Tôi nhắm mắt , thả lỏng người, đầu nhẹ bẫng , tận hưởng bầu ko khí yên bình và ngọt lành này. Mùi thơm nhẹ của cây cỏ , cả tiếng chim ríu rít . Trên chiếc xích đu gỗ, tôi y hệt như một nàng công chúa lạc vào xứ sở thần tiên vậy.

Còn anh, đứng bên cạnh đẩy nhẹ chiếc xích đu cho tôi.

Thời gian như lắng đọng…khoảnh khắc này, tôi muốn là mãi mãi.

Thật quá lãng mạn nếu như…cơn buồn ngủ ko ập tới.

Mắt tôi bây giờ đã là rất khó mở ra , tôi nhỏ giọng :

- Anh Duy Phong, em muốn ngủ.

Anh giữ chiếc xích đu lại, cúi đầu nhìn tôi :

- Vậy anh đưa em vào nhà .

Nơi này thật sự làm cho người ta cảm thấy thật yên bình và dễ chịu. Tôi ko muốn rời đi một chút nào cả :

- Cỏ ở đây sạch mà. Em ngủ ở đây.

Vừa nói xong, tôi liền rời xích đu, thả người xuống bãi cỏ…Quá thích, cỏ vừa mềm lại có mùi dịu nhẹ.

Anh lắc đầu :

- Ko được. Lạnh. Vào nhà thôi.

Ko ! Ko bao giờ ! Tôi quyết tâm rồi. Lần này dù có thế nào cũng ko thể vâng lời anh được. Tôi làm như ko nghe thấy, nhắm chặt mắt, bám lấy bãi cỏ một cách kiên quyết.

Anh bước tới gần, giọng nói có vẻ khổ sở :

- Vy Anh.

Vẫn ko ! Có thế nào đi nữa cũng ko thỏa hiệp đâu ! Cỏ ơi, cỏ ơi , dù người kia có làm gì, tớ cũng sẽ ko bỏ cậu đâu !

Và cuối cùng, anh cũng phải chiều tôi :

- Vậy chỉ được nằm một chút thôi nhé . – Anh nhẹ giọng rồi…nằm xuống bên cạnh tôi.

Ngay lập tức, tôi mở mắt ra :

- Anh…

Nhưng lần này, người ấy lại nhắm mắt , một tay đặt trước trán.

Được lắm ! Đây chính là dùng chiêu của kẻ thù để đối phó với chính kẻ thù .

Dù sao, tôi cũng ko mắc bẫy đâu .

Nhưng mà…trông anh lúc này rất đẹp, vẻ mặt của anh lúc ngủ sẽ như thế này à ? Vẫn điềm tĩnh, vẫn lạnh lùng như thế . Tôi cứ vậy ngắm anh.

Chợt giọng nói trầm ấm của anh vang lên :

- Hết buồn ngủ rồi ?

Tôi giật mình. Dù anh đang nhắm mắt , tôi vẫn phải ngoảnh người đi :

- Chưa hết. Em ngủ đây, ngủ ngay đây .

Tại sao lại ko có gì có thể qua nổi mắt anh thế này ? Ko đúng , anh có đang nhìn tôi đâu.

Thế thì phải là ko có gì có thể qua nổi…người anh !

Tôi buồn bực bứt bứt mấy ngọn cỏ gần đó rồi từ từ chìm vào giấc ngủ .

Có cảm giác như bãi cỏ càng ngày càng ấm hơn . Cỏ ở đây thật là kì diệu.

Và tôi có một giấc mơ. Vẫn là bãi cỏ xanh mướt, vẫn là cây xích đu gỗ, vẫn là tôi nằm trên cỏ…nhưng ko có anh.

Chỉ có một người phụ nữ trung tuổi đứng nhìn tôi với ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Nhưng khuôn mặt người ấy rất mờ nhạt, tôi ko thể nào hình dung rõ được.

***

Lại như thế.Tỉnh dậy thì sẽ vứt chăn sang một bên.

Và lúc mở mắt ra, nhìn thấy đầu tiên vẫn là anh.

Nhưng chưa kịp…

- Dép ở ngay dưới chân em – Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ý cười.

Tôi vẫn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đờ đẫn nhìn anh rồi gật đầu.

Tôi đưa mắt nhìn quanh. Hình như có chút gì đó ko đúng lắm. Đây là một căn phòng rất rộng , giống như là một căn nhà nhỏ vậy, màu chủ đạo là màu xám lạnh lẽo, đơn giản, ít đồ nhưng đầy đủ. Chẳng bù cho phòng của tôi, màu gì cũng có nhé, gấu bông thì chất đầy nhé, cực kì dễ thương nhé ! Mà khoan đã…Tôi đang ngủ trên cỏ cơ mà…Vậy bãi cở đâu ? Ở đâu ?

Lần này thì tôi thật sự tỉnh hẳn :

- Anh Duy Phong, em ngủ trên cỏ mà.

Trước sự thắc mắc của tôi, anh gật đầu đầy thản nhiên .

- Phòng anh.

Tôi bật dậy , hỏi dồn dập :

- Phòng anh ? Sao em lại ở phòng anh được ? Em đang ở bãi cỏ mà ?

Chẳng lẽ tôi bị mộng du ? Hay là…ở đây có ma ?

Có thể lắm chứ. Những cân biệt thự thế này luôn cất giấu một số điều bí ẩn mà.

Ý nghĩ đáng sợ đó làm tôi rùng mình, vô thức chạy tới gần anh.

Anh thấy dáng vẻ kì lạ của tôi thì hỏi :

- Sao vậy ?

- Anh ở đây có khi nào thấy điều gì bất thường ko ?

Anh hơi nhíu mày :

- Bất thường à ? Chưa bao giờ.

Có lẽ ma chỉ xuất hiện khi anh vắng nhà …

- Tại sao em lại ở đây nhỉ ?

Anh nghiêng đầu nhìn tôi :

- Vy Anh thử nghĩ xem .

Anh gọi tôi dậy ? Nếu vậy thì anh quá siêu rồi. Từ trước tới nay chỉ duy nhất bố mới gọi được tôi dậy. Và nếu như vậy thì tại sao tôi ko nhớ là mình đã bị đánh thức. Còn nếu tôi tự dậy và đi vào đây thì lại càng ko thể nào. Sao tôi có cảm giác như mình đang nhập vai conan thế này !

Tôi quyết định đưa ra kết luận cuối :

- Anh Duy Phong. Ở đây có ma.

- Ko đâu.

- Có mà. Chứ ko tại sao em lại bỗng nhiên ở đây ?

- Muốn anh cho em câu trả lời ko ?

A, đủng rồi. Tại sao tôi lại ko hỏi anh ngay từ đầu nhỉ. Người bện cạnh tôi luôn là anh cơ mà.

Tôi gật đầu thật mạnh :

- Có. Em muốn.

Anh nói một cách thật chậm rãi :

- Lúc ở bãi cỏ, Vy Anh nói là lạnh, muốn vào phòng anh .

Vừa nghe xong tôi liền sững người …

Tôi-muốn-vào-phòng-anh ! Ko thể nào có chuyện này được ! Làm sao tôi lại muốn như thế chứ. Dù có lạnh thì cũng đâu nhất thiết phải là phòng anh.

Nhưng vẻ mặt của anh ko biểu lộ gì là ko nghiêm túc cả.

Nhất định là có ma rồi.

Tôi bặm môi đầy tức giận. Hừ, lũ ma đáng chết này cũng mê anh ! Muốn hại tôi đây mà !

Và có một người quan sát những biểu hiện của Vy Anh, tuy muốn cười nhưng vẫn tỏ ra như ko có chuyện gì. Tất nhiên là Vy Anh làm gì biết điều đó !

Tôi cố giữ vẻ trấn tĩnh :

- Anh Duy Phong nghe nhầm rồi. Em nói là muốn vào phòng khách cơ.

Vừa nói xong, tôi mới biết là mình lỡ miệng. Phòng khách nơi đây…làm gì có chỗ ngủ. Mà kệ đi, muốn là việc của tôi còn có chỗ ngủ hay ko thì lại là việc khác.

Anh nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chút ma mãnh :

- Vậy à ?

Tôi có hơi bối rôi, những ko lẽ bây giờ lại có cách nào khác tốt hơn :

- Vâng. Anh nghe nhầm đấy.

Anh chợt tiến lại gần tôi , nhẹ giọng :

- Để anh chỉ cho em cách nói dối nhé .

- ….

Quê quá đi ! So với việc anh trực tiếp vạch trần lời nói dối của tôi thì việc này còn tệ hơn nữa !

Tôi nhìn anh, tóc vẫn còn hơi ướt và bộ đồ cũng đã khác lúc nãy, hỏi một câu giả lảng :

- Anh vừa mới tắm xong à ?

Nhưng ngay lập tức, tôi cảm thấy mình như đang rơi xuống vực thẳm. Tôi vừa hỏi cái gì thế này ?

Câu hỏi này quá lập dị rồi ! Lần này thì đâu phải ma quỉ gì đâu chứ.

Thật muốn tự đánh cho mình một trận tơi bời mà .

Anh hình như cũng có chút ko ngờ tôi sẽ hỏi như vậy, chỉ gật đầu rồi đưa tay lên…chạm vào trán tôi , khẽ nhíu mày :

- Hơi ấm .

Tôi choáng váng, muốn ngã rầm. Cái gì ? Hơi ấm ? Anh nghĩ tôi là bị ấm đầu sao ! Bây giờ kể cả bên dưới có nứt hàng trăm lỗ cho tôi chui xuống thì cũng ko đủ. Nghĩ mà muốn khóc.

Tạm thời, tôi ko cho phép mình nói thêm bất kì điều gì nữa cả, chỉ nhìn ra bên ngoài cửa sổ nhưng cũng chẳng biết là mình đang nhìn cái gì .

Anh đang ngồi ở sofa, chợt gọi tôi lại :

- Vy Anh, uống cái này.

Tôi ngoan ngoãn bước tới, nhận lấy ly nước anh đưa. Nước có màu đỏ nhàn nhạt, rất đẹp.

Chắc là ngọt đây.

Chưa kịp đưa lên miệng uống thì anh đã dặn :

- Cẩn thận. Hơi đắng đấy .

Cảm xúc của tôi lần nữa lại bị tụt xuống, ngơ ngác :

- Tại sao anh lại muốn em uống cái này ?

Tôi nghiêm túc suy nghĩ xem đây có phải là thuốc ấm đầu ko .

- Lúc nãy Vy Anh ngủ, có ho – anh lại đặt tay lên trán tôi , vẻ mặt lo lắng – Bị cảm rồi.

À, hóa ra ko phải trị ấm đầu mà là trị cảm. Tôi cảm thấy mình dễ hít thở hơn . Có lẽ do lúc chơi ngoài vườn nên bị , nhưng tôi thấy mình vẫn hoàn toàn bình thường mà, có chỗ nào khó chịu hay gì đâu. Nước này còn đắng nữa.

Vậy là tôi đặt lại ly nước trên bàn :

- Em ko uống đâu. Em ko bị sao hết.

Anh nhìn tôi, giọng trầm xuống :

- Vy Anh.

Chỉ đơn giản vậy thôi cũng đủ làm tôi cầm ly nước lên, uống hết một hơi. Xong thì ko khỏi nhăn mặt đau khổ. Cái này đâu phải là hơi đắng đâu, mà là đắng một cách tàn nhẫn rồi.

Anh cười khẽ :

- Ngoan lắm.

Tôi lập tức xụ mặt, giọng nói pha chút giận dỗi :

- Anh Duy Phong, đã rất đắng đắng đấy. Bây giờ, vị giác của em cũng ko còn nữa đây này.

Vẻ mặt anh thoáng chút ý cười, nhìn tôi :

- Kem nhé . Chắc sẽ lấy lại vị giác nhanh thôi.

Anh đang dụ dỗ ư ? Ko thể dễ dàng thỏa hiệp như thế được, tôi nói một cách đầy khí thế :

- Em…phải ăn hai ly.

- Ko. Chỉ được một chút thôi.

Và sau đó, tôi mới biết như thế nào là một chút. Đó chỉ là hai thìa kem bé tí. Thậm chí anh còn ko cho phép tôi ăn kem trong ba ngày !

Gần năm giờ chiều, anh lại đưa tôi về nhà rồi sẽ đến công ty. Giờ này còn tới thì có lẽ là làm việc thâu đêm rồi. Tôi ko khỏi vừa lo lắng vừa nghĩ ngợi.

Lúc xe dừng ở đầu ngõ, tôi nói với anh:

- Anh bận thì ko cần để ý tới em như vậy.

Anh như là ko nghe thấy những lời tôi nói, cẩn thận giúp tôi tháo dây bảo hiểm ra :

- Em mệt rồi. Ngủ sớm.

- Vâng.

Nhưng tôi mà lại dễ dàng chịu thua vậy sao ? Lúc bước xuống xe , tôi lại thật nghiêm túc :

- Anh Duy Phong. Anh ko cần dành nhiều thời gian cho em đâu.

- Ngày mai em làm gì ?

Tôi thật thà trả lời :

- Em với Trúc Vũ định sẽ đi đâu đó chơi. Lâu rồi , tụi em ko đi cùng nhau.

Anh cười, gật đầu.

Và tôi chợt nhận ta tôi lại một lần nữa bị anh dẫn ra khỏi chuyện mình cần nói rồi !!!

Tôi hít một hơi thật sâu, lần này sẽ ko bị thế nữa đâu .

- Anh Duy Phong. Anh rất bận. Vì vậy, anh đừng vì em mà cả thời gian nghỉ ngơi cũng ko có như thế. Có được ko ?

Rất nhanh, anh đáp lại một cách đầy dứt khoát :

- Ko được.

Tôi cực kì ko vui nhìn anh :

- Tại sao lại ko được ?

Anh ko nói gì, tiến lại thật gần, giang hai tay ra…nhẹ nhàng ôm tôi, thì thầm :

- Vì tôi sẽ rất nhớ em.

Cái ôm nhẹ ấy chỉ kéo dài trong vài tích tắc nhưng tôi đã như ngừng thở và đứng cũng ko vững.

Và lúc anh đi thì khoảnh khắc ấy cứ như là đang tồn tại.

Thậm chí, dù chỉ một giây, tôi cũng ko cách nào có thể để những suy nghĩ dứt ra khỏi anh.

Duy Phong…Người ấy đã hoàn toàn chiếm lấy toàn bộ tâm trí của tôi.

 

Đọc tiếp Nhẹ bước vào tim anh – P37

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment