Minh Thùy nhìn theo bóng dáng chiếc xe hơi chạy đi, biết rằng dù mình có đuổi theo cũng không thể đuổi kịp, cô dừng lại chăm chú nhìn biển số xe và nhanh chóng khắc nó vào trong đầu. Nhưng khi chiếc xe biến mất cô lại thấy hoảng hốt sợ hãi vô cùng. Phải làm sao đây, cô chưa từng gặp tình huống thế này bao giờ. Tuy rằng xem phim nghe tin tức nhiều nhưng đây là lần đầu tiên cô tận mắt thấy một cảnh bắt cóc, quá nhanh, gọn và lẹ, khiến người ta không kịp trở tay mà lại là người thân của cô.

Trong nhất thời cô không biết phải làm gì, trong lòng bỗng cảm thấy cô đơn trống trãi vô cùng, hoảng hốt sợ hãi chỉ muốn nương tựa vào ai đó. Ngay lúc đó trong đầu cô chỉ xuất hiện hình ảnh Quốc Bảo, chàng trai có gương mặt trẻ con, tuy có lúc ranh ma, ngang ngược và hống hách, nhưng đôi lúc lại ngu ngơ một cách ngốc nghếch trước mặt cô. Đeo bám theo cô khiến cô bực mình, nhưng khi không thấy thì cô lại nhớ. Biết làm mọi cách khiến cô vui, làm cô cười ngiêng ngã, tuy đôi lúc nóng tính rồi gây nhau nhưng cũng mau chóng tìm cách làm lành với cô.

Nghĩ đến đây, Minh Thùy vội vàng cho tay vào túi run rẩy tìm chiếc điện thoại của mình rồi máy móc bấm dãy số quen thuộc . Giọng nói vui mừng ở đầu dây bên kia vang lên khi cô chủ động gọi:

- Anh đây, nhớ anh à….

Minh Thùy không nói gì chỉ thút thít khóc. Hồi lâu mới khẽ gọi:

- Quốc Bảo….

Giọng nói chứa đầy nước mắt cùng hoảng sợ của Minh Thùy khiến Quốc Bảo hoảng sợ, cậu vội hỏi:

- Em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì. Bây giờ em đang ở đâu.

Nhưng Minh Thùy lại không nói được gì, cô nghe giọng nói đầy lo lắng của Quốc Bảo khiến cô xúc động vô cùng, lòng cảm thấy ấm áp lạ kì.

- Ngoan, đừng khóc, nói cho anh biết em đang ở đâu, anh sẽ tới ngay lặp tức – Quốc Bảo dịu dàng dỗ giành Minh Thùy nhưng lòng cậu như lửa đốt theo tiếng khóc của Minh Thùy.

Minh Thùy cố gắng giằng cơn xúc động của mình xuống, cố gắng lấy lại bình tĩnh nói:

- Em đang đứng ở trước cửa đài truyền hình.

- Được, anh tới ngay – Quốc Bảo liền nói rồi cúp máy.

Minh Thùy ngồi trên bệ hoa trước cửa đài truyền hình chờ đợi, nỗi sợ hãi dường như đã bị đẩy lùi rồi, tâm trạng dường như ổn định trở lại. Là tại sao nhỉ? Minh Thùy tự hỏi bản thân, có phải vì Quốc Bảo sẽ đến, là vì Quốc bảo tạo cho cô một niềm tin vững chắc, một chỗ dựa tuyệt vời.

15 phút sau, một tiếng thắng kít trước mặt Minh Thùy khi cô đang ngơ ngác suy nghĩ. Quốc Bảo xuất hiện với chiếc mô tô sành điệu nhưng bộ dạng hớt hải vô cùng. Cậu cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm ra, hai hàng chân mày chau lại đầy lo lắng nhìn Minh Thùy, và một cái thở phào nhẹ nhỏm khi thấy cô không sao. Cậu nhẹ nhàng bước đến trước mặt cô. Mình Thùy sau giây phút ngẩn người nhìn Quốc Bảo thì vụt đứng lên lao về phía cậu ôm chặt lấy khóc thút thít trong lòng ngực cậu.

Quốc Bảo nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô dỗ dành. Lúc này trông cậu chín chắn trưởng thành rất nhiều, một người đàn ông thực thụ.

Lát sau Minh Thùy bình tĩnh lại, cô mới bắt đầu kể lại sự việc một cách rõ ràng. Lặp tức Quốc Bảo gọi điện thoại cho Thiên Minh và mọi người.

Khi Thế Nam nghe tin Đình Ân bị bắt cóc, cậu cảm thấy trong lòng hụt hẩng, đau đớn như thể tim bị ai xẻ ra. Nó không giống với cảm giác lo lắng cho bạn bè, nó giống như cảm giác khi cậu biết Hiểu Đồng gặp chuyện. Vì sao lại như thế? Thế Nam nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau, nỗi lo lắng, nỗi sợ hãi đang dần bao quanh mình . “Lẽ nào…lẽ nào…”Thế Nam vội vàng lắc đầu phủ nhận. “Không thể nào….không thể nào “

Vĩnh Phong một tay nắm chặt tay Hiểu Đồng trấn an cô, một tay lái xe thật nhanh đến chỗ hẹn của Thiên Minh. Nhưng Hiểu Đồng làm sao không lo lắng cho được. Đình Ân cũng như chị em ruột của cô.

Cuối cùng chiếc xe cũng tới nơi, Hiểu Đồng hấp tấp mở cửa lao ra ngoài, cô muốn biết rõ tình hình hơn. Đến nỗi xém chút ngã lăng xuống đất, cũng may Vĩnh Phong đỡ kịp, cô đành để vĩnh Phong dìu mình bước vào.

Khi hai người bước vào thì thấy Thế Nam cũng mới đến. Cả ba đi vào thì thấy Minh Thùy đang dựa vào lòng Quốc Bảo gương mặt xanh xao, đôi mắt đỏ hoe. Thiên Minh đang ngồi hút thuốc một cách trầm lặng.
Minh Thùy thấy Hiểu Đồng bước vào thì rời khỏi lòng Quốc Bảo đứng bật dậy lao đến ôm chặt lấy cô.

- Chị …chị Đình Ân bị bắt rồi, làm sao đây.

- Được rồi, ngồi xuống rồi nói – Vĩnh Phong bèn nói, cậu tránh làm Hiểu Đồng kích động hơn khi thấy Minh Thùy khóc.

Sau khi ngồi xuống, Minh Thùy bèn kể lại sự việc một lần nữa. Đây là lần thứ ba cô kể lại vụ việc.

- Em chẳng biết làm cách nào hết, đành học thuộc biển số xe mà thôi – Minh thùy nức nở nói.

Quốc Bảo choàng tay qua vai cô an ủi.

- Đã điều tra chưa – Vĩnh Phong hất mặt hỏi Quốc Bảo. Nhưng người trả lời là Thiên Minh:

- Đang chờ kết quả.

Cả gian phòng đều chìm trong im lặng và lo lắng, chờ đợi là cách duy nhất họ có thể làm. Thời gian chờ đợi như đang giết dần họ, khi mà tính mạng của Đình Ân đang ngày nguy kịch, khi mà bọn bắt cóc không có một động tĩnh nào.

Đột nhiên điện thoại Quốc Bảo vang lên, cậu nghe máy rồi nhìn mọi người thở dài nói:

- Tra ra rồi, nhưng đó là xe ăn cắp. Hai hôm trước, chủ xe đã đến trình báo.

Gian phòng lại chìm trong nổi thất vọng. Minh Thùy lần này đứng lên hét:

- Báo cảnh sát đi. Nhờ họ điều tra giúp chúng ta.

- Vô ích thôi. Bây giờ có báo cũng chẳng làm được gì. Một chút tin tức cũng không có, người của thiên Minh cũng không có chút tin tức gì thì cảnh sát cũng khó lòng tìm ra – Thế Nam lên tiếng ngăn lại – Nếu báo cảnh sát làm đánh động bọn chúng thì sẽ càng làm hại đến Đình Ân.

- Vậy bây giờ phải làm sao – Minh Thùy chới với như người mất phương hướng hỏi:

- Chờ! Bây giờ chỉ có thể chờ đợi mà thôi. Một là chúng sẽ gọi đến, hai là chờ đến khi người của anh tìm ra. Nếu không ….- Thiên Minh không dám nghĩ tiếp.

Ai cũng đau đớn khi nghĩ đến Đình Ân có thể sẽ…Thế Nam lại cảm thấy đau đến không thở được. Đến thở mà cũng có thể đau như vậy.

Chờ cả một đêm khiến ai cũng mệt mỏi. Thiên Minh đành nói:

- Chúng ta báo cảnh sát thôi.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 36

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment