chap 15

My bực mình bước nhanh ra khỏi phòng Đăng. My tắm rửa thay đồ và đương nhiên là mặc đồ của Đăng. 5h30p chiều cả nhà ngồi vào bàn ăn.

Bà chủ : qgia với cháu My cùng ngồi ăn chung luôn cho vui.

Qgia : thưa bà tôi hok dám

bchủ : xem như đó là mệnh lệnh của tôi.

My và quản gia ngồi đối diện Đăng. Bưng chén cơm lên Đăng nhìn My là thấy muốn cười. my thật tếu trong bộ đồ rất là phong cách hip hop

bchủ : Đăng , ăn cơm đi. Con làm gì mà cười hoài vậy?

đăng : dạ. hí hí

bchủ : hai đứa cùng tuổi nhau vậy trong nhà cứ xem nhau như bạn bè đi.

Đăng : dạ, cùng tuổi, học cùng trường, cùng lớp và còn ngồi cùng 1 tổ.

bchủ : vậy từ ngày mai chi đi học con sẽ cùng đi với My nha Đăng ?!

đăng : không đời nào nhé. bổn công tử đây đi 1 mình quen rồi.

bchủ : thì đi 2 mình lâu ngày cũng sẽ quen thôi.

Đăng : hay quá ta.xem đã nào. để xem tâm trạng con thế nào rồi sẽ tính có đi chung hay không

bchủ : tối nay con ở nhà 1 buổi nhé.

Đăng : sr mom. tối nay con có việc hông ở nhà được

bchủ : con tối nào mà không có việc chứ.

Đăng: bik luôn ta. Đúng là mama có khác.

bchủ : thôi ăn đi ông. nịnh quá.

Đăng :biết vậy mà có người mún con nịnh mới ghê đó chứ.

bchủ : ai vậy ta??

Đăng : ai bik đâu. chắc là mama chứ ai.

một suy nghĩ khác về Đăng đi ngang wa đầu My. Thì ra một con người như hắn khi ở nhà cũng ngoan ngoãn như bao người khác.lúc này, hắn đâu có đáng ghét.lúc này, hắn cười dễ mến làm sao ?!

bữa cơm tối trôi wa. My cũng dọn dẹp tất cả. Đăng bắt đầu re nàh xe và dẫn ” xế đen ” (SH) ra định đi đâu đó. My từ trong nhà phòng ra đúng trước đầu xe cản lại.

my : đền cho tôi đồ sáng mai đi học. cậu đac hứa là ăn cơm xong sẽ tính mà . bây giờ lại nuốt lời sao??

Đăng : bác ơi , mở củă hộ cháu.

My : nè, cậu định đi chơi sao ? cái đồ heo hok giữ lời hứa.

Đăng : tôi hok giữu lời hứa hồi nào. cầm lấy (Đăng thảy cho My cái ” nồi cơm điện “) lên xe.

My : làm gì ?

Đăng : cô muốn mặc đồ của tôi hoài sao? Lên xe ,
tôi chở đi mua đồ mặc. lẹ đi con mèo 2 chân.sao cô chậm chạp như rùa vậy ????

My : nhưng mua đồ ai trả tiền ???

Đăng : có lên xe nhanh hok thì bảo ?hok lên tôi đi chơi thì đừng có đứng đó mà khóc nhá.

My : tôi vào nói với bà chủ 1 tiếng đã.

Đăng : bác , chúc bác vào nói mẹ cháu 1 tiếng . cháu chở con mèo 2 chân này đi mua đồ.

Qgia : dạ, thưa cậu

Đăng : bây giờ thì cô im lặng đi theo tôi được chưa ??

Đăng chở My thẳng đến một shop thời trang. Đến nơi Đăng nói gì đó với mấy nhân viên bán hàng trong shop rồi quay lại chỗ My.

Đăng :mấy người này sẽ đứa cô đi chọn đồ. Cô thik bộ nào thì cứ lấy. tôi đi đây có việc , chút nữa khoảng 2 tiếng sau tôi sẽ quay lại đón cô. Yên tâm đi. khi quay lại tôi sẽ thanh toán tiền cho.

* * *

* * *

My : cậu đi đâu ?? định bỏ tôi ở đây sao ???

Đăng : đi đâu là chuyện của tôi liên quan gì cô. 2 tiếng sau tôi sẽ quay lại đón cô.

My : Dậy tôi sẽ cùng đi với cậu. tôi hok vào đó đâu.

Đăng : trời ơi. kiếp trước tôi mắc nợ cô hay sao vậy trời??

My : kiếp trước cậu hông nợ tôi , nhưng kiếp này thì có. cậu đã cho người bỏ đồ của tôi đó.

Đăng : biết rồi. đi theo tôi.

My đi theo Đăng vào shop. My như muốn ngộp thở trong shop quần áo này. những bộ quần áo đẹp ở đây My chưa từng thấy bao giờ. mọi thứ ở đây với My là quá xa xĩ.my chẳng bị phải chọn bộ nào nữa. My đứng lay hoay nhìn ngắm mà hok chạm tay vào bất cứ món đồ nào.

Nhân viên : hôm nay , cậu dẫn bạn gái đi mua sắm àk ??

Đăng : lo làm chuyện của mình đi. đừng có hỏi nhiều. mèo 2 chân

My : hã??

Đăng : chọn đồ lẹ đi. cô định ở đây cho tới sáng sao?

My : thì cậu đền cho tôi bộ nào cũng đựơc mà. Nhưng đồ ở đây hok giống những bộ đồ của tôi. chắc là đồ ở đây đắt lắm hãh?? Hay là chúng ta ra chợ đêm mua đi.

Đăng : 1 là cô lựa đồ ở đây nhanh đi. 2 là tôi chở cô về rồi tôi đi chơi. Và đến đây tôi hết măc nợ cô.

My : nhưng

Đăng : im đi mèo. đừng có lúc nào cũng mêôm bên tai tôi nữa.sao hok chọn đồ mà đứng yên đó vậy.

My : thì cậu chọn bộ nào thì tôi mặc bộ ấy.

Đăng : àk, tôi quên cô là con mèo từ trong ” chuồng ” mới chui ra thành phố thì làm gì mà ….đi theo tôi.

cả hai người trong shop đến gần 10h thì ra về. chi tính tiền Đăng kêu My ra xe trước. bởi Đăng hok mún My bik số tiền mà Đăng bỏ ra mua cho My hơn cả chục bộ.

buổi tối ở thành phố nhộn nhịp này rất tuyệt.trên đường về Đăng chở My ghé vào một nơi mà My cũng hok bik gọi là gì. người ta đo đo người My như thợ may lấy số đo may đồ. My hok bik chuyện gì đang diễn ra và cũng hok dám hỏi.

về đến nàh gần oh thì Đăng kêu My vào nhà trước Đăng có việc phải đi. cũng phải thôi lúc đưa My đi shopping điện thoại của Đăng cũng đổ chuông liên tục.

my : 12h đêm rồi. cậu còn đi chơi àk ?

đăng : tôi sống về đêm mà. Vào nhà đi.

my : nhưng giờ này tôi vào nhà 1 mình thì bà chủ sẽ mắng tôi chik mất.tôi mới làm việc chưa được 1 ngày mà đã đi về khuya. Tôi hok mún bị đuổi việc đâu.

Đăng : trời ơi.sao cô rắc rối thế.dạ thưa cô. Tôi theo cô vào nhà là được chứ gì ??

Đưa My vào nhà Đăng cũng mất hứng để đi chơi. Đăng bỏ lên phong nằm chưa được 5p thì nghe tiếng gõ cửa.

Đăng : vào đi, cửa hông khoá.

My : sáng mai đồ đâu tôi đi học.?? đừng có nói là chuyện này cậu hok wan tâm, hok cần bik vì hok cần thiết nha ?!

Đăng định nói như thế nhưng lại bị My cướp lời nên nó ngườm đôi mắt vào My.

Đăng :thì đồ lúc sáng đó, cô giặt phơi khô rồi sáng mặc.

My: nhưng áo dài chỉ mặc vào thứ 2 và những ngày lễ. ngày mai hok là thứ 2 cũng chẳng phải ngày lễ mà.

Đăng : bik rồi. nói nhiều quá đi ngủ đi.

My : nhưng….

Đăng : tôi bực cô rồi nha. Vì cô mà tối nay tôi hok đi chơi là tôi cáu rồi đó. Cô có biến xuống nhà ngay lập tức hok ???

Đăng đẩy My ra cửa rồi đóng sầm cửa lại.chưa đầy 5p sau My lại lên gõ cửa.đăng chẳng mún bước xuống cái giường ra mở cửa 1 chút nào. Mà hok mở cửa thì My gõ cửa hoài ngủ cũng hok yên.bây giờ , Đăng “sợ ” My. Đăng phải miễn cưỡng ra mở cửa.

Đăng : mèo ơi. Tôi sợ cô rồi đó. Cô bik bây giờ mấy giờ chưa?? Đã nửa đêm rồi cô hok ngủ thì cũng để tôi ngủ chứ.tôi buồn ngủ rồi ( giọng nhỏ nhẹ như năn nĩ)

My : anh sống về đêm mà.

Đăng : cô muốn gì nữa , nói nhanh đi (lại giọng cau có nạt nộ )

My: tôi định hỏi cậu …..

Đăng : sáng mai đồ đâu cô đi học nữa chứ gì ??

My : hok phải. tôi định hỏi sáng mai bữa sáng phải chuẩn bị như thế nào ??

Đăng : chuyện dó đi hỏi bác qgia đó.

My : giờ này bác ấy ngủ rồi, năn nĩ cậu đó. nấu cậu hok nói thì tôi sẽ phiền cậu đến sáng luôn.(thật sai lầm khi doạ Đăng như thế. )

Đăng hok nói gì quay vào phòng lấy giấy viết ghi ghi chép chép rồi ra đưa My( xin đảm bảo đó đúng là bữa ăn sáng hằng ngày của Đăng và cả nhà chứ hok phải ghi bậy)

Đăng : cứ làm những món như trong đây.

My: cảm ơn, chúc cậu ngủ ngon hiihi …hihi…

Đăng : hihi..tôi cười hok nổi. tôi sẽ ngủ ngon nếu con mèo 2 chân cô hok lên đây gây phiền .tôi cũng thật lòng chúc cô ngủ ngon.

chap 16

Đúng 6h sáng, bàn ăn đã được dọn đúng theo yêu cầu. bà chủ uống café hok ít đường và có 1 lớp kem tười trên mặt.Đăng uống café đặc hok đường.

Bà chủ : My àk, cháu lên phòng kêu Đăng dậy đi. hok kêu thì nó hok dậy đâu.

My : dạ

_ _ _ _

” cốc… cốc…. cốc….” gõ cửa và trong phòng hok tiếng trả lời

My : cậu ơi, dậy đi học. cậu ơi bà chủ ..bà chủ…bà chủ…..(giọng gấp gáp)

Đăng nhanh chóng chạy xuống nhà vì nghĩ mẹ có chuyện.nhưng chạy xuống thì thấy mẹ đang ngồi ở bàn ăn.

Đăng : cô làm gì mà……

My : tôi định nói cậu là bà chủ kêu cậu dậy ăn sáng.

Đăng : cô….

My: tại anh lo chạy nhanh wa’ nên tôi chưa kịp nói thôi nha.

Bà chủ : thôi, cả hai đứa ngồi vào bàn ăn sáng rồi còn đi học.

My : đừng nói là cậu ngồi xuống ăn nha ?? cậu vừa mới dậy đó. Có quên cái gì hok ??

Đăng : bik rồi. mẹ ăn trước đi. con đi rửa mặt rồi ra ăn sau.

Bà chủ : nhanh đi con. trễ rồi đó.

Ngoài cửa có tiếng chuông, qgia bước ra mở cửa và đem vào một túi đồ

Qgia : thưa cậu, có người chuyển cái này cho cậu

Đăng : của cô đó mèo 2 chân. từ nay tôi và cô hok nợ gì nhau nữa nhé.

Đăng thảy túi đồ cho My và tiếp tục bữa ăn.My dọn dẹp sau bữa ăn, Đăng chờ My ngoài xe để chở My đi học.

Đăng : mèo 2 chân , cô chik trong nhà luôn rồi àk??

My : cậu cứ đi trước đi, tôi tự đi sau.

Đăng : cô ra đây tôi biểu.

My lon ton từ nàh chạy ra

My : lại jì nữa??

Đăng : cô bik mấy giờ rồi hok ?

My : ák. 6h30 rồi. trễ học mất thôi.

Đăng : lên xe đi. giờ này cô định chạy bộ hay đón xe buýt đều đến trễ cả. tôi bưc rồi nha, lên xe. Có lên hay khong nói 1 tiếng để tôi còn đi.

Làm sao mà hok đi ké được khi gần đến giờ học.lên xe Đăng lao đi như tên . ngồi trên xe My hok thể nào mở mắt nổi vì gió lùa vào rát mắt. vừa đến trường Đăng thảy cặp cho My xách và đi lên phòng học. lớp học ở tận lầu 3, Đăng đi hok nên đi vèo vèo, My xách 2 cái cặp chạy theo sau Đăng.

My : cậu có thể đi chậm 1 chút hok

Đăng: thay vì nói thì để sức hơi mà đi nhanh theo tôi. đừng có nói nhiều nữa, đi lẹ đi

rồi Đăng cứ đi và My lon ton như con mèo ngoan đi theo chủ ở phía sau.

My : hihi..hihi.. cuối cùng cũng đã đến lớp học rồi

Đăng : chik rồi , tôi bõ quên tập ở dưới xe rồi. mèo 2 chân cầm chìa khoá đi xuống bãi xe mở yên xe lên lấy tập tôi.

My : xuống dưới nữa hã??

Đăng : nếu hok có tập chút nữa cô đuỗi tôi ra thì ….

My : đưa chìa khoá đây.

My hok ngờ phải giúp việc nhà Đăng rồi lên trường cũng phải hầu hạ cậu chủ nắng hok ưa, mưa hok chiu. Ghét gió, kị sương này. Nói tóm lại là rất khó ưa.

Cái không khí se se lạnh của trời sài gòn vào đông làm My nhớ ba mẹ kinh khủng. ngày nào cũng vào mùa này ba mẹ và My tranh thủ may gấp hàng gia công cho người ta. My nhớ như in món rau muốn luột bị khét của ba làm đãi mẹ con My khi phải thức khuya để làm kịp ngày giao hàng. những kí ức phút chóc lại tràn về trong tâm trí My. nếu Đăng hok lại làm nó giật mình thì cắhc nó tràn nước mắt vì nhớ ba mẹ rồi.

Đăng : làm gì mà cô đơ như cây cơ vậy. xuống căn tin mua nước cho tôi coi.

My : vâng.

Đăng : mà nè

My: lại gì nữa ??

Đăng : cô nhớ là đi nhanh chút.nhanh đi

My : bik rồi

My đi mua nứoc và nhóm bạn Đăng cũng bước ra hành lang đứng chơi với Đăng

Anh: làm jì mà My nghe lời mày thía ??

Đăng : osin của tao

tuấn : mày chảng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả

đăng : đó là chuyện của tao. Mà dạo này tụi bây có nghe tin tức gì của tụi thằng Bun hok?

Trung : dạo này tụi nó hới im hơi lặng tiếng.

Tính : tao nghi tụi này sắp dỡ trò.

Đăng : uhm. gần noel rồi tụi bây chở bạn gái đi chơi nên để ý cẩn thận chút

Tuấn : tụi nó nhắm vào mày đó.

Đăng : tao 1 thân 1 mình thì lo gì.

Anh : có phải hok đó. vậy còn My thì sao ? bây giờ phải nói là 2 mình mới đúng (cười)

Đăng : mày chết đi cho rãnh.mà con mèo đó ngủ hay sao mà nãy giờ chưa lên???

Trung : vừa thôi mày. Thì cũng từ từ chứ, dù sao con người ta cũng là con gái

Đăng : con người ta chứ đâu phaỉ con mày, sao mày nói nhiều vậy?

Trung: potay.chang cơm với mày luôn.là con tao thì tao lột xác của mày rồi chứ ở đó mà để mày sai biểu như thía sao?

Đọc tiếp Ôsin xinh gái và công tử đẹp trai – chương 17

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment