CHAP 5: VŨ HỘI SAO BĂNG
Hôm nay, ngày 14 tháng 8 (theo lịch ta đó mà), còn một ngày trước trung thu.
Cả trường Thiên Đăng đang nhao nhao lên vì một lát nữa thôi khối nguồn sẽ được giao lưu với khối tuyển và tham dự tiệc hóa trang có một không hai trong năm. Ngay từ buổi sáng, lũ con gái đã nhao nhao lên, nào son nào phấn, nào nước hoa, ôi thôi đủ kiểu đủ trò (trường cho các lớp nghỉ để chuẩn bị hội trường mà!!!). Khánh An thì giống như nàng lọ lem, cô phụ giúp những tên con trai thổi bóng, treo đèn và sửa sang một số vật dụng cần thiết chứ không trang điểm vì Khánh An hiểu rằng đây mới là chỗ xứng đáng với cô. nhìn thấy Khánh An lui cui giúp đỡ mình, lũ con trai dần có cái nhìn khác về cô.
Thôi gian dần trôi qua còn 2 giờ nữa là mở màn buổi tiệc . . .
- Khánh An! Sao bạn còn ăn mặc như thế này chứ! sắp đến giờ rồi đó!!! Mĩ Linh lộng lẫy trong chiếc đầm màu vàng lấp lánh của nàng Belle trong câu chuyện cổ tích “người đẹp và quái vật”, mắt xoe tròn ngạc nhiên khi thấy Khánh An vẫn đang mặc đồng phục thể dục, mặt mày lem luốc.
- mình không thích tiệc tùng đâu! Bạn cứ lo cho bản thân đi! mặc kệ mình! Như vầy mình thấy thoải mái hơn! Khánh An ngoảnh mặt đi chỗ khác né tránh ánh mắt quan tâm của Mĩ Linh.
- Bạn không có trang phục và dụng cụ trang điểm phải không??? Mĩ Linh giọng hơi tức giận.
- Mình . . . mình . . . !!
- Đồ ngốc! sao không nói với mình! Không lẽ cậu đã quên mất người bạn này rồi sao???? Đi theo mình!!! Mĩ Linh kéo Khánh An đi.
- Nhưng đi đâu?????
- Nhìn bạn giống “lọ lem” quá! Mình sẽ là bà tiên biến bạn thành “công chúa lọ lem” để giúp bạn tìm cho mình một chàng hoàng tử! Mĩ Linh quay lại mỉm cười.
Cô kéo Khánh An đến một salon làm tóc sang trọng.
- chỗ này lớn quá!!! Khánh An há hốc miệng vì đây là lần đầu tiên cô đến một nơi như thế này.
- Đây là chi nhánh của gia đình mình đó!
Mĩ Linh kêu những người thợ giỏi nhất ra make up cho Khánh An. Mĩ Linh còn lựa cho Khánh An một cái đầm rất đẹp.
Một tiếng sau . . .
Khánh An bước ra từ trong phòng thay đồ . . . .
Mĩ Linh nhìn Khánh An bằng ánh mắt ngạc nhiên . . .
- sao . . sao . . sao vậy??? có chuyện gì sao??? Mình không hợp đúng không?? Khánh An lo lắng.
Khánh An lo lắng quay lại nhìn mình trong chiếc gương.
Bỗng nhiên cô lùi lại mấy bước, nước mắt rưng rưng, tay ôm mặt . . .
- là mình sao?? Khánh An đây sao??? Phải là Khánh An không vậy?? không thể tin được! mình bị hoa mắt chăng! Khánh An khóc òa lên trong niềm hạnh phúc.
Quả nhiên là giống như trong câu chuyện cổ tích. Chiếc đũa thần của bà tiên đã biến lọ lem thành một nàng công chúa xinh đẹp. Khánh An xấu xí đã đi đâu mất dạng chỉ còn lại một cô gái xinh đẹp với mái tóc uốn xoăn nhẹ, đôi mắt to tròn đen láy bấy lâu nay ẩn trong mài tóc bù xù nay cũng lộ ra, đôi môi nhỏ chúm chím càng thêm đẹp khi được tô son hồng. Khánh An mặc một chiếc váy màu xanh dương đính kim tuyến của cô bé lọ lem lúc đi dự dạ hội cùng hoàng tử.
- không thể tin được! không thể nào là mình được! đây đâu phải là Khánh An chứ! hu hu hu!
Nước mắt nhạt nhòa trên khóe mắt của Khánh An. không phải khóc vì buồn, cũng không phải vì giận hay đau khổ mà là vì hạnh phúc và vui sướng.
- đó là Khánh An ! Là bản thân bạn chứ ai nữa! bây giờ bạn thật sự rất giống nàng công chúa lọ lem, đúng là một sự lột xác kì diệu. nếu như bạn chịu chăm chút cho bản thân thì sẽ đẹp biết mấy! Mĩ Linh nhẹ đặt tay lên vai của Khánh An.
- đúng là kì diệu mà! Khánh An vẫn còn chưa tin đó là sự thật.
- mình tặng bạn đôi giày này luôn đó! Tuy không phải là đôi giày thủy tinh nhưng nó sẽ giúp bạn thêm hoàn hảo.
Mĩ Linh đưa cho Khánh An một đôi giày trong suốt lấp lánh nếu nhìn thoáng qua thì ai cũng sẽ tưởng đó là giày thủy tinh thật sự.
- thôi nín đi! đừng khóc nữa! nếu không là son phấn bay hết đó, nếu như vậy thì phép màu sẽ không còn nữa đâu! Chúng ta đi thôi không thì trễ đó! Mĩ Linh mỉm cười động viên Khánh An.
- cảm ơn bạn! bạn tốt với mình quá!
- Đeo mặt nạ vào đi!!!!
- Mặt nạ sao????
- Tiệc hóa trang mà! Mọi người đều phải đeo mặt nạ che giấu thân phận thật sự của mình đi. đây là của bạn.
Mĩ Linh đưa cho Khánh An một chiếc mặt nạ bằng bạch kim trông cực kì đẹp.
Sau đó, họ cùng nhau đến bữa tiệc . . .
Khi cả hai bước vào thì bao con mắt ngạc nhiên, trầm trồ ngưỡng mộ của mọi người đều đổ dồn về phía họ.
- đó là ai vậy??? đẹp quá!!!
- Chắc là ở bên khối tuyển!!
- Xinh thật đó!!!
- Giống công chúa quá nhỉ!
Tiếng nhạc khiêu vũ nổi lên . . .
Mĩ Linh được một chàng trai mời ra nhảy bỏ lại Khánh An đứng một mình.
Rồi bỗng một chàng trai cao lớn bước đến đứng trước mặt “công chúa lọ lem” giơ tay ra mời cô khiêu vũ. Anh ta mặc bộ đồ trắng tinh có viền màu vàng óng và khoác chiếc áo choàng ngoài cũng màu trắng tạo nên một vẻ sang trọng quý phái và giống như một người trong hoàng gia có thể gọi là hoàng tử.
- nàng có thể nhảy cùng tôi một bản nhạc chứ, công chúa!
“ cái giọng nói này . . . có lẽ nào là anh Quốc Phong!!! Chắc chắn là anh ấy rồi! không lẫn vào đâu được! không lẽ anh ấy nhận ra mình sao!!! . . . . .chắc là không đâu! Mình còn muốn không nhận ra mình nữa là!”
- nhưng . . . nhưng . . .tôi không biết nhảy!!! Khánh An ngập ngừng trả lời!
- không sao đâu! Ta sẽ dạy nàng! Cùng ta nhảy nhé! Anh chàng đó cúi thấp người xuống nở một nụ cười khiến Khánh An không thể từ chối được.
“Không lẫn vào đâu được, chính là giọng nói này, nụ cười này! Là anh Quốc Phong”
Khánh An nhẹ nhàng đặt tay mình vào trong bàn tay của to lớn của anh ta ( Khánh An vẫn chưa dám chắc đó là Quốc Phong).
Dưới ánh đèn màu mờ ảo, trong tiếng nhạc dịu dàng của điệu van lãng mạn, Khánh An cảm thấy mình như đang lạc vào thế giới thần tiên của câu chuyện cổ tích. Anh chàng đó dìu Khánh An bước theo nhịp của bản nhạc, tập cho cô khiêu vũ. Không biết cô đã giẫm lên chân anh chàng tội nghiệp đó không biết bao nhiêu lần nữa!
- hình như là em nhận ra anh rồi phải không??? công chúa lọ lem “Khánh An”!!! anh chàng đó cúi sát người xuống khẽ nói vào tai cô và nhấn mạnh hai từ Khánh An.
- anh Quốc Phong phải không? anh nhận ra em sao??? Khánh An mở to hai con mắt ngạc nhiên.
- Nếu em mà không mặc bộ đồ công chúa lọ lem thì anh đã không nhận ra Khánh An rồi!
- Nhưng sao anh chắc chắn là em chứ?
- Anh không chắc lắm cho đến khi em cất tiếng nói! Thật mừng vì anh đoán không sai!
- Em cũng vậy thôi! Nếu không nghe tiếng và thấy anh cười thì cũng chẳng nhận ra anh!
Quốc Phong mỉm cười.
- hôm nay! Em đẹp lắm! Quốc Phong cúi gần vào mặt Khánh An, nhìn sâu vào đôi mắt cô.
khuôn mặt của Khánh An đỏ bừng. lồng ngực của cô tưởng chừng như sắp nổ tung.
- ai da! Quốc Phong khẽ kêu lên. Thì ra là Khánh An do quá ngượng nên lại bị lỗi nhịp dẫm phải chân của anh.
- Em . . .em xin lỗi!!!
- Không sao! Đó mới đúng là cách cư xử của Khánh An mà!
Bản nhạc van kết thúc. Tiếp sau đó là bài với điệu tango . . .
- anh có thể nhường nàng công chúa này nhảy với tôi một điệu được chứ!
một anh chàng mặt bộ đồ hiệp sĩ màu bạch kim bước đến chỗ của Khánh An và Quốc Phong.
- được thôi! Quốc Phong nắm tay Khánh An trao cho chàng trai đó và bước ra ngoài đôi mắt có vẻ luyến tiếc.
- Em hãy nhảy cùng tôi một điệu nhé công chúa! Anh chàng đó đưa tay ra mời Khánh An.
- Được! nhưng tôi không biết nhảy đâu nhé!
- Không sao! Giúp đỡ công chúa là vinh dự cho tôi mà! Công chúa lọ lem nhỉ!
Anh chàng hiệp sĩ đó nắm lấy tay Khánh An mỉm cười.
- Hôm nay nàng thật xinh đẹp đó! Lọ lem ạ! Anh chàng đó mỉm cười gian xảo.
- Hải Anh phải không? bỗng nhiên Khánh An lên tiếng khiến nụ cười của anh ta tắt hẳn.
- sao nàng biết vậy?
- cái giọng nói và nụ cười không lẩn vào đâu được! chắc bạn cũng đã biết trước mình là ai mà đúng không?
- hì hì! chính xác! Định trêu bạn thêm một lát nữa nhưng bị phát hiện mất rồi! Mình đã quan sát từ đầu đến giờ mới nhìn ra bạn đó! Cũng may là mình đã nhìn thấy nụ cười của bạn mấy hôm trước rồi nên mới nhìn ra chứ không thì sẽ không tin vào mắt mình đâu!
- Mình mà còn không tin nữa là! Tưởng đâu bạn sau bữa đi làm thêm về thì không dám gặp mình nữa rồi chứ!
- Không có đâu! Nhưng mà đúng là hôm bữa về đến nhà ngủ không biết trời trăng gì luôn! Đến giờ tay chân mình vẫn còn đang ê ẩm nè! Bạn phải đền bù cho mình cái gì mới được đó nha!
- Vậy bạn muốn gì! Khánh An khẽ mỉm cười khi nhớ lại điệu bộ của Hải Anh ngày hôm đó.
- Để mình suy nghĩ mai sẽ nói!
Bỗng nhiên Hải Anh ôm chặt Khánh An và áp sát mặt vào mặt cô.
- bạn . . . bạn làm . . làm gì vậy chứ! Khánh An giật mình mặt đỏ như trái gấc.
- chỉ là điệu nhảy này đến đây thì phải như vậy đó thôi! He he! Hải Anh cười gian xảo.
- à! ừm! Khánh An không hiểu về khiêu vũ nên cô chỉ gật gù cho qua chuyện.
bản nhạc thứ hai chấm dứt, Khánh An vội chạy đi tìm thứ gì đó uống ( kiếm cớ tránh mặt Hải Anh)
Khánh An đến bàn ăn nhưng cô không tìm thấy bất kì ly nước nào mà chỉ toàn là nước gì đó có màu và mùi rất lạ. vì quá khát Khánh An đành lấy tay quơ đại một ly nước có màu tím uống. cảm thấy ngon lại là đồ miễn phí nên cô uống liển mấy ly.
- chào các bạn! còn một ngày nữa là đến trung thu rồi nhưng cũng thật trùng hợp là hôm nay lại có mưa sao băng vào đúng 5 phút nữa vì vậy bây giờ sẽ có một chương trình đặt biệt sẽ được tổ chức theo đại đa số nguyện vọng của các bạn nam muốn dành cho các bạn nữ. tiếng của MC vang lên.
nghe thấy vậy mọi người vỗ tay, hét lên trong thích thú.
- Tương truyền rằng nếu như người nào tìm và nhận ra người mình thích trong bóng tối, cùng nắm tay ngắm mưa sao băng thì sẽ thành một cặp đôi không thể chia cắt. Vì thế bây giờ các bạn nam có 2 phút để tìm và xác định vị trí của bạn nữ mà mình cảm thấy thích nhất trong buổi tiệc hôm nay. sau đó ban tổ chức sẽ tắt hết đèn trong 5 phút để các bạn đến nắm tay người đó và cùng nhau ngắm mưa sao băng nhé! Chúc các bạn thành công! 2 phút bắt đầu! các bạn phải đứng yên tại chỗ không được di chuyển trước nhé!
Tiếng MC vừa dứt thì cả hội trường nhao nhao lên.
Hai phút trôi qua . . .
Ánh đèn bỗng nhiên vụt tắt, cả không gian bao trùm bởi một màu tối đen như mực.
Khánh An hồi hộp không biết có ai nắm tay mình không.
Bỗng . . . .
Trong cùng một lúc, có hai bàn tay nắm lấy hai bên tay cô. Khánh An giật mình ngạc nhiên xen lẫn ngượng ngùng.
“ chết rồi! tiêu rồi! là ai vậy chứ? phải làm sao đây? ngượng chết đi được!”
- SAO BĂNG KÌA!!! Một tiếng thét lớn vang lên.
Khánh An ngước mắt lên bầu trời đêm.
“woa!!! Đó là sao băng ư! Đẹp quá! Rất nhiều sao băng luôn! Lung linh thật chứ!”
Khánh An ngập chìm trong vẻ đẹp của mưa sao băng quên mất có hai bàn tay đang nắm chặt tay cô.
Bụp!!!
Không gian sáng choang trở lại khi mưa sao băng kết thúc. Khánh An giật mình nhớ ra.
Cô nhanh chóng nhìn sang hai bên. Tay trái . . . rồi tay phải.
Một bên là anh chàng mặc bộ đồ màu trắng viền vàng của hoàng tử ( Quốc Phong đó mà!!!) còn bên kia là anh chàng mặc bộ đồ hiệp sĩ màu bạch kim ( Hải Anh đó mà!!!!)
Khi ánh đèn vụt sáng, cả ba chạm mặt nhau thì mắt ai cũng xoe tròn ngạc nhiên như mắt ếch, họ trở thành trung tâm để mọi người chú ý. Khánh An biết đó là ai và hai người đó cũng biết họ cùng nắm tay ai. Cả ba người nhìn nhau im lặng hồi lâu không nói. Khánh An thì cứng đơ người ra không biết làm gì ngoài cúi mặt xuống đất. Còn chàng hiệp sĩ và chàng hoàng tử thì đăm đăm nhìn nhau mà sát khí ngút trời. ai cũng nắm chặt tay nàng công chúa lọ lem không chịu buông. Không khí trở nên căng thẳng.

Đọc tiếp Nước mắt lọ lem – chương 6

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment