Cơn lửa giận trong lòng bỗng chốc trào lên, Hiểu Đồng khó chịu quay mặt đi chỗ khác, cô nhọc nhằn nói:
- Xin lỗi nhưng em không muốn thấy mặt anh ta.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Thiên Minh, trông anh chàng ngơ ngác đến tội nghiệp. Chỉ có Đình Ân và Đình Khiêm không hiểu đã xảy ra chuyện gì, họ ngơ ngác nhìn xung quanh.
Thấy mọi người nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, Thiên Minh bực tức xấn lại gần Hiểu Đồng hỏi:
- Em nói đi, giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì mà khiến em ghét tôi đến vậy. Tôi nhớ rõ là tôi chưa từng gặp em, càng không có làm gì mích lòng em cả. Vậy mà tại sao em luôn nhìn tôi với ánh mắt căm thù như thế. Tô quả thật không hiểu. Tôi xin em hãy nói ra, nếu thật sự tôi đã gây ra lỗi lầm gì thì tôi sẵn sàng xin lỗi và sẽ đền bù lại cho em.
Hiểu Đồng nghe thấy những lời này thì tức giận vô cùng, cô ngồi bật dậy nhìn thẳng vào Thiên Minh, ánh mắt chứa đầy sự oán giận, nếu như còn sức, cô muốn tát cho kẻ đứng trước mặt mình một cái để làm dịu cơn giận dữ đang cuồn cuồn chảy trong lòng mình. Giọng run rẩy đầy nỗi oán hận, Hiểu Đồng gào lên:
- Anh tưởng rằng mọi lỗi lầm đều có thể bù đắp ư…. – Hiểu Đồng im lặng nhìn Thiên Minh một lát rồi bật cười nói – Phải rồi, hạn người như anh thì biết gì đến sự đau khổ và ân hận chứ. Anh có tiền, anh có thế lực thì khi gây ra lỗi lầm chỉ cần dùng tiền bạc là có thể giải quyết được mọi thứ đúng không. Mua chuộc người có quyền để đổ mọi trách nhiệm lên người bị hại, biến họ từ nạn nhân trở thành người gây ra tội, để họ chết mà còn phải mang thệm tội.
Mọi người xung quanh hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến Thiên Minh, vẻ mặt tràn đầy thắc mắc và sợ hãi. Không gian trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Chẳng ai dám lên tiếng trước cả.
Thiên Minh hoàn toàn không hểu những lời của Hiểu Đồng nói nhưng trong thâm tâm cậu lờ mờ nhận ra thứ gì đó. Nhưng càng cố tìm hiểu thì nó càng trôi xa khiến cậu như người vừa bị mất trí nhớ, càng cố gắng nhớ lại càng cảm thấy mơ hồ tối tâm.
Thiên Minh như người vừa rơi vào một cơn lốc xoáy, cứ xoay vòng vòng đến chóng mặt. Trông cậu mếu máo muốn khóc vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cậu uể oải van xin:
- Xin em hãy cho tôi biết tôi đã làm gì sai nào.
Nhưng Hiểu Đồng đã nằm xuống giường quay mặt vào tường sau khi buông ra câu nói:
- Anh làm gì thì tự anh biết. Xin lỗi tôi mệt rồi cần nghỉ ngơi. Mời anh đi ra cho.
Nhưng Thiên Minh vẫn đứng bất động ở đó, cậu nhìn chằm chằm vào Hiểu Đồng cố gắng lục soát tất cả mọi ký ức về người con gái này, nhưng tất cả chỉ là con số không.
Mọi người trong phòng đều ngây người ra cả, họ không biết nên khuyên giải Hiểu Đồng hay nên khuyên giải Thiên Minh.
Vĩnh Phong thấy tình hình căn thẳng, lại thấy Hiểu Đồng nổi giận đùng đùng, lo sợ sức khỏe Hiểu Đồng không chịu đựng được nên quay lại nhìn Thiên Minh mà nói:
- Thiên Minh! Xin lỗi anh nhưng anh hãy ra ngoài một chút đi.
Thiên Minh khó chịu nhìn Vĩnh Phong, cậu cảm thấy cổ họng khô đắng, nuốt nước miếng nói:
- Vĩnh Phong! Cậu biết tính anh mà. Từ xưa đến nay luôn rõ ràng mọi thứ, chuyện này không nói rõ anh nhất quyết không đi.
Hiểu Đồng nghe thế, tức giận ngồi dậy, giật sợi dây truyền nước biển trên tay quăng ra. Vì quá đột ngột nên máu từ chỗ đâm kim chảy ra, nhưng Hiểu Đồng mặc kệ, cô bước xuống đẩy Thiên Minh, miệng tức giận mắng:
- Tôi bảo anh đi ra kia mà. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.
Tất cả mọi người đều bất ngờ trước phản ứng quá kịch liệt của Hiểu Đồng, cả Thiên Minh cũng khá bất ngờ nên bị Hiểu Đồng xô lùi mấy bước, loạng choạng suýt ngã nhưng may được Quốc Bảo đỡ.
Hiểu Đồng dùng hết sức đẩy Thiên Minh nên khi tay vừa rời khỏi Thiên Minh thì ngã xuống, rất may Vĩnh Phong đã vòng tay qua eo cô kéo lại, để cô dựa vào người mình. Vĩnh Phong dịu giọng nói:
- Cẩn thận.
Vòng tay ấm áp xoa dịu nỗi đau trong lòng của Hiểu Đồng, cơn giận dữ dường như giảm bớt.
Hữu Thiên đi thăm bệnh cho bệnh nhân liền trở về thăm Hiểu Đồng Vừa bước vào đã thấy Hiểu Đồng kích động xô đẩy Thiên Minh, cậu vội bước nhanh vào hỏi:
- Có chuyện gì vậy. Đã xảy ra chuyện gì.
Cậu đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi. Hiểu Đồng liền đẩy tay Vĩnh Phong ra, cố lấy thăng bằng đứng vững, cô chỉ tay vào Thiên Minh mệt mỏi nói:
- Hữu Thiên! Anh làm ơn đuổi anh ta ra dùm em. Em không muốn nhìn thấy mặt anh ta.
Hữu Thiên liền quay sang thiên Minh lịch sự nói:
- Xin lỗi anh! Bệnh nhân hiện giờ cần phải nghỉ ngơi nhiều tránh kích động, xin mời anh ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ.
Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hậm hực nửa muốn ra, nửa không. Thấy vậy Thiên Minh liền nói:
- Nếu anh còn không đi ra tôi buộc lòng phải gọi bảo vệ.
Thiên Minh tức giận nắm lấy áo blouse của Hữu Thiên, tức giận giơ nấm đấm lên cao gầm gừ nói:
- Ang dám ….
- Thiên Minh….- Vĩnh Phong vội can ngăn, may là cậu can ngăn kịp thời nếu không thì Hữu Thiên bị ăn đấm rồi.
Thế Nam thấy tình hình trở nên căng thẳng liền bước đến nắm lấy tay của thiên Minh kéo ra khỏi áo của Thiên Minh, rồi lựa lời khuyên giải:
- Thiên Minh! Nể mặt Vĩnh Phong bỏ qua đi. Có chuyện gì thì để sau này chúng ta nói tiếp, bây giờ Hiểu Đồng cần nghỉ ngơi lại sức. Chúng ta nên ra ngoài bớt để cho co ấy nghỉ ngơi.
Quốc Bảo cũng đến khuyên:
- Phải đó anh Minh, chúng ta ra ngoài làm vài ly hạ hỏa đi.
Nói rồi Quốc Bảo cùng Thế Nam khoát vai Thiên Minh đi ra ngoài. Mấy người khác cũng lục tục theo sau. Trong phòng chỉ còn lại năm người: Vĩnh Phong, Hiểu Đồng, Hữu Thiên, và hai anh em Đình Khiêm.
Sau khi tất cả đi ra ngoài, không khí trong phòng dường như dễ chịu hơn. Hiểu Đồng thở ra một cái rồi quay trở lại giường. Vĩnh Phong dìu cô bước đi.
Hữu Thiên quan tâm bước đến gần quan sát hỏi thăm:
- Em không sao chứ?
- Em không sao.
Hữu Thiên không yên tâm, anh nắm lấy tay Hiểu Đồng bắt mạch rồi nhìn vào đồng hồ ở tay mình đếm nhịp. Hiểu Đồng biết Hữu Thiên lo lắng, cô cố gắng thở đều.
Hữu Thiên liền nhìn đường dây truyền nước biển cho Hiểu Đồng xem xét, cô cười ngượng nói:
- Lúc nãy em hơi tức giận nên tự ý giật dây ra.
Hữu Thiên tỏ ra không có gì, anh chăm chú gắn lại mũi kim vào tay cô, thờ ơ hỏi:
- Vì anh chàng hồi nãy à.
Hiểu đồng lẳng lặng gật đầu rồi e dè hỏi:
- Hữu Thiên! Mẹ em … anh có …
- Yên tâm. Anh biết em không muốn mẹ em lo lắng nên anh không có nói với bác. Em mau tịnh dưỡng cho khỏe rồi đến thăm bác ấy, bác gái nhớ em và bé Đường lắm – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng âu yếm trấn an.
- Cám ơn anh – Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Hữu Thiên cảm kích.
Thái độ của hai người này làm Vĩnh Phong khó chịu . Cậu vội giục Hiểu Đồng:
- Em mau nằm xuống nghỉ đi.
Hữu Thiên đưa mắt nhìn Vĩnh Phong dò xét, Vĩnh Phong vô tình ngẩng mặt lên. Vậy là bốn mắt nhìn nhau kình địch, ai cũng không chịu thua. Mỗi người một suy nghĩ nhưng dường như giống nhau, chẳng ai chịu rời mắt trước.
Bầu không khí đối địch này làm cả ba người còn lại cảm thấy lo sợ. Đình Ân và Đình Khiêm đưa mắt nhìn nhau. Hiểu Đồng đành giả vờ ho một cái cắt đứt tia nhìn nhìn của họ.
Cả hai lặp tức lo lắng quay sang hỏi cùng một lúc.
- Em không sao chứ.
Cả hai lại đưa mắt nhìn nhau tỏ vẻ không vui. Hiểu Đồng tròn mắt nhìn hai người hỏi:
- Hai người sao vậy.
Hữu Thiên thấy nếu cậu cứ ở lại đây sẽ làm Hiểu Đồng không thể nghỉ ngôi được, liền lặp tức quay lại diu dàng nói:
- Không có gì. Em nghỉ ngơi đi. Anh đi thăm bệnh nhân một lát rồi quay lại thăm em sao.
- Ừhm
Hữu Thiên liền bỏ đi ra ngoài, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Vĩnh Phong nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon gầy của Hiểu Đồng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Hiểu Đồng rồi dịu dàng hỏi:
- Mệt không?
Hiểu Đồng gật đầu . Rồi nằm xuống.
Đình Ân và Đình Khiêm thấy Hữu Thiên bước ra ngoài thì mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Họ đi đến bên cạnh giường. Đình Khiêm cười nói:
- Thấy em không sao thì anh mới yên tâm.
- Hiểu Đồng, tại sao cậu lại đối xử với anh Hữu Thiên như vậy chứ. Anh ta đã gây ra chuyện gì… – Đột nhiên trong đầu Đình Ân xuất hiện một nghi vấn, cô liền nhanh chóng hỏi – Có phải là …
Hiểu Đồng liền đưa mắt ngăn lại, cô quay sang Vĩnh Phong thì thầm:
- Vĩnh Phong! Anh đi mua dùm em ít trái cây đi. Em thấy lạt miệng quá muốn ăn một chút gì đó.
Vĩnh Phong liền gật đầu, vỗ nhẹ tay cô:
- Em muốn ăn trái cây gì.
- Gì cũng được – Hiểu Đồng thật tình chỉ muốn đuổi khéo Vĩnh Phong đi nên trả lời lấp lửng.
- Ừhm! Vậy anh đi mua liền, em chờ một chút.
Vĩnh Phong vừa đi ra ngoài, Đình Ân liền lặp tức dồn hết mọi kìm nén thắc mắc trong lòng hỏi Hiểu Đồng.
- Có phải anh ta chính là người gây ra cái chết của ba cậu không.
Hiểu Đồng rơi một giọt nước mắt dài, nghẹn ngào nói:
- Chính là anh ta.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 16.2

 

No Comments

    Leave a Comment