CHAP 58: BIỂN LẶNG TRƯỚC GIÔNG TỐ

” Biển gào thét không đáng sợ bằng sự phẳng lặng của từng cơn sóng trước khi giông tố kéo về…”

_ Nhã Văn? – Đan thử lên tiếng lần nữa, cố xua tan đi cảm giác bất an đang bủa vây lấy mình. – Nhã Văn?

_ Chị! Sao thế? – Thật may khi cuối cùng Nhã Văn cũng lên tiếng. Đan thở phào nhẹ nhõm. Lẽ nào, đó chỉ là cảm giác của cô mà thôi?

Đèn bật sáng, thang máy hoạt động lại bình thường. Tiếng xin lỗi của nhân viên kĩ thuật một lần nữa vang lên. Lúc này, Đan mới khom người xuống để tìm chiếc điện thoại vừa đánh rơi ban nãy…

Kia rồi, Đan vội nhặt nó lên…. nhưng sao…

Trên màn hình điện thoại đã vỡ lại xuất hiện một chữ “NP” được viết bằng màu son môi đỏ chói. Nhìn những người xung quanh vẫn còn trong thang máy, Đan hoang mang không biết ai là người làm việc này. Người ấy và người ban nãy đưa con dao kề vào cổ Đan có phải là một chăng?

Và , vì sao lại là “NP” ? Những chữ cái ấy, mang ý nghĩa gì?

Đưa tay sờ lên cổ mình, Đan nhíu mày khi cảm giác xót khi bị xước da là có thật. Vậy tất cả những gì ban nãy không đơn thuần chỉ là ảo giác… Đan rùng mình nhìn khắp thang máy. Đan biết, mình đang đứng ở một nơi quá sáng, trong khi con người ban nãy lại hoàn toàn chìm trong bóng tối. Họ thấy cô, nhưng cô thì không thể nào biết họ là ai…

Nguy hiểm, phải chăng đang ở đâu đây rất gần?

_ Chị, có chuyện gì sao? – Nhã văn lên tiếng khi thấy Đan cứ ngẩn người.

_ Không! Chỉ là chị hơi bị lóa khi đèn sáng bất chợt thôi. – Đan bỏ vội điện thoại vào túi mình. Có thể những điều ấy chỉ đang ngắm tới một mình cô, vì thế Đan nghĩ, không cần thiết khi để quá nhiều người biết chuyện. Và… có thể với cả Huy cũng thế…

Tan tầm… Vứt hết những muộn phiền có thể để Huy nhận ra sang một bên, Đan tự trấn an chính mình rồi ra về…

Nhưng Đan không hề có thời gian để lo lắng cho việc mình có diễn tốt không, bởi từ lúc bước lên xe tới giờ, cứ nhìn Huy là Đan lại bật cười không dứt. Cứ nhớ tới những gì cô đã nghe ở nhà ăn thì lại không thể kìm nén nổi.

_ Cuối cùng thì em là vì cái gì thế? – Huy chịu không nổi phải hỏi. Ai nói rằng anh có thể nhìn mặt đối phương để đoán họ đang nghĩ gì chứ? Đó chỉ là với những người luôn sợ sệt, phục tùng anh thôi. Còn với cô gái này, thì Huy thực sự bó tay toàn tập. Suy nghĩ của cô ấy chưa bao giờ dễ đoán.

_ Rất buồn cười, Huy ạ! – Đan chưa dứt lời thì lại cười phá lên

_ Rốt cuộc là em có chịu nói hay không đây? – Huy bắt đầu đe dọa

_ Anh! Anh là đàn ông đích thực phải không?

_ Gì? – Huy cười chẳng nổi mà khóc cũng chẳng xong

_ Em muốn xác nhận trước khi chấp nhận đính hôn với anh thôi.

Huy này, người ta nói…

_ Nói gì? – Huy bắt đầu không chịu nổi cô nhóc này

_ Người ta nói… – Đan ghé sát vào tai Huy thì thầm – Nói anh là gay đấy. Nói anh đính hôn, mục đích là vì kinh doanh và để che đậy thân phận của mình thôi.

Lần này thì Huy cười không nổi thật, nhưng không phải là vì những lời nói chết người ấy, mà vì khuôn mặt đang kề sát của người bên cạnh. Gương mặt đỏ hồng vì cười, đôi mắt lấp lánh niềm vui như trẻ thơ, đôi môi ướt át…

Nghĩ tới đây, Huy nuốt khan. Anh là đàn ông nha! Là đàn ông chính hiệu đấy… Trong khi những ý nghĩ đen tối bắt đầu xâm chiếm Huy thì người bên cạnh vẫn ngây thơ, giương đôi mắt to tròn đợi chờ phản ứng của anh. Đến phát điên mất thôi. Huy mím môi rủa thầm một tiếng, rồi đột ngột bẻ lái, tấp xe vào lề đường.

_ Anh định làm…ơ…

Đan chưa dứt lời thì Huy đã đưa tay kéo cô về phía mình, đặt lên đôi môi liếng thoắng ban nãy nụ hôn cháy bỏng. Đan trợn tròn mắ
t, này gọi là gì đây?

_ Khép mắt lại nào. – Huy hừ giọng, đưa tay che mắt Đan lại

Anh, đúng là sói mà. Haizz. Đó là của nghĩ của Đan trong lúc “nước sôi lửa bỏng” ấy. Nụ hôn này không hề dịu dàng như lúc trước mà mang tính chiếm hữu điên cuồng, khiếp hô hấp của Đan trở nên khó khăn. Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, cho đến khi Đan khẩn thiết cần oxi thì Huy mới buông cô ra, không quên kèm theo một câu nói lạnh người.

_ Về việc anh có bị gay hay không em có muốn kiểm tra không? Anh thì anh rất vinh hạnh đấy.

Đan đỏ mặt nhìn vẻ giảo hoạt của Huy. Như thế này mà gọi là gay, vậy thì trên thế giới này chẳng còn đàn ông rồi.

_ Muốn thử nữa không? – Huy dò hỏi

_ Không! Anh không phải là gay. Em sai rồi.

Huy cười phá lên, thích thú nhìn vẻ cam chịu của Đan.

_ Mình đi ăn nhé! Em muốn ăn gì?

_ Ăn gì nhỉ? Hay là anh nấu đi. Gì em cũng ăn.

_ Anh nấu? – Huy liếc nhìn Đan rồi mỉm cười âu yếm – Được thôi.

_ Vậy chúng ta đi siêu thị nhé.

_ Ừ…

….

_ Cuối cùng là em muốn ăn món gì thế?

_ Sao hỏi em, anh nấu mà!

_ Vậy sao nãy giờ em thấy đồ gì cũng lấy. Anh nấu thì anh chọn nguyên liệu chứ. – Huy bất bình.

_ Vậy thì anh cứ nói đi, em chọn giúp anh. – Đan lơ đãng trả lời, thuận tay lấy một hộp phomai bỏ vào xe đẩy.

_ Này, em có phải là con gái không? Ít nhất em phải để ý tới hạn dùng của sản phẩm chứ? – Huy càm ràm

_ Anh giống một bà mẹ chồng khó tính quá. – Đan lém lỉnh – Yên tâm đi, cùng lắm là ngộ độc thôi.

Huy á khẩu. Bất chợt, anh sải bước về phía Đan, bằng một động tác nhanh gọn, anh bế phắt Đan lên đặt vào chiếc xe đẩy hàng.

_ Anh… – Đan đỏ mặt nhìn những ánh mắt hứng thú xung quanh mình.

_ Ngoan nào, ngồi yên đấy đi!

_ Em không phải trẻ con. – Đan lầm bầm.

Huy khẽ lắc đầu, chẳng biết phải làm sao. Nhưng nhìn dáng vẻ Đan lúc này, anh cảm thấy một niềm hạnh phúc bình dị đang ngập tràn trong lòng mình. Anh có thể đánh đổi tất cả, chỉ mong thời khắc này kéo dài mãi mãi, cho nụ cười ấy luôn vẹn nguyên như lúc ban đầu. Thật lòng, Huy yêu Đan nhiều hơn những gì anh tưởng, anh có thể đánh mất tất cả, nhưng đánh mất cô thì không thế. Con tim anh đã chết lặng trong suốt năm năm rồi. Anh đã từng oán trách rất nhiều, cứ nghĩ rằng cả thế giới mắc nợ anh, nhưng lúc này, Huy chợt nhận ra, người anh nợ cả thế giới lại chính là cô.

Hạnh phúc cứ như một cơn gió đỏng đảnh, nếu không thể nắm giữ, thì sẽ trôi qua nhanh chóng. Một đời người, bao lần có thể tìm thấy được hạnh phúc? Vì thế nếu có thể giữ lại hạnh phúc, dù chỉ mong manh như sợi chỉ tơ giữa cánh đồng đầy gió thì hãy cố gắng hết sức để giữ lấy. Dù dòng đời xuôi ngược ra sao thì chúng ta vẫn có thể tự hào, vì đã từng hiểu thế nào là hạnh phúc. Có thể yêu và được yêu, đó chính là một mảnh ghép của hạnh phúc.

_ Đan này! – Huy đưa thìa soup đã thổi tới miệng Đan

_ Uhm…

_ Sao nào?

_ Anh… – Đan ra chiều suy nghĩ – Không tệ.

_ Không tệ? – Huy nhướn môi nhại lại, ánh mắt ra chiều tự mãn. Được anh phục vụ bữa ăn tốt như vậy, mà nói rằng “không tệ” thì chắc chắn chỉ có mình cô.

_ Ngẫm lại thì anh đủ tiêu chuẩn làm rể rồi đấy. – Đan bồi thêm một câu khiến Huy đánh rơi cả thìa

_ Tiêu chuẩn làm rế, là cái gì thế?

_ Ngoan, hiền, nấu ăn giỏi, biết dọn dẹp nhà cửa, giàu, đẹp trai…

Cái này thì em không rõ cho lắm.

_ Làm dâu hay làm rể? – Huy liếc xéo Đan

_ Mà tóm lại, ai làm vợ anh thì sướng rồi. – Đan vô thưởng vô phạt bình luận một câu.

_ Vậy em thì sao? – Huy đưa tay kéo Đan về phía mình. – Em có hạnh phúc không?

_ Em không phải vợ anh nha. – Đan chống cự

_ Cũng sắp rồi.

_ Không biết. Em không biết cái gì hết! – Đan nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm.

_ Em xem, sau này anh sẽ trừng phạt em như thế nào. – Huy trừng mắt đe dọa

_ Vậy, em sẽ đợi. – Đan gật gật đầu – Ăn được chưa anh? Em đói rồi.

Huy véo nhẹ mũi Đan…

_ Xong rồi, *** yêu!

Đan chớp mắt nghi ngờ, hình như cô mới nghe thấy từ “vợ yêu”.

*******

CHAP 58 (2)

Những ngày tiếp sau, mọi thứ vẫn tĩnh lặng và bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra, như chưa từng có việc Đan bị uy hiếp ở thang máy, chưa từng có những lời đe dọa đầy bí ẩn và khó hiểu. Nhưng với Đan, càng bình yên đến chừng nào thì thâm tâm cô lại bất an đến chừng ấy.

Nhưng, rắc rối, một khi đã muốn đến thì chẳng thể nào ngăn được, bằng cách này hay cách khác nó vẫn xảy ra, nhất là một khi con người ta đã muốn sắp đặt…

Vừa quẹt thẻ vào cửa, Đan đã nghe âm thanh cao vút bên trong, đầy giận dữ. Hình như ai đó đang cãi nhau…

Đan vội bước vào, René đang quát mắng trợ lí của mình một cách không thương tiếc. Mà cũng không hẳn là trợ lí. Bởi người duy nhất trong phòng thiết kế này có thể tuyển trợ lí chỉ có mình Đan. Zofia cúi thấp đầu, không phản bác, dáng vẻ toát lên sự yếu đuối khiến người khác xót xa. Mọi người xung quanh không nói gì, đa phần đều ngó lơ tập trung vào công việc của mình, một phần vì nể René là người có thâm niên lâu năm nhất tại phòng thiết kế này, một phần vì đó chẳng phải trách nhiệm của họ.

_ Có chuyện gì thế? – Đan bước lại phía họ, cô biết Zofia đang bị oan

_ Không có gì, trưởng phòng đừng bận tâm. – René cố gắng kéo dài hai chữ “trưởng phòng”

_ Zofia, chuyện gì thế? – Đan quay sang phia Zofia, vờ như không để ý tới sắc mặc khó chịu của René

_ Dạ bản thiết kế của chị ấy không tìm thấy, chị ấy nghĩ em giữ, nhưng hôm qua sau khi photo ba bản, em đã mang trả cho chị ấy tất cả rồi, kể cả bản gốc. Thật sự là em không giữ.

_ Cô còn dám nói không. Cô biết tôi phải nộp bản thiết kế ấy ngày hôm nay, vậy mà giờ lại không thấy bản gốc cùng các bản photo đâu. Nếu cô không lấy thì ai lấy.

_ Ngày hôm qua, thực sự em đã đưa cho chị , lúc đó chị còn mắng em “chậm như rùa bò” nữa. – Zofia giọng nói thoáng vẻ nghẹn ngào

_ Đừng có ra vẻ tội nghiệp ở đây. Đã sai rồi còn muốn nói người khác. Đừng ở trước mặt người khác tỏ vẻ vô tội. – Giọng nói đầy vẻ đay nghiến

_ Thôi đi! – Đan lên tiếng. Tuy giọng nói vẫn nhẹ nhàng như khi phân việc nhưng lúc này đủ khiến mọi người thấy lạnh. Cô thừa biết René chẳng ưa gì mình, thậm chí là căm ghét. Đan biết chị ta đã luôn mơ ước tới chiếc ghế Trưởng phòng thiết kế, nhưng không ngờ bị Đan – một người thấp hơn chị ta cả về tuổi tác lần kinh nghiệm, ngồi vào. Dĩ nhiên, René không thế chấp nhận sự thực này, vì thế chị ta luôn tỏ vẻ cáu gắt và đối đầu với Đan. Tuy ngấm ngầm nhưng gay gắt.

_ Em thật sự không lấy bản thiết kế ấy. Chị có nhầm lẫn không? – Zofia cố gắng hỏi René một lần nữa

_ Cô dám nói tôi hồ đồ sao? – Vì bị Đan phớt lờ, cơn tức của René đã lên tới đỉnh điểm. Không cần nghĩ nhiều, cô ta vung tay định tát Zofia cho đỡ cơn tức nghẹn

Đan thấy thế thì vội nắm tay chị ta lại, ánh mắt lạnh lẽo…

_ Chị dám đánh người trước mặt tôi? Chị có hơn gì cô ấy? Cô ấy là nhân viên của Sunshine, chị cũng thế. Mọi người bình đắng như nhau, chị dựa vào đâu để đánh cô ấy? – Đan không thể kìm chế cơn giận

René nhất thời sửng sốt, sắc mặt thay đổi liên tục, từ đỏ sang xanh mét rồi trắng bệch… Đan thấy thế thì không nói gì, buông tay ra, xoay người chuẩn bị vào phòng làm việc. Ngờ đâu…

“Bốp”…

Một cái tát làm chấn động tất cả mọi người.

Đan sửng sốt…

René giật mình, nhưng ánh mắt vẫn kiêu ngạo như thế.

Cả gian phòng là một mảng trầm tĩnh. Mọi người ngơ ngác, há hốc, vẻ mặt đầy vẻ khiếp sợ. Cuổi cùng René vẫn ra tay, nhưng người hứng chịu cái tát ấy lại là trưởng phòng của bọn họ. Không ngờ cô ta cũng to gan như thế.

_ Chị có biết mình đang làm gì không? – Nhã Văn là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên hét lớn.

Đan sững người, không giữ được thăng bằng vì cái tát quá mạnh khiến cô ngã về phía sau, chân… lại đau nữa rồi. Loại sự tình này quá bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng. Khuôn mặt trắng nõn dần hiện rõ những dấu tay. Có lẽ chị ta đã chờ đợi ngày này quá lâu.

René tuy lo sợ, nhưng vẫn cảm thấy hả dạ. Nếu sự việc này lan truyền thì cùng lắm cô ta chỉ bị kỉ luật. So với nỗi uất ức bao nhiêu lâu thì việc ấy chẳng là gì. Không thể vì chuyện này mà đuổi việc một người có thâm niên nhiều năm như cô.

Có tiếng xôn xao từ ngoài cửa truyền vào, nhưng vẫn không khiến không khí trong phòng bị phá vỡ.

_ Chị, chị có đứng dậy được không? – Nhã Văn chạy tới

_ Chắc là được! – Đan nắm lấy tay Nhã Văn đứng lên nhưng không thể, chân cô yếu quá.

_ Tổng…tổng giám đốc? – Một nhân viên hốt hoảng kêu lên.

Huy đưa ánh mắt giết người quét khắp căn phòng, cuối cùng dừng lại ở thân ảnh của người đang ngồi dưới đất. Anh thật sự rất tức giận, ngực phập phồng, gần như không thở nổi. Anh không hiểu mình từ đâu mà tức giận, vì Đan bị đánh, hay anh không thể bảo vệ người mình yêu thương ngay tại địa bàn của mình. Nhìn vẻ run rẩy của René, Huy đã biết ai là người đã ra tay. Cô ta sẽ không yên với anh. Huy nghiến răng. Có trời mới biết, khi nghe tin cô bị đánh anh đã không ngần ngại cho dừng cuộc họp cổ đông quan trọng, ba chân bốn cẳng chạy đến đây. Không cần để mắt tới vẻ sững sờ như nhìn thấy người ngoài hành tinh của mọi người, Huy đi như chạy về phía Đan…

_ Tổng giám đốc, ngài tới đây có chuyện gì ạ? – René tranh thủ thể hiện nhưng không hiểu rằng đang chạm tới trái bom nổ chậm…

 

Đọc tiếp Nước mắt bồ công anh – chương 59

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment