Tôi nghĩ rồi nở một nụ cười tà khí nhanh chân bước về phía các cô nương xinh đẹp ngọt ngào nói với các nàng:

- Các chị ơi, các chị có thấy cái anh mặc áo đen đằng kia không? Anh ấy đang bị thương rất muốn được các chị băng bó cho đấ….

Tôi chưa kịp nói hết câu thì cả đám con gái đã thi nhau chạy vào tiệm thuốc mua bông băng rồi xông ra chỗ băng ghế Phong đang ngồi, chuẩn bị “săn sóc” cho hắn.

Chỉ tội cho Phong, giương đôi mắt ngơ ngác con nai vàng nhìn những mĩ nữ đang hùng hổ chạy đến chỗ mình mà chẳng hiểu gì cả.

Còn tôi thì ôm bụng cười nắc nẻ, nhìn theo đám con gái mà lắc đầu, haizz có lẽ mai sau khi trở thành nhà bác học rồi thì việc đầu tiên tôi sẽ làm là nghiên cứu ra một loại thuốc chữa bệnh hám trai cho các cô gái.

Tôi gật gù nghĩ rồi sung sướng đút hai tay vào túi ung dung quay đầu bỏ đi. Vậy là khỏe re, vừa đỡ tốn tiền mua bông băng vừa không phải băng bó cho cái tên PX Phong và ngồi chịu đựng những tiếng càu nhàu của hắn.

Nhưng hình như tôi đã sử dụng qua cách này ở đâu ấy nhỉ, không nhớ nữa, phù… dạo này trí nhớ kém tệ.

Tôi nghĩ rồi nhanh chân bước đến một của hàng bánh ngọt, trong lúc chờ mấy mĩ nữ săn sóc cho Phong xong, tôi phải nạp thêm năng lượng bằng một chiếc bánh rán Doremon mới được. Kha kha, đúng là không còn gì hạnh phúc hơn.

Sau khi nhai cộng nuốt cộng ngấu cộng nghiến xong chiếc bánh tôi ung dung trở lại chỗ Phong ngồi, chắc mẩm giờ này hắn đang sung sướng ngất đi được, không dưng lại được năm, sáu mĩ nữ săn sóc cho còn gì.

Nhưng sao đột nhiên tôi lại thấy hơi tưng tức nhỉ. “Đúng là cái đồ nhìn thấy gái là mắt sáng như đèn pha ô tô” tôi lẩm bẩm rủa thầm rồi bước đến chỗ băng ghế đá lúc nãy hắn ngồi.

Nhưng quái lạ, sao chẳng thấy ai nhỉ? Tôi ngó nghiêng một hồi mà vẫn không nhìn thấy một mống nào cả. Chẳng lẽ…Phong giận quá mất khôn, bỏ đi mất rồi. Ôi không nếu thế thì tôi phải làm sao đây, chẳng lẽ phải đi bộ về nhà, nhưng mà tôi có biết đường đâu mà mò về. Những suy nghĩ vừa rồi làm tôi không khỏi sợ hãi mặt méo xẹo như sắp khóc đến nơi, chúa ơi sao người lại đối xử tàn tệ với con như vậy.

Đã thế xung quanh lại có tiếng gió rít, tiếng côn trùng kêu râm ran khiến tôi sợ mất mật. Không kìm chế được, tôi ngồi bệt xuống bù lu bù loa lên:

- Oa oa oa…huhu… ba hồn bảy vía của Phong ở đâu về đây đi, tôi biết tôi sai rồi, đừng bỏ đi mà …oa oa oa…Quay lại đi tôi sẽ không gọi cậu là PX là cờ hó nữa đâu, tôi cũng không thèm đấu khẩu với cậu nữa, à còn nữa tôi sẽ băng bó cho cậu mà….híc.

- Này, ai không biết lại tưởng nhà cậu có tang đấy._ Một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên cắt ngang bài ca khóc thương con cá của tôi.

Tôi vội ngoảnh khuôn mặt méo mó tèm nhem nước mắt…cá sấu của mình lại. Là Phong, hắn đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, hai tay vòng trước ngực, nụ cười trên mối lạnh lùng, thoáng chút mỉa mai.

Ôi không hiểu sao lúc này nhìn khuôn mặt lạnh lùng đáng ghét đó của hắn tôi lại thấy thân thương biết bao, không kìm chế được tôi vội bật dậy chạy đến ôm chầm lấy hắn. Huhu vậy là sống rồi, cứ tưởng cả đêm nay phải ngủ lại đây với mấy con côn trùng chứ. Xem ra ông trời vẫn còn biết thương hoa tiếc ngọc.

- Hà….ra đây là cách cậu biểu hiện tình cảm đấy hả?_ Phong lạnh lùng nói, nhưng lần này trong giọng nói của hắn lại mang cả sự thích thú và một chút ấm áp le lói.

Tôi giật mình trước hành động quá lố của mình, ngượng quá đi mất, sao tôi có thể ôm hắn ngọt xớt thế nhỉ? Chắc chắn là tôi đã ăn nhầm phải bùa mê thuốc lú của hắn rồi.

Mặc dù rất ngượng (tôi cũng là con gái chứ bộ) nhưng tôi đã kịp lấy lại bình tĩnh, không vội vã đẩy hắn ra như mấy cô gái trên phim vẫn làm, tôi chỉ nhẹ ngàng buông tay ra, tròn xoe mắt nhìn hắn, rồi lấy tay búng mũi hắn cái chóc cười híp mí nói:

- Chu choa, cún Milo nhà bà đấy hả? Sao em biết chị ở đây mà đến, ôi chao lâu không gặp mà bộ lông xù của em vẫn trắng ghê ha.

Lời tôi nói hiệu nghiệm ngay lập tức, khuôn mặt Phong chuyển từ trắng sang đỏ rồi từ đỏ sang tím tái. Hắn nghiến răng trèo trẹo nhìn tôi trừng trừng quát:

- Cậu có biết mình đang nói chuyện với ai không hả?

Mắt tôi mở to hơn, rồi lấy tay gãi đầu, tôi nói với giọng đầy hối lỗi:

- Ủa Phong hả? Chết, cho tôi xin lỗi nha dạo này mắt mủi tôi nó kèm nhem thế đấy, nhìn khuôn mặt đẹp giai của cậu mà tôi lại lầm thành khuôn mặt dễ thương của con cún Milo nhà….

Nhưng tôi chưa kịp nói hết câu thì đã bị sát khí của Phong bóp cho ngạt thở, thấy tình hình căng thẳng tôi bèn lảng sang chuyện khác:

- Ờ à… mấy cô gái kia đâu rồi, sao không thấy cô nào hết vậy?

- Tôi đuổi hết đi rồi._ Hắn gắt.

Tôi nhăn mặt nhìn hắn rồi nhìn sang vết thương trên tay hắn. Trời ạ, không biết mấy cô mĩ nữ này làm ăn thế nào mà vết thương trên tay hắn vẫn được băng bởi lớp băng tôi đã quấn, tôi nuốt nước bọt hỏi hắn:

- À, này… mà… mấy cô kia không băng bó cho cậu à? Sao vẫn là lớp băng cũ tôi đã băng?

- Tôi không muốn họ động vào tôi nên đuổi đi hết rồi.

- Eo, cậu tàn nhẫn quá đấy!_ Tôi nhăn mặt nói.

- Cậu còn tàn nhẫn hơn._ Hắn nói và nhìn thẳng vào mắt tôi.

Hơ, cái tên này đúng là thù dai, có thế mà hắn cũng mắng tôi tàn nhẫn, nhưng thôi đúng là tôi có lỗi thật, dù sao hắn cũng đã cứu tôi, băng bó lại cẩn thận cho hắn thì cũng chẳng có gì là khó cả.

Nghĩ vậy tôi bèn kéo hắn đến băng ghế đá ban nãy, ở đó có mấy cuộn bông băng mà các cô gái kia vất lại, tôi ngồi xuống tháo lớp băng cũ, rồi bảo hắn lau hết máu đi, sau đó mới cẩn thận băng bó lại, chà lần này thì tuyệt. Tôi sung sướng ngẩng đầu lên nhìn hắn cười toe toét thì…..

Nụ cười trên môi tôi chợt vụt tắt khi bắt gặp cái nhìn chăm chú của hắn, trong đôi mắt màu cà phê đẹp tuyệt vời ấy không còn sự lạnh lùng, kiêu ngạo như tôi vẫn thường thấy nữa thay vào đó là là một ánh mắt dịu dàng ấm áp, khiến cho một đứa miễn dịch với trai đẹp như tôi còn phải ngẩn ngơ, thật không ngờ một tên được nhặt về từ hồ băng vĩnh cửu như hắn mà cũng có cái nhìn ấm áp như vậy.

Nhưng tôi bỗng thấy ngượng, không hiểu trên mặt tôi có dính cái gì mà hắn nhìn dữ vậy? Hừ khuôn mặt sáng sủa của tôi sinh ra là để cho hắn muốn nhìn là nhìn chắc, bực mình tôi dùng nội công gõ vào đầu hắn một cái rõ mạnh càu nhàu:

- Nhìn cái gì mà nhìn, chọc đui mắt bây giờ muốn nhìn thì nhìn vào tay cậu đi, lần này thì đẹp rồi đấy!

Tôi nói xong rồi chỉ vào tác phẩm nghệ thuật của mình, mỉm cười mãn nguyện, nói với hắn:

- Khà khà, cậu phải thấy hãnh diện vì là người đầu tiên được Tôn Nữ Hà Nhiên tôi băng bó cho đấy, sướng không?

Hắn bèn thu lại ánh mắt có 102 vừa nãy nhìn vào chỗ tôi băng bó cau có nói:

- Cậu mà đi làm bác sĩ thì số người xuống âm ti sẽ tăng vọt, chắc chỉ có tôi mới chịu được một bác sĩ như vậy.

- Nếu thế thì người ta phải cảm ơn tôi dài dài, vì đã tống tiễn được một tên đười ươi như cậu xuống cửu âm._ Tôi đốp lại.

- Cậu….được lắm, vậy chắc là tôi không chở cậu về được rồi, tôi sắp phải xuống cửu âm kia mà._ Hắn mỉa mai bằng cái giọng kiêu căng đáng ghét, trên môi nở một nụ cười vô cùng đểu giả.

Câu nói của hắn như đá choảng xuống đầu tôi. Hừ hừ sao trên đời lại có người bỉ ổi như hắn nhỉ, cãi nhau không lại với tôi thì đem chuyện đưa tôi về nhà ra để uy hiếp. Nếu tôi mà biết đi xe mô tô thì tôi đã choảng cho hắn ngất đi sau đó cướp xe của hắn dông về nhà rồi, nhưng tiếc thay điều đó không thể xảy ra vì tôi đâu có biết đi xe máy huhu.

Vì thế nên tôi đành nhẫn nhịn, ngậm ngùi nuốt cục tức vào bụng, rồi nở một nụ cười hình bán nguyệt ngọt ngào nói với hắn:

- Hihi, ai da cậu Phong đẹp trai (bất tài, dại gái), tốt bụng (sắp rụng) thân mến, làm gì mà cậu chấp chi nhỏ mọn thế, chở tôi về một chút không được sao?

- Tôi vốn là một con người nhỏ mọn như thế đấy, sao nào?_ Hắn nghếch mặt lên hỏi tôi, ôi chao sao tôi lại muốn tống cái dép bi tít của mình vào mồm hắn thế nhỉ?

- Cậu đã chở hơn trăm cô gái rồi, giờ chở thêm mình tôi thì có mất mát gì đâu._ Tôi nói.

- Ai bảo thế, tôi chưa từng chở một cô gái nào trên con đen thân yêu của mình đâu nhé.

- Con đen thân yêu là cái gì?_ Tôi ngây ngô hỏi lại.

- Là cái xe mô tô của tôi chứ còn cái gì nữa_ Hắn gắt.

Tôi ngẩn ngơ một lúc rồi cố nín cười nhìn hắn khẽ khàng nói:

- Thì ra là vậy….tôi hiểu rồi.

- Hiểu cái gì?_ Hắn khẽ nhíu mày nhìn tôi.

- Trước giờ tôi cứ tưởng cậu thay bồ như thay áo là vì muốn che đậy một cuộc tình loạn luân giữa hai thằng con trai té ra không phải vậy.

- Hừ, toàn nghĩ vớ vẩn.

- Vâng… cậu không yêu con trai nhưng cậu lại mang trong mình một mối tình lặng câm với bé mô tô, haha…._ Nói đến đây tôi không nhịn được phá lên cười nắc nẻ.

Sau khi dứt được tràng cười như điên lại, tôi mới để ý đến không gian xung quanh mình đang sặc mùi sát khí, vội thu lại nu cười khá ố trên mối, tôi nuốt nước bọt ừng ực quay sang nhìn khuôn mặt lạnh te của Phong.

Thôi rồi quả này tôi chạm vào tổ ong bò vẽ rồi, tốt nhất là nên lái sang chuyện khác, nhưng chuyện gì nhỉ? À, à…có chuyện rồi, tôi nghĩ rồi ngước mặt lên nhìn hắn nở một nụ cười không thấy mặt trời:

- Phong nè, ờ ừm…lúc cậu nói chuyện với tên Dương đó, có nhắc đến một người phụ nữ là ai vậy?

Khuôn mặt đang tím rịm vì tức của hắn đột ngột chuyển sang màu trắng bệch, khiến cho tôi có cảm giác như đang đi giữa tiết trời mùa đông bên Nga. Hơ không lẽ tôi lại nói không đúng chuyện.

- Này, có chuyện gì mà cái mặt cậu buồn như con chó gặm cỏ thế?_ Tôi lên tiếng dò hỏi.

Khi câu nói vừa thoát ra khỏi miệng thì tôi đã biết đó là một sai lầm, ngay sau đó hắn liền phản ứng với câu “hỏi thăm thân tình” của tôi bằng cách lừ đôi mắt nửa trên đen, nửa dưới trắng sang nhìn tôi khiến cho tôi rùng mình, tóc gáy dựng đứng hết cả lên.

Một khoảng không gian im lặng chợt bao trùm lên giữa tôi và hắn, chưa bao giờ tôi thấy cái mặt hắn lại đáng sợ như vậy, trông cứ như một tay đồ tể sắp chọc tiết lợn ấy. Phải đến một lúc lâu sau khi tôi đang phân vân không biết có nên mở miệng bảo hắn làm ơn làm phước chở tôi về một lần không thì…

- Bà ta là mẹ tôi….._ Giọng nói lạnh lùng của hắn đột ngột vang lên khiến cho quả tim của tôi suýt phọt ra ngoài, nhưng sao giọng nói của hắn lại buồn bã đến vậy nhỉ?

Có lẽ trong trường hợp này tôi nên im lặng lắng nghe thì hơn, không khéo nhỡ mồm nhỡ miệng động chạm gì đến hắn là khỏi về nhà luôn.

Hắn dừng một lúc rồi nói tiếp:

- Đó cũng là người tôi hận nhất trên đời, bà ta đã bỏ bố con tôi từ lúc tôi 5 tuổi để chạy theo một người đàn ông khác, mà chung qui cũng chỉ tại nhà tôi quá nghèo…_ Hắn chua chát nói, rồi cười nhạt, tiếng cười chứa đựng một nỗi đau đã khắc sâu vào trong tim.

- Khoan, đừng bốc phét nhà cậu giàu lắm mà…_ Tôi phọt miệng nói, ngay lập tức tôi lại nhận được cái nhìn kinh dị từ đôi mắt của hắn, eo ơi đúng là cái mồm nó hại cái thân, cũng may hắn chưa nhẫn tâm đến độ đào hố chôn sống tôi.

- Lúc trước nhà tôi rất nghèo, sau khi bà ta bỏ đi, bố tôi mới hận đời làm việc như điên để tạo lên cơ nghiệp như ngày hôm nay (nhưng sắp bị hắn phá nát rồi)._ Hắn lạnh lùng nói tiếp.

Trong giọng nói lạnh lùng của hắn chứa đựng sự đắng cay, uất hận và căm thù, khiến cho người ngồi bên cạnh hắn ta là tôi đây còn phải run lẩy bẩy, da gà nổi lên từng mảng.

Hắn nói xong rồi im luôn, khiến cho tôi rơi vào tình trạng bối rối, quả thực bây giờ tôi không biết phải nói gì với hắn. Sống từng ấy năm trên đời nhưng tôi chưa hề biết cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, tôi cũng không ngờ một người như hắn lại có hoàn cảnh đáng thương như vậy, nhưng cũng có thể tại hoàn cảnh xô đẩy nên hắn mới trở lên xấu xa như thế.

Vả lại tôi không phải là người biết cách an ủi người khác, nhỡ trong khi an ủi hắn, cái bản chất thích nói móc nói mỉa người khác của tôi nó lại lộ ra rồi động chạm gì đến nỗi đau của hắn thì chết.

Nhưng im lặng mãi thì cũng không được, suy nghĩ một hồi cuối cùng tôi cũng phun ra một câu chẳng rõ là an ủi hay mỉa mai nữa:

- À tôi hiểu rồi, té ra đó là lí do khiến cậu thích bỡn cợt tình cảm của các cô gái khác, chậc chậc đây có thể coi như một căn bệnh xuyên thế kỉ – bệnh ghét đàn bà.

Ngay lập tức ánh mắt chó luộc của hắn lại chuyển sang tôi, không phải chứ, tôi lại nói gì sai à?

Nhưng không, lần này không có một sắc thái biểu lộ sự tức giận nào trên khuôn mặt hắn, không những vậy, hắn còn cười, đúng vậy trên môi hắn khễ nhếch lên một nụ cười, khiến tôi phải trố mắt ngạc nhiên.

Rồi nhìn tôi không chớp mắt hắn nói bằng cái giọng lạnh tanh pha chút thích thú:

- Hừ…cậu nói đúng đấy, tôi hận bà ta nên hận luôn cả nhưng cô gái chỉ biết có tiền và mẽ bề ngoài. Nên tôi mới thích bỡn cợt với họ,… nhưng tôi đã bị báo ứng rồi.

- Bị báo ứng?_ Tôi tròn mắt ngạc nhiên hỏi hắn.

- Đúng._ Hắn gật đầu nhẹ nhàng.

Tôi nuốt nước bọt nhìn chòng chọc vào người hắn khẽ khàng nói:

- Không lẽ…cậu bị tai nạn…và báo ứng mà cậu nói đến chính là cái..ấy ấy đấy.

- Ấy, ấy cái gì cơ? Từ lúc nào cậu học cái kiểu úp úp mở mở thế._ Hắn cau mày hỏi.

- Thì..thì đại khái là mắc bệnh giống thái giám ấy._ Tôi ngập ngừng một lúc rồi huỵch toẹt ra luôn.

Ngay khi câu nói đậm chất ngây thơ của tôi vừa phọt ra, thì khuôn mặt Phong lập tức đổi sang màu xám xịt, không lẽ bị tôi nói trúng tim đen?

_CỐP…._ Ăn nói bậy bạ, đúng là trong đầu cậu chứa toàn rác.

Hắn vung tay gõ vào đầu tôi một cái rõ đau, tôi ấm ức đưa tay lên xoa chỗ bị đánh giận dỗi nói:

- Hứ đầu tôi chứa toàn rác thì đầu cậu chứa toàn phâ…

- Toàn gì?_ Hắn trừng mắt nhìn tôi hỏi.

Tôi vội vàng phanh kít lại, đánh trống lảng:

- Tôi cứ thích lấp lửng thế đấy, đầu cậu chứa gì thì tự cậu đi mà nghĩ …mới lại không phải báo ứng như vừa rồi tôi nói thì cậu bị báo ứng gì, nói xem nào, cứ lấp lửng mãi.

Nghe tôi hỏi, hắn bèn thu lại ánh mắt mèo kinh dị đang trừng trừng nhìn tôi quay mặt sang hướng khác, ngập ngừng nói:

- Tôi..chính tôi lại đang bị một đứa con gái khác bỡn cợt….

 

Đọc tiếp Tôi ghét anh, đồ du côn – chương 24

 

2 Comments

  1. Phu thuy bi lang quen says:

    Hoc gioi thong minh cho lắm thi sao??
    Du phuong dien tinh cam co the k co cam giac, thi cung k nen doi xu te bac voi an nhan mjh chu.
    Du gi cung do cuu mjh ma ng ta bi thương bang giup la ch thường tinh.Dang nay con kim ch choi ng ta nua, con be nay dung la k bik tot xau ma. Haizzzz….

  2. Oáp!buồn ngủ thật đấy!

Leave a Comment