Không thể ở bên nhau

Bàn tay đang ôm chặt lưng Vĩnh Phong từ từ lỏng ra. Vĩnh Phong hốt hoảng quăng cây gậy trên tay mình xuống đất, rồi quay người lại đỡ lấy Hiểu Đồng. Thế Nam cũng vội chạy đến đỡ Hiểu Đồng.
Cả hai cùng đỡ Hiểu Đồng ngồi bệch xuống đất, gương mặt xanh xao vẫn còn in hằn những dấu tay trên mặt Hiểu Đồng khiến tim hai chàng trai đều cùng lúc thắt lại. Gương mặt hằn lên nỗi đau đớn.
- Hiểu Đồng! Vĩnh Phong dùng tay lay nhẹ gương mặt của Hiểu Đồng, miệng gọi tên cô.
Thế Nam cũng lên tiếng gọi nhưng Hiểu Đồng hoàn toàn không có một chút động tĩnh nào.
Vĩnh Phong nhìn Thế Nam quát lớn:
- Mau đi chẩn bị xe.
Nói xong Vĩnh Phong liền bồng Hiểu Đồng chạy vội ra xe mặc cho cánh tay vẫn đang chảy máu, thấm cả vào chiếc váy trắng của Hiểu Đồng.
Thế Nam cũng đứng dậy chạy theo mỡ đường. Ra bên ngoài Thế Nam liên mỡ sẵn cửa sau để Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng vào trong. Sau đó lặp tức đến tay lái nổ máy, không một chút chậm trễ.
Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng đến bên xe, nhẹ nhàng đặt cô vào trong rồi cũng theo vào, để Hiểu Đồng dựa vào người cậu. Ôm chặt lấy Hiểu Đồng trong đôi tay run rẩy của mình, hơi thở gấp gáp, Vĩnh Phong đặt đầu Hiểu Đồng tựa dước cằm mình, cậu thều thào nói:
- Hiểu Đồng! Em đừng có xảy ra chuyện gì … anh không cho phép em xảy ra chuyện.
Vĩnh Phong nắm chặt lấy bàn tay không còn động đậy của Hiểu Đồng, tay cậu lạnh toát run rẫy.
Thế Nam cũng lao xe đi hết tốc độ đến bệnh viện, thỉnh thoảng cậu liếc nhìn gương mặt của Hiểu Đồng qua kính chiếu hậu. Cậu muốn chạm vào gương mặt xanh xao kia, muốn là người được ôm cô ấy vào lúc này,muốn thể hiện sự qun tâm đầy yêu thương của mình lúc này. Nhưng … khi đưa mắt nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu vì lo lắng và sợ hãi của Vĩnh Phong, cậu đành thở dài rồi an ủi:
- Đừng lo, Hiểu Đồng không sao đâu, cô ấy vốn là người cứng rắn.
Nhưng Vĩnh Phong không nói gì, chỉ vòng tay siết chặt Hiểu Đồng thêm nữa. Suốt cả đoạn đường đi đến bệnh viện, tất cả đều im lặng, chỉ còn lại nhịp thở vầ tiếng động cơ xe.
Bên ngoài dòng người vẫn đang hối hả, ồn ào. Nắng đã lên gay gắt rồi.
Đến bệnh viện, Vĩnh Phong tông cửa bế Hiểu Đồng chạy ngay vô cửa bệnh viện hét lớn:
- Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây.
Mọi người đều đưa mắt tò mò nhìn xem đã xảy ra chuyện gì. Họ nhìn thấy một chàng trai dáng vẻ thất thần vừa chạy vừa gào thét, trên tay cậu đang bế một cô gái dường như đã bất tỉnh.
Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt không làm mất đi vẻ đẹp trai đầy nổi bật của cậu, đặc biệt là cái mũi cao rất đẹp, làn da rán nắng trông cực kì nam tính. Chàng trai đang bồng cô gái thật nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau, gương mặt lo lắng, yêu thương, cho thấy tình cảm sâu đậm của chàng trai dành cho cô gái. Máu chảy trên tay cậu nhỏ giọt xuống sàn bệnh viện. Trên người cậu ta đầy những vết bầm.
Cô gái trên tay cậu tuy gương mặt bị sưng đỏ nhưng vẫn không thể che đi vẻ đẹp chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của cô. Quần áo trên người cô rách nát, chiếc váy trắng loang lỗ màu đỏ thẩm, chân bị trầy xướt…
Họ là đôi tình nhân bất hạnh gặp phải tai nạn.
Mọi người cũng chú ý đến một chàng trai đi theo sau cặp tình nhân nọ, áo sơ mi trắng soắn đến khủy tay, mái tóc rũ phía trước, dáng người nho nhã điềm đạm. Cậu ta cũng lo lắng cho cô gái cũng không kém bao nhiêu. Luôn trong tư thế sẵn sàng đón lấy cô gái nếu chẳng may anh người yêu có ngục ngã, để cô gái không phải chịu thêm bất kỳ đau đớn nào.
Mấy cô y tá đang kiểm sổ nghe tiếng thét thì giật mình ngẩng đầu nhìn lên. Thấy đôi nam nữ kia chảy máu khắp người liền hoảng hốt đứng bật dậy. Xô ngã cả chiếc ghế dưới chân xuống đất, họ vội chạy ra khỏi bàn trực và dẫn đường cho chàng trai đưa cô gái đến phòng cấp cứu.
Đi đến hành lang cấp cứu họ chạy ngang qua một bác sĩ, anh chàng bác sĩ liền chặn họ lại:
- Bênh nhân bị làm sao.
- Cô ấy bị ngất xỉu – Thế Nam vọi trả lời bác sĩ.
Anh chàng bác sĩ mặc một chiếc áo blouse trắng, bên trong là một chiếc áo sơ mi cũng màu trắng, thắt caravat màu xanh sọc trắng, đeo một đôi kính màu nâu rất đẹp, trông giống như một thiên sứ áo trắng.
Anh ta liếc nhìn bệnh nhân rồi hoảng hốt kêu lên:
- Hiểu Đồng! ….Mau đưa cô ấy vào phòng cấp cứu ngay lặp tức.
Anh chàng bác sĩ ấy không ai khác chính là Hữu Thiên, con trái bác sĩ Nhân, người đang trực tiếp điều trị cho mẹ của Hiểu Đồng.
Các cô y tá giữ cửa phòng cấp cứu để Vĩnh Phong dễ dàng bế Hiểu Đồng bước vào. Hữu Thiên vào trước tiên, cậu chỉ vào một cái giường trống rồi ra lệnh:
- Đặt cô ấy nằm xuống đó.
Vĩnh Phong lặp tức bế Hiểu Đồng đến giường, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống. Tay nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng khẽ gọi tên cô.
Hữu Thiên nhíu mày nhìn Vĩnh Phong ngạc nhiên, trong đầu xuất hiện hàng lọat câu hỏi về chàng trai kia và chuyện gì đã xảy ra cho Hiểu Đồng.
Nhưng cậu lấy giọng bình tĩnh của một bác sĩ mà ra lệnh cho Vĩnh Phong và Thế Nam.
- Xin mời các anh ra ngoài để các bác sĩ chúng tôi khám cho bệnh nhân.
Nhưng Vĩnh Phong và Thế Nam đều không nhúc nhích, mắt cứ dán chặt vào người Hiểu Đồng lo lắng. Hữu Thiên bực tức nói lớn lần nữa:
- Mời các anh ra ngoài để chúng tôi khám bệnh cho bệnh nhân.
Lúc này Vĩnh phong và Thế Nam mới quay lại nhìn anh chàng bác sĩ.
Vĩnh phong nhớ lại lúc bên ngoài anh ta đã kinh ngạc gọi tên của Hiểu Đồng, vậy là anh ta có quen với Hiểu Đồng. Vĩnh Phong nhận ra gương mặt của anh chàng bác sĩ này. Lúc đưa Hiểu Đồng đến thăm mẹ, cậu thấy anh chàng này đã đưa Hiểu Đồng ra tới tận cửa
Các cô y tá chạy tới kéo Vĩnh phong và Thế Nam đi ra ngoài, nhưng Vĩnh Phong đã hất tay của cô y tá ra khỏi người mình, khiến cô ta bất ngở nên đứng không vữa suýt chút nữa là té ngã.
Thế Nam biết tâm trạng lo lắng của Vĩnh Phong, bây giờ trong lòng Vĩnh Phong không muốn Hiểu Đồng rời xa ánh mắt mình dù chỉ một giây vì bản thân cậu cũng không muốn rời xa cô.
Nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô y tá và hành động lỗ mãng của Vĩnh Phong, Thế Nam đành từ tốn giải thích.
- Chị thông cảm, vì cậu ấy quá lo lắng cho bạn mình nên mới lỗ mãng như vậy. Xin chị hiểu cho tâm trạng của của cậu ấy lúc này. Chúng tôi hứa sẽ im lặng không làm phiền mọi người khám bệnh đâu.
Hữu Thiên cũng quan sát Vĩnh Phong nãy giờ, cậu phát hiện trên người Vĩnh Phong đầy thương tích, chắc chắn anh chàng này vừa xảy ra một trận ẩu đả kịch liệt, nhưng sao Hiểu Đồng lại bị lôi vào vụ ẩu đã này.
Hữu Thiên nhẹ nhàng khuyên nhũ với lương tâm của một bác sĩ, cậu ta nhìn Thế Nam nói:
- Nhưng bạn cậu cần phải đi băng bó vết thương ngay, kẻo bị nhiễm trùng. Thương tích trên gnười cậu ta không nhỏ.
Nhưng Vĩnh phong đã bác ngay lặp tức.
- Tôi không sao. Anh mau đến xem cô ấy thế nào đi.
Mấy cô y tá nhìn họ bối rối, không biết làm thế nào. Lệnh của bác sĩ không thể không tuân theo, nhưng họ cũng không nỡ từ chối lời yêu cầu của hai anh chàng đẹp trai kia. Nhất là không nỡ xua đuổi tấm chân tình của hai chàng trai dành cho cô gái.
Họ đưa mắt nhìn Hữu Thiên cầu cứu, Hữu Thiên thở dài rồi gật đầu ưng thuận, thấy vậy mấy cô y tá mới yên lòng, rồi cùng Hữu Thiên đi đến bên cạnh Hiểu Đồng xem xét.
Hữu Thiên tuy còn trẻ nhưng cậu là một bác sĩ giỏi, luôn là sinh viên đứng đầu của lớp ngay cả khi đi du học. từ nhỏ đã theo ba học tập nên kinh nghiệm của cậu có thừa. Vừa nhìn Hiểu Đồng cậu đã biết ngay tình trạng của cô. Nhưng là một bác sĩ đòi hỏi phải luôn quan sát cẩn thận tỉ mỉ tránh sai lầm mà hại chết bệnh nhân.
Cậu dùng đèn pin nhỏ vạch mí mắt Hiểu Đồng ra nhìn đồng tử trong đôi mắt cô, một màu trắng đục vô hồn. Cậu nhẹ nhàng sờ vào gương mặt đã sưng phù của cô mà cảm thấy đau xót, và hận kẻ đã làm nên những vết thương này. Rõ ràng cô đã bị kẻ nào đó hành hạ.
Vĩnh Phong nhìn Hữu Thiên sốt ruột hỏi:
- Cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên yên lặng không trả lời, cậu nắm lấy tay của Hiểu Đồng quan sát tỉ mỉ những vết trầy ….
Vĩnh Phong vốn dĩ sốt ruột vì lo lắng cho Hiểu Đồng lại gặp Hữu Thiên không chịu trả lời mình thì tức giận vô cùng. Cậu ngồi bật dậy nắm lấy cổ áo blouse của Hữu Thiên , gầm giọng quát:
- Nói mau, cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên cũng bực mình, cậu cũng không thể kiềm chế nỗi tức giận quát lại:
- Bỏ tay cậu ra mau lên.
Mấy cô y tá thấy vậy thì tỏ ra sợ hãi, Thế Nam vội đi đến giữ tay Vĩnh Phong khuyên:
- Vĩnh Phong! Bình tĩnh lại đi.
Vĩnh Phong lừ mắt nhìn Hữu Thiên, cậu nhận thấy đôi mắt ấy cũng đang căm phẫn nhìn mình.
- Bõ tay ra đi. Tôi cần phải khám tiếp cho cô ấy.
Mắt vẫn không rời khỏi nhau, Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra. Hữu Thiên bực mình sữa lại chiếc áo blouse rồi tiếp tục xem xét cho Hiểu Đồng.
Dùng ống nghe nghe hơi thở của Hiểu Đồng, cảm nhận từng hơi thở rõ ràng của cô, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
- Ngoài vết thương ngoài da ra thì cô ấy không sao cả, chỉ là quá kiệt sức mà thôi. Chỉ cần cô ấy ngủ một giấc thì sẽ không sao nữa.
Ngọn lửa sốt ruột và lo lắng của Vĩnh Phong và Thế Nam bị dập tắt, không hẹn mà cả hai thở phào ra cùng một lúc.
Vĩnh Phong nắm lấy tay Hiểu Đồng đưa lên trên cao siết chặt lại. Thế Nam cảm thấy buồn vì không thể làm như vậy.
Hữu Thiên thấy khó chịu khi nhìn thấy Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng như vậy. Nỗi thắc mắc về mối quan hệ giữa hai người dâng cao. Trong lòng đã lờ mờ đoán ra nhưng có điều cậu không muốn công nhận.
Hữu thiên quay lại nói với mấy cô y tá.
- Nhờ mấy chị giúp cô ấy rửa vết thương và lau người thay đồ.
Mấy cô y tá gật đầu rồi nhìn Vĩnh Phong và Thế Nam rụt rè.
Thế Nam thấy vậy liền vỗ vai Vĩnh Phong nói:
- Chúng ta mau ra ngoài để các cô y tá giúp Hiểu Đồng làm sạch vết thương.
Vĩnh phong miễn cưỡng đồng ý, cậu nhẹ nhàng đặt tay Hiểu Đồng xuống rồi cùng Thế Nam bước ra ngoài. Hữu Thiên vội đi thăm một bệnh nhân khác, bỏ mặc cả hai ở lại .Cả hai ngồi chờ ở băng ghế trước của phòng, đột nhiên Vĩnh phong quay sang Thế Nam hỏi:
- Cậu có thuốc đó không.
- Mình không đem theo. Cậu cần à – Thế Nam lắc đầu – Vậy để mình đi mua.
Vĩnh Phong đã hứa với Hiểu Đồng từ nay không hút thuốc uống rượu nữa, không phải vì cô ghét hai thứ đó mà còn vì câu nói:
- Thuốc lá và rượu bia đều là những thứ có hại cho sức khỏe. Em cần người đàn ông có thể yêu thương chăm sóc cho em đến khi em chết, vì em có thể làm tất cả vì em, vì em mà chết. Chứ em cần gì một người đàn ông chết vì những thứ không ra gì này.
Bây giờ đột nhiên cậu thấy thèm hút một điếu thuốc, hút thuốc có thể làm cậu vơi đi lo lắng sợ hãi kia. Có thể làm cho thời gian chờ đợi ngắn lại.
Nghe Thế Nam nói, Vĩnh Phong liển xua tay:
- Thôi khỏi.
Lát sau, mấy cô y tá đi ra, trên tay là chiếc váy trắng rách nát của Hiểu Đồng.
Họ e dè đưa chiếc váy trước mặt hai người . Vĩnh phong quay mặt đi không muốn nhìn thấy chiếc váy lần nào nữa. Lúc dẫn hiểu Đồng đi chọn váy, rõ ràng cả hai rất vui vẻ vậy mà sau đó lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện không hay.
Thế Nam liền nói:
- Các chị bỏ đi dùm em.
- Vậy các cậu có thể vào thăm cô ấy được rồi. Nhưng nhớ im lặng, bệnh nhân cần tĩnh dưỡng – cô y tá nói xong liền bỏ đi.
Cả hai liền bước vào bên trong.
Hiểu Đồng đã được thay bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, những vết máu đã không còn, những chỗ trầy xước đã được rửa sạch và băng bó cẩn thận. Đôi gò má cũng được bôi một lớp kem trắng mỏng. Cô ngủ thật say những vẻ mặt vẫn còn vương lại nỗi khiếp sợ.
Vĩnh Phong đến bên cạnh Hiểu Đồng vuốt ve mái tóc của cô. Còn Thế Nam thì dựa người vào tường âm thầm quan sát cô.
Lát sau, một nhóm người kéo đến. Họ xông vào phòng cấp cứu với thái độ lo lắng.
Vĩnh phong nhìn lên thấy có Thiên Minh, Quốc Bảo, anh em Đình khiêm, Đình Ân và vài người bạn khác.
Đình Ân chạy đến bên Hiểu Đồng, cô lặng người nhìn gương mặt bạn, xúc động bật khóc. Tiếng thút thít của cô làm Hiểu Đồng tỉnh giấc.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lo lắng của Vĩnh Phong. Đôi chân mày anh chau lại khiến cô bật cười.
Mọi người đều mừng rỡ khi cô tỉnh giấc, Thế nam cũng đứng thẳng dậy bước đến bên cạnh giường.
Vĩnh phong lo lắng hỏi.
- Em sao rồi. Còn đau không.
Hiểu Đồng lắc đầu, rồi cô nhìn thấy những vết thương trên người Vĩnh Phong, chua xót bèn nói:
- Anh còn đau hơn em gấn ngàn lần. vậy mà cứ lo cho em.
- Anh không sao – Vĩnh phong âu yếm nhìn cô trả lời.
Hiểu Đồng quay sang Đình Ân nãy giờ vẫn còn khóc, cô nắm lấy tay Đình Ân.
- Xin lỗi vì mình lại làm cậu lo lắng.
Đình Ân lắc đầu.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn mọi người xung quanh mình, tất cả đều đang lo lắng nhìn cô. Nhưng rồi Hiểu Đồng nhìn thấy gương mặt đó …..

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 16.1

 

No Comments

    Leave a Comment