua tôi đi đâu?” – Sau một hồi im lặng, Hy lại hỏi.

“Tôi không muốn biết những điều không cần thiết.” – Trả lời không một chút do dự, Ân quay lưng bỏ đi. Ở trên này cũng chẳng thể tiếp tục hưởng thụ tiết trời đẹp đẽ.

“Sau giờ học, hãy đến một nơi với tôi được không?” – Nói với theo Ân, giọng Hy không có lấy một chút hy vọng.

“Không.” – Không quay người lại, Ân trả lời dứt khoát.

“Cậu sợ tôi à?” – Không năn nỉ, Hy quyết định sẽ dùng chiêu khích tướng.

Nhếch môi cười, Ân quay người lại nhìn Hy thách thức, vẻ kiêu ngạo được trưng ra không giấu diếm: “Cậu là ai mà tôi phải sợ?”

“Nếu không sợ tại sao lại luôn đề phòng tôi?” – Nắm được thế mạnh và cũng là điểm yếu của Ân là quá kiêu ngạo, Hy công kích.

“Muốn dùng kế khích tướng sao? Thôi được, sau giờ học tôi sẽ đi với cậu.” – Đoán ra được Hy đang tính toán gì nhưng vẫn muốn chứng minh rằng mình chẳng sợ gì, Ân đồng ý.

Không để Hy nói thêm gì, cô quay lưng bỏ đi. Nói quá nhiều thì sẽ để lộ điểm yếu, cô không muốn Hy nắm bắt được một suy nghĩ nào của mình.

Hy vẫn đứng tại chỗ, môi khẽ mỉm cười.

“Vẫn cứng đầu như vậy.”

Nhìn xuống sân trường như đang theo dõi một điều gì đó, thật tình Hy chẳng hề chú ý bất kỳ con người hay sự việc gì dưới đó. Nét mặt cậu thay đổi liên tục chứng tỏ tâm tình đang rối loạn.

Thật lòng mà nói, trong thời gian cùng ba qua Nhật ký hợp đồng, cậu không nhớ Ân lắm. Chỉ là thỉnh thoảng nghĩ đến nhưng rồi cũng nhanh chóng quên đi. Thế nhưng khi về đến, vừa nhìn thấy cô thì mong muốn chiếm hữu lại trỗi dậy. Cô càng lạnh nhạt thì cái mong muốn đó lại càng mạnh mẽ thêm. Cậu thật sự không hiểu con tim đang nhảy điệu gì. Là yêu hay không yêu? Thích hay không thích? Cái phạm trù mang tên tình cảm quá khó lí giải!

Người không từ thủ đoạt để đạt được mục đích là kẻ đáng sợ. Người làm mọi chuyện mà không biết mục đích của mình là gì lại là kẻ đáng thương. Ở trên nóc nhà kho, kẻ đáng sợ đã nghe toàn bộ câu chuyện giữa kẻ đáng thương và kẻ cứng đầu. Một nụ cười nham hiển hiện ra cũng là lúc một kế hoạch ra đời. Tuy là một kế hoạch đơn giản, nhưng vốn là người nắm bắt mọi sơ hở dù nhỏ nhoi để hạ gục đối thủ, kẻ đáng sợ đắc ý với điều mình vừa nghĩ.

***

Thời gian thong thả trôi vì nó hiểu rằng hoàn toàn không có thứ gì có thể bắt kịp mình. Kim đồng hồ chậm rãi giật từng cái cùng tiếng kêu tích tắc nho nhỏ. Mặt trời sau một hồi trần chừ cuối cùng cũng nhích dần về tây, nắng nhạt màu cùng lúc hoàng hôn mở ra.

Đứng trên bục giảng, giáo viên Giáo Dục Công Dân vẫn chăm chú giảng bài trong khi hơn nửa lớp đang hướng mắt ra ngoài cửa sổ, số còn lại đang gật gù với mặt bàn.

Không vô lí khi khung cửa sổ lại thu hút nhiều sự chú ý như thế. Hoàng hôn hôm nay rất đẹp, những tia nắng cuối ngày như không chấp nhận việc bị màn đêm dành đất nên tiếc nuối bung mình thành những dải màu sắc in vào nền trời như một hình xăm. Một khoảng trời tím đậm ở đường chân trời rồi nhạt dần về xa. Đượm buồn mà cũng thật lãng mạng!

Tiếng “tách, tách” thi nhau vang lên từ những chiếc điện thoại. Những cô cậu ấm đầu óc nông cạn hôm nay cũng biết rung động trước mĩ cảnh đất trời đủ biết sức hút của cảnh vật lúc này thế nào.

Những bức hình được chụp từ nhiều góc độ liên túc lưu vào thẻ nhớ, mọi người hăng say chụp hình mà không quan tâm giáo viên trên kia mặt đã đỏ còn hơn mặt trời.

Ngồi sát cửa sổ cuối lớp, Ân hoàn toàn có thể chiêm ngưỡng toàn cảnh đất trời chuyển mình, ngày đêm giao nhau này. Một cánh cửa sổ đang hé mở chuyền gió vào lay nhẹ tóc cô. Ánh tà dương nhuộm màu mái tóc, in lên nét mặt, ghi dấu trong ánh mắt. Trông cô như đang hòa dần vào cái sắc tím đượm buồn kia. Trước khung cảnh hùng vĩ ấy, Thiên Ân bên khung cửa sổ kia chỉ là một cái chấm nhỏ. Sự mong manh và dáng vẻ cô độc in vào khoảng không nhưng nét quật cường tuyệt đối không bị đánh mất.

Cũng như những học sinh trong lớp, Thiện tranh thủ chụp lại khoảnh khắc ngày tàn nhưng trong bức hình của cậu mảng chính lại không phải là cảnh hoàng hôn.

Nhìn lại một lần những tấm hình mình chụp được, bất giác cậu mỉm cười thật hiền rồi miết nhẹ ngón tay lên màn hình điện thoại.

Những học sinh đang ngủ gật bị đánh thức bởi lời xì xào và những tiếng “tách, tách”, cả lớp học bây giờ đều trở thành nhiếp ảnh gia. Duy chỉ có cô gái cuối lớp là lặng lẽ ngắm nhìn chứ không lưu lại hình ảnh nào.

Ân không phủ nhận nét đẹp của thời khắc này, trái lại còn khẳng định nó rất đẹp. Nhưng lúc này với cô chưa phải là lúc cần nhìn ngắm những cảnh như thế này. Một ngày nào đó của vài chục năm nữa, cô sẽ trầm lặng cùng hoàng hôn và lưu lại nó trong một khung ảnh. Nhưng bây giờ, những thời khắc làm con người chìm vào suy tư như thế này chưa đến lúc cần đi vào cuộc sống của cô. Cô của hiện tại thuộc về bầu trời trong xanh đầy nắng ấm. Thuộc về những điều giúp cô mạnh mẽ tiến về phía trước.

“Reennggggg!!!!” – Tiếng chuông tuy trói tai nhưng được mong đợi cuối cùng cũng vang lên. Hồi chuông cuối của ngày báo hiệu đã đến giờ ra về.

Đám học sinh không thu dọn đồ đạc ngay mà còn lưu luyến sắc trời chạng vạng. Riêng Ân, cô đi ra khỏi lớp ngay khi giáo viên ra ngoài. Hành động của cô buộc một người phải ngững việc chiêm ngưỡng cảnh đẹp mà vội đi theo.

“Muốn trốn à?” – Kéo tay Ân lại, Hy buộc tội.

“Tôi tưởng cậu còn muốn ngắm hoàng hôn.” – Ân không buồn tỏ ra là đang cố giải thích, lạnh lùng rút tay mình ra.

“Chúng ta đi thôi.”

Cả hai lặng lẽ đi ra cổng trường. Người đi trước, kẻ theo sau, nhìn chẳng có vẻ gì là chuẩn bị đi cùng nhau.

Phía bên ngoài cổng trường, xe của Hy đã đợi sẵn bên đường.

Nhanh nhẹn chạy đến mở cửa cho Ân nhưng chỉ nhận được cái nhìn lạnh nhạt đi kèm câu nói “tôi có tay mà”, Hy cười khổ nhìn cô đi vòng qua xe và tự mở cánh cửa phía bên kia cho mình.

Chiếc xe từ từ lăn bánh khi hai con người ngồi băng ghế sau đã sẵn sàng.

Ở phía sau, một chiếc taxi đã đợi sẵn từ từ chuyển bánh chạy theo. Kẻ đáng sợ đã ngồi trong xe từ trưa đến giờ để đợi đến lúc hiện kế hoạch. Dù mệt mỏi nhưng nụ cười thâm hiểm vẫn không ngần ngại mà nở ra.

Hai chiếc xe từ từ tiến vào đường lớn, đi cùng hướng với nhau như một sự tình cờ. Ánh hoàng hôn in lên mui xe làm nó sáng lên màu buồn bã.

Ngồi bên trong chiếc xe đi trước, hai con người không ai nói với ai câu nào. Thỉnh thoảng Hy quay sang nhìn Ân nhưng chẳng dò xét được gì khi cô đã dựa hẳn đầu về phía sau và khép hờ mi mắt.

“Sao cậu không hỏi tôi chúng ta sẽ đi đâu?” – Không thể chịu nổi sự im lặng, Hy lên tiếng.

“Đằng nào chút nữa chẳng biết.” – Không mở mắt ra, đôi môi mỏng khẽ mấp máy câu trả lời.

“Chắc không phải vì tin tưởng tôi nên mới có thể thoải mái vậy chứ?” – Cố tình ám chỉ sự bình tĩnh đến khác thường của Ân, Hy nhìn cô mong đợi một nét thay đổi trên gương mặt.

“Thế cậu mong tôi đề phòng cậu à?” – Vẫn không mở mắt ra, Ân hỏi xoáy lại Hy.

Cười khổ, Hy nén tiếng thở dài. Cậu bắt đầu cảm thấy bất lực trước Ân. Cô quá khôn khéo trong từng câu nói và cũng không để bản thân sơ hở qua nét mặt. Không cách nào có thể nắm bắt
cô đang nghĩ gì. Đôi khi đã nghe cô nói nhưng cậu vẫn không dám chắc chắn rằng cô đang nói điều cô nghĩ.

Chiếc xe lại tiếp tục chuyển động trong im lặng, thỉnh thoảng tiếng còi xe bên ngoài lọt vào trong xe nhưng cũng chỉ là âm thanh nho nhỏ.

Ở phía sau, chiếc taxi cẩn thận đi cách mục tiêu một khoảng an toàn. Xem ra kĩ năng theo dõi của kẻ trong xe khá tốt.

Thấy đèn sau xe Hy đỏ lên, xi nhan nháy bên phải, kẻ đáng sợ yêu cầu dừng xe để đảm bảo không bị phát hiện. Kiên nhẫn dõi mắt về phía chiếc xe phía trước, ánh nhìn không che giấu sự tính toán.

Không phải đợi lâu để thấy Hy xuống xe và Ân cũng xuất hiện nơi cửa, kẻ đáng sợ lại một lần nữa mỉm cười âm hiểm. Trong nụ cười giờ đây còn ánh lên chút tự mãn và đắc thắng. Khẽ siết nhẹ máy ảnh trong tay, đôi mắt vẫn dán về hành động của hai người phía trước.

Hoàn toàn không hề hay biết mình bị theo dõi, Hy nhanh chóng mở cốp xe và lấy ra một cây đàn guita được để trong bọc cẩn thận. Trong khi đó, Ân đang mải nhìn về con đường dành cho người đi bộ ở bên kia đường.

“Đi thôi.” – Kìm nén sự hồi hộp đang lớn dần trong lòng, Hy đá mắt về phía con đường Ân đang nhìn.

Không nói gì, Ân lạnh lùng đi trước để Hy theo sau.

Lại thêm một lần nữa trong vô số lần, Hy nhìn Ân từ phía sau. Luôn luôn là cái cảm giác không cách nào nắm bắt. Rõ ràng cô đang ở ngay trước cậu nhưng không cách nào chạm tay vào.

Ánh hoàng hôn hôm nay tiếp tay thêm trong việc làm bóng lưng nhỏ của Ân trở nên mờ ảo hơn trong mắt Hy.

Không quan tâm người con trai phía sau mình đang nghĩ gì, đôi chân Ân vẫn đều đều tiến về phía trước. Một cái ngoái đầu hay bước chân chậm lại cũng không có. Chỉ đến khi đứng trước cây cột đèn hai năm trước cô từng dựa thì sự chuyển động mới thôi tiếp tục.

Nhìn hành động của Ân, Hy biết rằng cô đã đoán ra cậu định làm gì. Không có ý tạo bất ngờ nhưng khi bị đoán đúng suy nghĩ thế này, sự hụt hẫng vẫn không thể không đến.

“Con nhỏ không hiểu chuyện này! Cậu không thể giả bộ như không biết được à? Một chút cảm giác tích cực cũng không cho người ta.”

Nén tiếng thở dài, Hy ngồi vào đúng vị trí của mình hai năm trước. Lúc này có lẽ trông cậu đã không còn lãng tử và nghệ sỹ bằng hồi đó nhưng cậu tin tưởng vào giọng ca và tài nghệ của mình.

Sự hợp tác nho nhỏ xuất hiện từ phía Ân khi cô đứng dựa lưng vào cột đèn. Dáng đứng vẫn như xưa, có chăng sự thay đổi chỉ là cô đã cao lên.

Bầu không khí bí ẩn xung quanh cô vẫn không chút giảm bớt. Trái lại, trong ánh nắng tím hiu hắt này, nó càng tăng thêm và pha chút tâm sự.

Nhìn Ân lần nữa và bắt đầu hồi tưởng lại ngày đầu gặp cô, Hy bắt đầu bài hát của mình.

Có thể cậu đã thất bại trong việc đi vào trái tim Ân. Nhưng cậu chưa bao giờ thất bại khi mở ra trong đầu cô một làng quê thanh bình. Bằng chứng rõ nhất là nét mặt cô thả lỏng ra nhiều.

Không phạm phải sai lầm của hai năm trước khi chỉ chăm chú hát đến nỗi không biết Ân rời đi khi nào, lần nay Hy nhìn cô một cách chăm chú như sợ chớp mắt thì mọi thứ sẽ tan đi như ảo giác.

Trong ánh sáng đang nhạt dần và trở nên buồn bã hơn, tiếng guita trầm mặc cứ thế vang lên rồi bám vào gió mà bật ra không trung. Sự trầm lặng như một trái bóng lớn dần, bao phủ Hy rồi lan đến cây cột đèn nơi Ân đang đứng. Không dừng lại ở đó, nó tiếp túc lớn lên bao trùm cả con đường. Những du khách balô đi ngang cũng lặng người lắng nghe.

Cả con đường chìm vào cổ tích. Quá hoàn hảo khi một bài nhạc nhẹ nhàng được tấu lên bằng guita trong một buổi chiều hoàng hôn thật đẹp và buồn.

Thời gian dừng bước, không gian nín thở, tất cả cùng tan chảy theo giai điệu.

Một cái gạch trong vô vàn giấu chấm, một phút thư giãn trong vô vàn ngày tháng mệt mỏi. Không cần ai hướng dẫn, con người vẫn luôn ý thức được rằng cần chân trọng những phút giây như thế này vì họ hiểu nó thật sự quý giá.

Vàng được quý không phải vì nó đắt mà là vì nó hiếm.

 

Đọc tiếp Lọ lem đường phố – chương 21

 

1 Comment

Leave a Comment