bước vào nhà Hàng Nhật, Nguyên Thần Dạ thong thả ngồi xuống, lười biếng mở lời…:
- nói xem Tống Hạ Bình, chuyện gì làm cậu điên lên muốn mời cơm tôi…
không để ý tới câu hỏi của Thần Dạ, Tống Hạ Bình hỏi luôn :
- Cậu và Nguyên băng dạo này như thế nào rồi…
- Tống Ha bình cậu mắc thêm bệnh lãng tai từ lúc nào vậy, tôi quen 1 vài bác sĩ giỏi đấy, tôi sẽ giới thiệu cho…
- Cậu không móc họng tôi thì cậu thấy không vui…?
- Tôi không dễ gì từ bỏ niềm vui của mình, Hạ Bình…? Món ăn Nhật tôi tưởng cậu ghét…
- Có 1 thứ tôi muốn cho cậu xem hơn là Món ăn Nhật…
- Cầm tờ thực đơn lướt qua vài món đắt nhất, anh nói…:
- Tôi rất chờ mong….cho tôi những món đắt nhất…
- cậu đúng là giết người mà…không sao…rồi cậu lại phải cảm ơn tôi thôi…Nguyên Thần dạ cậu nhìn bàn đối diện kia đi…cô gái đó….
Liếc mắt theo hướng chỉ của Hạ BÌnh, chiếc thực đơn trong tay Nguyên Thần Dạ rơi xuống…:
- Nguyên Băng…
- Haha, tôi đã nói mà…nhưng đó là phi Yến không phải Nguyên băng…Thần Dạ có Uyên Nhi rồi mà cậu vẫn còn mơ về hình bóng xưa sao…?
- Ngước lại nhìn Thần Dạ, hạ Bình mới phát hiện từ nãy giờ anh toàn độc thoại 1 mình…Nguyên thần Dạ đã rời khỏi chỗ ngồi bước gấp tới bàn ăn của Phi Yến…vội vàng đuổi theo…
- Nguyên băng, là em sao…?
- lại thêm 1 người nhận nhầm em rồi sao, phi Yến…
- Hoàng Phi…là ai vậy…
- 1 anh chàng đẹp trai Phi Yến…Hoàng Phi giọng hờn giỗi nói…
- Hoàng Phi anh đang ghen sao…?
- Không có….?
- Xin lỗi anh tôi là Phi Yến không phải cô gái Nguyên Băng anh cần tìm…
- Xin lỗi, cho sự thất lễ này…Thần Dạ, đây là Phi yến…chắc cô chưa quên tôi chứ,….tôi là Hạ Bình…
Ánh mắt của Nguyên Thần dạ vẫn không ngừng nhìn cô, mọi người đều thấy riêng cô thì không ?
- Anh Tống, rất vui gặp lại anh…
- Có phiền không nếu chúng tôi ngồi đây…
- Có …không…Hoàng Phi và Phi Yến đồng thanh trả lời…
- Hai người ngồi đi, chỉ là 1 bữa ăn thôi mà…
- Cám ơn…
từ nãy tới giờ Thần Dạ nhìn cô không chớp mắt mà không hề nói câu gì…
Tống Hạ Bình nhanh chân ngồi bên cạnh Hoàng Phi, giành chỗ trống bên cạnh Phi Yến cho Thần Dạ…
Cuối cũng thần Dạ cũng nói 1 câu làm mọi người giật mình…
- Cô ấy không nhìn thấy…
- Cô ấy gặp tai nạn…Hoàng Phi đáp lời anh thay Phi Yến…
- Vậy sao…?Thái độ lười nhác của anh thật làm người khác khó chịu riêng Phi yến vẫn mỉm cười…(có thấy gì đâu mà bảo…hehe)
- Thức ăn của em đây…
- Em tự làm được, Hoàng Phi…
Đột nhiên Nguyên Thần Dạ gắp cho Nguyên băng 1 miếng sushi lươn…, vừa đưa lên tới miệng Phi Yến đã thả nó lại bát….
- Anh Hoàng Phi anh quên em không ăn được lươn sao…?
- Là tôi…tôi không biết…
- Không sao?
“Cộp” chiếc thìa rơi xuống sàn nhà…
Cả Phi Yến và Nguyên Thần Dạ cùng cúi xuống nhặt, vô tình hay cố ý (tg :ta cố ý mà ) đôi môi của Nguyên Thần Dạ chạm nhẹ vào má Phi Yến…
lập tức ngồi dậy đỏ mặt, tim đạp như đánh trống…
Xin lỗi anh tôi không cố ý…
Không sao…tôi sẽ gọi người mang cho cô 1 chiếc khác…
Cám ơn…
Có chuyện gì vậy..? Hoàng Phi nhìn cô ngập ngừng..
Không có gì..cô vội vã thanh minh…
chỉ có Nguyên Thần Dạ không tỏ thái độ gì con Tống Hạ Bình thì tủm tỉm cười (tg :giống con gái nha…THB : e hèm có mấy cái thẻ ATM nhiều tiền quá không biết tiêu vào đâu…TG : anh …đưa em..)
-    Cô ấy giống Nguyên Băng đúng không..?
Trên xe Tống hạ bình hỏi…
-    Đúng thế, cô gái mà tôi va ở Sân bay có thể là cô ấy, cảm giác đó như luồng điện chạy qua người…rất mãnh liệt…cảm giác muốn chạm vào Cô ấy…
-    Còn mạnh mẽ hơn cả Uyên Nhi đúng không…?
-    Đúng thế, làm sao cậu biết…
-    Tôi làm con sâu trong bụng cậu rồi….
Thần Dạ đó không phải là Uyên Nhi sao…?
Nhìn theo ánh mắt hạ bình…Nguyên Thần Dạ khẳng định :
-    Là cô ấy…sao cô ấy ở đây…
dừng xe lại ven đường,ngẫu nhiên anh muốn hỏi cô đi đâu…
định lấy điện thoại gọi cho cô, nhưng thấy 1 người ăn mày tới gần cô xin tiền… anh lại thôi tò mò muốn biết cô còn như xưa hay không…?
Nhìn thấy cô xua đuổi người ăn mày không thương tiếc, như thể sợ lây bệnh truyền nhiễm….Nguyên thần dạ lắc đầu…
-    Thần Dạ tôi đoán cậu cũng đang nghĩ như tôi…
-    Có thể…cô ấy không còn giống như trước nữa…
-    Con người có thể thay đổi nhưng tính cách trong 1 thời gian ngắn không thể thay đổi được.

-    Yên tâm Hạ Bình, tôi không tin cô ấy là Nguyên Băng thật…
-    Nguyên Thần Dạ…cậu…
-    một người chưa yêu ai thật lòng như cậu làm sao có thể hiểu nổi chứ…
-    Nguyên Thần Dạ tôi không muốn mắc vào cái gông của gia đình như cậu…
-    Tống Hạ bình xuống xe…
-    tại sao…
-    tôi bảo cậu xuống xe…
Rầm đóng cánh cửa xe lại, Hạ Bình con ngẩn ngơ Nguyên Thần Dạ đã phán 1 câu xanh rờn..:
cậu tự bắt xe mà về….rồi đi thẳng…
-    Nguyên Thần Dạ cậu là đồ…
ở lại trơ trọi 1 mình Tống hạ bình ngao ngán, lắc đầu bắt taxi về…

-    Uyên Nhi em ở nhà không ?anh về đón em ra ngoài chơi…
Em vừa mới ở biển về đang mệt không muốn đi nữa…
-    vậy sao, vậy nghỉ ngơi tối chúng ta ra ngoài ăn cơm…
-    Được…!
tại sao lại nói dối Uyên Nhi…
Hoàng Phi đưa Uyên Nhi về nhà, anh ngồi ngay vào bàn máy tính gõ ngay từ khóa… “Nguyên băng”
Hàng loạt kết quả còn có cả ảnh nữa….
Nguyên Băng vợ chưa cưới của Nguyên Thần Dạ bị tai nạn chết trên đường tới nhà thờ…
sự trở về bí ẩn của cô dâu…
ai mới là kẻ gây chuyện…?
…..hàng trăm tiêu đề bài báo…
Hóa ra là như thế, bây giờ còn có thêm 1 cô nguyên Băng nữa sao…Liệu phi yến có phải là Nguyên Băng hay không…?
Nếu vậy chẳng phải anh mất cô cho Nguyên Thần Dạ sao…
Không được mình nhất định không để mất cô ấy…?mình phải nhanh chóng kết hôn với cô ấy…?Đúng thế…
-    Anh Hoàng Phi…anh giúp em sấy khô tóc được không, máy này khó dùng quá…
-    được đợi anh 1 lát…
Gập máy tính lại anh bước vào phòng ngủ của Phi Yến…
-    Để anh giúp em…
-    Anh Hoàng Phi…liệu trên đời này có nhiều người giống nhau như vậy không, em không hiểu sao mọi người cứ nhận nhầm em với cô gái tên là Nguyên Băng kia nữa…
-    Phi Yến trên đời chuyện người giống người là hoàn toàn giống nhau, em lo lắng chuyện đó là gì…
-    Anh kể quá khứ cho em nghe được không ?
-    À..được…
-    hồi nhỏ anh và em là thanh mai trúc mã…cha mẹ chúng ta đã hôn ước cho chúng ta…năm em 16 tuổi thì gia đình em gặp 1 tai nạn trong chuyến đi chơi. chỉ còn em may mắn thoát nạn…sau đó, ba mẹ anh đưa chúng ta qua Mĩ…sống tơi bây giờ…1 năm trước, trong 1 lần đi picnic với bạn bè, em bi ngã xuống núi, nên bị mất trí và mắt không nhìn thấy như bây giờ…
-    anh Hoàng Phi, anh kể những kĩ niệm của chúng ta cho em nghe nhé, em không nhớ gì cả…

Ring…ring,…
…………………
-    Phi Yến anh có ca phẫu thuật tai bệnh viện, em chịu khó ở nhà 1 mình nhé, anh sẽ cố gắng về sớm…
-    Được…
-    Nhìn tập hồ sơ trên bàn Nguyên THần Dạ tống Hạ bình thở dài…:
-    Thần Dạ cậu điều tra Uyên Nhi sao…cả cô gái tên là Phi Yến nữa…
-    Tôi chưa bao giờ ngừng điều tra cô ấy…
1.    cậu không tin Uyên Nhi là Nguyên Băng, nhưng những bằng chứng đó…
-    tôi tin vào trực giác và trái tim của mình hơn là bằng chứng đó….nó có thể làm giả…
-    nhưng xét nghiệm AND là do chúng ta làm không thể giả được…
-    đó là điều tôi muốn tìm ra….hồ sơ của cô gái Mang tên Phi Yến hoàn toàn không tìm ra 1 chút manh mối nào…có thể cô ta không phải là Phi Yến thật sự…
-    mọi chuyện càng ngày càng thú vị đây…
-    cậu rảnh quá hay sao lại tới đây…
-    không ! tôi muốn đưa cậu tới gặp cô Phi Yến xinh đẹp kia…
-    làm sao cậu…
-    tôi rất hứng thú với cô ấy…và cả vị Bác sĩ họ Hoàng kia nữa…xem ra chuẩn bị có chuyên hay để xem rồi
-    cô Phi Yến đang ở đâu…?
-    cậu nóng vội gì chứ…rồi sẽ gặp thôi mà…cô ấy đang ở cô nhi Viện mà cậu thường hay tới…
-    cô nhi viện Nhân ái…
-    tôi rất muốn biết biểu hiện của Uyên Nhi khi gặp Phi Yến…
-    có lẽ chúng ta sẽ tìm hiểu được điều gì từ đây, tôi đi chuẩn bị xe.

Đọc tiếp Nếu em chết tôi sẽ phá tan nhà em – phần 16

 

1 Comment

  1. angellove says:

    gay can day haizzzzz………………………….

Leave a Comment