Sau khi đem Tiểu Bảo và Sô cô la đi gửi, Tiểu Vy yên tâm chờ đến ngày cùng Băng Hạ và mọi người đi cắm trại. cô bé hào hứng đi mua mấy bộ pijama ngộ nghĩnh về, mua cả cho Băng Hạ. Băng Hạ sau khi nhìn thấy mấy bộ in hình thỏ, gấu, rồi mấy con nhím béo tròn của Vy thì chỉ lẳng lặng lấy mấy cái áo phông mỏng và quần short. Không thể chối cãi là nhìn thấy mấy cái bộ pijama như trẻ con mẫu giáo của Vy, Hạ cảm thấy rất là….ngứa mắt.

Và cũng giống hai người, các học viên nữ của Thánh Huy kéo nhau đi shopping liên miên, những bộ cánh sặc sỡ được “tậu” về mặc dù những thứ như thế trong tủ quần áo của họ không hề thiếu. học viện dự định sẽ dùng môt ô tô lớn để đưa các học viên đến núi Mã Vỹ, nhưng rốt cuộc chiếc xe ấy chỉ là của riêng các học viên nghèo mà thôi. Vì đơn giản một điều, 100% các tiểu thư công tử sẽ chọn xe riêng của mình thay vì bước lên chiếc xe ô tô xấu xí và không được tiện lợi kia mà đi quãng đường 200km với đích là chân núi Mã Vỹ.

Một tuần trôi qua rất nhanh chóng.

Cuối cùng thì thứ 7, cái ngày mà hầu hết các học viên đều mong đợi ấy đã đến.

Sân trường Thánh Huy biến thể thành bãi đỗ xe đông nghịt hơn bao giờ hết. Tiểu Vy khệ nệ kéo theo chiếc ba lô khá to, mang gần hết cả đồ đạc trong nhà đi. Khăn mùi soa, giấy, nước, gương, lược, giày, dép, 1 em gấu Pooh làm gối ôm, và cả những thứ phục vụ cho như cầu VSCN. Băng Hạ cũng mang ba lô theo, nhưng trong đó ngoài quần áo và Mp3 ra thì chẳng còn gì, không phải vì cô sơ sài và bê bối, mà vì những thứ lỉnh kỉnh kia Vy đã nhét hết vào ba lô của cô ấy, khiến con gấu Pooh trên mặt ba lô béo ú lên rồi.

Các tiểu thư điệu đà thì xúng xính trong bộ váy hoa sặc sỡ đến mắt cũng hoa lên theo, Phù Dung cũng đi, cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jean, mái tóc xõa ra, gương mặt trắng bệch với đôi mắt nâu trầm u buồn thật khiến cho ai nhìn vào cũng không thể không thương xót. Vy tết tóc hai bên hình con rết trông nhí nhảnh như trẻ lên ba, đôi mắt trong veo long lanh, mặc chiếc áo ren hơi diêm dúa chút với chiếc váy xòe xếp tầng. nếu mang đặt lên bàn cân mà so với đám son phấn kia, Vy rõ ràng là rạng ngời hơn nhiều.

Băng Hạ thì buộc tóc cao, tóc mái kẹp phồng, áo sơ mi trắng có họa tiết đen ở cổ tay và cổ áo, quần jean cộng với giày Coverse. Gương mặt sáng rực và bầu bĩnh, trông cô vừa thuần khiết ngây thơ, lại vừa khỏe khoắn năng động khiến chàng Thiếu gia vừa bước từ chiếc Limo xuống cũng phải ngẩn ngơ kinh ngạc.

Hạo Thiên tiến đến, anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh lá cách điệu, điệp màu với đôi mắt xanh lạnh, tay áo xắn lên gọn gàng, trong mắt lấp lánh ánh nắng buổi sớm mai, anh cười nhẹ.

- Ai thế này?

Băng Hạ ngước lên nhìn anh, gương mặt thản nhiên.

- Người.

Tiểu Vy lắc lắc hai bím tóc nhỏ, cười toe:

- Tôi phải tốn công năn ni lẫn dọa nạt, cô ấy mới chịu buộc tóc kiểu này đấy.
- Đẹp lắm. – Hạo Thiên nhìn Băng Hạ, gật nhẹ.
- Cám ơn.

Băng Hạ lãnh đạm đi lướt qua Hạo Thiên, cô khoác ba lô lên vai, đi về phía chiếc xe ô tô lớn đang đỗ. Cô không có xe riêng, nên phải đi chung với nhóm học viên nhà nghèo. Mà có gì đáng thắc mắc đâu, cô cũng giàu hơn họ được bao nhiêu?

Bỗng một bàn tay nắm lấy chiếc quai ba lô của cô, Băng Hạ giật mình quay đầu lại. Hạo Thiên – chủ nhân của bàn tay ấy – hất mặt về chiếc Limo, nhướn mày.

- Đi chung đi.

Băng Hạ nhìn anh, làn da trắng muốt ấy lấp lánh dưới ánh nắng, khiến người khác cảm thấy chói mắt. cô không nói gì, lặng lẽ tiến về chiếc xe.

Tiểu Vy ngốc nghếch không hiểu gì, cô nhìn bóng Băng Hạ đang chui vào xe, tròn mắt hỏi Hạo Thiên.

- Thiếu gia, tôi cũng được đi chứ?

Hạo Thiên còn chưa kịp trả lời, Nhật Long nãy giờ đứng dựa vào chiếc xe, nghe Vy hỏi thì nhăn mặt giãy nảy.

- Khỏi đi, cô sang xe kia mà đi.
- Ê, chơi gì kỳ vậy? sao Băng Hạ được đi mà tôi không được? – Vy vênh mặt cãi lại. thực ra nếu là Hạo Thiên nói, cô sẽ vào xe kia ngay mà không một lời chống đối, nhưng một khi là Nhật Long lên tiếng thì còn lâu cô mới ngoan ngoãn như thế.
- Băng Hạ khác, cô khác.
- Khác gì? Vậy tôi gọi cô ấy sang xe kia với tôi.

Hạo Thiên nhìn hai người, khóe môi hơi nhếch lên, anh đánh mắt về phía xe mình, nói với Vy.

- Lên luôn đi.

Vy nhe răng ra cười với Thiên, gật gật đầu, lao như bay vào chiếc Limo, không quên ném cho Nhật Long vẻ mặt đắc ý. Còn Long, khỏi phải nói, đang giận điên người.

……………..

Hàng xe ô tô sang trọng nối tiếp nhau xuất phát từ cổng học viện Thánh Huy, tiến về hướng Đông Bắc. dẫn đầu là chiếc Limo của Hạo Thiên Thiếu gia. Núi Mã Vỹ là ngọn núi rất đẹp, cao 2100m so với mặt nước biển. dưới chân núi là những khu rừng thông đẹp tuyệt vời, khung cảnh thơ mộng yên tĩnh, không khí mát mẻ trong lành. Một năm số người chọn núi này làm nơi nghỉ dưỡng và cắm trại nhiều không đếm xuể, và năm nay là học viện Thánh Huy.

Ngồi trong chiếc Limo sang trọng, Tiểu Vy thấy buồn chán kinh khủng. Thiếu gia chỉ chú mục vào chiếc Ipad, Băng Hạ thì ngồi nghe nhạc. Nhật Long thì lái xe. Vy bỗng cảm thấy mình thật sai lầm khi vì hơn thua với tên biến thái ấy mà chui vào chiếc xe buồn tẻ này, trong chiếc ô tô kia ít ra còn những người cùng đẳng cấp, khoảng cách cũng không phải là quá xa. Còn đây thì toàn những người cạy miệng cũng không thèm nhả một lời, trái ngược hẳn với cá tính của Vy, càm giác chán ngắt đến với cô không khó.

Hạo Thiên bỗng quay sang bên, dừng ánh mắt ấm áp khác thường trên người Băng Hạ. anh đưa tay, tháo một bên tai nghe của cô, nhét vào tai mình. Hạ giật mình quay lại, chiếc Mp3 của cô ít khi phải chia sẻ cho ai, kể cả Tiểu Vy, cảm giác khó chịu dâng trào cũng là một việc đáng thông cảm. thế nhưng, cô lại chỉ nhìn rồi quay đi. Cũng chẳng biết từ bao giờ, cái cảm giác khó chịu đã chẳng còn tồn tại với Hạo Thiên nữa. anh vẫn bá đạo ngang tàng, còn cô, thì đã quen với nó.

Bản nhạc Violin vang lên, Hạo Thiên bỗng cảm thấy trái tim mình đã lạc đi đâu mất, hai trái tim được xích lại gần nhau hơn nhờ một sợi dây kết nối mà chính chủ nhân của hai trái tim còn không biết rõ. Tiếng đàn ấy như có một ma lực vô hình khiến trái tim anh đều đau nhói lên, mỗi khi nó ngân lên một bản nhạc buồn da diết, hai trái tim như hòa chung nhịp đập với nhau giữa sân trường Thánh Huy vắng lặng. bản nhạc đó, rất giống bản nhạc này. Và cảm giác đó…cũng rất giống cảm giác này.

Đoàn xe đỗ lại trước một bìa rừng sau 5 tiếng đi trên đường. Vy là người bước ra đầu tiên, dành 2 phút để choáng ngợp trước khung cảnh đẹp mê hồn ở đây. Xa xa, cô bé có thể nhìn thấy rõ ràng đỉnh núi Mã Vĩ mờ ảo, bao bọc bởi những đám mây trắng xóa.

Từ chiếc ô tô dành cho các giáo viên, bà Tưởng Dục Hồng, Viện trưởng mới bước ra với bộ váy công sở màu hồng phấn và mái tóc búi quý phái. Bà nói với các học viên đang lần lượt bước ra từ những chiếc xe đắt tiền với bộ dạng uể oải, dõng dạc.

- Các học viên ưu tú của Thánh Huy học viện thân mến, chúng ta đã đến nơi cắm trại. địa điểm dựng lều ở bên trong khu rừng, các thầy trò chúng ta sẽ phải để ô tô ở đây và đi bộ vào bên trong, dựng lều và bắt đầu buổi cắm trại tuyệt vời này!

Giọng bà Viện trưởng ngày càng cao vút, lộ rõ vẻ hào hừng, còn các học viên thì trái lại, khuôn mặt ngày một méo xệch sau một lời nói của bà.

- Cái gì cơ? Đi bộ vào á? Tao tưởng được ở khách sạn.
- Con hâm, cắm trại mà ở khách sạn thì cắm làm đếch gì.
- Giời ạ, nắng nóng thế này, quốc bộ vào đấy có mà gãy chân.
- Mệt nữa chứ.
- Cái bộ váy đắt tiền của tao, tí lại lem luốc cho xem.
- Hú, biết vậy tao ở nhà cho khỏe.
- ……

Tiếng xì xầm xôn xao vang lên, hầu hết đều không đồng tình với việc này. Nhưng biết làm sao bây giờ, những chiếc xe diện tích lớn thế này không thể đi vào bên trong được, dẫu có phản đối thế, phản đối nữa thì cũng phải chịu thôi.

Hạo Thiên và Băng Hạ là hai người đầu tiên bước vào khu rừng. thấy thế, các học viên cũng đành phải miễn cưỡng nối gót vào theo.

Mặt trời buổi trưa chói chang, treo lơ lửng trên đầu người. Băng Hạ ngửa mặt lên trời nhìn, ánh nắng vàng chói lọi xuyên qua tán lá cây, tạo lên những vệt loang lổ trên nền đất, may sao ở đây còn có cây cối, nếu không chưa kịp nhìn thấy nơi cắm trại đã chết vì nắng nóng rồi.

Khoảng tầm nửa tiếng đi bộ, cuối cùng nơi dựng lều cũng hiện ra trước mắt, đó là một khoảng đất rộng, hướng Đông là ngọn núi, hướng Tây là khu rừng vừa đi, cho nên dù trong thời điểm nào trong ngày, nơi đây cũng râm mát vô cùng. Làn gió mát lành hiu hiu thổi, khiến mọi người cũng được an ủi phần nào rằng tồn thời gian và công sức đi bộ vào đây cũng không phải uổng phí.

Nghỉ ngơi một chút, mọi người ra thác nước cách đó 200m rửa mặt và chân tay, rồi tiến hành dựng lều. nói thế cho ngắn gọn, chứ thực chất công việc này do một tay các giáo viên làm hết, lý do chắc khỏi nói cũng biết, các học viên nhà giàu ấy làm sao biết đến việc dựng lều này cho được.

- Băng Hạ!

Tiểu Vy giơ ra trước mặt Hạ chai nước khoáng, cô mỉm cười đón lấy. theo một bản năng vốn có, cô đưa mắt ra xung quanh xem xét. Bỗng…cô cảm thấy hình như….thiếu mất một người.

- Tìm ai thế?

Một giọng nói như sương mờ vang lên bên tai, Băng Hạ quay đầu lại nhìn. Giọng nói này, không giống cái giọng quen thuộc mà cô có thể dễ dàng nhận ra.

Kẻ đứng trước mặt cô chính là người mà 1 phút trước cô còn cảm thấy thiếu thiếu.

Hàn Phong nheo đôi mắt xanh biếc nheo lại như bị chói nắng, anh mặc chiếc áo phông trắng in chữ, cổ áo mắc một chiếc kính mát. Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, anh cười.

- Em hôm nay làm tôi không nhận ra đấy.

Băng Hạ lạnh lùng nhìn anh, cô đưa chai nước lên miệng uống thêm một ngụm nữa, rồi mới từ tốn nói.

- Tôi tưởng anh với tôi là người dưng rồi?
- Người dưng? Ý em là sao? – Phong nhíu mày.
- Vẫn coi tôi là bạn?
- Đương nhiên – Khuôn mặt giãn ra, nụ cười lại tiếp tục nở trên môi anh không biết mệt – Một ngày làm bạn, cả đời làm bạn.

Băng Hạ quay lại nhìn anh, hờ hững cười.

300 cái lều lớn vừa được dựng xong. 300 chiếc cho 3000 học viên của Thánh Huy, vị chi mỗi lều phái “nhét” 10 người, một con số không được khả quan cho lắm, thế nhưng số giáo viên của Thánh Huy cũng không phải siêu nhân, cộng thêm một số ít những học viên có chút chút kiến thức cơ bản về việc dựng lều, để dựng được 300 cái cũng là cả một kỳ tích hoàn toàn đáng để biểu dương.

Tiểu Vy và Băng Hạ được xếp ở lều số 36, chung với vài cô tiểu thư nhà giàu. Thiếu gia thì luôn luôn được ưu tiên ở một lều VIP. Hàn Phong thì ở lều số 34, cách lều Băng Hạ một cái lều.

Sau khi mang ba lô vào lều cất, các học viên xắn quần áo kéo nhau ra suối bắt cá. Công việc này họ chưa làm bao giờ, nhưng với số ít những người ngại ngần, thì số còn lại đều hào hứng. ra ngoài suối nghịch nước trong cái tiết trời mát mẻ, gió hiu hiu thế này, suy cho cùng cũng không phải việc nặng nhọc cho lắm.

Con suối trong vắt bỗng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. một số học viên khác đã đi men theo bờ suối kiếm trái cây về ăn, số còn lại đùa nghịch những tia nước mát. Băng Hạ xắn gấu quần lên, ngồi trên phiến đá, thả chân xuống dưới suối. nhìn Tiểu Vy lao vào cùng những người khác trêu đùa nhau, cười lên khach khách, khóe môi cô cũng hiện hữu theo một nụ cười.

- Con nhỏ này, mày chạy đâu cho thoát!
- Aaaaaa, ai cứu với, con Bảo Lam điên rồi này!
- Á, dám bảo tao điên!

Đằng sau Băng Hạ có hai cô gái xinh xắn đang chạy đuổi nhau trên phiến đá rộng, chắc cũng là học viên lớp 10. cô bé tóc ngắn tên Bảo Lam cuối cùng cũng bắt được bạn mình, hai người xô đẩy nhau, Bảo Lam cố gắng ấn người bạn mình ngã xuống, nhưng lại bất ngờ bị cô bé đó đẩy lại.

- Cho mày xuống suối tắm nhá!

Bảo Lam ngã ngửa ra sau, nhưng cô bé không ngã xuống suối như mong ước của đứa bạn, mà ngã ngay vào người Băng Hạ, cô trở thành vật thế mạng giùm cô bé kia.

“Ào….”

Con suối đương nhiên là nông, nhưng với lực đẩy khá mạnh, Băng Hạ bị ướt từ đầu đến chân, các học viên chơi quanh con suối bị tiếng nước làm thu hút liền quay đầu lại, rồi bật cười như nắc nẻ. Bảo Lam và cô bạn đứng trên phiến đá mặt mày tái mét, miệng lắp bắp.

- Dương tiểu thư…tôi…xin lỗi….tôi không cố ý…

Băng Hạ ngồi dậy, đưa tay vuốt hết nước trên mặt. qua làn nước nhòe nhoẹt, cô lờ mờ nhìn thấy hai bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.

- Đưa tay đây!
- Đứng lên nào.

Hai giọng nói khác nhau, âm vực cũng khác nhau, Băng Hạ đã nhận ra đó là giọng của ai.

Hoàng đế…

Và hoàng tử….

Cả khu suối bỗng yên ắng hẳn, ai cũng dõi mắt về phía gần phiến đá theo dõi diễn biến sự việc. Hạo Thiên và Hàn Phong vẫn đưa tay ra, nhìn chăm chăm vào Băng Hạ đang quệt nước đọng lại trên mắt để nhìn rõ hơn. Hai bàn tay vẫn kiên trì giơ ra trước mặt cô, Hàn Phong mỉm cười dịu dàng, Hạo Thiên với ánh mắt xanh lạnh lùng, cả hai người, đều muốn kéo cô lên.

Các học viên đều nín thở chờ đợi xem Băng Hạ sẽ nắm lấy tay ai, và muốn xem hoàng tử và hoàng đế của họ, khi bị từ chối sẽ như thế nào.

Nhưng…

Băng Hạ liếc nhìn cả hai người bằng ánh mắt dửng dưng, rồi cô…tự đứng dậy, bước về lều với bộ quần áo ướt sũng. Lúc đi lướt qua Bảo Lam, cô bé sợ hãi cúi gằm mặt xuống. Tiểu Vy cũng bỏ dở cuộc chơi, hấp tấp chạy theo Băng Hạ.

Còn lại hai chàng trai đứng đó, bàn tay buông thõng xuống. Hàn Phong dùng nửa con mắt liếc nhìn Hạo Thiên, cười khẩy. Thiên không nói gì, anh lạnh lùng bước lên bờ, trở về lều. anh cũng biết đằng sau lưng mình, Hàn Phong vẫn nhìn theo bóng anh bằng một ánh mắt sắc lạnh.

 

Đọc tiếp Tuyết rơi mùa hè – chương 24.3

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment