Tôi tên Nhiên – Tôn Nữ Hà Nhiên với số điểm đỗ vào trường cấp ba gần như tuyệt đối, liên tiếp giật giải cao trong các kì thi và là người đứng đầu bảng trong các đợt kiểm tra nên tôi được mệnh danh là con cưng của trường THPT Thanh Đằng.

Bố mẹ tôi đều là những nhà giáo ưu tú có tiếng. Sinh ra trong một gia đình gia giáo như vậy nên tôi luôn tỏ ra mình là một đứa ngoan ngoãn…bên ngoài (chứ bên trong thì chưa biết đâu được). Từ nhỏ tôi đã sớm thấm nhuần tư tưởng đạo đức giáo dục mà bố đề ra đó là:

 Học là con đường duy nhất dẫn đến một tương lai sáng lạn (mà tương lai sáng lạn nghĩa là nhiều tiền suy ra học là vì tiền khà…khà…).

 Không được để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến việc học nhất là chuyện tình cảm – cấm tiệt.

 Phải tránh xa những việc tầm xào ba láp, những vụ đánh nhau đặc biệt là không được giao du với lũ côn đồ.

Lúc còn nhỏ tôi thường hay thắc mắc không hiểu sao bố tôi lại nhấn mạnh việc không được giao du với lũ côn đồ nhưng về sau nghe mẹ kể lại tôi đã hiểu được phần nào.

Chuyện là năm ấy bố tôi, một sinh viên đại học chỉn chu đang đạp xe về nhà thì tự nhiên bị ba thằng du côn lôi vào bụi rậm đánh cho một trận với lí do rất củ chuối: trông mặt ngu nên ngứa tay đánh.

Kết quả là sau trận đánh, bố tôi bị gãy mất một cái răng cửa, ốm liệt giường mấy tuần và mất luôn cơ hội giành khóa kiến tập ở Anh (về sau khi lấy mẹ tôi ông đã đi trồng răng lại) .

Nghe kể đến đây lại liên tưởng đến khuôn mặt bố lúc mất cái răng cửa là tôi không thể nhịn được phá lên cười, kết quả lãnh luôn ba cái roi vào mông đau thấu trời can tội cười trên nỗi đau khổ của…bố. Vì thế từ lúc phải chịu trận đòn đau quắn mông ấy trong đầu tôi đã lập trình sẵn một câu: “ghét cay ghét đắng lũ du côn”

“Ghét của nào trời trao của ấy” các cụ nhà mình nói cấm có sai, minh chứng là lúc này đây một đứa ghét cay ghét đắng lũ du côn như tôi lại đang bị bao vây bởi năm tên lưu manh. Ôi trời còn gì đau đớn hơn nữa, xem cái mặt chúng kìa,”khả ố” không chịu được. Chúng thi nhau buông những lời chăm chọc, cợt nhả, nhìn tôi bằng ánh mắt chó nhìn chủ, fan nam nhìn sao nữ, híc…

Cũng chỉ tại mải chạy theo con chó con mà tôi ra nông nỗi thế này đây, chó ơi là chó mày hại tao rồi. Tôi bặm môi than thầm, lúng túng không biết nên làm thế nào để thoát khỏi năm tên béc giê này thì đúng lúc ấy một giọng nói vô cùng lạnh lùng, vô cùng dứt khoát vang lên:

- Dừng lại…

Trong phút chốc, cả năm tên lưu manh đều tản ra, chàng trai lạ bước đến hùng dũng như một dũng sĩ diệt rồng, khuôn mặt lạnh, không chút biểu cảm.

Nhưng…mắt tôi có bị hoa không nhỉ, rõ ràng người này không phải là dũng sĩ mà là thiên sứ, đẹp, quá đẹp, suýt chút nữa là tôi đã vỗ đùi tán thưởng rồi.

Bị bao vây trong một con ngõ nhỏ lại được chàng hoàng tử thiên sứ cứu giúp, có phải tôi đang lạc vào cõi mơ không?

“Bố ơi con xin lỗi”.

Tôi thầm kêu lên trong đầu, khuôn mặt bật ra một nụ cười không được lập trình sẵn, đến giờ tôi mới hiểu được sức mạnh thực sự của sắc đẹp.

- Trêu gái à, sao không gọi tao góp vui?_ chàng hoàng tử thiên sứ lên tiếng, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đểu, năm tên béc giê vội vàng cúi đầu đồng thanh hô:

- Đại ca.

- Cái…cái gì cơ?_ Tôi ngẩn ngươi ra khi nghe thấy cái danh hiệu “đại ca” mĩ miều ấy, nụ cười trên mặt héo dần rồi tắt phụt như vệt nắng cuối đông.

Lạy chúa, thực sự thì cái gì đang diễn ra trước mắt tôi thế này, sao hoàng tử thiên sứ lại đột nhiên biến thành hoàng tử du côn? Giấc mơ về bạch mã hoàng tử trong tôi nhanh chóng vỡ tan tành như bọt xà bông.

Tên hoàng tử du côn chậm rãi đi đến gần tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngây thơ như con gà tơ của tôi, đôi mắt hắn ánh lên vẻ giễu cợt:

- Trông mặt nhỏ này ngu quá, thôi cho chúng mày tự xử._ Nói rồi hắn khẽ nhếch mép, đứng dựa lưng vào tường rút ra một điếu thuốc hút, điệu bộ như một đại ca xã hội đen thứ thiệt.

Năm tên béc giê nhận được lời động viên của “đại ca” hí hửng quay sang tôi tiếp tục sự nghiệp dở dang. Đôi mắt bọn chúng nhìn tôi hau háu như mèo thấy mỡ, hai chữ “hám gái” lộ rõ trên mặt.

Hừ…Tôn Nữ Hà Nhiên tôi, một thần đồng xuất sắc của trường cấp ba Thanh Đằng có chỉ số IQ cao vút, khả năng xử lí tình huống nhanh nhạy lại để cho năm tên mặt người, dạ béc giê này lên mặt ư? Không được, tuyệt đối không được.

” Phải sử dụng tài lẻ thôi…”

Tôi nghĩ rồi khẽ nhếch môi nở một nụ cười gian xảo.

Lén vòng tay ra sau véo vào hông một cái, tôi nghiến răng thầm rên rỉ “Ôi má ơi đau thấu xương, ứa nước mắt”

Đau thật đấy nhưng thôi vì tương lai con em chúng ta phải nhẫn nhịn, thật nhẫn nhịn. Tôi nghĩ rồi cố làm cho khuôn mặt mình thảm nhất có thể, ngước đôi mắt cún con lên nhìn bọn lưu manh, một giọt, hai giọt nước mắt lonh lanh, chảy dài trên khuôn mặt tôi.

Năm tên lưu manh khựng người lại, nhìn tôi sửng sốt.

“Ô hô thành công rồi”

Tôi cười thầm trong bụng, chiêu này của tôi đến sắt đá cũng phải động lòng cơ mà he he.

Tôi thầm tự sướng rồi lại tiếp tục vở kịch cô Tấm thời hiện đại của mình:

- Híc híc…. Các anh tha cho em, nhà em nghèo lắm, mẹ em bệnh nằm liệt giường, bố em say xỉn riết, cứ không vừa lòng chuyện gì là ổng lôi em ra đánh..híc híc..các anh để em đi, bây giờ ổng đang tìm em nếu không thấy em về ông ấy sẽ lồng lộn lên đánh cả mẹ em mất…huhuuu…

Tôi đưa tay lên chấm chấm nước mắt trong lòng tự cảm thấy có lỗi với bố, nhưng thôi vì đại nghĩa diệt thân mà, bố tôi mà biết truyện chắc cũng không lỡ trách tôi đâu. Đúng như tôi dự đoán vở kịch thành công ngoài mong đợi, năm tên lưu manh quay ra nhìn nhau xì xào bàn tán:

- Hay thôi để con nhỏ này đi.

- Ừ để dịp khác.

- Nghe cũng tội….

Ô hô hô tôi cười thầm trong bụng chuẩn bị nâng gót ngọc dời khỏi cái nơi tối tăm mù mịt này thì đúng lúc ấy một giọng nói lạnh lùng pha chút giễu cợt đột nhiên vang lên tựa như lời sấm truyền:

- Lũ ngốc nhìn vào đồng phục của cô ta xem_ Là tay hoàng tử du côn.

Không hẹn mà gặp sáu đôi mắt (gồm cả tôi) cùng nhìn lên bộ đồng phục trên người tôi, trời ơi thế là bể tan tanh vở kịch cô Tấm rồi, tôi méo mặt, trong lòng thầm oán thán.

Năm tên béc giê không hiểu lời đại ca, vẫn nhìn bộ đồng phục trên người tôi bằng ánh mắt ngơ ngác con nai vàng.

- Đấy là đồng phục của trường Thanh Đằng- trường học dành cho con nhà giàu._ Cái thằng chết tiệt ấy lại lên tiếng, vậy mà lúc đầu tôi còn mê mẩn khen hắn đẹp trai nữa chữ, đúng là ngốc.

Một vở kịch hoàn hảo như thế vậy mà đến phút cuối lại bị hắn làm bể tan tành, ước gì tôi có cánh tay thật dài để vươn đến vặn cổ hắn lộn ngược ra đằng sau cho bõ ghét.

Hiểu ra vấn đề, năm tên béc giê quay lại nhìn tôi nghiến răng ken két, mắt nổi cả vằn đỏ. Xem ra tôi đã chọc vào chỗ nóng của chúng rồi huhu.

- Ơ hơ hơ…Này, các anh bình tĩnh đã._ tôi lẩy bẩy nói, trong lòng không khỏi run sợ. Đúng vào lúc nước sôi lửa bỏng ấy, cái đầu thông minh của tôi lại nảy ra một sáng kiến. Phải rồi, muốn thoát khỏi đây chỉ còn một cách là đánh vào nỗi sợ của con người – đó là cái chết.

- Này anh đẹp trai ơi!_ Tôi nghĩ rồi thu hết can đảm gọi to.

- Cô gọi tôi?_ cái tên mắc dịch ấy hỏi lại, ánh mắt lạnh lùng quét sang người tôi khiến tôi dựng cả tóc gáy.

” Ở đây ngoài mi ra còn ai đẹp trai nữa chứ” tôi hằn học nghĩ thầm nhưng bên ngoài thì dịu dàng nở một nụ cười hình bán nguyệt:

- Vâng, tôi để ý từ nãy đến giờ hình như anh đã hút rất nhiều thuốc?

- Rồi sao?_ Hắn hỏi lại, vẻ bất cần.

Ừ, ừ cứ bất cần nữa đi, ta cho mi biết tay. Tôi cười hề hề rồi nuốt nước bọt nói tiếp:

- Hút thuốc lá không chỉ có hại cho sức khỏe, nhan sắc mà còn làm giảm tuổi thọ con người, tôi thấy người hút nhiều như anh ít nhất cũng phải chết sớm hơn người bình thường 10 năm.

Vừa dứt lời, năm tên béc giê liền quay lại nhìn tôi bằng cái nhìn nảy lửa, bẻ tay rôm rốp, cứ như câu nói vừa rồi của tôi là nguyên nhân gây ra đại chiến thế giới lần thứ ba vậy. Chẳng lẽ…chẳng lẽ cách của tôi lại phản tác dụng? Không những không cứu được mình mà còn đẩy cái chết đến sớm hơn nữa.

- Con ranh con dám rủa đại ca tổn thọ._ Một thằng trong bọn quát lên, tôi hoảng kinh vội đưa tay ôm lấy đầu, thầm khặng định phen này được đi du lịch âm tào địa phủ rồi, híc.

Nhưng đúng vào lúc ấy, tay hoàng tử du côn lại lên tiếng, cứu tôi một bàn thua trông thấy:

- Khoan…, bọn mày cứ tạm tránh sáng một bên đã.

Hắn nói rồi bình thản đi đến trước mặt tôi, khẽ khoát tay ra hiệu cho đám đàn em đứng tản ra, rồi nhếch môi hắn hỏi:

- Có hại ra sao, cô nói đi chứ.

Hà hà đúng sở trường của tôi rồi, tôi nhìn hắn cười rõ tươi bắt đầu vào vai một thần đồng ưu tú:

- E hèm… thuốc lá giết chết một nửa số người sử dụng nó, một nửa số này chết ở tuổi trung niên, trung bình một ngày trên thế giới có khoảng 10.000 người chết vì thuốc lá…

Năm tên du côn như nuốt phải mật đắng mặt cắt không còn giọt máu. Cũng phải thôi, giới trẻ hiện nay hút thuốc nhiều phần lớn là vì ăn chơi, đua đòi, rất ít người biết được tác hại kinh khủng của thuốc lá.

Nhưng khác với lũ đàn em, tay hoàng tử du côn vẫn bình thản như không, tiếp tục rít thuốc lá, môi nhếch lên đầy ngạo mạn. Hừ phải đế mạnh hơn mới được. Tôi nghĩ rồi tiếp tục giảng giải:

- Hút thuốc lá gây ra các bệnh lí ở hệ ô hấp, đặc biệt là phổi, mạch máu, gây ung thư các bộ phận khác như: môi, thanh quản, thực quản, cổ tử cung…

Tôi thao thao bất tuyệt một hơi dài mà khuôn mặt hắn vẫn cứ lặng như tờ mới tức chứ. Nhưng không sao với một người đẹp trai như hắn thì nhan sắc là rất quan trọng, nghĩ thế nên tôi tiếp tục đế thêm:

- Hút thuốc lá nhiều gây vàng da, mọc mụn, dỗ, mắt lờ đờ, trắng đục, rụng tóc, răng vàng, môi trắng bệch…_ Tôi cố gắng vẽ cho hắn hình ảnh về một con người xấu xí cực độ mong sao hắn hoảng lên kéo lũ đàn em đến nhà thương điên xí lộn bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Nhưng tên đó mặc nhiên vẫn bình thản như thể chuyện tôi đang nói là chuyện con cá dưới nước, con chim trên trời vậy.

Tôi đau đớn rủa thầm trong bụng rồi khẽ liếc mắt nhìn hắn. Ôi xem kìa, hút thuốc nhiều như vậy mà da hắn vẫn trắng không tì vết, môi đỏ, răng trắng và đều, tóc nâu dày và bồng bềnh, thật trái ngược hoàn toàn so với hình ảnh xấu xí mà tôi vừa vẽ ra.

Đã đến nước này rồi thì chỉ còn một cách cuối cùng – đánh lạc hướng, tôi nghĩ rồi cố gắng bình tĩnh lôi trong túi sách ra một tờ giấy và một cái bút.

Tôi vẽ loằng ngoằng về con đường di chuyển của thuốc lá gây ảnh hưởng đến gan và phổi trên tờ giấy rồi đưa cho hắn xem. Năm tên béc giê cũng xúm lại xem tờ giấy khuôn mặt có vẻ hoang mang, lại có chút ngây ngô vì không hiểu lắm, đúng là ngốc hết cỡ.

He he thời cơ đã đến rồi đây, không biết tận dụng bây giờ thì chẳng còn cơ hội nào khác nữa. Tôi nghĩ rồi quay đầu co cẳng chạy thục mạng cố gắng thoát ra khỏi cái ngõ tăm tối ấy.

Đến khi cảm nhận được ánh nắng mặt trời chói chang cùng những khuôn mặt thân thương và bình dị tôi mới dừng bước thở hổn hển.

- Phù mệt quá…hà hà muốn bắt nạt bổn cô nương ư đợi kiếp sau đi nhé …

Tôi mãn nguyện kêu lên rồi chỉnh lại áo sống, thong dong bước trên vỉa hè ngập tràn ánh nắng, ưu ái dành tặng cho những người bán hàng rong một nụ cười dịu dàng và đáp lại tôi là những tiếng lầm bầm:

- Con nhỏ bị khùng hay sao mà cứ cười miết.

Đúng là đau hơn hoạn. Tôi cắn môi, nuốt nước mắt vào trong, chợt nhớ ra là mình còn phải đến trường. Đưa tay lên xem giờ, mắt tôi gần như lồi ra, trời ơi, muộn mất 10 phút rồi.

Vội vàng xốc lại cái ba lô trên vai, tôi lại tiếp tục dùng “căng hải” chạy đua với thời gian. Giờ ngẫm nghĩ lại mới thấy, lời bố tôi dạy cấm có sai phải tránh cái lũ du côn càng xa càng tốt mới được…

 

Đọc tiếp Tôi ghét anh, đồ du côn – chương 2

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

5 Comments

  1. kimzuthanh says:

    hình như tôi là thằng du côn đã bắt nạt con nhỏ này thì phải……..,,???

  2. hồng ân says:

    haiz, côn đồ là z đóa hỡ???:)

  3. Jan Bi Bi - Miko says:

    Vừa đọc vừa cười lăn lộn =)))
    Ko khác 1 con tâm thần trốn trại (nhận xét về bản thân )=)))
    (nhận xét về truyện )
    Good ~

  4. mai.nguyen says:

    mac cuoi wa di

Leave a Comment