Lúc anh đưa tôi trở lại thì đã tới giờ sinh hoạt lớp.

Mọi người đều nhất loạt hướng ánh mắt nhìn cúng tôi nhưng ko phản ứng gì.

Có lẽ kiềm chế trước sự lạnh lùng của anh.

Còn Trúc Vũ thì có hí hửng.

Thầy phù thủy cũng vào lớp, đưa mắt lướt quanh lớp như tìm kiếm cái gì đó. Rồi bước xuống chỗ chúng tôi đang ngồi , bắt tay anh :

- Ngại quá. Ko biết anh đến nên ko tiếp đón gì cả.

- Thầy đừng nói vậy. Em đến thăm trường thôi. Cứ xem như ko có chuyện gì .

Thầy nhìn anh…rồi nhìn tôi , gật đầu bước lên bục giảng .

Vừa thả cặp xuống, giọng thầy đã phát ra đầy bực bội :

- Tuần này, lớp bị trừ 10 điểm sổ đầu bài. Các em, trực tiếp nói cho tôi lí do.

Ủa ? Có 10 điểm thôi sao ? Như thế phải đáng chúc mừng chứ, lớp Bùi Quang tận …25 điểm cơ mà.

Cậu bạn lớp trưởng đứng lên, kể tội mà cứ hùng hồn như đọc cái gì đó rất vĩ đại :

- Giờ thể dục, một nửa lớp ko mang giày vàdụng cụ, bị trừ 2 điểm. Giờ văn, 3 bạn ngủ trong lớp bị trừ 1,5 điểm. Giờ tin học, một số bạn nam làm mất dữ liệu máy chủ của giáo viên bộ môn, các bạn còn lại chơi game và lên mạng xã hội, trừ 4 điểm. Giờ…

Anh im lặng lắng nghe, vẻ mặt đầy hứng thú.

Chưa kịp để lớp trưởng nói hết, thầy đã xua tay một cách tức giận :

- Đủ rồi. Các em làm sao thế hả ? Tuần này đa số giáo viên đều tập trung bồi dưỡng cho lớp 12 . Nhưng như thế ko có nghĩa là các em bỏ bê luôn chứ ?

Cả lớp đều im lặng. Lớp tôi như thế là …ngoan rồi mà. Thành tích học tập rất xuất sắc đấy .

- Tôi nói cho các em biết dù thành tích học tập tốt đên đâu nhưng về mặt đạo đức ko tốt thì cũng ko thể lên lớp được.

Hả ? Tôi ko khỏi ko giật mình. Thầy phù thủy có khác, biết tôi nghĩ gì luôn sao. Sau này phải nghĩ cái gì khác mới được. Chẳng hạn như thầy dù có ế vợ nhưng vẫn rất cuốn hút…

Thầy nhìn lớp trưởng, ra lệnh :

- Em, nói cho tôi biết, tại sao em cũng có tên trong những người ngủ gật vào giờ văn ?

Cậu bạn gãi gãi đầu , ấp úng :

- Em, tối hôm kia, em thức khuya xem đá bóng nên…

- Nên sau này em cũng ở nhà ngủ luôn đi.

Cả lớp đều gục mặt xuống bàn cười trộm.

- Giờ tin học là để các em làm việc riêng , phá phách hả ? Tôi biết tất cả các em ở đây đều tiếp xúc với máy tính từ nhỏ nhưng như thế là các em có quyền bỏ qua bài học ở lớp , đúng ko ?

Rồi thầy chỉ vào một bạn gái có tiếng hay lên mạng xã hội Facebook ngay cả trong những giờ khác :

- Em. Ai cho phép em lên facebook hay là Yahoo trong giờ học ?

Bạn gái kia nhìn anh rồi chớp chớp mắt :

- A, tại em. Thầy ơi, nếu em ko lên sẽ có người đi báo cảnh sát đấy.

- Vậy lần sau nói với những người đó trước khi báo cảnh sát thì nhớ tắt máy tính.

Cả lớp lại ôm bụng cười .

Thầy nghiêm giọng :

- Cái mà để tôi và giáo viên phàn nàn nhiều nhất đó là giờ thể dục. Chưa bao giờ có tiết thể dục nào mà ko bị trừ điểm. Muốn hay ko cũng phải học chứ ? Một tuần chỉ có hai tiết, sao các em lại ko chịu làm cho tốt. Vừa rồi, tới nửa lớp quên giày, nửa lớp đau chân – nói tới đây , thầy dừng ánh mắt ở tôi. – Vy Anh , em bị tai nạn sao ? Trúc Vũ, em bị ngã cầu thang sao ?

Lần này , cả lớp cười ầm lên. Còn tôi với Trúc Vũ chỉ biết le lưỡi nhìn nhau.

Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Chết rồi. Biết vậy lúc nãy dù có thế nào cũng bắt anh về công ty rồi. Tuy là tội nhẹ …nhưng thật xấu hổ.

Nhưng tôi bắt đầu cảm thấy hơi kì lạ, thầy phù thủy hình như còn toan tính thêm điều gì .

Và…sự thật đúng là vậy.

- Trúc Vũ lớp phó và Vy Anh lớp phó học tập. Mời hai em đứng dậy.

À, có lẽ là khen đây. Chứ hai đứa tôi luôn là học sinh gương mẫu mà, những tội vặt so với cả lớp thì chả đáng kể đâu.

Thầy mỉm cười :

- Hai em rất giỏi tiếng anh và tiếng pháp đúng ko ? Tôi rất tự hào.

Thầy nói vậy là có căn cứ. Trường tôi , ngoài tiếng anh ra còn có cả tiếng pháp. Điểm ngoại ngữ của tôi và Trúc Vũ luôn đứng đầu khối. Nhưng mà câu khen ngợi này có mùi …nguy hiểm.

Thầy nhấn mạnh :

- Nên trong giờ anh văn, khi mà giáo viên yêu cầu hội thoại , thảo luận thì các em dùng tiếng pháp và giờ tiếng pháp, thì các em sử dụng tiếng anh ?

Phì …!!! Cả lớp cười lớn, có người còn đập mặt vào bàn .

Vụ này thật ra là khá buồn cười nhưng trong trường hợp này hai đứa chỉ biết cúi đầu như những đứa trẻ mắc lỗi . Bời vì…anh đang ở đây.

Thật ra mấy hôm nay lớp học rất loạn. Giáo viên hai môn tiếng anh và pháp là một. Mà hai giờ ấy, thầy chỉ lo chấm bài lớp 12 nên ko để ý, cứ bắt chúng tôi lấy sách ra dịch. Như thế nhàm chán lắm.

Vậy là cả lớp cứ lôi tiếng pháp, tiếng anh tùm lum ra mà bắn. Có khi còn ko hiểu mình nói gì nữa là !!!

Thậm chí tiếng nhật và hàn cũng được lôi ra kia.

Thầy lúc đó chỉ biết lắc đầu. Tuy im lặng ko phê bình nhưng thật ra lại rất ác độc, điểm sổ đầu bài cứ thế mà trừ.

Nhưng sao thầy phù thủy lại chỉ trách hai đứa tôi .Tại sao ? Tại sao ? Và dù có thế thì sao cứ phải chọn thời điểm lúc anh ở đây ? Why ? Pourquoi ?

Anh cũng ko nói gì, dưới ánh nắng ban trưa, nụ cười anh rất rực rỡ …khiến người khác cũng phải cười theo. Dù tôi đang rất muốn khóc .

Thầy tiếp tục tấn công, phù thủy là vậy luôn ức hiếp các thiên thần bé nhỏ :

- Hai lớp phó của chúng ta là rất giỏi. Các em ăn vặt trong lớp.

Thiên thần Trúc Vũ bắt đầu phản bác :

- Thưa thầy, tại sao thầy lại nhắc tới chuyện này ?

Phù thủy tỏ vẻ đương nhiên :

- Ko đúng sao ?

Muốn thắng phù thủy, chỉ có trí thông minh mới là vũ khí lợi hại nhất.

Tôi nhìn phù thủy , gật đầu :

- Đúng, nhưng thầy ơi, cái này tụi em làm từ năm lớp 10 cơ mà.

Trúc Vũ trừng mắt nhìn tôi, nói nhỏ :

- Cậu hâm à, tớ đang cố cứu vãn cậu lại…

Tôi làm gì chứ ? Tôi chỉ muốn nhắc nhở thầy là chuyện này có từ lâu rồi, thầy cũng bỏ qua thì sao hôm nay lại lôi ra thôi mà …

Thầy sắc mặt chuyển từ trắng sang xanh , wow, rất màu sắc nhé :

- Hai lớp phó !!! các em còn như thế thì lớp ta sẽ như thế nào ?

Trúc Vũ đùn đầy trách nhiệm :

- Thầy, em chỉ hỗ trợ lớp trưởng.

Tôi đương nhiên cũng chẳng dại gì mà vơ hết vào mình :

- Thầy, em chỉ là lớp phó học tập.

Ánh mắt thầy nhìn tôi đầy tà ác :

- Vậy lớp phó học tập, Vy Anh, em giải thích sao về việc giờ kiểm tra lại ném tài liệu cho các bạn ? Và lúc giáo viện bộ môn giao cho em ra bài tập về nhà thì em lại gợi ý luôn cả đáp án ?

Cả lớp lại cười rộ lên.

Một cậu bạn khá nghịch ngợm đứng dậy :

- Để mọi người dễ hình dung , em sẽ bắt chước Vy Anh lúc ra bài tập về nhà . – hắn hắng giọng , giả cầm quyên sách lên, giở giở – Toán, bài tập về nhà là bài 2,3,4 trang 54 . Đáp án nằm ở trang 106.

Một trận cười ồ lại vang lên. Ngay cả thầy cũng phì cười và anh cũng đã bật cười ra tiếng.

Hay lắm hay lắm đấy. Phản bội !

Còn thầy nữa, làm sao mà thầy hiểu được tinh thần đoàn kết đầy cao cả của chúng tôi. Đây ko phải là đôi bạn cùng tiến mà là …cả lớp cùng tiến rồi ! Thầy còn muốn gì ?

Tôi đưa tay lên thề thốt , vẻ mặt biết lỗi :

- Thầy ơi ! Những điều mà thầy phê bình, em xin hứa là sẽ ko tái phạm.

Hứ ! Có tái phạm thầy cũng ko biết đâu nhé !

Trúc Vũ cùng làm theo :

- Thầy. Em hứa cũng sẽ ko tái phạm. Cùng lớp trường, hai lớp phó tụi em sẽ dẫn dắt cả lớp đi lên.

Thầy liếc nhìn hai đứa , trước sự chân thành của chúng tôi mà chỉ hờ hững buông ra một câu :

- Tôi lấy cuộc hôn nhân của mình ra đảm bảo. Hai em sẽ ko thực hiện được.

Cả lớp ngơ ngác :

- Hôn nhân ? Thầy ế vợ cơ mà …

***

Cuối cùng, tiết sinh hoạt cũng đã kết thúc. Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm. Mặc dù cười rất nhiều nhưng thật ra tôi đau khổ muốn chết đấy. Hình tượng học sinh gương mẫu ơi …Mất rồi …

Thầy trước lúc rời khỏi lớp thì nhìn anh một chút rồi mới đi.

Tôi bắt đầu nói với anh :

- Anh Duy Phong, những lời thầy nói anh đừng tin là thật nhé ! Thầy ấy ko được bình thường cho lắm.

Thầy , em xin lỗi ! Nhưng ko còn cách nào khác nữa rồi .

Anh cười, đôi mắt anh thấp thoáng chút ấm áp :

- Vy Anh, mình đi thôi.

A , đúng rồi. Hôm qua anh bảo sẽ đưa tôi tới một nơi. Nhưng sao lại đột ngột thế này .

Tôi bối rối :

- Anh đi trước nhé. Bây giờ em phải ở lại cùng Trúc Vũ trực nhật rồi.

Bỗng anh quay sang một bạn gái bàn trên từ đầu tới cuối vẫn đờ đẫn nhìn anh như bị thôi miên :

- Em giúp Vy Anh trực nhật hôm nay nhé ?

Mặc dù lời nhờ được anh nói ra một cách nhẹ nhàng nhưng thực sự đó là một mệnh lệnh.

Người bạn đáng thương đó cứ ngây ngô gật đật đầu, để lộ sự sung sướng tột độ vì được nói chuyện cùng anh.

Và mấy người khác lại bắt đầu giành nhau :

- Em ở lại giúp nữa .

- Em nữa nhé anh Duy Phong.

Nhẹ bước vào tim anh – P33

Tôi có chút ghen tị. Mọi ngày, dù chỉ là nhờ họ lau hộ cái bảng thôi mà cũng phải hối lộ hết hơi rồi. Vậy mà anh chỉ cần nói một câu thì họ lại tự nguyện như thế.

Trúc Vũ hướng tôi nháy mắt :

- Chiều nay, tớ cũng đi với Mạnh Vũ tới nhà thăm bố mẹ anh ấy mới về nước. Vậy nên chúng ta lại phải giúp anh Huy dịch tài liệu rồi.

Tôi hiểu ý, cười gật đầu.

Mọi việc tưởng chừng như là đã êm xuôi nhưng chúng tôi vừa đi tới cửa thì có tiếng gọi giật lại đầy vội vã :

- Anh Duy Phong . Khoan đã .

Lần này, ko phải đám con gái háo sắc mà là đám con trai.

Tôi có thể thông cảm. Tình yêu ko phân biệt giới tính đây.

Cậu bạn lớp trưởng thấy anh ngoảnh đầu lại thì mừng rỡ chạy tới :

- Tụi em rất hâm mộ kỹ thuật chơi bóng rổ của anh. Hôm nay, anh có thể cho chúng em xem một chút chứ.

À thì ra là hâm mộ tài năng của anh. Suy nghĩ của tôi ngây thơ quá rồi.

Cậu bạn vừa nói xong, cả lớp đều nhìn anh với ánh mắt mong chờ thiết tha đợi anh đáp ứng.

Anh chợt cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt như đang nhớ lại một khoảnh khắc nào đó, anh thì thầm :

- Lần đầu tiên, anh gặp Vy Anh cũng là ở sân bóng.

Tim tôi đập thật nhanh và hỗn loạn. Nhưng chỉ sau một khắc định thần lại, sự xúc động đó đã bị đá văng ra xa. Khoảnh khắc đẹp đẽ này đã bị đập tan nát.

Lúc đó ko phải là tôi nhìn anh tới ngây người nên mới bị đánh sao ! Chúa ơi ! Ngài xem lại đi, có bao giờ con xuất hiện trước anh ấy một cách thật bình thường ko ? Ngài thật là…biến thái !!!

Học đường đã thật sự bị anh làm cho náo loạn. Mọi người hú hét ẫm ý, lớp này lớp kia kéo nhau ra xem. Tinh thần đầy phấn chấn cứ như đón chờ một thời khắc lịch sử nào vậy.
Tất cả đều ngoan ngoãn tạo thành một vòng vây quanh.

Anh đứng giữa sân, cách lưới một khoảng cách xa, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ quyết đoán , rất khí chất và đầy lôi cuốn.

Anh đưa mắt tìm tôi trong đám đông, thấy tôi rồi …

Anh cười khẽ rồi bắt đầu .

Quả bóng rổ trên ngón tay của anh quay tít . Và chưa đến cái chớp mắt, một đường bóng cực kì chuẩn xác đã đáp xuống lưới một cách nhanh gọn đầy ngoạn mục.

Cả sân như nín thở, tròn mắt kinh ngạc hồi lâu. Mặc dù đã từng chứng kiến và nghe mọi người ca ngợi anh nhưng bây giờ vẫn ko thể nào ngăn nổi sự kích động.

Sau khi đã tìm lại được cảm xúc , tiếng vỗ tay và ồ lên vang khắp trường.

Rồi tất cả cùng đồng thanh hô to đầy phấn khích :

- Một lần nữa ! Một lần nữa !

Anh nhìn tôi với ánh mắt thăm dò.

Tôi cũng đã ném phăng sự e ngại sang một bên từ bao giờ, đưa hai tay lên miệng hét một cách đầy hưởng ứng :

- Anh Duy Phong, một lần nữa nhé !

Thật ra là tôi muốn hét 1000 lần nữa . Cách anh chơi bóng cực kì gây nghiện đấy !!!

Anh khá là ngạc nhiên trước thái độ của tôi, gật đầu cười rồi đi lấy bóng.

Cả sân sau cơn ầm ỹ lại lần nữa im lặng, tập trung cao độ vào thời khắc tiếp theo.

Bỗng một người đứng cạnh tôi cất giọng với vẻ chán chường :

- Vy Anh. Em lại chuyển sang mục tiêu mới rồi à ?

Tôi giật mình, cảnh giác nhìn người đó.

Nếu ko gặp lại chắc tôi sẽ ko biết là người này từng tồn tại.

Cặp mắt kính dày, gương mặt nhọn …một vẻ đẹp khá là tiềm ẩn. Và giọng nói thì lúc nào cũng cao vút đầy ngạo nghễ. Một hồi chuông cảnh báo vang lên…

Nguyễn Phương nhìn tôi lắc đầu thở dài :

- Mới một thời gian ko gặp em lại thay đổi rồi ? Ko còn thích Bùi Quang nữa sao ? Haiz.

- Tên kia mau im đi .

- Ra ngoài kia mà nói, để yên đi.

Mặc dù Nguyễn Phương nói ko to lắm nhưng vì tất cả đều đang giữ trật tự và chờ đợi nên cả sân đã bắt đầu nhìn chúng tôi với vẻ khó chịu.

Nhưng tên Nguyễn Phương này…nói gì vậy chứ. Đáng ghét ! Sao cứ phải vu cho tôi mấy chuyện này !

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh :

- Anh đừng nói bậy.

Tôi ko để ý quả bóng rổ trên tay người ấy quay một lúc một nhanh.

Nguyễn Phương cười nhạt một tiếng, có vẻ thích thú trước sự bối rối của tôi :

- Em làm anh thất vọng đấy .Bây giờ chuyển sang huyền thoại Duy Phong rồi sao ? Em…

Chưa kịp nói hết câu thì tiếng một vật màu cam lao đi xé toang ko khí với tốc độ cực nhanh và đầy nguy hiểm đang lao đến.

Bốp !

Một âm thanh mạnh mẽ vang lên khiến tất cả mọi người có mặt lúc đó đều phải giật mình.

Nguyễn Phương choáng váng ngã rầm xuống đất, cặp kính đã ko còn nguyên vẹn văng sang một bên, trán bị bầm dập một mảng và…rỉ máu.

Cả sân im bặt. Trước cảnh tượng này, ai cũng bịt miệng , sững sờ …

Tôi thiếu chút nữa thì đứng ko vững. Thật ko tin nổi !!!

Anh ấy…Duy Phong vừa tấn công Nguyễn Phương sao ? Một vụ chấn động mạnh.

Tôi đã tiếp xúc với anh rất gần nhưng cúng ko thể tin được…Một người luôn điềm tĩnh như anh…

Anh vẫn đứng giữa sân, dáng vẻ thản nhiên nhưng làm người ta tới thở mạnh cũng ko dám.

Anh mím môi, ko nói gì. Khuôn mặt lạnh tanh như băng giá, ánh mắt vô tình và đáng sợ.

Cả người anh toát lên một mùi vị lạnh lẽo và nguy hiểm.

Anh vẫn nhìn Nguyễn Phương…ánh mắt…như muốn giết người.

Đến nhóm Bùi Quang và Mạnh Vũ ngang ngược là vậy cũng phải sững người.

Anh đút hai tay vào túi…sải bước về phía Nguyễn Phương.

Một cảm giác sợ hãi ập tới…Bây giờ ko có ai ngăn được anh…

Nguyễn Phương ôm đầu đầy sợ sệt…

Anh ngồi xuống cạnh hắn, từng chữ toát ra hơi lạnh :

- Cậu vừa nói gì ?

 

Đọc tiếp Nhẹ bước vào tim anh – P34

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment