- Giỏi lắm, từ nay gia đình chúng ta sẽ ko bao giờ xa nhau nhé!
- Vâng! Nhất định sẽ như thế, ba mẹ, móc nghéo nào!
- Móc nghéo.

Hàng mi Băng Hạ rung rung, khuôn mặt trắng bệch. Đêm lạnh quá.
Con nhớ mẹ.
Tiếng đàn vẫn réo rắt
Ảo giác! Thực sự là ảo giác rồi!
Cô có nhìn nhầm ko?
Trước mặt Băng Hạ bây giờ là mẹ cô, bà đang nhìn cô, trìu mến, đầy yêu thương, đôi mắt bi thương trùm lên người cô. Bà vòng tay ôm lấy cô, ấm áp, che chở cho cô trong lòng mẹ ngọt ngào.
Mẹ……?
Cô mỉm cười, nhắm mắt lại, 1 giọt nước mắt len qua hàng mi, rơi xuống.
Tiếng đàn vẫn vang lên, thấm vào lòng người.

- Con sẽ đứng vững – Qua tiếng đàn, Băng Hạ khẽ nói. Giọng nói như gió thoảng. Là nói với mẹ cô hay cô đang nói với chính mình?

Tiếng đàn ngừng lại.
Băng Hạ đứng đó, mỉm cười, nhìn vào khoảng ko vô định trước mặt, đôi tay buông thõng.
Chiếc bóng mẹ cô cũng biến mất, trở lại 1 màn đêm đen kịt.

“Tuyết mùa hè……….
…….Rơi xuống…….tan…..
………Vỡ òa…………….

Băng Hạ sẽ chẳng bao giờ tin vào ông trời, và tin rằng ông già ấy đang đùa cợt cô, nếu như không vào một ngày đẹp trời….

- Cô lại thế nữa rồi, hình như đụng vào người khác là thú vui của cô đấy nhỉ?

Đấy! Cái ông già ấy chắc đang không có việc gì làm nên ngồi trêu đùa con người , cho cô 5 lần 7 lượt gặp lại cái tên “Oan gia” này. Khung cảnh vẫn là….thư viện. Nhưng lần này không phải là tranh nhau 1 cuốn sách như lần trước, mà còn tệ hại hơn đó là……..khuôn mặt Băng Hạ đập vào ngực hắn theo lực mạnh nhất. Và thứ hứng chịu tất cả là khuôn mặt của cô. Tên này…quỷ sao? Người rắn như đá vậy.
- Hình như tôi đánh giá Thiếu gia hơi cao rồi. Tôi cứ nghĩ anh có thể tránh được cơ chứ – Hạ buông 1 câu cãi lí khá là………cùn, rồi bước qua Hạo Thiên nhưng không may bị bàn tay của anh kéo lại.
- Không xin lỗi? – Hạo Thiên lạnh lùng nói nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản.

Đôi lông mày thanh tú của Băng Hạ khẽ nhíu lại, cô bất mãn rút tay về nhưng lại làm cho tay của Hạo Thiên bất giác siết chặt hơn. Anh nghiêng đầu:
- Xin lỗi đi.

Lòng kiêu ngạo của Băng Hạ được dịp trỗi dậy mạnh mẽ. Xin lỗi ư? Ừ thì là cô sai, nhưng để xin lỗi cái tên “oan gia” này thì còn lâu đi nhé. Khuôn mặt tối sầm, cô rút thật mạnh tay về. Thiên biết rõ cô nàng này sẽ không bao giờ xin lỗi nên cũng thả tay ra.

Nhưng….

Hai hành động đó lại làm thành 1 công thức hoàn hảo để Băng Hạ mất đà mà va vào kệ sách đằng sau tạo ra 1 chấn động không nhỏ.

Chưa dừng lại ở đó….

Vì những kệ sách này được kê song song với khoảng cách khá gần nên chấn động vừa rồi khiến các kệ sách thay nhau đổ xuống, kệ này xô vào kệ kia theo kiểu “hiệu ứng đôminô”…..

Hạo Thiên và Băng Hạ cũng không tránh khỏi hậu quả, 2 người còn chưa kịp chạy thì chiếc kệ gần nhất, cũng là chiếc kệ lớn nhất đổ ập xuống trước họ…..

Thôi rồi! Lần này đi rồi!

Băng Hạ nhắm chặt mắt lại, tai có thể nghe rõ tiếng chiếc kệ sách nặng nề chao đảo rồi đổ ập xuống.

Chỉ nghe 1 tiếng “rầm!!!!!!!!” và tiếng hét rú lên của những học viên. Cô hoảng loạn chỉ biết nằm im tại chỗ.

1s

2s

3s……..
Có phải cô chết rồi không? Sao không thấy đau gì cả vậy nhỉ?

Ngước lên, đôi mắt cô thực sự không thể mở to hơn được nữa, trước mắt cô là……..

Hạo Thiên đang ôm lấy Băng Hạ, che cho cô khỏi những kệ sách nặng nề vừa đổ xuống, đôi mắt anh nhắm nghiền. Băng Hạ tim đập thình thịch khi thấy trên thái dương anh, 1 dòng máu đỏ từ từ chảy xuống.
- Thiếu gia…..! – Cô hoảng hốt gọi khẽ. Hạo Thiên vẫn nằm im, không nhúc nhích.

Ánh nắng bất ngờ chiếu vào, Băng Hạ quay lại thì nhìn thấy có vài người mặc comlê đen, đeo kính đen, có cả Nhật Long đang nâng từng chiếc kệ sách lên. Vừa nhìn thấy Hạo Thiên nằm bất tỉnh, từng người họ không hẹn mà mặt mũi cùng tái mét.
- Thiếu gia!

Nhật Long chạy vội lại nâng Hạo Thiên lên, nhanh nhẹn đưa anh ra ngoài, những người kia cũng vội chạy theo. Để lại Băng Hạ cùng những học viên khuôn mặt thất sắc.
______________
Băng Hạ lê bước chân tiến về phía phòng học, khuôn mặt hiện rõ vẻ ảo não. Cô………thực sự đang lo cho Hạo Thiên. Dòng máu chảy từ thái dương của anh xuống đủ cho cô biết vết thương không nhẹ nhàng gì. Hơn nữa….hơn nữa lại là vì cô, vì che chở cho cô. Trong đầu cô vẫn còn in rõ hình ảnh của anh lúc ấy, có vẻ đau đớn, rất đau đớn. Cô cắn mạnh môi.
Vy vừa nhìn thấy cái “xác” Hạ thất thần trở về thì chạy vội ra, vẻ mặt hoảng hốt:
- Băng Hạ, cậu biết không? Thiếu gia bị thương đó. Mình mới nghe mấy nữ sinh kia nói xong.

Băng Hạ nhìn Bảo Vy, mệt mỏi gạt tay cô ra:
- Mình biết rồi.
- Sao bạn biết? – Vy tròn mắt. Cô bạn của cô bình thường không quan tâm mấy đến Thiếu gia, vậy mà hôm nay lại thu thập thông tin nhanh thế. Rõ là bất thường.
- Lát kể đi, mình hơi mệt.

Băng Hạ bước nốt những bước cuối cùng vào trong lớp, để lại Vy khuôn măt ngây ngô không hiểu gì.

Những giờ học tiếp theo trôi qua trong sự mệt mỏi và bồn chồn của Băng Hạ. bình thường thì cô chỉ có một công việc duy nhất đó là….ngủ. thế nhưng để ngủ được ngon giấc thì đầu óc phải thoải mái, một yếu tố mà tính riêng hôm nay thì không hề ổn. hình ảnh Hạo Thiên với vệt máu trên thái dương chập chờn trong đầu cô không ngừng.
Chuông vừa reo vang, Hạ đã vội chạy ra khỏi lớp, mặc cho Vy gọi giật lại, bắt cô kể chuyện hồi nãy.
Băng Hạ đi dọc theo hành lang, cô bỗng cảm thấy mình thật nực cười khi đi thăm Thiếu gia mà thậm chí còn không biết anh ta đang ở đâu. Mà có phải đi thăm đâu cơ chứ, chỉ là anh ta đã đỡ giúp cô nên cô mới đi xem anh ta thế nào thôi. Phải rồi, chỉ vậy thôi. Băng Hạ tiếp tục tự trấn an mình bằng cái suy nghĩ đơn giản ấy, cho đến khi đôi chân vô thức dừng trước phòng y tế, cô mới sực tỉnh.
Phải rồi, phòng y tế, bị như thế chắc là đến phòng y tế rồi. Băng Hạ tự gõ vào đầu mình, bộ óc mọi hôm thông minh sao hôm nay lại ngốc thế không biết?
Hít 1 hơi thật sâu, cô giơ tay định gõ cửa thì 1 giọng nói trong veo cất lên từ bên trong khiến cánh tay Băng Hạ lơ lửng giữa không trung mà không tài nào bỏ xuống được.
- Hạo Thiên, anh có phải đi bệnh viện không? Đầu anh không sao chứ? – Giọng 1 cô gái có vẻ rất lo lắng.
- Anh không sao. Phù Dung, em đừng lo lắng quá như thế, chỉ bị chảy ít máu thôi mà – Tiếng của Hạo Thiên. Tuy giọng nói vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi nhưng cũng đủ để trấn an Băng Hạ.
- Lúc nghe thấy Nhật Long nói anh bị thương, em rất lo. Mà anh lên thư viện đọc sách như thế nào để bị như thế này? Quản lí thư viện muốn mất việc hay sao?
- Anh không sao mà. Em có thể ra ngoài không? Anh muốn nghỉ ngơi.
Cô gái kia có vẻ hối lỗi vì cảm xúc không kiềm chế của mình, giọng cô nhỏ lại.
- Em đi mua cháo cho anh, anh nghỉ ngơi đi.

Nghe thấy tiếng bước chân tiến về phía cửa ngày càng gần, Băng Hạ liền chạy lại trốn sau bức tường của hành lang. Cô cũng không thể lí giải nổi hành động của mình nữa. Phù Dung mà nhìn thấy 1 nữ sinh đến thăm Thiếu gia, sẽ chỉ nghĩ nữ sinh ấy vì hâm mộ Thiếu gia nên mới đến. Mà Băng Hạ thì không muốn bị đánh đồng với những tiểu thư ấy tí nào. Cô đến chỉ vì thấy có lỗi mà thôi.

Phù Dung bước ra, chiếc váy đồng phục trắng ngắn qua đầu gối càng làm tôn thêm vẻ đẹp cho đôi chân thon dài, cô nhè nhẹ khép cửa lại, rồi bước đi. Băng Hạ đứng đó 1 lúc rồi quyết định bước về lớp. Thiếu gia đã có người yêu chăm sóc, cô xuất hiện để làm gì cơ chứ? Đấy là chưa kể Phù Dung thấy cô có khi còn không vui. Đang chăm sóc cho người yêu mà bị 1 kẻ thứ 3 quấy rầy đương nhiên là không vui rồi. Cô ấu trĩ thật!

- Này!

Phù Dung quay lại nơi vừa phát ra tiếng nói. Mai Đông-bạn thân của cô đang ngồi uống trà sữa trong canteen.

 

Đọc tiếp Tuyết rơi mùa hè – chương 3.3

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment