Vẫn là một màn đêm buông, dường như những cuộc rượt đuổi đều diễn ra trong màn đêm. Đêm tối tĩnh lặng, bóng người thưa dần chỉ còn lại những con đường trống trãi với ánh đèn đường và những cơn gió thổi lạnh ngắt.

Tốc độ của chiếc Volvo màu trắng khá nhanh nhưng chiếc xe Vĩnh Phong dễ dàng bắt kịp bởi lẽ người lái không phải là một tay đua có hạng. Nhưng mà bọn chúng dường như khôn có hưng thú đua xe lúc này bởi vì chúng chạy lòng vòng dẫn xe Vĩnh Phong đuổi theo đến một nơi vắng vẻ khác rồi dừng lại.

Trước khi xuống xe, tên đại ca quay đầu nhìn lại chiếc xe màu xám bạc của Vĩnh Phong khẽ mĩm cười. Hắn ta và lão Béo bước xuống nhưng không hề thấy Hiểu Đồng bước xuống theo. Trái tim Vĩnh Phong quặn thắt lại, gương mặt tái xanh sợ hãi. Cậu vội vàng xuống xe. Nhưng ngay sau đó nhận ra Hiểu Đồng đang dựa đầu vào vai Đại Bình, đôi mắt nhắm nghiền. Thì ra trong xe, Hiểu Đồng đã kháng cự, vì bất đắc dĩ, cô bị Đại Bình đáng ngất đi.

Bốn người vừa xuống khỏi xe, nhìn chằm chằm vào tên đại ca, sắc mặt lạnh lùng. Tên đại ca nở nụ cười nhìn bốn người họ nói :

- Chào mừng các người đến cái bẫy của ta.

Hắn vừa nói xong thì một đám đàn em tiến vào bao vây bốn người bọn họ.

- Không ngờ bọn tao lại giăng cái bẫy này đúng không ? – Lão Béo cười nham hiểm nói.

- Chỗ này mới đúng là mồ chôn xác của mấy thằng bây – Tên đại ca đắc chí cười vang – Chỗ lúc nãy chỉ là nơi tiêu hao sức lực của tụi bây.

Lần này đúng là khó khăn hơn những lần trước, bởi vì những tên trước mặt bốn người bọn họ đều là những tên bặm trợn đáng sợ. Tướng tá dữ dằn, ánh mắt gườm gườm đáng sợ, xem ra bọn này không hoàn toàn là những tay gà mờ như những tên đàn em lúc nãy chỉ biết liều mạng lao vào chỗ chết. Mấy tên này dường như được tuey63n chọn chỉ để phục vụ cho kế hoạch trả thù của mấy tên này.

Tên đại ca quay người kéo tuột Hiểu Đồng đang ngất khỏi tay Đại Bình khiến cô té oạch xuống đất một cách đáng thương, nhìn Vĩnh Phong cười nói :

- Nếu mày qua được ải lần này thì tao sẽ trả con nhỏ này cho mày.

Không chỉ có vĩnh Phong mà ba người còn lại cũng gầm lên đầy giận dữ. Ngay cả Đại Bình cũng vô cùng tức giận khi thấy tên đại ca đối xử tàn bạo với Hiểu Đồng như thế. Nhưng tên này vẫn chẳng coi sắc mặt của mấy người bọn họ ra gì, hắn thò tay vào thắt lưng lấy ra một cái vật cứng màu đen có nòng, hắn cười khẩy rồi chỉa cây súng nhắm vào đầu Hiểu Đồng còn đang hôn mê nằm bệch dưới đất lên cò. Tất cả mọi người đều tái xanh mặt mày, ngay cả lão béo.

- Quy tắc giang hồ, chỉ cần tụi bây có thể bình an vượt qua ba cửa ải cửa tao trong thời gian quy định. Tao sẽ thả nó ra, còn nếu không thì cứ để nó đi gặp diêm vương.

Nhìn mọi người không lên tiếng, tên đại ca hất mặt hỏi :

- Sao hả, chấp nhận không ?

- Được, tao chấp nhận. Nếu bọn tao thắng, lập tức thả Hiểu Đồng ra – Vĩnh Phong lặp tức nhận lời, ánh mắt đau xót nhìn Hiểu Đồng.

- Tốt ! Vậy thì cuộc chơi bắt đầu. Đích đến là con sông trước mặt. Vĩnh Phong nếu trong vòng một tiếng đồng hồ mà mày không đến được đó thì cứ tìm người xuống sông vớt xác Hiểu Đồng.

Nói rồi tên đại ca lôi Hiểu Đồng đặt lên xe. Rồi hắn và lão béo cũng vào theo, chiếc xe lặp tức lao đi. Vĩnh Phong muốn chạy đến chặn lại nhưng bọn đàn em đã bao vây chặt kín.

- Tốc chiến tốc thắng – Thiên Minh thì thầm bên tai.

Vĩnh Phong, Thế Nam, Quốc Bảo không hẹn mà cùng gật đầu, rồi nhanh chóng lao ra. Mấy tên chặn đường này hóa ra cũng chỉ là những tên có sức trâu chứ chẳng hề ghê gớm lắm, ấy vậy mà lại tốn khá nhiều thời gian. Khi những tên lần lượt lần lượt bị hạ đo ván chỉ còn lại vài tên cũng đã thấm đòn. Thiên Minh thấy thế mới nói :

- Ba cậu đi trước đi, để mấy tên này cho anh, lát nữa anh sẽ đuổi theo mấy đứa.

Cả ba người nhanh chóng rời khỏi trận chiến định chạy đến xe thì bị chặn lại bởi một người từ nãy giờ vẫn âm thầm đứng ngoài quan sát.

Quốc Bảo nhìn người đó gườm gườm nói :

- Xem ra, món nợ của chúng ta đã đến lúc giải quyết rồi.

Nói xong, Quốc Bảo quay người bảo Thế Nam và Vĩnh Phong :

- Hai anh đi trước đi, tên này để em xử lí.

- Giao cho cậu – Thế Nam vỗ vai Quốc Bảo cảm ơn.

Nói rồi cậu cùng Vĩnh Phong gấp gáp vào xe chạy đi, thời gian không cho phép họ chần chừ. Hai chàng trai hai cùng một tâm sự, cùng yêu một cô gái, lại là bạn thân của nhau nhưng giữa họ không có bất kỳ một tranh chấp gì mà hiện giờ họ đều một lòng một dạ giải thoát cho người mà bản thân yêu thương nhất.

Mỗi phút mỗi giây trôi qua đối với họ đều đáng sợ, bởi vì mỗi giây trôi qua cũng đồng nghĩa với tính mạng của Hiểu Đồng đang gặp nguy. Cả hai đều nhận ra tên đại ca là một tên thù hằn ghê gớm, hắn bất chấp tất cả để trả thù, hắn tuyệt đối sẽ không đối xử tử tế với Hiểu Đồng.

- Haiz ! Lần này thì mày lộ bộ mặt thật ra rồi, tao còn tưởng mày sẽ tiếp tục giả làm người tốt mãi mãi chứ – Quốc Bảo mỉa mai nhìn Đại Bình nói.

- Vậy thì sao nào, chỉ có mình mày nói, họ sẽ tin ai, tin tao hay tin mày. Ai sẽ tin vào một thằng như mày nói chứ – Đại Bình khừ mũi châm biếm.

- Có thời tao tưởng chúng ta mãi mãi là bạn thân – Quốc Bảo cảm thấy nuối tiếc.

- Chỉ có mày nghĩ như vậy mà thôi. Tao chưa từng coi mày là bạn, mày chỉ đáng bị tao lợi dụng – Đại Bình cười cợt nói.

- Thằng khốn !

Quốc Bảo tức giận lao tới, Đại Bình cũng đã sẵn sàng ghênh chiến. Cả hai lao vào nhau như hai con sư tử đực cùng tranh một giang sơn, kẻ mạnh sẽ làm chủ rừng xanh. Bình thường có thể nói cả hai ngang tài ngang sức, ai trụ được lâu thì người đó thắng.

Quốc Bảo bị trúng đòn trước, một cú đá thật mạnh của Đại Bình nhắm ngay bụng cậu, cậu hự lên một tiếng rồi loạng choạng lùi lại sau. Sau khi lấy lại cân bằng thì Quốc Bảo bắt đầu trả đòn và lần này Đại Bình bị dính một đấm vào mặt thật mạnh đến độ mái tóc cũng lắc lư theo gương mặt bị biến dạng, khóe miệng đã tuông ra máu.

Cả hai lao vào đánh nhau đến độ điên cuồng, những hình ảnh khi cả hai còn thân thiết hiện lên trong đầu. Những nụ cười sảng khoái khi cùng nhau phá phách, những cú khoát vai đầy tình anh em.

Mồ hôi nhễ nhãi trên mặt họ, thấm ướt hết lưng áo. Nhưng không ngăn được hai người họ dừng lại. Tình bạn và sự phản bội đến hôm nay cần kết thúc tất cả.

Quốc Bảo bắt đầu yếu sức hơn bởi lẻ cậu cũng đã quá phí sức trong trận đánh trước. Cậu bị dính đòn của Đại Bình nhiều hơn và khả năng ra đòn của cậu thiếu chính xác và rất chậm chạp.

Khi cả hai tách nhau ra cùng cúi người xuống, tay chống đầu gối thở dốc, rồi đưa mắt nhìn nhau, những ký ức xưa cũ lại hiện về. Hình ảnh Đại Bình và Quốc Bảo cùng nhau thi chạy, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chơi bóng rỗ… Những khi giận nhau cũng lao vào nhau đánh một trận tơi bời rồi nằm dài trên thảm cỏ cười hahaha… sau đó khoát vai nhau về nhà.

Quốc Bảo đứng thẳng người dậy nhìn Đại Bình nói :

- Tiếo tục đi.

Thì một mũi dao lao tới bên sườn cậu. Một tên đã bị cậu đánh gục bắt đầu tỉnh lại nắm lấy con dạo ngay bên tai siết chặt, quyết trả thù. Quốc Bảo nhìn thấy sắc mặt Đại Bình thay đổi, môi cậu ta mấp máy , ánh mắt nhìn về hướng klhác , quay mặt nhìn lại thì thấy một người cầm dao lao về phía mình. Sững cả người, Quốc Bảo không kịp né tránh chỉ đứng yên bất động chờ mũi dao đến thì một bàn tay hất cậu văng ra khỏi chổ đứng té ạch xuống đất.

Rồi cậu nghe một tiếng hự rất lớn vang lên, vẫn còn chưa hết kinh hãi cậu quay đầu lại nhìn thì thấy mũi dao đã đâm vào phần bụng của Đại Bình. Máu từ nới đó phun ra rất nhiều, Đại Bình từ từ ngã xuống đất. Tên đã đâmĐại Bình còn đang bàng hoàng không hiểu tại sao Đại Bình lại lao ra hứng chịu mũi dao này thì Thiên Minh đã xông tới đá cho hắn một cú ngạ xuống đất, rồi thuận đà tiếp tực đánh cho hả cơn giận.
Quốc Bảo kinh hoàng gọi tên Đại Bình một cách yếu ớt, lúc này đây cậu nhận ra tình bạn giữa cậu và Đại Bình chưa bao giờ nguội. Cậu vẫn xem Đại Bình là người bạn tốt nhất của mình.

- Đại Bình ! Đại Bình ! Cậu sao rồi, trả lời mình đi.

Quốc Bảo nâng người Đại Bình lên, những giọt nước mắt từ trong đôi mắt rơi trên gương mặt trẻ con của cậu rồi rơi xuống người Đại Bình.

Môi Đại Bình đã bắt đầu tái nhợt, cậu nhìn Quốc bảo thều thào.

- Mình thật sự xin lỗi cậu, mình đã muốn xin lỗi cậu từ lâu rồi. Mình không cố ý, chỉ là mình vô tình nói ra. Cậu hãy tin mình. Mình luôn xem cậu là bạn tốt nhất của mình.

Quốc Bảo nước mắt lưng tròng nắm chặt tay Đại Bình nói :

- Mình tin cậu. Cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của mình. Cậu sẽ không sao đâu, mình lặp tức đưa cậu đến bệnh viện.

Quốc bảo định nâng người Đại Bình lên nhưng bị cậu giữ lại :

- Mình chết là đáng tội, cậu hãy mau đi cứu Hiểu Đồng đi. Nói với cô ấy là mình xin lỗi.

- Mình sẽ chuyển lời của cậu đến cho Hiểu Đồng. Bây giờ mình đưa cậu đến bệnh viện.

Đại Bình định nói thêm gì nữa nhưng không thành lời rồi cậu ngất đi. Quốc Bảo đau đớn khóc lóc gọi tên cậu. Thiên Minh vội cùng cậu đưa Đại Bình vào một chiếc xe của bọn chúng để lại. Thiên Minh định đi cùng như Quốc Bảo khoát tay bảo :

- Em sẽ đưa cậu ấy đi. Anh mau đến giúp anh Vĩnh Phong và anh Thế Nam đi.

Nói rồi QUốc Bảo phóng xe như bay ra khỏi chỗ đó. Thiên Minh cũng lạo vào một chiếc xe gắn máy ở đó vừa chạy vừa gọi cho đàn em. Bảo họ đến chi viện.

Màn đêm càng ngày càng tối, sương rơi lạnh dần, thấm ướt vai lạnh giá.

Một chiếc xe máy chắn ngang đường của xe Vĩnh Phong và Thế Nam. Sắc mặt cả hai đều bình thường chỉ có sắc mặt của Đình Ân là hoảng hốt, nãy giờ cả người cô run rẩy vì sợ hãi.

Kẻ đứng chắn đầu xe không ai khác chính là tên rôbô mà lần trước Vĩnh Phong đã đụng phải. Một tên đàn em từ đâu đi tới cầm súng bắn mấy phát vào bánh xe của họ, rồi quăng súng ra xa. Cả hai gườm gườm nhìn hắn ta đầy tức giận, chỉ có Đình Ân muốn ngất xỉu khi nghe tiếng súng nổ bên tai, cô chẳng dám nhúc nhích, cắn chặt răng lại, đến độ, môi cô rướm máu.

- Tụi bây muốn đi cứu con nhỏ kia thì phải đoạt được chìa khóa trong tay tao – Tên rôbô vừa nói vừa lúc lắc chìa khóa trong tay mình – Đây là chiếc xe duy nhất còn lại để tụi bây tiếp tục đi.

- Có phải là tên cậu đã nói không ?- Thế Nam thì thầm hỏi nhỏ Vĩnh Phong.

- Chính là hắn ta – Vĩnh Phong gật đầu xác nhận.

- Đi đi . Mình giúp cậu lấy chìa khóa, lấy được rồi thì mau chóng chạy đi. Hiểu Đồng đang đợi cậu – Thế Nam khẽ bảo Vĩnh Phong.

Nhưng Vĩnh Phong e ngại nhìn vết thương lúc nãy đở cho Quốc bảo của Thế Nam nói:
- Hắn ta rất mạnh, cậu lại đang bị thương.

- Đừng lo. Lần trước mình cậu đối phó với bọn chúng còn được, chẳng lẻ mình lại không đối phó nổi với tên này hay sao. Đừng do dự nữa, nếu không Hiểu Đồng sẽ nguy mất.

Vĩnh Phong nghe nhắc đến Hiểu Đồng thì giật mình vội vàng đồng ý, cậu nói thêm :

- Cậu cố gắng cầm cự đến khi Thiên Minh và Quốc bảo tới. Đừng quên, trong xe còn có Đình Ân.
- Mình biết rồi – Thế Nam gật đầu hiểu ý.

- Sẵn sàng chưa – Vĩnh Phong khẽ hỏi.

- Bắt đầu – Thế Nam hô lên.

Cả hai xong vào tên rô bô.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 18.9

 

No Comments

    Leave a Comment