Vy nghe được câu trả lời của Hạ thì sướng run, cứ bế Bánh bao mà quay mấy vòng. Để rồi vui sướng chưa xong thì 1 tiếng động long trời lở đất vang lên, cắt xoẹt mất niềm vui còn chưa kịp trọn vẹn.
- Aaaaaaaaaaaaaaaa! – Đây không biết là lần thứ bao nhiêu cô nàng này hét lên trong ngày rồi. Cứ cái đà này thì không biết có phải đưa Vy đi khám cổ họng không đây?
- Chuyện gì nữa? Mình nhớ là mang về có 1 con mèo thôi mà? – Băng Hạ chán nản nhìn Vy. Nhất định không phải vì nhìn thấy con mèo nào đó bay qua cửa sổ mà cô ấy nỡ hành hạ lỗ tai cô đó chứ?
Vy khuôn mặt tái xanh, đôi tay sờ soạng lung tung lên cổ, mắt ngấn nước:
- Sợi dây chuyền của mình……rơi mất rồi….

- Cái gì? Mất? Làm sao có thể?
Băng Hạ còn chưa kịp chồm tới người Vy, xem có phải đúng như lời cô nàng nói hay không, thì Vy đã vội vàng chạy vào phòng tắm, xem lại chiếc áo mình vừa thay ra, với hy vọng mong manh rằng sợi dây sẽ mắc ở đó.
Nhưng chỉ cần nhìn cô nàng thất thểu bước ra, ánh mắt tuyệt vọng, thì Băng Hạ cũng thừa đoán được kết quả chẳng hề khả quan.
Vy tuyệt vọng ngồi bệt xuống sàn nhà, bàn tay run run nắm chặt lấy gấu váy. Sợi dây ấy đã biến mất, thậm chí cô còn chẳng ý thức được nó rơi lúc nào và ở đâu nữa.
Hạ cũng ngồi xuống bên cạnh, ái ngại nhìn Vy. Cô biết sợi dây ấy là kỷ vật của mẹ Vy, trước khi qua đời bà đã để lại cho cô. Vy nâng niu nó như báu vật, lúc nào cũng đeo trên cổ. Vậy mà bây giờ loáng cái đã biến mất, hỏi sao cô không đau lòng cho được.
- Chắc lúc mình ngã xe nó đã rơi mất. – Vy nhắm mắt cho 2 hàng nước trong suốt chảy ra, đưa tay lên che miệng kìm nén tiếng nấc đang muốn bật ra trong cổ họng.
Băng Hạ ôm lấy bạn, để Vy gục đầu vào vai mình. Sợi dây đó là sinh mạng của Vy, tuyệt đối không thể mất được, nhưng bây giờ, ngoài trời tối đen như mực, biết tìm nó ở đâu?
_______________
Băng Hạ ôm cây Violin ngồi ngoài ban công, gió đêm thổi mạnh, phả vào mặt cô, khiến hàng mi đen rậm rung rinh trong gió.

Cô lướt ánh mắt mình vào trong phòng, nơi cô bạn của mình đang yên giấc sau 1 trận khóc trôi mây trôi hoa. Khuôn mặt vẫn còn loang lổ những vệt nước mắt, hàng mi ươn ướt.
Ngước mặt lên trời, cô khẽ thở dài, nhưng hơi thở đó nhanh chóng bị cơn gió đêm cuốn đi, để lại cô với 1 mớ suy nghĩ ngổn ngang.
Sợi dây chuyền của Vy không phải loại đắt tiền, nhưng cũng không có nghĩa là nếu nó rơi trên đường thì bây giờ sẽ không yên vị trong túi ai đó, bị bán tới 1 tiệm trang sức, hay bị 1 ai đó vô tâm đá bay tới 1 xó xỉnh nào rồi. Để tìm 1 sợi dây chuyền nhỏ bé giữanhững con đường mà Vy đã đi qua trong 1 thành phố lớn như thế này đã là 1 điều không tưởng, huống hồ cô ấy còn không biết đã rơi ở chỗ nào nữa.
Bánh bao đến gần Hạ, dụi dụi đầu vào chân cô, cắt ngang mất mớ suy nghĩ hỗn độn đang hiện diện trong đầu. Thôi thì mọi chuyện dựa vào ông trời, tập trung vào những chuyện hiện tại là tốt nhất.
Đặt cây đàn lên vai, cô bắt đầu thực hiện công việc kéo đàn để tạo ra những tiêng đàn trầm bổng, đi vào lòng người.
_ _ _
Bên ngoài chiếc cổng sắt đen của học viện Thánh Huy, 1 chiếc Koenigsegg CXX màu xám bạc bóng loáng đã yên vị ở đó không biết từ lúc nào. Chủ nhân của chiếc xe đã đỗ xe ở đó rất lâu để chờ đợi 1 tiếng đàn phát ra từ bên trong. Chàng trai trẻ đứng dựa lưng vào chiếc xe, 2 tay đút túi quần, lặng lẽ thưởng thức tiếng đàn.
Đôi môi hoàn hảo bất giác cong lên.

Từng tia nắng vàng nhẹ bướng bỉnh len qua tấm rèm cửa, chiếu vào trong phòng, nhảy nhót trên mi mắt nhắm nghiền của Vy, chim chóc hót líu lo báo hiệu 1 ngày mới đã đến.
- Vy! – Hạ khẽ lay người đánh thức Vy dậy, không biết có phải hôm qua khóc mệt quá hay không, mà hôm nay cô thì đã dậy lâu rồi, nhưng Vy thì vẫn chìm trong giấc ngủ mê mệt.
- Băng Băng, mình dậy rồi! – Vy lấy tay dụi dụi mắt, khẽ nhíu mày nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
- Muộn rồi đấy, dậy ăn sáng rồi còn đi học – Hạ giục.
Sau khi đã nở 1 nụ cười miễn cưỡng tặng cho Hạ gọi là “chào ngày mới”, Vy ỉu xìu bước vào phòng vệ sinh, tay vẫn không ngừng dụi mắt. Nhìn vào 1 “vật thể lạ” có đôi mắt sưng húp như ốc nhồi trong gương, rồi lại nhìn xuống chiếc cổ trắng ngần, trống trơn của mình, Vy không nén nổi tiếng thở dài. Suýt nữa thì cô quên mất chuyện đã đụng đến tuyến nước mắt của cô tối hôm qua.
Rời khỏi nhà với chiếc balo hình gấu Pooh trên vai, Vy ngước nhìn lên trời.
Trời hôm nay đẹp thật.
Trời đẹp nhưng lòng người không đẹp.
___________
Chuông vào lớp…
Giáo viên vào…
Một bài ca….
Chuông nghỉ giải lao….
Học viên ồn ào….
Từng ấy thời gian qua đi, khung cảnh xung quanh cũng thay đổi, thế mà ở dãy bàn cuối lớp, Băng Hạ và Bảo Vy vẫn giữ nguyên tư thế suốt từ đầu buổi học đến giờ. Như hai bức tượng ngồi bất động, không màng đến thế sự.
Nhưng rồi tư thế đó cũng bị phá vỡ. Băng Hạ ngẩng đầu dậy nhíu mày nhìn ra bên ngoài, nơi có 1 đám học viên nữ đang rú lên sung sướng như nhìn thấy sinh vật lạ. Và dù có cố gắng phóng tầm mắt đi xa đến mức nào nữa, thì Băng Hạ vẫn không thể nhìn thấy “sinh vật lạ” gây ra “sóng gió cung đình” ấy là ai.
Tiếng bước chân từ ngoài cửa tiến vào, mang theo những tiếng reo khe khẽ của các nữ sinh.
Tiếng bước chân ngừng lại trước bàn 2 người.
- Dưa chuột!
Trên khuôn mặt Vy đang gục xuống bàn xuất hiện 1 cái nhíu mày khó chịu.
Dưa chuột? Là tên biến thái đó?
Gì nữa đây?

- Chuyện gì? – Vy bực bội ngẩng đầu dậy. Tên biến thái này, không thấy 1 lũ hám trai đang ở xung quanh hay sao? Muốn cô bị chúng nó “dần” cho tơi bời chắc? trong mắt anh ta thì hình như bộ dạng cô lúc này trông vẫn chưa đủ tơi bời.
Long tròn mắt nhìn Vy, 2 tay vẫn đút trong túi quần, đôi lông mày nhướn lên đến nửa mét.
- Mắt cô…? Sao thế?
Vy cúi mặt xuống, đưa tay lên dụi dụi mắt.
- Không phải việc của anh. Nói đi, có chuyện gì?
- Có 1 thứ muốn đưa cho cô.
- Thứ gì?
Long lấy trong túi ra 1 vật gì đó, lúc lắc trước mặt.
- Cái này là của cô?
Nhìn sợi dây chuyền sáng lấp lánh, đung đưa giữa những ngón tay Long, đôi môi 1 phút trước còn đang mím chặt của Vy bây giờ đã dãn ra thành 1 chữ O tròn vành vạch. Cả Băng Hạ ngồi bên cạnh cũng không khỏi sửng sốt. Sợi dây chuyền mà tối hôm qua Vy đã khóc nức nở vì bị mất, sợi dây quan trọng nhất của Vy, thế quái nào lại nằm trong tay tên này được nhỉ?
Vy không chần chừ lao nhanh ra khỏi chỗ ngồi, đưa tay giật lấy sợi dây chuyền trong tay Long. Nhưng Long đã nhanh tay hơn, anh đã kịp thu lại sợi dây chuyền trước khi Vy kịp bắt được, và hành động đơn giản ấy đã khiến cô quá đà, chúi về đằng trước.
Trong khi Vy đang chuẩn bị có 1 màn “vồ ếch” khá đặc sắc trước “bàn dân thiên hạ”…
Một bàn tay đã đỡ ngang eo cô, giúp cô giữ 1 khoảng cách khá xa với “đất mẹ”, trước khi cô kịp trở thành trò cười cho lũ hám trai đang bao vây xung quanh.
Im lặng…
- Này, anh….- Vy sau khi trở lại tư thế đứng, đang định mắng “…anh làm cái trò gì thế hả?” thì cô bất chợt nhận ra, trong ánh mắt của những nữ sinh xung quanh, không biết từ bao giờ đã có những đốm lửa đỏ rực, cơ hồ đang chuẩn bị thiêu cháy cô. Nếu còn nói tiếp những câu không suy nghĩ, việc trở thành món thịt quay sẽ chỉ là vấn đề thời gian.
- À,… – Ậm à ậm ừ một chút, cô tiếp tục – Cái đó, anh lấy ở đâu? – Cô chỉ vào sợi dây chuyền Long đang cầm trong tay.
- Nó rơi trong xe tôi.
- À… – Vy gật đầu, hóa ra là thế, tối hôm qua, cô đã không nghĩ đến nơi này.
- Cô ta đi đâu với anh Long mà sợi dây của nó lại ở trong xe anh ấy? – Tiếng xì xào của đám nữ sinh bên cạnh vang lên, đập vào tai Nhật Long khiến anh bực mình, đập tay xuống bàn, nói như ra lệnh
- Trật tự giùm.
Hiệu quả đến không ngờ, âm thanh vừa rồi nín bặt. Băng Hạ ngồi bên trong khẽ thở khì 1 cái, lắc đầu ngán ngẩm. Lũ hám trai này, kể cả cha mẹ hét đến rát cả cổ họng cũng chưa chắc đã vâng lời như thế.
Rất muốn kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt, Vy xòe tay ra trước mặt Long:
- Trả cho tôi.
- Dễ vậy sao? – Long đảo mắt nhìn xung quanh.
- Không phải anh vừa nói đến đây để trả nó cho tôi à? – Vy nhìn Nhật Long từ đầu xuống chân, tên này, lại định giở trò gì nữa đây?
- Hồi nãy là thế, bây giờ đổi ý rồi – Long mỉm cười ranh mãnh. Quả thật, hồi nãy anh đến đây chỉ đơn thuần là trả sợi dây cho Vy, nhưng thấy cái thái độ bướng bỉnh của cô, anh lại muốn chơi trò “mèo vờn chuột” 1 tí, để “dạy dỗ” lại cô nàng dưa chuột này biết điều hơn.
- Không đùa nữa, trả cho tôi – Bảo Vy cố gắng làm ra vẻ nghiêm túc.
- Cô nghĩ tôi đùa à?
- Phải làm thế nào thì anh mới trả lại?
- Một điều kiện….
Nhật Long chưa kịp hoàn thành nốt vế sau của câu nói đã bị Vy kéo ra ngoài trước những ánh mắt rực lửa của đám nữ sinh. Phải chịu thôi, chẳng may tên biến thái này nói ra 1 câu nào đó hớ hênh, người bị cho lên thớt sẽ chẳng ai khác ngoài Bảo Vy, chi bằng kéo hắn ra ngoài nói chuyện sẽ bảo đảm an toàn tính mạng hơn.
Sau khi 2 kẻ gây ra “sóng gió cung đình” kia rời khỏi, mọi ánh mắt lại đổ dồn lên nhân chủng còn lại ở trong lớp – Băng Hạ. Cô là bạn thân của Bảo Vy, đương nhiên sẽ biết giữa Nhật Long và Bảo Vy có quan hệ gì.
- Dương Băng Hạ, quan hệ giữa con bé Vy và anh Long là như thế nào? Tại sao lại thân mật như thế? – Một nữ sinh sấn sổ tiến đến hỏi Băng Hạ.
Hạ chẳng buồn rời mắt khỏi trang sách đang đọc dở. Anh Long? Thân mật quá nhỉ? Chẳng biết là do Nhật Long quá dễ dãi hay do bọn này quá ảo tưởng nữa.
- Không biết.
- Nói dối, cậu cả ngày dính với Bảo Vy như hình với bóng, không lí nào lại không biết.
- Nếu cảm thấy tôi nói dối, vậy hãy đi hỏi thẳng 2 người ấy, tôi cam đoan họ sẽ cho cậu câu trả lời thỏa đáng hơn – Vẫn giữ tư thế cũ, Băng Hạ đáp với giọng đều đều.
Nữ sinh kia nín bặt, tức tối bỏ ra khỏi lớp, không lâu sau, những người kia cũng đi theo. Để lại Băng Hạ trong lớp với nụ cười thỏa mãn.
- Điều kiện gì? Nói nhanh – Vy cao giọng nói sau khi 2 người đã đứng ở khu vườn sau trường và chắc chắn không có ai bám theo.
- Nhà tôi đang thiếu người giúp việc – Long đứng dựa vào tường, 2 tay đút túi quần, nghếch mặt lên trời, nói vu vơ.
- Là sao? Không hiểu? – Vy nhíu mày. Tên này, không phải muốn….cô tìm người giúp việc cho nhà hắn đó chứ?

 

Đọc tiếp Tuyết rơi mùa hè – chương 4.4

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment