Ánh mắt xa xăm

Làm xong hết công việc nhà, Hiểu Đồng mượn laptop của Vĩnh Phong tranh thủ làm báo cáo để đem nộp. Hiểu Đồng để máy tính trên giường Vĩnh Phong, còn mình thì ngồi dưới nên gạch để tất cả sách vở tài liệu ra xung quanh. Vừa tham khảo vừa đánh máy.
Vĩnh Phong ngồi nghịch trò chơi trên máy điện thoại, dáng vẻ lạnh lung bất cần đời. Nhưng chơi mãi cũng chán, lâu lâu khẽ liếc nhìn về phía Hiểu Đồng, thấy cô không thèm ngó ngàng gì tới mình thì đâm ra bực bội, nhưng cũng chẳng dám lên tiếng vì anh bị Hiểu Đồng cấm quấ rầy trong lúc cô đang làm việc.
Vĩnh Phong liền mở tin nhắn, nhắn tin cho Hiểu Đồng. Từ xưa đến giờ Vĩnh Phong chưa bao giờ ngồi cặm cụi nhắn tin cho ai cả. Cậu thấy chuyện này thật phiền phức, càn gì thì gọi điện nói chuyện cho rõ ràng. Nhưng từ lúc quen với Hiểu Đồng, cậu mới biết rằng nhắn tin là một điều khá thú vị.
Lúc đầu, vì nhớ Hiểu Đồng mốn nghe giọng nói của cô nhưng vì cô đang học nên không tiện gọi. Mà có gọi Hiểu Đồng cũng không bóc máy. Thế là Vĩnh Phong bắt đầu mò mẫm nhắn tin. Lúc đầu cũng thấy thật phiền phức nhưng tin nhắn của cậu luôn được Hiểu Đồng trả lời.
Rồi cái cảm giác chờ đợi tin nhắn hồi âm của Hiểu Đồng có gì đó khá thú vị và cảm giác hạnh phúc ùa đến khi Hiểu Đồng nhắn tin trả lời dù chỉ vỏn vẹn có một chữ :” Ừ”
(Tin nhắn )
- Hiểu Đồngggggggggggggggggggggggggg……….
Đang ngồi làm bài, chợt nghe diện thoại reo lên có tin nhắn. Hiểu Đồng cầm điện thoại nhìn. Màn hình hiện lên hai chữ:” Chó sói “
Hiểu Đồng quay đầu lườm Vĩnh Phong một cái rồi mở tin nhắn ra xem. Xem xong cô liền nhắn lại:
- Không được làm phiền em.
Vĩnh Phong đọc tin nhắn xong thì liền nhắn lại:
- Nhưng em lại quấy rầy anh.
Hiểu Đồng cau mày nhìn tin nhắn, cô quấy rầy anh hồi nào, rõ ràng là anh đang quấy rầy cô làm việc.
- Em quấy rầy anh cái gì.
- Em cứ đi đi lại lại trong đầu anh, làm tim anh đập thình thịch. Làm sao đây, bắt đền em đó.
Hiểu Đồng bật cười đọc tin nhắn, cô quay lại nhìn gương mặt đẹp trai gian manh kia. Anh đang ngồi gác một chân lên bàn nhịp nhịp đắc thắng. Nếu những cô gái yêu vẻ lạnh lùng đẹp trai của chàng hoàng tử Vĩnh Phong mà thấy anh như bây giờ thì sẽ sụp đỗ hình tượng mất.
- Vậy bây giờ em đi về để anh khỏi bị quấy rầy nha.
Vĩnh Phong đọc tn nhắn xong chỉ còn nước kêu trời than thở, nằm dài lên ghế sofa tự đau khổ một mình. Tiếng rên rỉ trong miệng vang lê chẳng biết để cho ai nghe.
Thở dài chán chê rồi nhưng cũng chẳng ai hiểu cho tâm trạng của mình, Vĩnh Phong quay người nằm sấp lại, cằm đặt trên hai cánh tay nhìn Hiểu Đồng
Cô đang chăm chú đánh máy, vừa đánh vừa đọc tài liệu. Cái lưng thanh mảnh đang ngồi thẳng, đôi bàn tay trắng muốt đang lướt nhẹ trên bàn phím, mái tóc búi cao để lộ cái cần cổ trắng đầy quyến rủ.
Nuốt nước miếng cái ực, Vĩnh Phong không cầm lòng được nữa, cậu ngồi dậy bước đến bên cạnh Hiểu Đồng thật nhẹ nhàng.
Dáng người cao ráo của cậu đỗ bóngche cả thân người của Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong đưa chân hất những sách vỡ của hiểu Đồng dưới mặt đất ra hai bên, rồi khom người kề sát cổ Hiểu Đồng thổi nhẹ lên trên cổ cô.
Cả người Hiểu Đồng căn cứng lại, lông dựng đứng lên, hơi thở hỗn loạn vì hành động này của Vĩnh Phong. Biết anh sắp sửa giờ trò nhưng Hiểu Đồng giả vờ không thèm chú ý. Nếu cô mà quay lại không biết sẽ bị anh thu hút lúc nào.
Thấy Hiểu Đồng không tỏ thái độ gì, Vĩnh Phong được nước làm càng. Cậu ngồi xuống sát cạnh Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô ngả vào trong long, rồi cắn nhẹ vào vành tai Hiểu Đồng khiến cả người cô run lên nhè nhẹ.
Hiểu Đồng cáu nhẹ vào tay Vĩnh Phon mắng yêu. Hơi thở run rẩy.
- Vĩnh Phong đáng ghét.
- Tại em bỏ mặc anh lâu như vậy.
- Em phải làm cho xong bài báo cáo của mình và các bạn. Nếu không sẽ bị trừ điểm.
Vĩnh Phong ngạc nhiên hỏi:
- Sao em phải làm cho các bạn của em nữa.
- Vì em được các bạn ấy thuê mà.
- Chẳng lẽ lương anh trả em không đủ sao.
- Không có. Chẳng ai trả lương cho người giúp việc cao hơn anh.
- Tại em chỉ đồng ý ở mức lương đó nếu không anh đã trả em nhiều hơn rồi. Em đang cần tiền à.
- Em không cần tiền. Mà nợ của anh em phải trả.
Vĩnh Phong cau mày nhìn Hiểu Đồng, tứ giận kêu:
- Hiểu Đồng ….
- Em biết. Nhưng em đã nói em không muốn đến bên anh chỉ vì tiền của anh. Càng trả xong nợ, thì em càng mau chóng đến bên cạnh anh danh chính ngôn thuận.
Vĩnh Phong ôm siết lấy Hiểu Đồng, hon nhẹ lên mái tóc thơm mùi hoa oải hương của cô.
- Có làm cho nhiều người không. Chắc em vất vả nhiều rồi.
- Không có. Tài liệu chủ yếu trên mạng và sách sở. Em chỉ cần đem bài của mình chỉnh sửa cho khác đi một chút là được. Cũng sắp xong rồi. Anh mau ra đằng kia ngồi chờ đi, em làm xong còn đi nấu cơm cho anh ăn.
- Được rồi! Em cứ làm đi, hôm nay để anh nấu cơm cho.
Hiểu Đồng xém chút đáng rơi cả xấp tài liệu.
- Anh nấu cơm. Anh biết nấu ăn sao.
- Không biết.
- Vậy thì anh đừng có làm lộn xộn nhà bếp rồi bắt em bò ra dọn dẹp.
- Yên tâm đi. Không có chuyện đó đâu.
Vĩnh Phong hôn lên mi mắt Hiểu Đồng rồi buông cô ra đi thẳng ra ngoài. Hiểu Đồng nhìn theo bóng Vĩnh Phong thở dài ngao ngán, lại phải dọn dẹp một phen nữa rồi.
Một tiếng sau, Hiểu Đồng uể oải vươn vai ngáp một cái, chuẩn bị đứng lên đi nấu cơm thì ngửi thấy một mùi thơm lừng bốc lên.
Cô liền đi xuống lầu vào trong bếp, một bàn ăn đã được dọn ra. Thật ngạc nhiên, mắt Hiểu Đồng nhìn không chớp vào ba món ăn trên bàn. Một món mặn, một món xào, một món canh.
Rồi như mỏi mắt Hiểu Đồng chớp mắt lia lịa nhìn màu sắc của ba món ăn khá đẹp, lại còn thơm lừng nữa chứ.
Vĩnh Phong mĩm cười kéo ghế mời Hiểu Đồng ngồi xuống. Hiểu Đồng ngồi xuống như một cái máy, miệng lắp bắp.
- Là anh tự tay làm mấy món này à.
- Em ăn thừ xem, Anh chỉ mới biết nấu ba món này thôi, anh học lâu lắm rồi đó.
Vĩnh Phong thích thú nhìn Hiểu Đồng chờ đợi.
Hiểu Đồng chậm rãi gắp một miếng thịt đưa lên miệng cắn. Miếng thịt rất mềm lại rất ngon như tan vào đầu lưỡi.
Hiểu Đồng gật đầu khen ngợi.
- Ngon lắm. Sao anh lại học nấu ăn vậy.
- Vì mỗi lần anh ăn những món ăn do em nấu cảm thấy rất hạnh phúc. Cho nên anh muốn nấu cho em ăn để em cũng cảm thấy hạnh phúc . Anh đã nói đời này kiếp này sẽ mang lại hạnh phúc cho em mà.
Giọng mượt mà như rót vào tai của Vĩnh Phong khiến Hiểu Đồng vui sướng, hạnh phúc đến thật ngọt ngào.
Sau khi Hiểu Đồng rửa chén xong, Vĩnh phong ôm lấy Hiểu Đồng, cả hai dựa vào nhau đứng trước bức tường kính trong suốt nhìn ra khoảng sân có xích đu đang đong đưa theo gió. Hạnh phúc tận hưởng những phút giây bình yên này.
Giọng khàn khàn, Vĩnh Phong nói:
- Anh đã vất vả nấu cơm cho em ăn. Em không thưởng cho anh cái gì sao.
Hiểu Đòng thẹn thùng quay đầu hỏi:
- Vậy anh muốn em thưởng cái gì.
- Em biết mà.
Hiểu Đồng hai má ửng hồng từ từ nhón chân lên, môi cô chạm khẽ vào môi Vĩnh Phong, rồi mau chóng rời ra. Hiểu Đồng ngượng ngùng vùi đầu vào long ngực Vĩnh Phong. Người cậu toát ra một mùi huong thật quyến rũ.
Nhưng Vĩnh Phong tham lam làm gì chấp nhận một nụ hôn nhẹ nhàng như thế. Cậu nâng cằm Hiểu Đồng lên, nhìn sâu vào đáy mắt long lanh của cô thì thào:
- Ít quá.
Rồi cúi xuống hôn vào đôi môi căng mọng của Hiểu Đồng một cách tham lam cuồng nhiệt. Hiểu Đồng chỉ còn biết đáp trả đôi môi tham lam kia. Đầu lưỡi hai người tự tìm nhau, quấn lấy nhau và tận hưởng hương vị của nhau.
Cảnh vật bên ngoài đọng lại, gió dừng thổi, xích đu cũng ngừng đong đưa.
Mãi một lúc sau họ mới rời nhau ra.
- Hôm nay em đừng đi làm, đi với anh tới chỗ các bạn đi – Vĩnh Phong thì thầm trong hơi thở.
- Để làm gì – Hiểu Đồng hai má ửng hồng trả lời.
- Bọn họ muốn gặp em.
Rồi Vĩnh Phong cười tinh nghịch vuốt mũi Hiểu Đồng.
- Họ muốn xem cô gái nào có bản lãnh bắt trói được anh.
Hiểu Đồng phụng phịu từ chối, cô vẫn chưa sẵn sang để gặp các bạn của Vĩnh Phong, cô vội lấy cớ.
- Em mà nghỉ thì sẽ lại bị trừ lương, lần trước em đã nghỉ mà không xin phép.
Hiểu Đồng nhớ lại cái ngày mà cô cùng giám đốc Vương bước vào trong khách sạn bỗng rung mình, cô vội ôm chặt lấy Vĩnh Phong.
- Vậy thì anh phải mua lại quán cà phê này mới được. Anh là ông chủ, anh ra lệnh thì em phải nghe theo.
Hiểu Đồng giật mình, hơi tức giậ hỏi:
- Anh lại định làm chuyện xấu xa gì nữa à.
Vĩnh Phong đưa tay nựng lên hai gò má hồng hồng của cô.
- Anh chỉ muốn một mình anh làm ông chủ của em thôi. Cả đời cả kiếp này em phải làm cô hầu bé nhỏ của anh.
Hiểu Đồng đấm mạnh vào ngực của Vĩnh Phong:
- Đáng ghét.
Vĩnh Phong không hề thấy đau chút nào mà chỉ thấy hạnh phúc. Cậu nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng :
- Chỉ hôm nay thôi được không?
Hiểu Dồng lặng lẽ gật đầu.

Hai người bên nhau tận hưởng hạnh phúc chỉ có hai người sau khi Hiểu Đồng gọi điện xin phép nghỉ. Sau đó, Vĩnh phong chở Hiểu Đồng đến một cửa hàng thời trang rất lớn.
Vĩnh Phong vừa bước chân vào đã được đón tiếp niềm nỡ, đơn giản bởi vì cậu là khách vip ở đây. Hiểu Đồng rụt rè đi bên cạnh.
Mấy cô nhân viên nhìn quần áo bình thường của hiểu Đồng khinh bỉ nhưng họ phải ngưỡng mộ trước sắc đẹp của cô.
Trông khi chờ người lấy quần áo, Hiểu Đòng hỏi Vĩnh Phong.
- Sao lại đưa em đến đây.
- Để em thay đồ.
- Sợ em làm mất mặt anh à.
- Không! Chỉ sợ người ta không cho em bước vào.
Bất kể là ai, chỉ cần đi vào cùng V4nh Phong thì người đó luôn là khách vip nhưng Vĩnh Phong muốn nhân cô hội này tặng đồ cho Hiểu Đồng. Nếu chỉ khơi khơi đi mua đồ thế này chắc chắn cô sẽ không nhận.
Vĩnh Phong bắt Hiểu Đồng thay hết toàn bộ những chiếc váy sang trọng mà nhân viên đem đến. Mỗi lần cô thay xong là các nhân viên thay nhau trầm trồ khen ngợi. Không phải là họ muốn láy long mà vì cô thật sự rất xinh đẹp trong những bộ áo đó. Vĩnh Phong rất hài long, cậu định mua tất cả nhưng đã bị Hiểu Đồng chặn lại.
Hiểu Đồng nhìn giá tiền trên những cái áo quả thật là những con số khủng khiếp. Một bộ bằng mấy năm tiền lương của cô.
Hiểu Đồng chọn một bộ vừa kín đáo vừa không quá mắc mặc vào.
Tuy Vĩnh Phong không hài lòng lắm nhưng cậu cũng đành chịu. Dù sao Hiểu Đồng mặc gì vào mà chẳng xinh đẹp.
Vĩnh Phong đích than chọn cho Hiểu Đồng một đôi giày cực kì đẹp, Hiểu Đồng không có cơ hội từ chối.
Họ dừng lại ở một nhà hàng cực kì sang trọng, Hiểu Đồng hiểu vì sao mình phải thay đồ.
Đôi trai gái đẹp như tiên bước vào, tất cả mọi người phải trầm trồ ken gợi.
Quản lý nhà hàng vội vàng chạy đến.
- Cậu Phong, cậu đến rồi. Bàn của cậu tôi đã chuẩn bị xong hết rồi. Có vài người bạn của cậu cũng đã đến. Mời cậu vào trong.
Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng dang ngượng ngùng trước ánh mắt của mọi người bình thản đi vào như không có gì xảy ra.
Bước vào thang máy rồi dừng lại ở tầng cao nhất.
Bàn mà Vĩnh Phong đặt là một bàn vip sang trọng. Vào trong đã thấy có vài người bạn quen thuộc như Quốc Bảo và Thế Nam làm hiểu Đồng bớt lo lắng.
Thấy Vĩnh Phong và hiểu Đồng đi vào, mọi người điều phấn khởi thay nhau trêu chọc khiến Hiểu Đồng đỏ cả mặt.
- Anh Tuấn Minh chưa đến à?
Vĩnh Phong quay sang Thế Nam hỏi.
- Anh ấy bảo sẽ đến muộn một chút – Thế Nam liếc nhìn khuôn mặt ửng hồng của Hiểu Đồng trả lời.
- Vừa nhắc thì thấy anh ấy tới. Haha ……
Hiểu Đồng cũng ngẩng đầu cùng mọi người nhìn ra cửa.
Một chàng trai chừng 26,27 tuổi, đang từ từ bước vào trên môi là một nụ cười tươi rói.
Anh ta mặc một chiếc áo da màu đen, đeo một chiếc găng tay màu đen, nhìn vào đã biết anh ta là một tay đua kiệt xuất.
Hiểu Đồng nhìn vào cái miệng đang cười, chop mũi cao cao, rồi cô nhìn vào đôi mắt của cậu ta.
Một cơn lửa giận bừng bừng bốc lên. Hiểu Đồng nắm chặt tay, cả người cô như núi hỏa diệm sơn chực phun trào.
Tuấn Minh bước vào chào mọi người, rồi quay sang nhìn Hiểu Đồng.
- Đây chắc là em dâu rồi. Chào em, rất vui được gặp em, anh là Tuấn Minh.
Cậu chìa tay ra trước mặt Hiểu Đồng nhưng ….
Bốp …..
Một cái tát tai thay cho lời chào của hiểu Đồng ngay vào mặt Tuấn Minh.
Tất cả mọi người đều sửng sốt nhìn Hiểu Đồng. Ánh mắt cô đang long lên những tia lửa dữ tợn như muốn giết người.
Hiểu Đồng vụt đứng lên nhưng tay cô vẫn còn nằm trong tay Vĩnh Phong. Cậu nắm chặt tay cô siết lại, kêu lớn.
- Hiểu Đồng.
Nhưng Hiểu Đồng giận dữ quay lại hét.
- Bỏ ra. Anh cũng chung một nhóm với anh ta. Anh cũng là đồng phạm.
Cô vùng khỏi tay Vĩnh Phong rồi bọ chạy. Chạy ngang qua Tuấn Minh đang ôm lấy mặt sửng sốt. Nhưng Vĩnh Phong cũng nhanh nhẹn đứng dậy lao theo. Hiểu Đồng chưa ra đến cửa đã bị Vĩnh Phong giữ lại.
Cô đẩy anh ra, rồi gào lên:
- Tránh xa tôi ra. Không được đi theo tôi nữa. Tôi chẳng thà lao đầu cho xe cáng chết còn hơn thấy mặt các người.
Rồi cô mở cửa lao ra, đóng sầm cửa lại, chạy đi ra ngoài, nước mắt tuông trào, những ký ức tưởng chừng đã quên nay lại tràn về trong tâm trí.

Hiểu Đồng chạy ra khỏi nhà hàng, cô bắt lấy một chiếc taxi đang chạy đến. Cô ra lệnh trong tiếng nấc:
- Làm ơn cho xe chạy đi càng nhanh càng tốt.
Tài xế taxi vội vàng đánh xe đi. Tài xế taxi là một người trung niên, ông ta liếc nhìn Hiểu Đồng qua kính chiếu hậu thấy đôi mắt cô đỏ que long lanh ngấn lệ, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng sẽ tuôn trào.
Ông nhẹ nhàng với tay lấy hộp khăn giấy để ở phía trước chuyền ra sau cho Hiểu Đồng nhưng Hiểu Đồng lắc đầu:
- Cám ơn bác, nhưng cháu sẽ không khóc cho đến khi xóa được món nợ đó.
Món nợ! Người tài xế khá ngạc nhiên nhìn Hiểu Đồng. Một cô gái xinh đẹp nhưng hãy còn quá trẻ chỉ độ 20 tuổi. Sao lại có một món nợ cần phải xóa, ai nợ ai, là cô nợ người ta, hay ai đó đang nợ cô.
Ông ngập ngừng nhìn Hiểu Đồng.
- Nhưng cháu cũng phải nói cho bác biết cháu muốn đi đâu.
Hiểu Đồng nghe vậy mới nhìn lại thì ra xe cô đã ra tới đường lộ nhưng bác tài chạy rất chậm. Ông không biết phải đưa cô đi đâu cả.
Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc lại nhưng giọng cô cũng lạc đi.
- Làm ơn cho cháu đến ………

Tiếng còi xe cứu thương cứ vang mãi trong tai của Hiểu Đồng. Cô bé ôm chặt lấy con gấu bông của mình, đôi mắt ngây thơ đầy sợ hãi nhìn người cha mình yêu quí đang nằm trên cái cán . Gương mặt ông Quốc Kiện trắng bệt, đôi mắt ông nhắm ghiền lại, trên mặt ông được đặt một cái ống truyền oxi. Hới thở ông đứt quảng.
Bà Du cẩm đang ngồi bên cạnh Hiểu Đồng, gương mặt bà xanh xao, toàn thân bà run rẩy. Bà đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con gái, những giọt nước mắt rơi xuống thật xót xa. Bà không thể khóc nên lời.
- Mau lên! Bệnh nhân cần cấp cứu gấp – Một cô y tá chạy ra đón bệnh nhân hét lên.
Lặp tức một vài y tá và hộ lý chạy đến dẹp đường để cho cán xe chạy nhanh hơn. Bà Du Cẩm bế Hiểu Đồng chạy theo các y tá.
Vừa đến phòng cấp cứu, một bác sĩ đã chờ đợi sẵn sàng. Trong ấn tượng của Hiểu Đồng ông ta mặc một màu xanh lá thật ấn tượng .
Phòng cấp cứu bị đóng lại, bà Du Cẩm và Hiểu Đồng bị đẩy ra ngoài hành lang. Bà Du cẩm vẻ mặt vô cùng đau đớn, với một người yếu đuối như bà phải chứng kiến người chồng đang trên bờ vực thẳm khiến cho bà gần như ngã quỵ. Bà từ từ khụy xuống, tay ôm lấy ngực, tay kia vẫn nắm chặt bàn tay bé nhỏ của Hiểu Đồng.
Cô bé Hiểu Đồng giờ đây như một con búp bê vô cảm.Cô cứ nhìn về phòng cấp cứu, nơi người cha đang đấu tranh với tử thần để trở về với hai mẹ con cô bé, bắt đầu cuộc sống mới.
Khoảng thời gian chờ đợi thật dài, chiếc đèn cấp cứu vẫn phát sáng, các cô ý tá chạy ra chạy vô nhiều lần, nhưng chẳng ai có đủ thời gian dừng lại để nói cho họ biết tình hình bên trong thế nào cả.
Bà Du cẩm cũng đã bị hút hết sức lực để có thể hỏi họ, đành bất lực nhìn họ bằng nỗi tuyệt vọng.
Thời gian cứ lắng đọng lại, đôi tay run rẩy của bà Du Cẩm cảm nhận được sự ấm áp nhỏ nhoi truyền từ tay con gái. Bất giác quay lại ôm lấy con gái òa khóc. Hiểu Đồng đứng đó như một khúc gỗ không có sức sống, điều làm cho cô bé khác đi là những cái chớp mắt u sầu và một trái tim đang đập.
Cuối cùng sự chờ đợi cũng kết thúc, đèn trong phòng cấp cứu cũng đã tắt. cánh cửa bật ra, các y bác sĩ lặng lẽ bước ra.
Lấy hết sức lực còn lại, bà Du cẩm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hiểu Đồng đi đến bên các bác sĩ, bà nghẹn lời hỏi:
- Bác sĩ … chồng tôi….
Vị bác sĩ mệt mỏi trả lời:
- Chúng tôi rất tiếc, chị mau dẫn cháu vào gặp anh nhà một lần cuối.
Bà Du Cẩm như không tin vào tai mình, bà gào lên, nắm lấy áo vị bác sĩ kia thật chặt.
- Ông nói dối, chồng tôi không thể có chuyện gì được.
Quá quen cảnh này, vị bác sĩ rất đồng cảm với sự xúc động của gia đình nạn nhân khi hay tin người thân mình sắp lìa đời.
Ông từ tốn gỡ tay bà Du Cẩm ra, vỗ nhẹ lên vai bà nói:
- Đừng quá bi thương, tốt nhất là chị mau vào xem anh ấy có trăng chối điều gì không.
Bà Du Cẩm tuyệt vọng buông tay khỏi áo vị bác sĩ rồi lảo đảo dẫn Hiểu Đồng từ từ đẩy cửa bước vào.
Điều cuối cùng, Hiểu Đồng nhận thấy ở vị bác sĩ kia là tiếng thở dài của ông.
Cánh cửa mở ra, một gương mặt trắng mét đang nằm đó, trên người ông là tấm khăn màu trắng, ông vẫn còn thoi thóp thở trong ống truyền oxi.
Bà Du Cẩm run run nắm lấy bàn tay thô ráp của chồng, bàn tay đang dần trở nên lạnh lẽo.
Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay vợ, ông Quốc Kiện dần mở mắt. Nhìn người vợ đang nước mắt đầm đìa, đứa con gái nhỏ nét mặt lạnh toát, ông Quốc Kiện chua xót bật khóc.
Lần đầu tiên, hiểu Đồng thấy ba mình khóc, chưa bao giờ cô bé thấy nét mặt sầu thảm của ba mình, ông luôn nở nụ cười hiền từ bên cạnh con gái. Ông muốn đem đến niềm vui cho đứa con bé nhỏ của mình.
Ông nắm chặt tay bà Du cẩm thì thào đứat quảng:
- A ..n..h y..êu e..m.
Bà Du Cẩm òa khóc nức nỡ hơn trước, bà gạt đầu nói.
- Em biết … vì em cũng đã yêu anh rồi. Từ lâu lắm rồi…
Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông. Câu nói mà bấy lâu nay ông muốn nghe nhất cuối cùng cũng đã thốt ra, chỉ tiếc rằng ông được nghe quá muộn.
Ông Quốc Kiện giơ cánh tay còn lại của mình về hướng Hiểu Đồng. bà Du cẩm liền đẩy cô bé đến sát bên giường của ông. Ông nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang giữ chặt con gấu bông, đôi tay còn những vệt máu.
Ông nhìn đứa con gái nhỏ đáng yêu của mình thật lâu như muốn khắc sâu nó mãi mãi vào trong tâm trí để dù có đầu thai kiếp sau, ông vẫn có thể nhận ra đứa con gái mà ông yêu quý nhất.
Đôi mắt tròn xoe kia không còn long lanh trong sáng nữa mà chất chứa đầy nỗi u buồn, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Gương mặt trắng bệch, đôi môi khô héo nụ cười.
- Xin lỗi con …Hiểu Đồng. lần này ba phải thất hứa với con…
Ông đã hứa là sẽ cùng nhau làm lại từ đầu, cùng nhau sống hạnh phúc vậy mà.
- Đừng khóc! Con hãy cười lên, Hiểu Đồng biết là ba luôn thích thấy con cười mà… Thay ba chăm sóc mẹ con nha. Ba y..ê ..u co..n.
Đó là những lời sau cùng của ông Quốc Kiện, ông ra đi thật nhẹ nhàng, hai tay vẫn còn nắm lấy tay của vợ và con gái.
Bà Du Cẩm không chịu đựng được đã gục ngã xuống ngất xỉu.
Hai bàn tay: một của mẹ, một của cha từ từ rời khỏi hai bàn tay nhỏ bé của hiểu Đồng. Cô bé như bị rơi vào một khoảng không đầy tuyệt vọng mà không hề có một trọng lực hay điểm tựa nào .

- Này cháu gái!
Tiếng gọi của bác tài xế như kéo Hiểu Đồng về với thực tại. Cô đưa đôi mắt vô hồn nhìn người tài xế.
- Đã tới nơi rồi.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn về cái khoảng không lạnh lẻo bên ngoài cửa, chỉ thỉnh thoảng có vài luồng khói bốc lên mờ nhạt.
Hiểu Đồng quay lại sờ lên người mình, rồi chợt nhận ra cô không mang theo tiền.
Cô đang mặc một cái áo đầm sang trọng nhưng không có túi, và nhất là khi đi cô đi cùng Vĩnh phong nên không cằm theo bất cứ vật gì cả.
Cô bối rối nhìn người tài xế.
Người tài xế đã từng gặp những cảnh này nên ông hiểu là bây giờ trên người cô gái kia không có lấy một đồng, lại thấy khuôn mặt vô hồn như người sắp chết kia. Ông thở dài nói:
- Không sao! Coi như là bác cho con quá giang một đoạn.
Ông nhìn Hiểu Đồng cười hiền từ, hiểu Đồng nhìn ông đầy cảm kích.
Hiểu Đồng gỡ sợi dây truyền con cá heo trên cổ mình xuống đưa cho người tài xế.
- Bác cằm lấy giùm cháu. Coi như là tiền xe.
Nhưng người tài xế khoát tay.
- Không cần đâu, cháu cứ giữ lấy, tiền xe không nhiều đến vậy đâu.
Hiểu Đồng lắc đầu đặt sợi dây vào trong tay người tài xế nói:
- Bác cứ cằm đi. Chỉ xin bác giữ gìn giúp cháu, sau này cháu sẽ tìm bác chuộc lại.
Thấy cô gái kiên quyết nói như vậy, người tài xế bất đắc dĩ nhận lời, ông thở dài nói:
- Thôi được. Cháu cứ yên tâm, bác sẽ giữ gìn cẩn thận.
Rồi ông lấy ra một tấm card đưa cho Hiểu Đồng.
- Đây là danh thiếp của bác, có gì cháu hãy gõi cho bác, bác sẽ đem đến cho cháu.
Hiểu Đồng gật đầu nhận lấy rồi mở cửa bước ra xe. Cô đi thẳng về phía trước.
Người tài xế nhìn theo bóng dáng cô gái mặc chiếc váy trắng. Gió thổi quanh cô thật lạnh lẽo, tóc và váy đung đưa trong gió thật huyền bí. Khẽ rùng mình một cái, người tài xế nhìn theo bóng Hiểu Đồng lần nữa cảm thấy lo lắng. Liệu cô ấy có vì quá đau buồn mà dại dột…
Nhìn những ngôi mộ trắng lạnh lẽo hoang vu thật khiến người ta sợ hãi. Nhưng người tài xế không thể lo lắng nhiều nữa vì tổng đài vừa gọi đến, ông phải chạy đi.
Hiểu Đồng đi lên ba dãy tam cấp, rồi quẹo vào một ngôi mộ trắng lạnh lẽo, đã lâu rồi không ai tới viếng. Cỏ đã mọc lên nở đầy hoa, nhưng bên cạnh vẫn còn loài hoa đó….

Loài hoa thạch thảo tím tượng trưng cho tình yêu, sự dịu dàng nữ tính, loài hoa mà ông Quốc Kiện trồng rất nhiều trong vườn nhà. Bởi lẽ, vợ ông – bà Du Cẩm rất thích loài hoa này.
Ngày ba mất, Hiểu Đồng đã trồng loài hoa này bên cạnh mộ ông. Cố bé dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình đào từng lỗ từng lỗ nhỏ để trồng vào đó những cây thạch thảo tím.
Miệng cô lẩm nhẩm câu thơ mà ba mình vẫn thường đọc trên những phím đàn.
Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi !
Ôi ngát hương thời gian mùi Thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ….
Vẫn chờ… đợi em.
Trên bia mộ ông Quốc Kiện có gắn tấm hình của ông đang nở nụ cười hiền từ. tấm hình đó được lấy ra từ tấm hình chụp của cả nhà. Hai vợ chồng đang hạnh phúc nắm tay cô con gái nhỏ lúc nào cũng thích màu hồng.
Hiểu Đồng đưa tay sờ lên tấm hình trên bia mộ, đau đớn nhìn nét mặt của ba mình. Mắt cô đã rưng rưng nhưng cô không thể khóc, cô không được phép khóc bởi vì ba cô chỉ thích thấy khuôn mặt mĩm cười hạnh phúc của con gái mà thôi.
Cố nặn ra một nụ cười trước bia mộ, Hiểu Đồng nấc từng lời:
- Ba ơi! Con đến rồi.
Rồi cô quỳ xuống bên cạnh ngôi mộ, mái tóc xõa dài tung bay trong gió.
- Con phải làm gì đây. Con hận hắn ta đã cướp đi ba, hận hắn đã làm tan nát gia đình mình. Hận hắn đến nỗi mỗi khi con nhắm mắt thì đôi mắt của hắn luôn hiện hữu trong ký ức con. Con mãi mãi không quên được đôi mắt đó. Ba hãy cho con biết con nên làm gì hắn ta khi gặp lại hắn. ..Tại sao khi con đã bắt đầu muốn quên đi nỗi căm hận này thì hắn lại xuất hiện , tại sao hắn không phải là một người xa lạ nào đó để con có thể hận hắn mãi mãi, tại sao lại cho hắn xuất hiện bên cạnh con như một người bạn…
Hiểu Đồng gào lên đau khổ, điều đau khổ nhất là cô không thể khóc.
- Con sẽ không tha thứ cho những gì hắn ta gây ra cho ba, con muốn hắn phải trả giá nếu như ông trời cho con gặp lại hắn. Vậy mà … tại sao…

- Anh ấy là người anh thứ hai của anh. Là người anh rất kính trọng, anh có thể đánh đổi tất cả vì anh ấy – Vĩnh Phong tự hào khi kể về Thiên Minh với Hiểu Đồng – Anh ấy là một người rất khẳng khái, dám làm dám chịu. Ngày trước chính anh ấy đã đỡ giùm anh một nhát dao, coi như anh đã nợ anh ấy một sinh mạng.

Hiểu Đồng cắn chặt môi muốn rướn máu, tay đập mạnh xuống nền đá bia bộ liên tục, trong đầu vang lên câu hỏi “TẠI SAO?”, muốn cảm giác đau này đánh bật được nỗi bi thương trong lòng.
- Á…
Tiếng la rất trầm, giọng của một ông lão khiến Hiểu Đồng ngẩng đầu lên quay sang phía phát ra tiếng kêu tìm kiếm.
Một ông lão bị vấp té ngay bậc tam cấp, giỏ trái cây trong tay ông rớt xuống, mấy trái táo lăn lông lốc xuống từng bậc thềm.
Hiểu Đồng vội chạy lại đỡ ông đứng dậy. Nhặt lại những quả táo giúp ông ấy.
Ông mĩm cười hiền hậu, cảm ơn Hiểu Đồng:
- Dạ, đâu có gì mà ông phải cám ơn.
Thấy giỏ trái cây trong tay ông khá nặng, Hiểu Đồng bèn ngỏ lời.
- Ông đến cúng mộ phải không? Để cháu giúp ông cầm đến mộ cho.
Ông lão nhìn Hiểu Đồng không khách sáo, đưa làn trái cây cho cô.
Hiểu Đồng tay xách làn trái cây, tay đỡ ông lão đi. Chân ông vẫn còn khập khiễng đau vì bị té. Hiểu Đồng bước đi thật chậm chờ ông .
Họ đi đến một ngôi mộ khá cũ kĩ, trên đó có một tấm hình trắng đen của một phụ nữ khá đẹp. hiểu Đồng đoán đây là hình của vợ ông lão, vì ông nhìn bà tràn ngập yêu thương.
Giúp ông lão bày trái cây xong, Hiểu Đồng đành từ biệt. Cô quay trở lại quỳ bên mộ ba mình, nhìn vẻ mặt hạnh phúc của ông, nhớ lại những ký ức hạnh phúc mà cô không bao giờ quên.
Hiểu Đồng ngồi đó không biết đã bao nhiêu lâu, mặt trời đã lặn từ bao giờ, cô cũng không biết xung quanh mình chỉ toàn bóng tối, gió thổi từng cơn ớn lạnh. Chỉ vài ánh đèn tỏa sáng đến chỗ cô một cách lặng lẽ.
Ông lão đột ngột đến ngồi bên cạnh Hiểu Đồng.
- Có những chuyện nếu khóc ra được sẽ thấy nhẹ nhõm hơn cháu à.
Hiểu Đồng đáp lời ông trong lặng lẽ.
- Cháu cũng ước gì mình có thể khóc.
Cô quay lại nhìn ông lão lo lắng hỏi.
- Sao tối rồi mà ông chưa về nhà. Có phải chân ông đau nên không thể về được không?
Ông lão nhìn Hiểu Đồng ánh lên một nụ cười.
- Ông chỉ là ngồi ngắm hoàng hôn nên quên mất thời gian mà thôi. Vợ ông rất thích ngắm cảnh hoàng hôn. Còn cháu, sao giờ này còn ở đây, cháu có chuyện gì đau buồn lắm phải không?
Hiểu Đồng im lặng một lát rồi mới trả lời.
- Cháu ngồi đây để tự trách bản thân mình.
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Cháu đã gặp lại kẻ đã hại chết cha mình, nhưng cháu đã bỏ chạy khỏi anh ta.
- Là anh ta cố tình hại chết cha cháu ư.
Hiểu Đồng lắc đầu. Cô bắt đầu kể cho ông lão nghe câu chuyện của cô. Nghe xong ông lão nói:
- Để ông kể cho cháu nghe một chuyện ….
Ông lão bắt đầu kể lại cuộc đời mình cho Hiểu Đồng nghe. Từ lúc ông bỏ mặc vợ con ra đi làm ăn, cho tới lúc trở về.
Khi tìm lại ông mới hay vợ mình bệnh nặng còn đứa con trai lại thất lạc. Vừa gặp lại ông thì vợ ông mất, là chính ông tự tay hại chết vợ mình. Nếu ông không bỏ đi thì vợ ông không chết và con trai ông cũng không thất lạc.
Ông ở vậy đến bây giờ, không ngừng tìm tông tích của đứa con trai thất lạc. Nhưng chỉ là vô vọng, có thể con ông đã chết rồi hoặc đang sống nơi nào đó, nhưng dù thế nào ông cũng không ngừng tìm kiếm.
Ông đã không ngừng tự trách mình, nhưng vợ ông trước khi chết đã tha lỗi cho ông.
- Có thể chuyện của ông và chuyện của cháu hoàn toàn khác nhau. Nhưng làm người ai mà không có lỗi. Giống như ông, vợ ông trước khi chết cũng nói lời tha lỗi cho ông. Còn cha cháu, tuy rằng ông không nói là tha lỗi cho người đã hại chết mình, nhưng ông muốn cháu luôn cười hạnh phúc. Chỉ có bỏ đi hết mọi thù hận thì mới có thể sống vui vẻ và hạnh phúc cháu à.
Thấy Hiểu Đồng trầm tư suy nghĩ, ông lão nói tiếp.
- Nếu cháu vẫn chưa bỏ xuống được thì hãy đến gặp chàng trai đó. Hãy đối mặt với anh ta. Biết đâu trong những năm tháng qua, anh ta đã ăn năn rất nhiều vì dù sau cậu ta lúc ấy hãy còn là một cậu bé hiếu thắng. Cái chết của vợ và sự thất lạc của con trai là điều ám ảnh ông đến giờ, biết đâu, cái chết của cha cháu cũng là một cú sốc lớn với cậu ta.
Hai ông cháu tiếp tục nói chuyện với nhau rất lâu. Đã lâu lắm rồi hiểu Đồng không có tâm sự với ai nhiều như thế, cô như trải lòng hơn, tâm hồn nhẹ nhàng hơn.
Ông lão gọi một chiếc taxi và cho Hiểu Đồng đi nhờ đến bệnh viện, nơi mẹ cô đang nằm.
Bà Du Cẩm vẫn chưa ngủ, nhìn thấy con gái đôi mắt đỏ hoe, bà lo lắng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì vậy con.
Hiểu Đồng nhoẻn miệng cười trấn an bà.
- Đâu có gì đâu mẹ.
Bà Du Cẩm tỏ ý nghi ngờ
- Thật không.
Hiểu Đồng lại tươi cười để đánh tan sự lo lắng và hoài nghi của bà.
- Vậy sao con lại đến thăm mẹ vào giờ này. Đã khuya lắm rồi. Mắt con lại đỏ như thế…
Hiểu Đồng đến bên cạnh mẹ, ôm chầm lấy bà. Hít thật sâu hương thơm của mẹ, đã lâu rồi cô không có nhõng nhẽo với mẹ. Đã lâu rồi cô không ôm chặt bà thế này.
- Thật không có chuyện gì chứ. Con đừng giấu mẹ.
Hiểu Đồng giả vờ cười khúc khích, dụi đầu vào ngực mẹ.
- Con nói thật mà. Chỉ là hôm nay con đã đi thăm mộ ba thôi.
Nhắc tới chồng, bà Du Cẩm cũng thấy đắng lòng, bà có lỗi với ông nhiều lắm. Bà vuốt ve mái tóc dài đen mượt của con gái.
Hiểu Đồng chợt ngẩng đầu lên nhìn mẹ chợt hỏi:
- Nếu như mẹ gặp lại kẻ gây tai nạn cho ba thì mẹ sẽ làm gì.
Nghe Hiểu Đồng hỏi, bà Du Cẩm nhớ lại tai nạn thương tâm của chồng mình. Trái tim chợt nghe run rấy, bà xúc động đến lặng người.
Lát sau bà nhìn Hiểu Đồng, vuốt ve gương mặt xinh đẹp của con gái:
- Mẹ sẽ tha thứ lỗi cho cậu bé đó.
Hiểu Đồng kinh hãi nhìn mẹ hỏi:
- Tại sao mẹ lại tha thứ cho kẻ hại chết ba con chứ, tha thứ cho kẻ làm gia đình mình tan vỡ, hại mẹ con mình phải sống khổ sở biết dường nào.
- Vì mẹ tin rằng ba con cũng sẽ tha thứ cho cậu ấy. Đó là một tai nạn ngoài ý muốn . Dù có hận dù có giết chết cậu ta, ba của con cũng không thể sống lại. Huống hồ mọi chuyện đã qua lâu lắm rồi. Con có bắt cậu ta trả giá thế nào cũng vậy thôi, chỉ khiến một gia đình lại tiếp tục bi thương và tan nát. Cho nên mẹ chọn cách tha thứ, con cũng vậy Hiểu Đồng, hãy chọn cách tha thứ để tiếp tục sống.

Hiểu Đồng thơ thẩn ra về, những lời ông lão và mẹ cứ lặp lại bên tai Hiểu Đồng:” Hãy tha thứ”
Hiểu Đồng va vào một bác sĩ ngay khúc quẹo, mãi suy nghĩ nên cô không kịp tránh, bị ngã vật ra sau.
Nhưng một bàn tay đã ôm lấy cô, kéo cô lại.
Hiểu Đồng hơi chới với nên đã vội chụp lấy tay vị bác sĩ rồi ôm chặt người ấy, khi người ấy kéo cô lại. hiểu Đồng ngửi trên mùi vị bác sĩ mùi este nồng xen lẫn một mùi hương dễ chịu.
Cô bối rối buông vị bác sĩ ra, thì nghe giọng trầm ấm vang lên:
- Em không sao chứ, Hiểu Đồng.
Cô bình tĩnh nhìn lại vị bác sĩ đó, thì ra là Hữu Thiên. Hiểu Đồng mĩm cười nhạt với cậu ấy rồi lắc đầu.
- Em vừa thăm mẹ xong à.
Hiểu Đồng gật đầu. cô nhìn vẻ mặt hơi thất thần của Hữu Thiên bèn hỏi:
- Anh vừa mổ xong à.
Hữu thiên mĩm cười, nụ cười thật bình dị, hiền lành. Hiểu Đồng rất thích nụ cười này của anh.
- Sao em biết.
- Vì anh rất giống ba của mình.
Hiểu Đồng vẫn nhớ rất rõ ngày mà mẹ cô được bác sĩ Nhân cứu chữa, ông cũng có vẻ mặt thất thần nhưng nhẹ nhõm như Hữu Thiên bây giờ. Ông đã chiến đấu rất lâu với tử thần giành giật mạng sống về cho mẹ Hiểu Đồng, và ông cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã chiến thắng.
Hai cha con bác sĩ Nhân quả thật rất xứng với địa vị bác sĩ. Họ là những bác sĩ tốt nhất mà Hiểu Đồng từng gặp.
- Bây giờ em về nhà à. Anh cũng sắp về rồi, hay là để anh đưa em về.
Hữu thiên nhìn Hiểu Đồng mong đợi.
Nhìn vào đôi mắt chân thành của Hữu Thiên, Hiểu Đồng bèn gật đầu. Thật ra cô cũng không muốn làm phiền cậu lúc này, nhất là sau một ca phẩu thuật thì bác sĩ thường rất vất vả, cần được nghỉ ngơi. Nhưng mà trong người Hiểu Đồng không còn gì cả, mà trời đã quá tối rồi.

Chiếc xe hơi đưa Hiểu Đồng về cuối cùng cũng dừng lại trong sự luyến tiếc của chủ nhân nó. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng bước xuống xe mà buồn bã.
- Cảm ơn anh! Lại làm phiền anh vào lúc này – Hiểu Đồng bước xuống xe quay người chào.
- Đừng khách sáo. Đây là vinh hạnh của anh. Tạm biệt – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng cười rạng rỡ.
- Tạm biệt. Anh lái xe cẩn thận nha.
Cô đóng cửa xe lại. rồi nhìn theo bóng chiếc xe đi xa dần, mới quay người bước vào dãy phòng trọ.
Chưa tới cửa phòng trọ, Hiểu Đồng đã thấy một dáng người cao ráo quen thuộc đang ẩn hiện trong đốm thuốc lập lòe, thân người mệt mỏi dưa lưng vào bức tường. Rất nhiều tàn thuốc rơi vung *** dưới mặt đất.
Đã lâu rồi, Hiểu Đồng không thấy Vĩnh Phong hút thuốc. Anh vì lời hứa với cô mà bỏ thuốc, bây giờ lại…
Hiểu Đồng khựng lại một lát nhìn Vĩnh Phong rồi mới lạnh lùng bước tiếp.
- Em đã đi đâu cả tối này. Anh chờ em rất lâu .
Vĩnh Phong giọng khổ sở và mệt mỏi hỏi, rồi đưa tay lên xem đồng hồ. Đã gần 12 giờ. Cậu chờ cô đã 7 tiếng đồng hồ.
Hiểu Đồng không trả lời, cô mệt mỏi bước tiếp. Nhưng cánh tay mạnh mẽ đã nhanh chóng đưa tới chụp lấy cánh tay cô.
- Đứng lại …trả lời anh đi …
Hiểu Đồng đã quá mệt mỏi, cô không còn hơi sức trả lời anh. Cô im lặng nhìn gương mặt đẹp đang khổ sở kia. Gương mặt cũng hiện lên sự mệt mỏi đầy đau khổ vì chờ đợi và lo lắng.
- Hiểu Đồng …
Giọng Vĩnh Phong lạc đi.
Hiểu Đồng nhắm mắt mỏi mệt hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hơi sức, cô thì thào.
- Bây giờ em mệt lắm. Em không muốn nói chuyện với anh. Để lúc khác nói đi.
Cô vung tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, cậu bất lực nhìn cánh tay đang từ từ rời khỏi bàn tay mình. Khuôn mặt mệt mỏi của Hiểu Đồng hiện ra trước mặt Vĩnh Phong khiến cậu không thể mở thêm một lời nào.
Vĩnh Phong rất muốn biết đã có chuyện gì xảy ra giữa cô và Thiên Minh. Rất muốn biết cô đã đi đâu suốt cả buổi tối, rất muốn biết người đã đưa cô về…
Cậu lặng lẽ nhìn theo bóng dáng mỏi mệt khập khễnh của Hiểu Đồng mà nghe tim mình chua xót.
Vĩnh Phong đau khổ ngã vào bức tường sau lưng mình.
Đột nhiên hai kẻ lạ mặt chạy từ đâu nhảy ra chặng đường Hiểu Đồng. tên ở sau chồm tới, một tay ôm lấy Hiểu Đồng, tay kia dùng cái khăn tẩm thuốc mê chụp lên miệng cô…

Hiểu Đồng chỉ có thể giãy giụa vài cái trước khi ngất đi.
Bọn này nhanh chóng di chuyển Hiểu Đồng đến chiếc xe hơi màu đen đang đậu gần đấy. rồi rồ ga chạy mất.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh, Vĩnh Phong không kịp chở tay. Cậu nhanh chóng chạy vào xe, đuổi theo.
Một cuộc rượt đuổi ngọan mục xảy ra khi bọn bắt cóc biết rằng có một chiếc xe hơi màu xám bạc cực kì sang trọng đang đuổi theo sau đích xe của mình.
Tên cầm lái cũng là một tay đua có hạng, hắn và Vĩnh Phong luôn giữ một vận tốc nhất định. Vĩnh Phong không thể đến quá gần hắn, nhưng ngược lại hắn ta không thể kéo dài khoảng cách giữa họ.
Hai tên bắt cóc Hiểu Đồng cứ ngoái mặt nhìn ra chiếc xe phía sau. Bọn chúng cực kì căng thẳng, chúng không ngờ rằng kẻ chạy phía sau kia cũng là một tay đua tuyệt hảo đến thế. Nhưng khoảng cách không thể rút ngắn giữa họ khiến chúng cảm thấy yên tâm phần nào.
Một tên móc điện thoại ra ra bấm mấy số quen thuộc, đợi một lát đầu kia bắt máy.
- Đại ca! Tụi em đang bị bám theo, một chiếc Ferrari màu xám bạc đang đuổi theo xe tụi em. Tên này khá cứng cựa, tụi em không thể thoát được khỏi nó. Làm sao đây.
Đầu dây bên kia nổi giận.
- Mẹ kiếp! Sai tụi bây đi làm có chút chuyện mà cũng không xong. Được rồi, mau dụ nó đến đường X đi, tụi tao xe cắt đuôi nó cho tụi mày. Con nhỏ sao rồi.
Tên đàn em nghe đại ca mắng thì hơi sợ, hắn e dè trả lời.
- Con nhỏ bị em chụp thuốc mê nên ngủ say rồi.
- Coi con nhỏ cho đàng hoàng. Có nó, tụi mình sẽ kiếm được mốt số lớn đó.
- Dạ em biết.
Hắn ta gấp điện thoại lại. Rồi nói rõ lệnh của đại ca cho tên cầm lái biết. tên này gật đầu hiểu ý. Hắn ta chạy thêm một quãng rồi đột ngột quẹo cua.
Vĩnh Phong chăm chú theo dõi chiếc xe màu đen phía trước mình, cậu không dám rời mắt khỏi nó dù chỉ một giây. Tính mạng của hiểu Đồng đang ngập nguy hiểm. càng nghĩ đến Hiểu Đồng đang lâm nguy hai tay Vĩnh Phong cảm thấy run run, cậu cầm chắc vô lăng quyết không để cho bọn này chạy thoát.
- Bọn khốn! Nếu Hiểu Đồng mất một cọng tóc nào, tao sẽ lột da chúng mày ra.
Cậu gầm từng chữ đầy tức giận. Ghiến răng thật chặt, cậu nắm lấy cần số giật mạnh, định rút ngắn khoảng cách giữ hai xe nhưng bất ngờ, chiếc xe màu đen quẹo cua.
Vĩnh Phong cũng lặp tức quẹo cua, cuộc chạy đua rất quyết liệt, những chiếc xe đi bên đường nhìn hai chiếc xe đang rượt đuổi nhau bằng ánh mắt tỏ mò, có người tức giận mắng **** um xùm. Họ không hề biết rằng đây chẳng phải là một cuộc đua xe bình thường.
Càng về khuya, xe cộ càng vắng, hai chiếc xe càng lao nhanh với tốc độ kinh hoàng.
Vĩnh Phong và tên cầm lái cũng ngầm khâm phục đối phương theo kiểu anh hùng trọng anh hùng. Nếu như tên này không phải là kẻ đáng ghét dám bắt cóc Hiểu Đồng thì Vĩnh Phong nhất định sẽ kết bạn với hắn ta.
Hai xe cứ thế rượt nhau, băng qua nhiều xe khác, và vượt qua cả những ngã tư đèn đỏ bất chấp luật lệ.
Cuộc rượt đuổi cũng bắt đầu có sự thay đổi, khoảng cách cũng đã được rút ngắn lại. Dù sao thì chiếc xe của Vĩnh Phong vẫn là chiếc xe đua số một. Tay lái của tên kia có xuất sắc thế nào nhưng hắn ta không có được một chiếc xe tuyệt hảo như xe của Vĩnh Phong thì khó lòng thắng nổi. Chiếc xe của hắn ta bắt đầu bộc lộ những khuyết điểm của nó. Tên này tựa như một dũng sĩ nhưng không có một thanh bảo kiếm xứng tầm.
Khi mà những tên này thấy được chiếc xe của Vĩnh Phong chỉ còn cách đích xe của chúng trong gan tất và chỉ chốc lát, chiếc xe ấy sẽ vượt qua xe chúng và chặn ngay đầu xe lại thì đường X hiện ra trước mặt chúng.
Chúng mừng rỡ phóng qua khỏi một ngã tư không xe cộ. Vĩnh Phong lại lần nữa giật lấy cần số trả về sau chuẩn bị phóng lên thì đột ngột một chiếc xe mà trắng phóng tới chắn ngang giữa hai xe ở ngay ngã tư đó.
Vĩnh Phong không còn cách nào khác là phải đạp thắng. Chiếc xe của cậu lết vài vòng, xoay tròn rồi đâm vào hàng rào chắn cái “RẦM”, người Vĩnh phong đập mạnh vào vô lăng đau điếng rồi lại bật ra thành ghế sau lưng. Đầu đập mạnh vào thành ghế choáng voáng. Vì quá vội, cậu không hề thắt dây an toàn, cũng may là thắng kịp nếu không dễ mất mạng .
Mặc kệ cái đau đớn đang xâm chiếm mình, Vĩnh Phong cố gắng đưa mắt nhìn theo chiếc xe đen đang mất dần trong bóng tối. cậu nhìn theo nó bất lực đấm mạnh vào cái vô lăng trước mặt, rồi gục đầu xuống vô lăng tự nguyền rủa bản thân mình.
An nguy của Hiểu Đồng khiến lí trí cậu bừng tỉnh hơn. Vĩnh Phong nhanh chóng móc điện thoại trong túi ra. Cậu nhấn số gọi cho Quốc Bảo.
Tên nhóc này đang ăn chơi ở một chỗ nào đó khá ồn ào. Thấy Vĩnh Phong gọi điện đến thì hồ hởi hỏi thăm:
- Anh Vĩnh Phong hả. Anh đã gặp hiểu Đồng chưa. Cô ấy nói sao.
Nhưng Vĩnh Phong đã lạc cả giọng nói:
- Quốc Bảo, em mau về nhà nhờ ba em tra dùm anh biển số xe này. XYZ …..223
Quốc bảo lo lắng hỏi, cậu quát một cô gái đang lằng nhằng đeo bám bên cạnh cậu im lặng.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi.
- Hiểu Đồng đã bị bọn này bắt cóc. Mau điều tra giúp anh, càng sớm càng tốt. Có gì gọi cho anh ngay lặp tức.
Quốc Bảo trả lời ngay lặp tức:
- Em sẽ đi ngay lặp tức.
Nói xong cậu vội vàng phóng ra khỏi cửa bỏ mặc tiếng gôi sau lưng của các bạn.
Ba của Quốc Bảo là một nhà chính trị cao cấp rất được kính trọng. Mấy vụ nhờ vả điều tra này là chuyện rất dễ dàng.

Vĩnh Phong vừa gác máy xong lại gọi tiếp cho Thiên Minh. Nhưng lần này cậu không chờ Thiên Minh trả lời máy trước, cậu vội vàng nói.
- Thiên Minh! Anh hãy dò hỏi đám anh em của anh ở khu vực đường X xem có ai biết thông tin về chiếc xe màu đen biển số XYZ ….223 chạy trong khu vực này không. Hiểu Đồng đã bị chúng bắt đi rồi.
Thiên Minh rất ngạc nhiên khi nghe Vĩnh Phong nói, cậu lặp tức hỏi lại:
- Làm sao bọn chúng lại lại bắt Hiểu Đồng. Mà làm sao cậu xác định được chúng thuộc băng đảng ở đường X ….
Vĩnh Phong bình tĩnh trả lời, cậu đang cực kì lí trí, những lúc thế này cậu không cho phép mình có sự sai lầm nào.
- Lúc chúng bắt Hiểu Đồng đi không ngờ rằng em có thể đuổi theo chúng. Tên cầm lái chắc chắc cũng là một tay đua xuất sắc, bọn em đã rượt nhau một đoạn đường khá dài. Lúc đầu bọn chúng muốn dùng tốc độ để bỏ rơi em nhưng không được nên đã quẹo về khu đường này để cho đồng bọn cắt đuôi em. Chắc chắn đây là khu vực quen thuộc của chúng nên mới dễ dàng ra tay như vậy.
Thiên Minh hiểu ngay lặp tức, cậu vội nói:
- Được, anh lặp tức gọi điện cho tụi nó hỏi tin. Anh sẽ gọi cho em sau.
- Cám ơn anh. Anh giúp em, ơn này em sẽ không quên. Nếu Hiểu Đồng có mệnh hệ gì em sẽ bắt bọn chúng sống không bằng chết.
- Ok! Cứ tin tưởng ở anh.
- Anh cho người đem đến cho em một chiếc xe. Xe của em đã bị hư rồi. Tông vào hàng rào chắn
Vĩnh Phong vừa nói vừa chua xót nhìn chiếc xe yêu quý của mình đã bị móp méo một cách đáng thương. Nó là người bạn tốt gắn bó với cậu khá lâu rồi.
- Cậu không sao chứ. Có cần đến bệnh viện không – Thiên Minh lo lắng hỏi.
- Em không sao – Vĩnh Phong trả lời, tay ôm lấy phần ngực bị va đập mạnh vẫn còn nhức nhói – Giải cứu cho Hiểu Đồng quan trọng hơn.
- Vậy cậu chờ đi. Anh sẽ cho người đưa xe đến đó ngay lặp tức. Xong rồi anh sẽ đến đó hội ngộ với cậu.
Gác máy xong, Vĩnh phong lại gọi cho Thế Nam. Thế Nam đang ngủ ngon giấc, nghe tiếng điện thoại cậu định không bắt máy, nhưng linh tính có chuyện gì nên với lấy lấy điện thoại.
Là Vĩnh Phong. Cậu giụi mắt ngồi nhỏm dậy. Có chuyện gì mà Vĩnh phong lại gọi cho cậu vào lúc nữa đêm thế này. Cậu uể oải bắt điện thoại.
- Mình đây có chuyện gì mà ….
Chẳng để cho Thế Nam nói hết câu, Vĩnh phong đã lên tiếng chặn lại.
- Hiểu Đồng đã bị bắt cóc.
Vừa nghe mất chữ này, Thế Nam chợt tỉnh giấc, cậu hoảng hốt hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì.
Vĩnh Phong kể lại tóm tắt tình hình rồi nói:
- Cậu mau liên lạc với Đình Ân, nói cô ấy đến nhà chăm sóc cho bé Đường. Con bé ở nhà chỉ có một mình thôi.
Gọi cho Thế Nam xong, Vĩnh Phong nóng ruột nhìn về hai hướng, chỉ mong sao đàn em của Thiên Minh đến đây nhanh chóng.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 14.1

 

No Comments

    Leave a Comment