Ngay lúc đó một một bóng người bất chấp ngọn lửa bên trong vẫn xông vào, bóng dáng cao lớn khỏe mạnh của cậu nhanh chóng tìm thấy Hiểu Đồng, cậu thấy cô đang nằm lay lất dưới nền gạch thì hoảng hốt gọi tên cô. Vội vàng nâng hết những cái kệ đang ngã xung quanh cô giải thoát cho cái chân của cô. Nhanh chóng bế cô lên chạy khỏi nơi biển lửa. Miệng vẫn không ngừng gọi tên cô mặc cho khói tràn vào cổ họng. Hiểu Đồng nghe tiếng gọi, cô mơ hồ hé mắt, trong làn khói mỏng manh cô nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Vĩnh Phong đã bị đen vì khói và đầy mồ hôi. Cô khẽ mĩm cười nghĩ rằng trước khi mình chết cũng có thể nhìn thấy mặt Vĩnh Phong thêm lần nữa, cô đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của Vĩnh Phong, sau đó lại chìm vào im lặng.

Cuối cùng hai người cũng thoát ra dưới sự giúp đỡ của những người lính cứu hỏa. Tất cả mọi người bên ngoài đều mừng rỡ khi thấy hai người bọn họ trở ra.

Bên ngoài Vĩnh Thành khi hay tin cũng vội chạy đến, khi cậu biết Hiểu Đồng vẫn còn bị kẹt lại ở bên trong, cậu cũng muốn lao vào bên trong để tìm cô nhưng tất cả nhân viên đều cố sức ngăn cậu vì lửa đang lớn dần. Vĩnh Thành không ngừng gào thét gọi tên Hiểu Đồng, ra sức vùng vẩy muốn thoát khỏi bàn tay níu giữ của mọi người. Chẳng còn là một tổng gíam đốc điềm đạm mọi ngày, cậu đã trờ thành một kẻ liều lĩnh chỉ uốn xông vào cơn biển lửa kia cho tới khi trong làn khói mỏng manh, Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng từng bước từng bước bước ra, Vĩnh Thành mới bình tĩnh trở lại.

Cậu mừng rỡ khi thấy Hiểu Đồng vẫn bình an, thở phào nhẹ nhỏm rồi vội chạy đến bên cạnh Vĩnh Phong. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ôm chặt lấy cơ thể bất động của Hiểu Đồng rồi từ từ giơ hai tay ra muốn bế lấy Hiểu Đồng.

Vào cái giây phút, hai người con trai, hai anh em cùng yêu một cô gái cùng muốn giữ cô gái trong vòng tay mình, chẳng ai muốn nhường ai cả. Nhưng Vĩnh Thành đã lên tiếng trong giọng nói rõ ràn vẫn còn ẩn chứa sự hoảng sợ tột độ:

- Cám ơn em đã cứu Hiểu Đồng.

Giây phút đó Vĩnh Phong đã buông tay, cậu biết rằng mình không có đủ tư cách để bên cạnh cô. Tay cậu rời khỏi người cô rồi lặng lẽ đứng yên nhìn Vĩnh Thành bế Hiểu Đồng quay đi. Một chiếc băng ca được chờ tới, Vĩnh Thành đặt Hiểu Đồng lên đó và đi theo lên xe cấp cứu.

Đình Ân nghe tin cũng vội chạy tới, cô nhìn thấy cảnh đó mà đau lòng thay cho cả ba người bọn họ. Cô im lặng nhìn Vĩnh Thành bế Hiểu Đồng đi, rồi nhìn Vĩnh Phong từ từ ngồi bệch xuống đất. cô thở dài muốn tiến đến an ủi Vĩnh Phong nửa không dám lại gần.

Ngay khi nghe cái tin kho hàng đột nhiên bốc cháy, Vĩnh Phong không nói không rằng lái xe lao đến kho hàng. Hai tay cậu không ngừng run lên, chỉ muốn nó biến thành đôi cánh để cậu có thể bay đến đó ngay lặp tức. Cậu không ngừng cầu mong Hiểu Đồng cùng mọi người chạy thoát ra ngoài. Nhưng khi đến nơi, cậu đảo mắt tìm khắp nơi tìm cô nhưng không thấy, cậu thét gào tên cô cho đến khi có người bảo rằng cô vẫn còn kẹt lại trong kia.

Ngay khi biết rằng Hiểu Đồng có thể đã chìm trong biển lửa, Vĩnh Phong mới biết rằng cậu không thể nào quên cô.

Dù bị cô làm tổn thương cũng mặc, lãng quên cậu cũng mặc, cậu chỉ biết rằng bản thân mình không thể nào buông tay được, không thể nào coi như cô chưa từng tồn tại trên đời. Thì ra con người khi đối diện trước cái chết của người mà mình yêu thương nhất thì mọi oán hận đều tan biến tất cả.

Mặc kệ sự ngăn cản của mọi người, Vĩnh Phong vẫn lao vào bên trong, cậu chạy tìm từng kho hàng, thét gọi tên cô đến khản cổ họng. Tim quặng thắt đến ghẹt thở, long không ngừng cầu khẩn cô bình yên cho đến khi cậu nhìn thấy cô. Lòng vừa mừng rợ vừa sợ hãi vô cùng, toàn than run rẩy.

Khi cậu ôm lấy cô, bế cô trong vòng tay mình, cảm nhận được thân nhiệt của cô, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của cô , vẫn không ngừng run. Bàn tay ôm cô thặt chặt, khẳng định sự tồn tại của cô.

Nhưng khi cậu nhận ra tất cả những điều này thì đã quá muộn rồi. Cô đã không còn thuộc về cậu nữa.

Hiểu Đồng đã khỏe hơn rất nhiều nhưng Vĩnh Thành vẫn ép buộc cô phải nằm thêm một ngày nữa. Đang lúc đọc sách cho đỡ nhàm chán thì Đình Ân đi vào , nhìn thấy Đình Ân, Hiểu Đồng mừng rỡ vô cùng.

- Cuối cùng cũng có người đến nói chuyện với mình rồi. Minh Thùy không đến cùng cậu sao.

- Mình sai con bé đi mau chút trái cây rồi – Đình Ân cười nói.

Hiểu Đồng nghiêng đầu nhìn Đình Ân, Đình Ân vội vàng tránh né ánh nhìn của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng gấp quyển sách lại đặt xuống đầu giường, nghiêm túc nhìn Đình Ân nói:

- Cậu có chuyện gì muốn nói với mình à?

- Đâu có – Đình Ân vội chối.

Nhưng Hiểu Đồng đã nhìn thẳng Đình Ân dò xét.

- Được rồi – Đình Ân thở dài thú nhậ, cô đi đến bên cạnh giường rồi ngồi xuống nhìn Hiểu Đồng rồi nói – Thật ra lúc hỏa hoạn mình có chạy đến. Cậu có biết người đã lao vào biển lửa cứu cậu là ai không?

- Không phải là lính cứu hỏa à – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi.

- Là Vĩnh Phong – Đình Ân liền phủ nhận.

- Là anh ấy – Hiểu Đồng bần thần xác định lại. Vậy mà cô cứ tưởng đó chỉ là ảo tưởng trong mơ hồ của mình.

- Lúc Vĩnh Thành bế cậu ra khỏi bàn tay Vĩnh Phong, cậu có biết nét mặt Vĩnh Phong trông như thế nào không? Mình nhìn thấy mà không khỏi xót xa. Anh ấy đã ngồi rất lâu trước bậc thềm của kho hàng, gương mặt đau khổ đáng thương đến độ phát khóc, mình muốn đến an ủi anh ấy lắm nhưng lại không biết an ủi bằng cách nào cả. Cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh ấy mà thôi.

- Đừng nói nữa – Hiểu Đồng vội ngắt lời Đình Ân, tim cô đau như bị ngàn mũi kim châm vào, nhức nhói muốn vỡ vụn ra. Cô không dám nghe tiếp, nếu như còn nghe tiếp, cô sợ mình sẽ bị lay động mất.

- Hiểu Đồng, hà tất phải cố chấp như vậy chứ. Hãy quay lại với Vĩnh Phong đi. Anh ấy còn rất yêu cậu, cậu cũng vậy, tại sao cứ lẫn tránh, làm khổ nhau như thế – Đình Ân vội khuyên nhủ.

- Đình Ân, cậu không hiểu đâu. Mình đã nhận lời Vĩnh Thành rồi, dù có muốn quay lại cũng đã không còn kịp. Chiếc cầu giữa mình và Vĩnh Phong đã không còn nữa, cậu bảo mình quay về bên anh ấy bằng cách nào.

- Hiểu Đồng, cậu nghe đây. Thời gian qua lâu như vậy mà tình cảm của Vĩnh Phong vẫn không phai nhạt. Cả mạng mình anh ấy cũng không cần, vậy thì xá gì một cái cầu bắc qua. Chỉ cần cậu gật đầu, dù bắt Vĩnh Phong xây ngàn cái cầu anh ấy cũng làm.

- Tổng giám đốc, đây là bản báo cáo của cũ hỏa hoạn ạ – Khương Thái cầm một bản báo cáo đưa trước mặt Vĩnh Thành.

- Để xuống đó đi – Vĩnh Thành gật đầu nói – Tổn thất thế nào?

- Dạ, cũng may là đám cháy phát sinh ở kho hàng phía tây cho nên tổn thất cũng không nặng, chỉ có vài người bị bị phỏng nhẹ, tôi đang lo phần bảo hiểm.

- Thay tôi đến thăm những người người đó.

- Vâng – Khương Thái gật đầu rồi lấy trong túi quần ra một cái điện thoại đưa cho Vĩnh Thành – Đây là điện thoại của Hiểu Đồng, mộ người lính cứu hỏa đã nhặt được. Theo lời người đó, hình như trước khi ngất đi, cô ấy có nhắn tin cho ai đó nhưng chưa kịp gửi. Người đó đã lưu vào hộp dự thảo rồi.

- Được rồi, để đó cho tôi.

Khi Khương Thái đi ra, Vĩnh Thành liền mở máy ra xem, cậu muốn biết cô muốn nhắn tin cho ai. Trong long cậu có cảm giác bất an, cậu run run mở hộp dự thảo của điện thoại Hiểu Đồng ra. Chỉ có một tin duy nhất. cái tin đó chỉ có 5 chữ. Vĩnh thành chua xót nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cậu nhắm mắt lại, ngã người cười đau khổ.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 30.5

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment