- Sao ông lại đưa tôi đến đây? – Hiểu Đồng lên tiếng hỏi giám đốc Giang sau khi cô nhận ra nơi hắn đưa cô đến. Đó chính là công trình đang xây dựng của tập đoàn Nguyên Thành Phong, nơi mà ông Văn Trác đã nhường lại để lấy 2% cổ phần. Công trình đang bị tạm dừng thi công do việc điều tra Vĩnh Thành nên rất vắng vẻ.

- Cháu gái, cháu rất thông mình mà, lần này thử đoán xem? – Giám đốc Giang cười nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Mục đích của ông là lật đổ Nguyên Thành Phong, đây là nơi tập trung tiền bạc của họ, ông đưa tôi đến đây, mục đích là phá hủy nơi này. – Hiểu Đồng nhìn ông ta đáp.

- Đoán giỏi lắm! – Nụ cười của lão Giang vụt tắt. – Ta rất thích những kẻ thông minh. Nhưng ta chẳng thể nào thích cháu được

- Cảm ơn, tôi không cần ông thích! – Hiểu Đồng lạnh lùng đáp.

- Haha… cháu đoán xem, hôm nay ta tìm ai đến cứu cháu? – Lão Giang nhìn cô cười cười hỏi.

Tim Hiểu Đồng thoáng ngừng đập, cô gườm mắt nhìn lão dò xét. Chiếc xe chở cô và lão đi rất ít người, cũng không có xe nào theo sau. Vậy thì người chúng tìm chắc chắn không phải Vĩnh Phong, vì cậu dư sức đối phó với bọn người này. Đột nhiên Hiểu Đồng nhận ra một điều khiến cô run lên:

- Chẳng lẽ ông dụ Vĩnh Thành đến đây?

- Ta thật là ghét cháu, lần nào cũng đoán trúng. – Lão Giang phá ra cười, ánh mắt liếc nhìn cô bén như dao cạo.

- Ông kêu anh ấy đến đây làm gì? Xin ông hãy buông tha cho anh ấy, anh ấy không đắc tội gì với ông hết. – Hiểu Đồng vội vàng van xin lão.

- Haha… thằng đó đúng là không đắc tội với tao, nhưng ai kêu nó là con trai của Triệu Vĩnh Nguyên, anh trai của Vĩnh Phong làm gì. Hai cha con nhà đó là người mà tao hận nhất. – Hắn gầm lên giận dữ khiến Hiểu Đồng dù bình tĩnh đến đâu cũng phải run bật lên.

- Tại sao ông lại hận bác Nguyên? – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi. – Chẳng phải ông và bác ấy cùng hợp tác với nhau hại công ty của ba tôi hay sao?

- Hợp tác với hắn ta, không đời nào. Triệu Vĩnh Nguyên là con người ngay thẳng, hắn đời nào lại thông đồng với loại người như ta, huống hồ ta và hắn còn chưa hề gặp nhau lần nào. – Lão Giang cười giễu cợt.

- Vậy kẻ chủ mưu thật sự đứng đằng sau việc phá hủy công ty nhà tôi là ai? – Hiểu Đồng không ngừng thắc mắc. – Rõ ràng chính bà Mai Hoa nói với tôi, chính Triệu Vĩnh Nguyên là người đứng đằng sau vụ này mà.

- Bà Mai Hoa… haha… cháu gái á, cháu tin những lời bà ấy nói sao? Nói cho cháu biết cũng không sao, bà ấy mới chính là kẻ chủ mưu đích thực. Năm xưa bà ta tức giận vì việc ông Vĩnh Nguyên vẫn cứ quyến luyến mẹ của cháu nên đã nói với vợ ông Vũ Triết và hắn đã nhờ ta âm thầm phá hoại. Sau đó tất nhiên ta nhận được một số tiền kha khá.

- Tất cả chỉ vì tiền mà ông làm cái việc thất đức đó ư?

- Cũng vì bà ấy nữa? – Lão Giang đáp với vẻ trầm buồn. Gương mặt bỗng trầm xuống.

- Ai?

- Bà Mai Hoa.

Hiểu Đồng sửng sốt vô cùng khi lão Giang thốt ra ba tiếng ấy. Cô lờ mờ nhận ra điều gì đó trong đôi mắt buồn bã của lão.

- Ông yêu bà ấy? – Hiểu Đồng hỏi dù cô đã biết đáp án.

Lão Giang không trả lời, ông im lặng chìm trong trầm tư. Hiểu Đồng nhất thời cũng không muốn phá hủy giây phút này. Lát sau lão Giang đứng dậy nói:

- Được rồi, thôi bỏ đi. Cứ ngoan ngoãn ở đây chờ đợi anh hùng của cháu đến cứu.

- Không được, ông không thể làm hại Vĩnh Thành, nếu ông hận Triệu Vĩnh Nguyên cướp người đàn bà của ông thì cũng không liên quan đến anh ấy. Vĩnh Thành không phải con trai của Triệu Vĩnh Nguyên.

Lão Giang nghe xong, quay phắt lại hỏi:

- Cô vừa nói gì?

- Tôi nói Vĩnh Thành không phải là con của ông Vĩnh Nguyên và bà Mai Hoa. – Cô hít một hơi thật sâu nói.

- Sao lại thế được? – Lão Giang kinh ngạc hỏi lại.

- Nếu ông không tin có thể hỏi Vũ Quỳnh, cô ta chính là người gửi giấy xét nghiệm cho Vĩnh Thành, trong đó nói rõ anh ấy không phải con ruột của ông Vĩnh Nguyên. – Hiểu Đồng lập tức nói rõ, cô hy vọng nghe xong, lão Giang sẽ tha cho Vĩnh Thành.
Lão Giang cứ lắc đầu không tin. Nếu Vĩnh Thành không phải con trai Triệu Vĩnh Nguyên vậy thì cậu chính là…

Lão Giang vội vàng chạy đi tìm Vũ Quỳnh nhưng cô ta đã đi đâu mất rồi. Lão Giang nôn nóng muốn xác nhận lại mọi việc, ông quyết định đến tìm gặp bà Mai Hoa.

- Có phải tất cả là toàn bộ sự thật không hả? Các người đã lợi dụng tôi để hại anh Vĩnh Phong? – Vũ Quỳnh tức giận nhìn cái tên đã lừa gạt mình chất vấn

- Vậy thì sao? – Tên này cười khinh bạc hỏi lại?

Sự thật đã rõ, Vũ Quỳnh cảm thấy tức giận vô cùng, không ngờ cô lại ngu ngốc để bọn người này lợi dụng. Cô tức giận lao vào hắn ta cấu xé, nhưng… bốp… Cô bị té ngã sấp xuống đất.

- Tao nói cho mày biết, đừng có mà nổi cơn điên không đúng lúc như vậy. Biết điều thì ngoan ngoãn im lặng cho tao, nếu không tao sẽ cho mày đi theo tụi nó, biết không? – Hắn ta giận dữ chỉ vào mặt cô gầm lên.

Vũ Quỳnh run bắn cả người, cô nhìn hắn ta đầy sợ hãi.

- Cút ngay cho tao! – Hắn ta giận dữ ra lệnh.

Vũ Quỳnh vội vàng đứng dậy bỏ đi, nhưng trước khi đi, cô ném lại cho hắn ta ánh mắt căm thù. Thấy Vũ Quỳnh đã đi mất, tên này liền quay lại sau lưng mình. Có một bàn thờ ở đó, bên trên có hình của một gã đàn ông với khuôn mặt bặm trợn vô cùng. Hắn thắp một nén nhang cúng vái rồi nói:

- Đại ca, bây giờ là lúc Hải trả thù cho anh.

“Tụi tao chờ mày đến, nên nhớ nếu tao biết mày báo cho người khác thì tụi tao sẽ giết nó.” Vĩnh Thành vừa lái xe vừa nhớ lại lời hăm dọa của bọn người kia. Từ lúc hay tin Hiểu Đồng bị bắt cóc, cậu không ngờ mình lại nhận được điện thoại của bọn chúng. Không một chút do dự, cậu phóng xe chạy đến chỗ hẹn theo yêu cầu của bọn chúng.

Chiếc xe dừng lại trước khu công trình xây dựng, Vĩnh Thành quan sát xung quanh, dường như rất yên tĩnh. Nhưng ngay sau đó là tiếng xe tiến đến gần, cậu liền quay lại và phát hiện người theo sau chính là Hạ Khanh. Cậu cau mày nhìn cô hỏi:

- Em đến đây làm gì, em theo dõi anh à?

- Em sợ anh có chuyện nên đi theo. – Hạ Khanh vội vàng giải thích. – Em thấy anh nhận được tin nhắn xong liền bỏ đi. Em biết anh đang giấu mọi người chuyện gì đó, chắc chắn liên quan đến Hiểu Đồng nên âm thầm đi theo.

- Đồ ngốc, đã biết là nguy hiểm vậy mà vẫn đi theo anh sao? Em mau trở về đi! – Vĩnh Thành gắt lên.

- Em không về. Nếu có nguy hiểm, em càng nên ở lại. – Hạ Khanh thẳng thừng nói.

- Tội gì em phải làm như vậy chứ? – Vĩnh Thành mím môi hỏi cô.

- Bởi vì em yêu anh. – Hạ Khanh nhìn vào mắt Vĩnh Thành đáp, cô không muốn giấu giếm tình cảm của mình nữa. – Dù có nguy hiểm thế nào, dù có phải chết, em cũng muốn được ở bên cạnh anh. – Nói rồi cô khóc nức nở, tình cảm chôn giấu bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng đã nói ra.

Vĩnh Thành thở dài bước đến bên cạnh Hạ Khanh giúp cô lau nước mắt, giờ phút này trái tim cậu khẽ rung động.

Vĩnh Thành đưa tay vuốt nhẹ những giọt nước mắt trên mặt Hạ Khanh, lòng cảm thấy đau xót. Một người con gái tốt như thế, lại vì cậu mà đau khổ, vì cậu mà cam tâm chấp nhận lao vào nguy hiểm. Nhưng cậu lại không thể tiếp nhận tình cảm này nên trong lòng cảm thấy có lỗi vô cùng.

- Hạ Khanh, anh biết em đối xử với anh rất tốt. Nhưng mà em theo anh đến chỗ nguy hiểm thế này thì thật ngốc nghếch. Lỡ như em có mệnh hệ nào, anh sẽ đau lòng lắm. Huống hồ lần này anh đến đây để cứu Hiểu Đồng, vẫn còn chưa biết bọn chúng muốn gì. Em ở đây không chừng bọn chúng lại bắt luôn em uy hiếp anh, như vậy càng nguy hiểm hơn… Cho nên… nghe lời anh trở về đi! – Vĩnh Thành thở dài nói.

- Nhưng mà anh chỉ có một mình ở đây, em không yên tâm… – Hạ Khanh vẫn do dự.

- Đừng lo, bọn chúng bắt cóc Hiểu Đồng chỉ để đưa ra yêu cầu nào đó. Chỉ cần anh chấp nhận mọi yêu cầu của chúng là được. Mạng người quan trọng hơn là tiền bạc, anh sẽ không vì chuyện gì mà để bản thân gặp nguy hiểm đâu. Em yên tâm trở về đi! – Vĩnh Thành nhẹ nhàng an ủi, khuyên lơn Hạ Khanh.

- Hãy hứa là dù thế nào, anh cũng phải trở về bình an! – Hạ Khanh nhìn Vĩnh Thành hít một hơi thật sâu, cô không khóc nữa, cô không muốn Vĩnh Thành chứng kiến mãi sự yếu đuối của cô vào giây phút này, điều đó càng khiến cậu lo lắng thêm.
Vĩnh Thành vội vàng gật đầu cho Hạ Khanh yên tâm, sau đó mở cửa xe cho cô vào. Nhưng khi Hạ Khanh định chui vào xe thì nhận ra hai người họ đang bị bao vây.

- Thật ngại quá, các vị đã vào đây thì không thể quay lại được đâu. – Một tên cầm dao vỗ vỗ vào đầu, đểu giả buông một câu đe dọa.

Bà Mai Hoa đang ngồi trong nhà lo lắng, từ khi Hiểu Đồng xảy ra chuyện, Vĩnh Phong và Vĩnh Thành ra ngoài mãi không thấy về. Ông Vĩnh Nguyên thì bị mệt nên lên trên lầu nằm nghỉ.

Đột nhiên cánh cửa nhà bà bị bật ra, một người đàn ông xăm xăm bước vào mặc kệ sự can ngăn của người gác cổng. Bà Mai Hoa nhìn thấy người đó thì tái mặt, người run lên vì tức giận đứng lên mắng:

- Ông đến đây làm gì, ai cho ông vào đây?

Giám đốc Giang mặc kệ, ông bước thật nhanh đến, hai tay nắm chặt lấy hai bả vai bà Mai Hoa, nghiến răng hỏi:

- Bà mau nói cho tôi biết, Vĩnh Thành là con của ai?

- Giờ này ông còn hỏi tôi chuyện này hay sao? Chẳng phải lần trước ông đã dùng chuyện này uy hiếp tôi, ép tôi phải giúp ông. Cuối cùng thì Vĩnh Thành bị ông hại chút nữa phải ngồi tù. Ông là tên ********! – Bà Mai Hoa không giữ được vẻ điềm tĩnh của mình, lao vào đấm ông ta trút giận.

Giám đốc Giang sững sờ trước lời mắng nhiếc của bà Mai Hoa. Cả đời ông chưa bao giờ thấy run như lần này, ông yếu ớt giải thích:

- Tôi uy hiếp bà… chuyện đó là việc bà đã từng ở với tôi mà thôi.

Đến lượt bà Mai Hoa sửng sốt. Nếu ông ta không biết, vậy thì ai là người gửi giấy xét nghiệm ADN đến cho Vĩnh Thành. Nhưng giám đốc Giang không quan tâm điều bà Mai Hoa đang nghĩ, ông nắm chặt vai bà hỏi lại lần nữa:

- Bà mau nói cho tôi biết, Vĩnh Thành là con ai?

- Nó là con của tôi. – Một giọng nói uy quyền từ phía trên vọng xuống.

Hai người quay mặt nhìn lại, ông Vĩnh Nguyên từ từ bước xuống chậm rãi. Tuy phải chống gậy vì sức khỏe còn yếu nhưng ông bước đi uy phong vô cùng. Ông bước đến bên bà Mai Hoa, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà vỗ về rồi mỉm cười dịu dàng hiền hậu. Sau đó ông nhìn sâu vào mắt bà Mai Hoa nói:

- Vĩnh Thành mãi mãi là con trai của hai chúng ta.

Bà Mai Hoa mỉm cười rạng rỡ, lần đầu tiên bà cảm thấy mình rất hạnh phúc. Bà cũng vỗ vỗ vào bàn tay ông. Hai bàn tay tuy chưa phải già nua nhưng cũng bị năm tháng tàn phá, lần đầu tiên cảm thấy hơi ấm từ bàn tay người kia.

Giám đốc Giang chứng kiến cảnh tượng đó có chút đau lòng nhưng trong lòng đã hiểu được Vĩnh Thành là con ai. Ông ngây người một lúc rồi nói:

- Vậy là… vậy là… – Người ông bỗng rùng mình một cái khi nghĩ đến việc Vĩnh Thành đang ở chỗ nguy hiểm, ông lao ra cửa sau khi buông ra câu:

- Nguy rồi… Vĩnh Thành…

Khi tỉnh dậy, Vĩnh Thành cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng và xung quanh hơi nóng đến nghẹt thở. Cậu nhớ lại lúc bị bọn chúng bắt vào một căn phòng, ép phải ký tên vào một số giấy tờ gì đó rồi bị bọn chúng đánh đập một trận cho đến khi bất tỉnh.

Cái nóng bao trùm khiến cậu nghẹt thở và ho sặc sụa. Trong làn khói mờ mịt cậu nhìn thấy một bóng dáng đang ra sức đẩy cửa để thoát ra. Miệng luôn gọi “Vĩnh Thành, mau thức dậy đi.”

- Hạ Khanh! – Vĩnh Thành khẽ gọi tên cô khi nhìn rõ người trong làn khói đó là ai.

- Vĩnh Thành anh tỉnh rồi sao? – Hạ Khanh mừng rỡ reo lên. – Chờ một chút, em đẩy cánh cửa này gần ra rồi.

Vĩnh Thành nhìn quanh thì mới biết họ đã bị nhốt vào kho đông lạnh chưa được hoạt động. Cánh cửa của kho đông lạnh rất nặng. Lửa bao trùm khắp nơi nhưng nơi cậu nằm là nơi an toàn nhất. Cậu thấy gương mặt Hạ Khanh đầy mồ hôi, bộ đồ công sở màu xanh rất thanh lịch của cô cũng bám đầy bụi dơ bẩn. Gò má cô vẫn còn sưng đỏ, chắc chắn là bị bọn chúng đánh. Điều đặc biệt là hai bàn tay của Hạ Khanh dường như rộp đỏ cả lên. Vĩnh Thành giật mình nhìn kỹ lại, lòng thấy đau đớn. Cô vì muốn cứu hai người mà không ngại đau đớn chạm vào cánh cửa nóng như lửa kia.

- Anh giúp em… – Vĩnh Thành cố sức đứng dậy và đi tới cùng hợp lực với Hạ Khanh.
Nhưng khi cánh tay vừa ra sức đẩy thì một cảm giác đau đớn lan đến khiến cậu rên rỉ. Chưa bao giờ Vĩnh Thành oán trách cánh tay tàn phế của mình lúc này, cậu cắn răng kìm nén cùng Hạ Khanh đẩy cánh cửa sắt nặng hơn núi này.

Không khí bị lửa đốt cháy gần như cạn kiệt, họ dần dần đuối sức, cánh cửa cũng chỉ nhúc nhích một chút rồi dừng lại. Thất vọng vô cùng, họ cùng nhìn nhau, ánh mắt thiết tha, sau đó nhoẻn miệng cười. Họ chấp nhận, chấp nhận cùng nhau đi đến chân trời mới. Hai người họ ôm chầm lấy nhau, Vĩnh Thành vuốt nhẹ mái tóc đã dính đầy mồ hôi của Hạ Khanh, cô ngồi tựa vào lòng cậu, hạnh phúc mỉm cười vì tình yêu của cô đã có hồi đáp. Hoạn nạn và sinh tử có nhau, họ mãn nguyện nhắm mắt lại chờ đợi.

“Kétttttt…”

Cánh cửa bỗng mở ra, trong mơ hồ họ nhìn thấy những gương mặt quen thuộc.

- Tụi mày vẫn nhanh nhạy như xưa nhỉ? – Một tên hằn học, ánh mắt toát lên sự nguy hiểm, môi nhếch lên sự gian xảo mỉm cười khi nhìn thấy những gương mặt đã từng đối đầu và chiến thắng chúng. – Chỉ tiếc rằng lần này tụi mày chỉ có con đường chết thôi. Tụi bây có bao nhiêu đây người đúng là không đủ để bọn ta giãn gân giãn cốt. – Hắn ta nhìn vào bọ họ thì chỉ thấy có bốn người thì cười mỉa.

Vĩnh Phong sau khi nhận được điện thoại của Tuấn Kiệt và Anh Kỳ đã cùng Thiên Minh, Thế Nam, Quốc Bảo nhanh chóng chạy tới nơi. Cậu nheo mắt nhìn kỹ kẻ trước mặt mình, hóa ra hắn ta chính là tên Hải, cái tên áo xanh – trợ lí đắc lực của tên đại ca, kẻ đã hành hạ Hiểu Đồng không thương tiếc. Nghe hắn nói thì giận dữ bảo:

- Mày đừng vội đắc ý. Lần này tụi tao không ngu ngốc mà đối chọi với tụi bây như xưa. Tụi tao sẽ để pháp luật trừng trị bọn bây.

- Pháp luật… haha… Tụi tao chính là pháp luật ở đây. – Tên Hải cười phá lên. – Nói pháp luật với tao thì chờ nhận xác của con bồ mày đi.

- Mày… – Vĩnh Phong tức giận định xông tới. Số lượng người của bọn chúng không nhiều, cậu tự tin bốn người bọn họ dư sức đối phó.

Nhưng Thiên Minh đã giữ tay cậu lại:

- Bình tĩnh đi, chờ người của chúng ta đến rồi hãy ra tay. Bọn chúng có con tin trong tay, nếu manh động sẽ làm nguy hại cho Hiểu Đồng.

- Sao hả, sao không ra tay? Sợ à? – Tên Hải cười giễu cợt khiêu khích nói.

- Mau thả người ra… – Vĩnh Phong gằn giọng trừng mắt nhìn hắn ra lệnh.

- Thả người… – Tên Hải cười làm vẻ suy nghĩ. – Mày muốn thả ai: Hiểu Đồng… bé Đường hay anh trai Vĩnh Thành của mày?

Bốn người Vĩnh Phong kinh ngạc vô cùng, rồi tức giận nhìn chúng đầy căm thù.

Không những bắt Hiểu Đồng mà chúng còn bắt cả Vĩnh Thành và bé Đường.

- Thằng khốn! – Quốc Bảo nghiến răng mắng.

- Để tao nói cho tụi bây thêm một bí mật nữa nha, đó là mấy anh em trong giang hồ của tụi bây sẽ không đến đây đâu, kể cả cảnh sát. Trước khi tiến hành bắt cóc, tụi tao đã cài gián điệp vào rồi, hắn ta sẽ chỉ cho bọn kia đi theo một hướng khác và cắt đứt mọi liên lạc với cảnh sát. – Dừng lại một lát, hắn đắc ý cười. – Nói cách khác tụi bây nhất định phải chết trong tay tao.

Ánh mắt bốn người bọn họ nhìn chúng đầy tức giận, hận không thể ăn gan uống máu chúng ngay lập tức.

- Được, người tụi bây hận là bọn tao. Vậy thì bọn tao chấp nhận để tụi bây xử, thả ba người kia ra đi! – Thế Nam bước lên phía trước nói.

- Thả người… dễ vậy sao? – Tên Hải cười đểu cáng đáp. – Mục đích của tụi tao là hành hạ tụi bây cho đến chết mà, làm gì có chuyện thả người dễ đến vậy.

- Bây giờ mày muốn sao? – Thiên Minh lên tiếng hỏi, cậu cố gằng kìm cơn giận xuống.

- Đại ca tao vốn rất thích chơi trò thử thách. Bây giờ tao cũng muốn tạo ra vài thử thách nữa cho tụi bây chơi. Thắng thì cứu người, thua thì chịu chết. Sao hả, tụi bây muốn chơi không? – Tên Hải hất đầu khoái chí hỏi.

- Trò chơi gì? – Vĩnh Phong đanh mặt hỏi.

- Quy tắc cũ thôi. Hiểu Đồng bị nhốt ở khu bên kia, tụi bây lần lượt qua từng trạm thử thách thì đến gặp tao và Hiểu Đồng. Vĩnh Phong, tao chờ mày ở đích cuối cùng, nếu mày đến trễ thì chờ nhặt xác của bọn họ đi nha. Hy vọng mày không làm tao thất vọng.

Nói xong, tên Hải chui vào xe, chạy mất về phía bên kia xí nghiệp. Vĩnh Phong và ba người kia định đuổi theo nhưng đã bị mấy tên đàn em bao vây. Vậy là một trận chiến đổ máu lại xảy ra. Đã lâu rồi bọn họ không đánh đấm gì, bây giờ ra tay dường như động tác có phần chậm chạp, nắm tay có phần tê dại nhưng họ vẫn quyết tâm giành phần thắng.

Vài tên ngã xuống đất rên rỉ, chỉ còn lại vài tên trụ lại. Quốc Bảo bèn hét lên:

- Đi đi… ở đây giao cho em.

- Cẩn thận! – Thiên Minh vỗ vai Quốc Bảo nói.

Quốc Bảo gật đầu, họ lên xe đuổi theo tên Hải. Quốc Bảo cúi xuống nhặt con phớ dài dưới đất lên, sau đó cởi áo quấn chặt chuôi phớ và tay để nó hợp nhất không rời. Cậu nhìn bọn kia với ánh mắt đầy nộ khí nói:

- Đứa nào muốn chết thì tới đây.

Vốn dĩ Quốc Bảo đã thắng thế nhưng bị một tên đang nằm dưới đất đã tỉnh lại chồm lên chém lén cậu từ phía sau, một vết ngay lưng và một vết vào chân. Đau đớn hét lên, Quốc Bảo loạng choạng lùi lại phía sau. Bọn kia thừa thế lao tới, Quốc Bảo chỉ có thể vừa đỡ vừa lùi lại, cuối cùng té xuống đất. Một tên lao tới chém xuống nhưng bất ngờ có người cho hắn ta một đạp ngã lăn quay. Người đó đỡ Quốc Bảo dậy rồi cười nói:

- Không ngờ cũng có lúc cậu thảm hại đến vậy.

Quốc Bảo đứng dậy nhìn lại người đã cứu mình, người đó chính là người bạn chơi thân từ nhỏ của cậu – Đại Bình. Một chút ngỡ ngàng kinh ngạc, một chút vui mừng, Quốc Bảo không tin vào trước mắt mình thì Đại Bình cười nói:

- Lâu rồi, không cùng cậu song kiếm hợp bích, xem thử lần này có còn ăn ý như xưa không?

Quốc Bảo khẽ cười gật đầu. Đại Bình cúi xuống nhặt con phớ lên, cả hai cùng xoay người nhìn bọn kia với khí thế áp đảo khiến cho chúng sợ hãi.

Cả ba người bọn họ lên xe đuổi theo thì giữa đường đã có người chờ họ với cho thử thách thứ hai. Quy luật chơi nhanh chóng được nói rõ.

- Đi đi… để anh chặn. – Thiên Minh giục Thế Nam và Vĩnh Phong.

Hai người họ xuống xe, men theo đường chạy tiếp. Thiên Minh ở lại cùng chuẩn bị một cuộc liều mạng với tên kia. Thử thách lần này là hai xe ở hai đầu cùng chạy về phía nhau, bên nào ra khỏi lề đường thì sẽ thua. Một cuộc thử thách tính gan lì, nếu như không chiến thắng thì không lấy được chiếc điện thoại trên tay tên kia thì hắn ta sẽ báo cho tên Hải ngay lập tức và Hiểu Đồng sẽ gặp nguy.

Thiên Minh nhìn chằm chằm vào chiếc xe phía đối diện. Nhả cần, giật số, sau đó phóng xe lao về phía trước không một giây dừng lại. Ánh mắt cậu nhìn thẳng chiếc xe màu xám trước mặt, cứ thế lao đến. Bên kia, tên này cũng lao đến với tốc độ tương tự, nếu như hai xe lao vào nhau, chắc chắn sẽ xảy ra một tai nạn thảm khốc.
Thiên Minh nghĩ đến món nợ mình nợ Hiểu Đồng, cậu cắn chặt môi quyết tâm không dừng lại. Trong giây phút đó cậu nhìn thấy bé Phong và Trúc Diễm đang cùng nhau nắm tay chờ cậu về. Chỉ cần lần này có thể chiến thắng, cậu sẽ cùng họ một hạnh phúc vĩnh cửu.

Khi hai xe chỉ còn cách nhau mười mét, Thiên Minh hít một hơi thật sâu lấy tinh thần chờ đợi một cơn chấn động kinh hồn. Nhưng ngay khi giây phút tưởng chừng sự va chạm như sấm sét xảy ra thì đột nhiên tên kia sợ hãi quặt tay lái qua phía khác rồi đâm sầm vào bức tường nát tan. Tuy vậy chiếc xe của Thiên Minh cũng bị trượt dài một đoạn, dù thắng lại kịp thời cũng không tránh được va đập mạnh. Toàn thân đau ê ẩm, chân của Thiên Minh bị va đập mạnh khiến các đốt dây chằng bị tác động mạnh gây nhức nhối.

Thiên Minh khẽ cười, cậu đã hoàn thành sứ mệnh.

Thế Nam cùng Vĩnh Phong chạy tới nơi thì nơi đó đang bốc cháy, nghĩ rằng Hiểu Đồng, bé Đường và Vĩnh Thành có thể bị mắc kẹt trong đám lửa nên hai người vội chia hai ngả chạy đi cứu người. Vĩnh Phong đang tìm bình chữa cháy thì từ chỗ cầu thang, có bốn người đang đi xuống. Nhìn kỹ thì mới nhận ra đó là Tuấn Kiệt và Anh Kỳ đang dìu Vĩnh Thành và Hạ Khanh. Cậu vội vàng chạy lại phụ giúp.

- Cũng may tôi và Anh Kỳ thấy Vĩnh Thành và chị Hạ Khanh chạy vào nên mới chạy tới cứu kịp. Bọn chúng đã cử người đứng đây canh gác, cũng may bị tôi đánh ngất.

- Tuấn Kiệt vừa giải thích vừa đặt Vĩnh Thành ngồi xuống khi nhìn thấy Vĩnh Phong.

- Vĩnh Thành… anh không sao chứ? – Vĩnh Phong khẽ lay người Vĩnh Thành.

Vĩnh Thành và Hạ Khanh từ từ tỉnh lại. Nhìn thấy Vĩnh Phong, Vĩnh Thành đã chụp lấy tay cậu thều thào:

- Mau đi cứu Hiểu Đồng…

- Em biết rồi, để em đưa anh đi ra xe trước. – Vĩnh Phong gật đầu hốt hoảng nói.

- Không cần đâu… – Vĩnh Thành lắc đầu. – Anh không sao hết, mau đi cứu Hiểu Đồng đi.

- Giúp tôi đưa họ tới bệnh viện. – Vĩnh Phong nhìn Tuấn Kiệt khẽ cầu khẩn.

Vĩnh Phong đang cùng Tuấn Kiệt dìu Vĩnh Thành đứng dậy, Anh Kỳ cũng dìu Hạ Khanh bước đi. Họ không hề biết rằng cái tên canh gác đã bị Tuấn Kiệt đánh ngất xỉu đã tỉnh lại và theo lệnh phải giết chết Vĩnh Thành cho bằng được trước mặt Vĩnh Phong. Hắn ta rút cây súng ra nhắm Vĩnh Thành mà bắn. Thế Nam đang chạy đến thấy vậy liền hô to:

- Vĩnh Phong cẩn thận.

Cả nhóm quay đầu lại nhưng tất cả đã muộn. Phát súng đã vang lên xé gió, bay thẳng một đường nhắm vào Vĩnh Thành. Nhưng ngay giờ phút quyết định thì một bóng người phi tới che chắn cho Vĩnh Thành.

Một tiếng “hự” lớn vang lên kèm theo một dòng máu đỏ tươi tuôn tràn, người đó ngã xuống. Tên sát thủ định bắn tiếp phát nữa nhưng Thế Nam đã lao đến chụp lấy cánh tay chỉ lên trời vì vậy phát súng thứ hai đã chỉ thiên. Hai bên giằng co cuối cùng Thế Nam cũng hạ được tên kia.

- Tại sao ông lại cứu tôi? – Vĩnh Thành ngỡ ngàng nhìn giám đốc Giang đang nằm trên vũng máu.

- Lại gần ta, cho ta nhìn con một chút. – Giám đốc Giang chìa bàn tay đầy máu của mình ra, ánh mắt yếu ớt nhìn Vĩnh Thành khẽ gọi.

Một chút gì đó chạy xuyên qua người Vĩnh Thành khi nhìn vào đôi mắt thiết tha đó, cậu khẽ quỳ xuống bên cạnh giám đốc Giang, nắm lấy bàn tay đầy máu của ông bằng cánh tay gần như tàn phế của mình.

- Ta xin lỗi… đã hại con ra nông nỗi này! – Lão Giang thều thào. – Hãy tha thứ cho ta… con thật giống ta hồi còn trẻ.

Vĩnh Phong và Vĩnh Thành kinh hoàng nhìn lão Giang. Môi Vĩnh Thành mấp máy…

- Chẳng lẽ ông là…

- Ta xin lỗi, ta biết không thể nào bù đắp lỗi lầm của mình đã gây ra cho con được nhưng mà ta cầu xin con, hãy nghĩ tình ta sắp chết mà tha thứ cho ta có được không? – Giám đốc Giang thều thào van xin.

- Không đâu… ông sẽ không chết đâu. Nếu muốn tôi tha thứ thì ông phải cố gắng sống. – Vĩnh Thành đau đớn rơi nước mắt, tay cố gắng ngăn dòng máu đang tuôn.

- Đừng như vậy. Hãy để ta chết đi… suốt cuộc đời ta gây ra quá nhiều điều ác cho nên ông trời mới bắt ta chết. Nhưng ta thấy rất hạnh phúc vì trước khi chết có thể nhìn thấy con. – Lão Giang nắm chặt lấy tay Vĩnh Thành, sau đó mắt ông từ từ khép lại.

- Ba… ba… – Vĩnh Thành đau đớn gọi. – Ba đừng chết mà, nếu muốn bù đắp thì hãy cố gắng sống. Con muốn có một người cha, dù là xấu hay là tốt thì người mãi mãi là ba của con. Làm ơn đừng bỏ con… ba ơi!

- Haha… trước khi chết, ba có thể nghe được tiếng con gọi thì ba đã mãn nguyện lắm rồi. – Lão Giang thều thào, đưa tay vuốt mặt Vĩnh Thành rồi mi mắt khép chặt lại, bàn tay rơi xuống thinh không.

Vĩnh Thành đau đớn khóc thét lên gọi… Hạ Khanh và Anh Kỳ cũng không cầm được lòng mà khóc nức nở.

 

Đọc tiếp Sẽ để em yêu anh lần nữa – chương 40.3

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment