Đúng như tôi dự đoán cổng trường đã đóng im ỉm, nhưng với khả năng năn nỉ ỉ ôi của tôi thì không chỉ một mà 10 bảo vệ cũng xong hết.     Qua được cửa ải đầu tiên là cánh cổng trường và bác bảo vệ, tôi lại tiếp tục chạy đua vào lớp, cắm đầu cắm cổ thế nào mà tôi đâm sầm vào một vật cứng như đá, tiếp theo sau đó là cả người tôi bị bắn xa vài chục cm đập vào cái cây ngã dúi dụi.

Chỉ một từ thôi: “đau”, đau thấu trời thấu đất, đau đến ứa nước mắt, tối tăm mặt mày. Tôi cắn răng nén đau ngước mắt lên nhìn cái vật mà mình đập phải.

Ô la la một anh chàng lai tây cực kì đẹp trai, mái tóc lãng tử vàng như…lông khỉ, làn da trắng bóc, chiếc mũi dọc dừa đẹp tuyệt ( tây có khác), đặc biệt là đôi mắt xanh lơ đầy quyến rũ. Quả là một mĩ nam thứ thiệt, nhưng dù anh ta có đẹp trai như Harry Potter cũng không thể tha thứ được vì tội dám làm cái lưng của tôi lão hóa trước tuổi.

Đã thế cái anh chàng khỉ vàng này lại còn đứng trơ mắt ếch một lúc mới chạy đến đỡ tôi dậy, cuống quýt hỏi thăm kèm theo một nụ cười mê hoặc.

- Em không sao chứ?

Ăn cái gì mà chậm tiêu thế không biết, tôi lừ mắt nhìn anh ta sau đó đổi giọng ngọt ngào:

- Em không sao…_ tôi nói kèm theo một nụ cười hình bán nguyệt_ anh nghĩ thế sao?

Câu sau của tôi khiến cho nụ cười trên mặt anh chàng khỉ vàng vụt tắt, ngượng nghịu đưa tay gãi đầu. Ơ hơ lại còn giả vờ ngây thơ nữa cơ đấy.

- Anh xin lỗi.

Tôi phủi bụi trên váy áo rồi lại ngọt ngào nói với anh ta:

- Dù sao cũng phải cảm ơn anh.

- Sao lại cảm ơn anh?

- Vì anh đã đề cao khả năng chịu đựng của em.

Anh chàng vẫn cứ ngây ngô nhìn tôi, phải cố gắng lắm tôi mới có thể ghìm giọng để không hét lên với anh ta:

- Anh nghĩ một người nặng trên bốn chục kí như em đâm sầm vào một vật cứng như đá, bắn xa cả mấy chục cm đập vào thân cây ngã dúi dụi mà vẫn cảm thấy không sao ư?

- Ơ nhưng …

- Thay vì hỏi có sao không sao anh không hỏi em đau chỗ nào, có cần đến bệnh viện không, cần bồi bổ cái gì không, hay là đưa chút tiền gọi là bồi thường chứ…._ tôi bực tức nói.

Anh chàng khỉ vàng tròn mắt nhìn tôi, thôi chết lộ bản chất hám tiền rồi, biết mình vừa nói hớ, tôi vội hắng giọng, chuyển chủ đề:

- Mà này, giờ này là giờ nào rồi mà anh còn đứng đây ngông nghênh ngắm trời ngắm đất nữa hả?_ Ra dáng một học sinh ưu tú tôi hỏi_ mau vào lớp học đi chứ.

- Anh không vào đây để học .

- Anh định trêu trẻ con đấy à? Không vào đây học chẳng nhẽ vào nhổ cỏ._ Tôi khẽ cười nhạt.

- Thế còn em? Em không vào học à?

- Ừ nhỉ…Á …_ quên cả cái lưng đau, quên cả anh chàng khỉ vàng đang đứng ngơ ngác ở đằng sau, tôi phóng như bay đến phòng học lớp mình. Trời ạ, không biết tôi đã muộn mất bao lâu rồi.

Hỡi chúa Giêsu, hỡi thánh Ala hiển linh mong người hãy bảo vệ một sinh linh bé bỏng… là con đây

Tôi thu hết can đảm bước vào lớp, may quá là tiết Toán của cô Hà, cô vốn dễ tính lại rất quý tôi (học sinh cưng mà lị), nhìn thấy tôi lò dò bước vào cô chỉ khẽ nhíu mày hỏi:

- Kìa Nhiên sao giờ em mới đến lớp, có biết giờ học bắt đầu được gần 30 phút rồi không?

Tôi lê tấm thân thảm hại đến gần chỗ cô giáo ngước khuôn mặt rầu rầu nhìn cô:

- Em xin lỗi cô, em gặp phải tai nạn bất ngờ nên đến hơi muộn ạ.

- Thế em có sao không?_ cô giáo lo lắng nhìn tôi.

- Dạ không sao ạ, thế em về chỗ được không cô?

Cô Hà khẽ gật đầu rồi phẩy tay ra hiệu cho tôi về chỗ kèm theo một câu nhắc nhở:

- Lần sau nhớ cẩn thận đấy.

Tôi quay xuống hùng dũng bước về chỗ ngồi kèm theo một nụ cười đắc thắng, có vài ánh mắt khó chịu đáp xuống tôi. Haizz lại là cái bọn ghen vì không ăn được, tức vì không ở được đây mà.

Từ nhỏ tôi đã ý thức được rằng những người tài giỏi thì luôn phải chịu đựng những con mắt ghen tị của người khác nên cũng quen rồi.

Đi đến giữa lớp, đột nhiên tôi vấp phải một bàn chân, cả người chao đảo  suýt chút nữa thì bị chụp ếch, đứa nào mà vô ý vô tứ thế nhỉ?

Tôi bực mình lẩm bẩm rồi ngó sang bên cạnh. À, à còn ai vào đây ngoài ” người đẹp” Thảo Vân lớp tôi nữa chứ. Tôi nghĩ rồi khẽ nhếch môi cười nhạt.

Vân học cùng tôi từ năm lớp 10, cô nàng xinh như búp bê nhà lại giàu nên được mệnh danh là hotgirl khối 11. Trên bảng điểm của trường, Vân luôn xếp số hai sau tôi, ghen tức quá nên thành ra hành động lỗ mãn như vậy đấy. Thấy tiếng động cô Hà bèn quay xuống hỏi:

- Có chuyện gì thế? Nhiên sao em còn chưa về chỗ?

Tôi nhìn cô giáo rồi nhìn Vân thản nhiên nói:

- Là lỗi của em thưa cô, dạo này mắt em hơi kém đến nỗi cái chân lông lá của con hổ cái chình ình trước mắt còn không nhìn thấy mà vấp phải.

Cả lớp nín thở những ánh mắt lướt qua tôi rồi đậu lại trên người Vân, khuôn mặt cô nàng chuyển từ xanh sang đỏ rồi tím rịm, chẳng khác gì con tắc kè hoa.

Trước câu nói hài hước của tôi, dù rất đáng cười nhưng chẳng có ma nào dám cười vì thế lực nhà Vân rất lớn. Tôi hiểu nhưng vẫn cảm thấy hơi buồn bực. Đúng vào lúc ấy, có một tiếng cười lớn chợt vọng lên ở phía cuối lớp xé tanh bành bầu không khí im lặng:

- Ha ha ha… buồn cười chết mất thôi.

Còn ai ngoài cái Trang – con bạn thân của tôi nữa, cái con nhỏ này thiệt đúng là dễ thương hết biết, cười đúng lúc ghê. Nghe tiếng cười, cô Hà bèn quay xuống nhíu mày nhìn Trang nói:

- Trang, không được cười tự do trong lớp, còn Nhiên em mau về chỗ đi.

Chỉ chờ có thế tôi lon ton xách cặp về chỗ cuối lớp cạnh cái Trang ưu ái dành tặng cho nó một nụ cười vì biểu hiện dễ thương lúc nãy. Con nhỏ cười hi hí vỗ vai tôi đánh bốp nói:

- Công nhận mày nói đã thiệt, nghe sướng con ráy, cho đáng đời con nhỏ nhà giàu kênh kiệu.

Hai đứa tôi cùng nhìn nhau cười, Vân quay xuống đáp cho tôi cái nhìn hằn học, tôi cũng chẳng cần e dè, nháy mắt mỉm cười đáp lại khiến cô nàng tức xì khói vội quay khuôn mặt đỏ lừ vì tức lên. Hừ, muốn chơi Tôn Nữ Hà Nhiên này đâu phải là dễ, về tu thêm đi nhé!

Tiết Toán qua đi nhanh chóng, giờ ra chơi cái Trang đã tót xuống căng teen buôn dưa lê bán dưa cà với mấy bà bạn lớp khác, ngồi chán tôi lôi quyển các đề thi đại học chọn lọc ra làm, làm được vài bài tôi chợt ngẩng đầu lên tia mắt về phía Vân.

Gì thế này, người đẹp Vân đang ngồi mộng mơ cắn bút, đôi mắt đẹp nhìn xa xăm về một hướng thỉnh thoảng lại cười tủm tỉm, những biểu hiện này cho thấy con nhỏ…đang yêu.

“Cái đứa chuyên môn đi phá đám các cặp khác thì biết gì mà yêu với đương nhỉ?”

Tôi hằn học nghĩ nhưng trong lòng thì không khỏi thắc mắc, tên nào được cái Vân thích chắc phải thuộc dạng hàng khủng đây, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến tay hoàng tử du côn ban sáng, cái áo hắn cầm trên tay là đồng phục trường Thanh Đằng, chẳng lẽ hắn cũng học trường này?

Trời ạ, trường Thanh Đằng mà lại có mấy loại du côn ấy ư? Đúng là mất cả mặt ban đại diện. Mà thôi, hắn học ở đâu kệ thây hắn, quan tâm làm gì cho mệt người. Tôi nghĩ rồi cúi xuống tiếp tục công trình dang dở.

Đang lôi thôi với mấy con số ở một bài toán khó thì cái Trang chạy đến à không phải là phi đến mới đúng, hổ hởi vỗ vai tôi giọng nó lanh lảnh như cái loa phát thanh:

- Đứa thứ 101 rồi mày ơi.

Chẳng hiểu gì cả nên tôi vẫn cắm đầu vào cuốn sách đáp:

- Ừ tao cũng thử rồi nhưng không ra.

- Không học hành gì hết, gập sách lại tao có chuyện.

Cuốn sách trước mặt tôi bị ném sang một bên, cái con nhỏ này chẳng biết trân trọng sách vở gì cả, tôi xót xa nhìn cuốn sách hơn trăm k của mình rồi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt đằng đằng sát khí của nó, nhăn mặt nói:

- Sao thế, hot boy nào vừa mới tỏ tình với mày à?

Trang phì cười cù đầu tôi một cái rõ đau:

- Con điên, còn đùa à.

- Thế có chuyện gì mà mày hùng hổ trườn vào lớp thế?_ tôi đá đểu.

Mắt nó đột nhiên sáng lên, quên cả câu châm chọc của tôi nó hổ hởi nói:

- Phong vừa chia tay với cô bồ thứ 101 rồi mày ạ?

- Phong nào?_ Tôi ngây ngô hỏi.

- Trời ơi mày đúng là cái đồ hai lúa, đến Trần Lam Phong bạch mã hoàng tử số một của trường Thanh Đằng cũng không biết.

- Ơ hơ, hắn có phải là người đọc bản tuyên ngôn độc lập cho nước mình đâu mà tao phải biết.

- Nhưng cậu ấy là người đẹp trai nhất trong số những người đẹp trai, nổi bật nhất trong số những người nổi bật, quyến rũ nhất trong số những người quyến rũ. Ôi trời ơi, học sinh trường Thanh Đằng ai mà không biết cậu ấy chứ.

- Ừ cứ cho là hắn nổi tiếng đến độ ai cũng phải biết đi, nhưng hắn chia tay bạn gái thì sao? Ảnh hưởng bờ cõi quốc gia à?

- Chia tay bạn gái chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chuyện động trời ở chỗ, cậu ấy đã tuyên bố, bạn gái tiếp theo sẽ là một nữ sinh của lớp 11A1.

- Thì sao?

- Thì sẽ là một vinh dự cho nữ sinh lớp mình chứ sao, trời ạ, nói chuyện với mày thà tao về nhà ngồi hôn gió với con chó còn sướng hơn.

- Yêu vài ngày để rồi hắn đá bay như quả bóng thì vinh dự cái nỗi gì._ Tôi trề môi nói.

Nhìn khuôn mặt như ” Con nai vàng ngơ ngác. Đạp trên lá vàng khô” của tôi, Trang chán nản lắc đầu giảng tiếp:

- Nghe cho thủng màng nhĩ đi, Lam Phong học lớp 11A7 là hoàng tử trong mơ của tất cả nữ sinh trường Thanh Đằng…

- Này, này.. trừ tao ra nghe.

Nó không thèm để ý đến lời nói vàng ngọc của tôi tiếp tục chém gió:

- Không chỉ có trường mình thôi đâu, nữ sinh các trường xung quanh cũng đổ cậu ấy rầm rầm, vì thế được cậu ấy để mắt đến là may mắn lắm đấy.

- Rõ là mám trai_ tôi càu nhàu.

- Tại mày chưa thấy Phong đấy thôi, chứ thấy rồi đảm bảo mày cũng đổ cái rầm, cậu ấy vừa đẹp trai, nhà lại giàu, đánh nhau lại giỏi, là một đại ca có tiếng (nghe đến đây tôi khẽ nhăn mặt). Dáng chuẩn như người mẫu, da trắng không tì vết, đôi mắt màu cà phê quyến rũ,đặc biệt là điệu cười nhếch mép mới đẹp làm sao.

Khoan đã, người này hình như rất quen chẳng lẽ là….

_ Mái tóc bồng bềnh màu…

- …nâu hạt dẻ._ tôi lên tiếng ngắt lời cái Trang. Trời ạ! Tưởng ai té ra là tay du côn ban sáng.

- Sao… sao mày biết?_ Trang lắp bắp hỏi tôi_ Mày quen Phong à?

- Ờ thì…

Tôi vừa mới miệng nói được đúng hai chữ ngắn tũn, con nhỏ đã cười phá lên rồi vỗ vai tôi bôm bốp:

- Ghê à nha, tưởng mày chỉ biết đến sách vở thôi chứ, thế mà từ nãy đến giờ cứ giả vờ ngô nghê, thích thì cứ nói là thích còn làm giá.

- Ai…ai nói với mày là tao thích hắn.

- Thế sao mày biết cậu ấy nhuộm tóc màu nâu hạt dẻ. Nhiên ạ, sau bao năm làm bạn với mày cuối cùng tao cũng tìm ra được điểm chung của tao và mày hi hi.

- Chung chỗ nào mà chung?

- Thì cùng thích Lam Phong đó.

- Ê…ê cấm ăn nói tầm bậy tầm bạ, gắp lửa bỏ tay người à nghen, tao ghét cái tên đó không để đâu cho hết thì thích cái nỗi gì? Mày cứ oang oang cái mồm lên mất hết cả uy tín của tao, rồi nhỡ lọt vào tai bố tao thì cứ gọi là ăn đòn như xương._ tôi vội vàng xua tay phân bua.

- Không thích sao mày lại biết cậu ấy nhuộm tóc nâu?_ Trang ngơ ngác hỏi tôi.

- Thì sáng nay tao vừa mới chạm mặt hắn xong mà.

- Sáng nay?

- Ừ…để từ từ tao kể cho, chuyện là sáng nay…_ Tôi nói rồi bắt đầu kể cho nó nghe về sự cố ban sáng. Cuối cùng kết lại một câu_ Thế đấy, chỉ tại cái tên “đại ca” mắc dịch ấy mà tao muộn học….này Trang, Trang mày có nghe không đấy.

Trong khi tôi mỏi mồm giải thích cho nó hiểu thì nó lại ngồi chống tay lên cằm, mắt nhắm lại mơ màng, nước miếng chảy cả ra… Ôi trời sao tôi lại có con bạn mám trai thế không biết.

- Trang…_ tôi quát to khiến con nhỏ giật mình vội thoát khỏi giấc mộng, nó nhìn tôi bằng đôi mắt đắm đuối như con cá chuối phán:

- Sao số cái con mọt sách như mày lại hên thế chứ. Ôi phải chi người gặp phải lũ du côn là tao thì tốt biết mấy.

- Tối nay tao đến nhà mày ăn cơm nhé?_ Tôi đột ngột hỏi.

- Sao đột nhiên lại…_ Trước câu hỏi lạc chủ đề của tôi, nó ngơ ngác thắc mắc.

- Thì để thăm quan và tìm hiểu về môi trường đã tạo lên một con khùng có hạng như mày.

- Á… mày nói móc tao hả?_ Nó kêu lên rồi nhào qua cốc vào đầu tôi một cái rõ đau.

- Haha…_ Tôi khẽ xoa xoa đầu, bật cười thích chí.

- Khoan đã…_ cái Trang đột nhiên dừng lại nhìn chằm chằm vào áo tôi.

- Sao vậy?

- Cái bảng tên của mày đâu?

- Bảng tên? _ Tôi ngơ ngác rồi vội ngó xuống áo mình. Cái bảng tên gắn trên áo đã không cánh mà bay._ Á… thôi chết chắc là rơi mất trong lúc đụng độ với bọn du côn sáng nay rồi.

Trái với vẻ tá hỏa của tôi, Trang vẫn bình thản ngó tôi chăm chăm đôi mắt ánh lên vẻ đăm chiêu, lát sau nó reo lên:

- Tao biết rồi… có khi nào hoàng tử Lam Phong có ấn tượng với mày, sau đó nhặt được bảng tên của mày, trên đó có ghi lớp 11A1, vì thế nên….

- Nên.. nên cái gì?

- Nên cậu ấy mới bảo bạn gái tiếp theo sẽ là một nữ sinh lớp mình … Chậc có khi nào hoàng tử chấm mày không nhỉ?

Tôi đưa tay lên sờ trán nó, phán một câu xanh rờn:

- Tao thấy mày nên đi viết tiểu thuyết tình cảm Trang ạ, khi nào xuất bản ra sách nhớ báo để tao mua một cuốn mở hàng cho đỡ ôi..hehe.

Nó khẽ gạt tay tôi ra nhăn mặt:

- Tao đang nói chuyện nghiêm túc mà lại.

- Thì tao cũng đâu có đùa… rõ vớ vẩn cô giáo vào rồi kìa.

Tôi gắt lên, rồi chỉ tay ra phía cửa, cô giáo bước vào lớp cắt ngang câu chuyện của hai đứa tôi.

 

Đọc tiếp Tôi ghét anh, đồ du côn – chương 3

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

2 Comments

  1. thuyloan says:

    hay quá. Mình thích thể loại này chứ. Cám ơn Đoctruyện nha

  2. mytram says:

    chuong 2

Leave a Comment