Từng chiếc răng lược len qua từng lọn tóc, trượt dài xuống. Băng Hạ chậm rãi chải tóc, đôi mắt nhìn vào gương khác hẳn đôi mắt của người con gái mà cô vẫn nhìn thấy trong gương của rất nhiều ngày trước. Đôi đồng tử màu xám tro kia, sao nó lại có hồn và trong sáng đến thế? cái ánh sáng thánh thiện từ nó tỏa ra khiến cô cảm thấy lạ lẫm vô cùng.

Cô mặc một chiếc áo len mỏng màu đen, làm cho nước da trắng được tôn lên. Buông xõa mái tóc, từng lọn tóc gợn xoăn nhẹ bồng bềnh. mặc thêm chiếc quần jean và chiếc áo jacket đen, cô bước ra ngoài giữa buổi chiều mùa đông gió thổi mạnh. mái tóc được bàn tay vô hình của gió nâng lên vuốt ve, Băng Hạ cảm thấy đâu đây bỗng thoang thoảng vị buồn man mác.

….Và thê lương.

Hôm nay, cô phải tới thăm một người.

À không, phải là hai người….

Đặt nhẹ bó hoa xuống nền xi măng bám bụi, từng giọt nước đọng trên cánh hoa rớt xuống, làm nhòe đi lớp bụi mỏng.

Gió lạnh lướt qua thân người Băng Hạ. trái tim trong lồng ngực cô như đang run rẩy.

Thân người như bao phủ một lớp khói mỏng xa cách.

“Ba, mẹ” Băng Hạ thẫn thờ “Con đến thăm hai người đây”

Bức ảnh nhỏ trên bia mộ như vừa sáng rực lên nụ cười phúc hậu của Gia Khiết Bội.

Hai ngôi mộ được đặt nằm cạnh nhau, khuất sau một ngọn đồi heo hút quanh năm gió thổi. ngày chôn cất ba mẹ, Băng Hạ dẫu biết rằng để họ ở đây sẽ lạnh lắm, nhưng không thể để họ nằm trong nghĩa trang của Dương gia. Và, cô cũng mong rằng, ba sẽ chăm sóc và ở bên mẹ. chỉ cần hai người họ ở bên nhau, thì chẳng cần thiết bất cứ thứ gì nữa. dù có cô đơn, thì cũng là cô đơn cùng nhau.

“Ba mẹ ở dưới đó có lạnh không?” Băng Hạ đôi mắt mờ đục, tay nắm chặt vạt áo jacket, ánh mắt buồn hiu đến xé lòng. “Lâu lắm rồi con không tới đây. Con xin lỗi!”

Cũng chẳng ai còn trách cô nữa.

Chỉ có tiếng gió không ngừng gào thét bên tai như lời oán trách thay cho hai người dưới suối vàng.

Băng Hạ tiến đến gần ngôi mộ, quỳ xuống. nhìn tấm ảnh ba cô với khuôn mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt thì sáng rỡ tinh anh, chiếu về phía cô thật hiền. cúi mặt xuống, Hạ chậm rãi đưa tay nhổ từng ngọn cỏ dại mọc hoang xung quanh.

“Thời gian trôi nhanh quá ba mẹ nhỉ.” Băng Hạ chuyên tâm nhổ cỏ, thì thầm, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười “Mới đó đã bao nhiêu năm. Nhiều lúc con thấy ba mẹ thật ác, ác vô cùng, vì một mình con ở đây buồn và cô đơn lắm.”

“Con tự hỏi, ba mẹ dưới đó có nhớ con hay không? Đến bây giờ có còn nhớ con hay không?”

“Ba Tuấn vẫn thường nói với con rằng, ba mẹ ăn ở hiền lành, chắc giờ đã đầu thai chuyển kiếp.”

Một ngọn cỏ dại bật tung gốc. “Con cũng mong là như vậy lắm. nhưng con muốn kiếp sau con vẫn sẽ là con gái của hai người. ba mẹ sẽ đợi con chứ?”

Cô với tay lên phía trước, dùng ngón tay lau đi lớp bụi phủ trên tấm ảnh trên bia mộ. nụ cười của Gia Khiết Bội rõ nét hơn, tươi hơn, đẹp hơn. Và đau lòng hơn.

“Mẹ, ba. Cảm ơn hai người đã sinh ra con. Và con xin lỗi, khi đã không thể đi theo hai người”

Một cơn gió giận dữ nổi lên, thổi tung mái tóc Hạ , ngọn tóc bay lên, cọ vào mặt cảm giác ran rát.

“Hôm nay, là sinh nhật con.”

*Cộc cộc*

“Mars, mẹ vào được không?”

“Phiền mẹ gọi đúng tên chủ của căn phòng nếu muốn vào” Tiếng đáp đều đều bên trong vọng ra.

Trịnh Xuyến Chi chau mày không hài lòng, sau bao nhiêu năm không gặp, mà thằng con trai của bà giờ đã biết ra lệnh cho người khác, kể cả mẹ nó.

Bà đẩy cửa bước vào. Hạo Thiên đang ngồi trên ghế bành đọc sách.

“Mars, con không ăn trưa sao?” Xuyến Chi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lo lắng hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ đau xót.

“Con không đói.” Thiên ngước lên nhìn mẹ, rồi lại chú tâm vào cuốn sách trên tay.

Cảm xúc ngập tràn trong đôi mắt, bà Xuyến Chi lặng lẽ ngắm nhìn con trai. Thiên được thừa hưởng từ bà đôi mắt màu xanh lục, nhưng mắt của bà nhạt hơn.

Bà sang Mĩ, chịu sự khuất phục của chồng mà để Hạo Thiên ở lại Việt Nam. Được giáo dục trong môi trường chính trị và sự nghiêm khắc khuôn phép của cha, đứa con trai kháu khỉnh đẹp như tranh vẽ của bà giờ đã bay biến, thay vào đó là một pho tượng vô tâm lạnh lùng. Nét cao quý của dòng họ Trịnh trong người Thiên chưa bao giờ phai nhạt, nhưng khi nhìn vào mắt nó, Xuyến Chi đã biết chẳng bao giờ bà còn được nhìn thấy Mars của ngày xưa nữa, một thằng bé có đôi mắt xanh trong veo và sáng rực thông minh.

“Tối nay Mer cũng ba mẹ nó sẽ đến nhà mình ăn tối.” Rời ánh mắt khỏi người Thiên, bà Xuyến Chi rót một tách trà hoa cúc trên bàn, đưa lên miệng nhâm nhi, từng ngón tay rướn lên đầy quý phái và yêu kiều. Mùi thơm bay tỏa khắp căn phòng.

“Mer?” Thiên ngừng đọc, ngẩng mặt lên nhíu mày.

“Mercury, Phù Dung.” Đã lâu lắm rồi không còn được nghe bà gọi bằng cái biệt danh ấy, Xuyến Chi hiểu con trai mình đã quên dần. “Con sẽ ở nhà chứ?”

“Không ạ” Thiên tiếp tục đọc “Con có việc bận”

“Việc gì?” Bà hạ tách trà xuống, nhướn mày.

“Sinh nhật một người bạn của con”

Xuyến Chi gật đầu ra chiều đã hiểu, nhưng ngay lập tức bà lại thắc mắc “Sinh nhật ai thế? trước giờ mẹ thấy con chẳng bao giờ nhớ sinh nhật ai, kể cả của Yul”

“Của bạn con mà”

“Không thể ở nhà sao? Mẹ đã hứa với Mer con sẽ ở nhà ăn tối cùng hai gia đình.” Bà Xuyến Chi tỏ ý không hài lòng.

“Đó là chuyện của mẹ mà.” Thiên bình thản ngẩng đầu lên “Con đâu có hứa là sẽ ở nhà.”

“Vậy con không thể vì mẹ mà ở nhà?” Xuyến Chi đã bắt đầu bực mình trước thái độ dửng dưng của Hạo Thiên “Không đến dự sinh nhật của bạn cũng được, nhưng mẹ đã hứa với Mer rồi!”

“Mẹ hứa với cô ấy, cũng giống như con hứa với bạn con” Thiên vẫn bình thản “Danh dự của mẹ, cũng giống như danh dự của con”

“Mẹ không biết, tối nay con mà không ở nhà thì đừng trách mẹ” Bà Xuyến Chi đứng bật dậy, bực mình bước ra ngoài. Sau khi tiếng “rầm” vang lên, Hạo Thiên mới khẽ thở dài đầy chán nản, hờ hững lật trang sách ngay cả khi còn chưa đọc được hết.

7h tối.

Bảo Vy trợn tròn mắt lên nhìn Băng Hạ đang ngồi thẫn thờ trên giường, tay mân mê xếp một con hạc giấy.

“Xinh quá trời ơi!” Vy nhảy lên giường, bên cạnh Hạ, đôi mắt háo hức cứ dán chặt vào cô “Thế gian sinh ra một người như cậu, thì phải sinh ra một trăm người yêu cậu, à không, một ngàn người chứ”

Hạ quay lại nhìn Vy, mỉm cười, sau đó lại chuyên tâm xếp con hạc. lâu lắm rồi cô chẳng còn chơi trò này nữa, từng nếp gấp đã lệnh lạc và xấu đi nhiều.

Hạ hôm nay kẹp mái lên, tóc xõa ra, đuôi tóc gợn sóng xoăn tự nhiên, và lần đầu tiên, Vy thấy môi Hạ ánh sắc son bóng. Cô mặc chiếc áo len xốp trắng, bên dưới là váy đen hơi phồng. điểm nhấn trên chiếc áo trắng đơn điệu là một sợi dây chuyền có mặt là hình thánh giá.

Vy chống tay mải mê ngắm Băng Hạ, giờ thì trông cô nàng chẳng còn là thiên thần gì nữa, mà y hệt mấy con búp bê nằm ngoài cửa hàng.

Chuông điện thoại reo, Vy vẫn ngắm Hạ chăm chăm, không buồn bắt máy, khiến cô phì cười rồi đẩy Vy “Nhấc máy đi, biến thái quá.”

“Alô, Vy xinh nghe”

“Cô bé, chuẩn bị xong chưa? Anh qua đón” Tiếng Nhật Long bên kia đầy yêu thương.

“Rồi.” Vy gật gù “Anh qua đi”

“Thế còn Băng Hạ?”

“Hả? sao lại có Băng Hạ ở đây?” Vy mặt đần ra, lát sau thì chau mày. Hạ vẫn đang bình thản xếp cái cánh con hạc, không buồn ngẩng đầu lên, cũng chẳng buồn ngạc nhiên.

“….”

“À…à” Vy tròn miệng, đầu gật lia lịa “Anh qua đi, xong cả rồi”

Ngồi bên cạnh, Hạ còn nghe rõ tiếng “Tuân lệnh!” đầy hào hứng của Nhật Long đầu bên kia, trước khi Vy cúp máy. Đôi môi căng mọng vẽ thành nụ cười.

“Phu nhân! Niệm tiểu thư đến!” Cô bé gia nhân hớt hải chạy vào, bộ dạng phấn khích.

“Đưa vào đi chứ?” Bà Xuyến Chi đang ngồi trên ghế đọc một cuốn tạp chí làm đẹp, ngẩng lên, khẽ nhướn mày. Cô bé gật đầu lia lịa rồi mê mải chạy ra, dáng đi hấp tấp khiến phu nhân phì cười.

Không lâu sau thì tiếng nói thánh thót của Dung đã vang lên ngoài cửa “Con chào bác!”

Trịnh phu nhân bấy giờ mới chịu để cuốn tạp chí sang bên, mỉm cười hòa nhã với Phù Dung “Ơ kìa, ba mẹ con đâu?”

“Ba mẹ con bận tiếp khách, nên nói con đến một mình, và gửi lời cáo lỗi với bác” Phù Dung tự nhiên ngồi xuống ghế, nụ cười rạng rõ. Trời bên ngoài khá lạnh, nhưng cô vẫn tươi tắn rạng ngời trong chiếc váy cổ tim màu nude, chít eo.

“Ừ, vậy thôi” Xuyến Chi làm bộ tiếc nuối, sau đó lại tươi tỉnh ngay “Con mau vào trong đi, bàn ăn đã bày biện sẵn sàng rồi.”

“Chủ tịch đâu ạ?”

“Ông ấy có việc ở công ti, bữa tối hôm nay chỉ có 3 chúng ta thôi.
” Bà cười hiền rồi quay sang cô bé khi nãy đưa Phù Dung vào “Hồng Hoa, lên gọi Thiếu gia xuống!”

“Nhật Long, Hạo Thiên đâu?” Từ lúc yên vị trên xe đến giờ, đây là câu hỏi đầu tiên của Băng Hạ.

“Thiếu gia có chút việc nên đến sau” Long ngồi ghế trước, không quay đầu lại.

“Giờ đi đâu đây anh?” Vy nhấp nhổm trên ghế, giọng điệu đầy hào hứng.

“Cố đợi đi bé!”

Giữa đại lộ hoa lệ, đèn sao sáng rực, chiếc Limo chuyển động đều đều, cảnh vật hai bên đường xẹt qua như tia điện. từng bảng hiệu nhấp nháy và từng tấm poster màu sắc rực rỡ lướt qua Băng Hạ. cô nhìn đâu cũng thấy dòng chữ “Happy Valentine!”

Chiếc xe chuyển động chậm dần lại, trước mặt là một quán bar cao tầng. Vy đưa ánh mắt ra bên ngoài, nhướn mi lên để nhìn cho rõ biển hiệu sáng chói.

“Bubble – Bong bóng”.

Tên nghe đậm chất trẻ thơ, Vy chun mũi.

Nơi chỗ đậu xe, đã hiện diện ngay một chỗ trống vừa vặn cho chiếc Limo tiến vào. Hai bên đều chật kín các xe ô tô các loại, chuyện chỗ đậu xe có một chỗ trống thuận lợi đến thế này hẳn không phải là ngẫu nhiên. Chắc Hạo Thiên đã đặt chỗ trước. và việc đặt chỗ trước ở cái quán bar đông người thế này cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Bước xuống sau cánh cửa xe, Băng Hạ vén mấy lọn tóc lòa xòa ra sau vành tai, mắt nhìn những ánh đèn nhấp nháy loạn lên ở tầng trên của Bubble.

Bất ngờ của anh, rốt cuộc là gì?

Ba người được một lễ tân dẫn đường đến một phòng, bên ngoài có chữ VIP. Chính ra thì chàng lễ tân làm nhiệm vụ dẫn đường này cũng chỉ như bù nhìn, vì theo thứ tự, thì người đi đầu tiên là Nhật Long, tiếp theo là Vy, sau đó là Hạ, và cuối cùng mới là anh ta. Rõ là Nhật Long đã chẳng hợp tác để chàng nhân viên này hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Cánh cửa bật mở ra, Hạ còn chưa kịp ổn định tâm lý để đón chờ cái bất ngờ bên trong.

Bất ngờ mà anh nói, cô đã nghĩ rằng nó nằm trong đây.

Nhưng, bước qua cánh cửa rồi, chẳng có gì cả. căn phòng vẫn như bình thường. thậm chí nhạc cũng chẳng có, chẳng có một dấu hiệu gì cho thấy nó đang ẩn chứa một bí mật. từ sâu trong lòng cô, dấy lên một chút – chỉ một chút thôi – hụt hẫng. có lẽ điều bất ngờ anh dành cho cô không phải ở đây.

Cô ngồi xuống ghế, khẽ chìm trong khoảng lặng chính mình vừa tạo ra trong tâm thức.

Anh, và cả cô nữa, hai con người này đều khó nắm bắt. ngay cả người này cũng không thể đoán được người kia đang nghĩ gì.

Ánh mắt lướt đi trong không gian xung quanh với tốc độ không hề chậm, chứng tỏ Băng Hạ nhìn nhưng không để thứ gì vào mắt.

Bỗng, ánh mắt dừng lại. dưới chiếc bàn kính có một tấm…gần giống như là tấm thiếp chúc mừng, có hình hai đóa uất kim hương thanh nhã quấn vào nhau. Bên cạnh còn có một chiếc bút. Cô nhíu mày đứng dậy cầm lên xem.

Rồi mỉm cười.

Trong căn phòng VIP rực rỡ ánh đèn, khi Bảo Vy còn đang bận nghịch mấy thứ đồ trong phòng, và Nhật Long thì đi đằng sau sẵn sàng kí đầu cô, thì trên ghế, Băng Hạ đang cúi người xuống, và viết một dòng chữ gì đó lên tấm thiếp. chỉ thấy môi cô ấy…

Mỉm cười rạng ngời hạnh phúc.

“Hồng Hoa! Lên gọi Thiếu gia lần nữa.” Bà Xuyến Chi hướng về phía cầu thang bằng gỗ xoắn ốc, gọi. bên cạnh là Phù Dung đang mân mê vạt khăn trải bàn đầy sốt ruột.

“Con đây!” Vừa đúng lúc Hạo Thiên bước xuống. anh mặc chiếc áo thun trắng, khoác ngoài áo vest đen, tay đút túi quần, trông bộ dạng vô cùng thản nhiên.

“Nào, mau ngồi vào bàn đi, Phù Dung đã đến lâu lắm rồi” Bà Xuyến Chi thấy Thiên bước xuống thì hồ hởi.

“Hai người ăn đi, con ra ngoài.”

Phù Dung đang định lên tiếng gọi anh vào bàn thì đã bị câu nói của anh lấp mất cổ họng. cô nuốt khan, sự hụt hẫng khiến mặt cô dần dần đỏ lừ.

“Ơ kìa?” Trịnh phu nhân cau mày, liếc nhìn Phù Dung rồi lại nhìn Thiên đang tiến từng bước ra cửa “Phù Dung đến để dùng bữa tối cùng nhà mình mà?”

“thì mẹ ăn với cô ấy đi. Con đã nói rồi mà, con có việc” Buông nhanh câu nói, Hạo Thiên bước ra ngoài cửa và nhanh chóng mất dạng.

“Mars! Con đứng lại đó!” Bà Xuyến Chi đứng bật dậy gọi lớn, nhưng đáp lại bà là tiếng xe hơi nổ máy và phóng ra ngoài, tiếng gió rít vang lên nghe cũng thật rợn người. “Thằng nhóc này….!”

Bà quay lại nhìn Phù Dung khuôn mặt đã tái đi, tay vẫn nghịch mép khăn trải bàn trong vô thức.

“Mer, xin lỗi con, thằng nhóc ngang bướng quá.”

“Không sao ạ!” Dung ngẩng lên làm bộ tươi tỉnh. nhưng nụ cười dán trên mặt rõ ràng là gượng gạo. dưới mặt bàn, hai bàn tay cô đã không còn hành hạ chiếc khăn trải bàn nữa mà chuyển qua đan vào nhau đầy đau khổ, bất lực.

“Thiếu gia, hay là để tôi vào lấy cho cậu nhé!” Người tài xế quay lại hỏi Hạo Thiên khi chiếc xe đã dừng lại nơi trung tâm trang sức Ruby Plaza. Ông tài xế cũng hơi thắc mắc, rằng nếu muốn mua trang sức thì tại sao Thiếu gia của ông không đến thẳng chi nhánh chính của Trịnh Âu, thay vì đến một trung tâm trang sức khác?

“Không, để tôi” Thiên mở cửa xe, bước xuống. anh muốn vào lấy món quà sinh nhật dành cho Băng Hạ, và không muốn ai khác ngoài anh và cô, được phép động vào nó.

“Dạ chào anh! anh cần gì ạ?” Một cô nhân viên môi đỏ chót, mỉm cười với Hạo Thiên. Khỏi nhìn cũng biết cô ta không thể rời được khuôn mặt anh nữa rồi. “Tôi cần lấy món trang sức đã yêu cầu làm 2 ngày trước” Anh lạnh tanh.

“Dạ, anh tên gì ạ?” Cô gái cất giọng ẻo lả, chầm chậm lật cuốn sổ.

“Trịnh Hạo Thiên.”

Đôi mắt si mê cô nhân viên dành cho Thiên nay đã được thay thế bằng đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Đây…..chính là Thiếu gia của dòng họ Trịnh danh tiếng ấy?

Giờ nhắc mới nhớ, người ta thường nói với nhau, Trịnh Thiếu gia có đôi mắt xanh lục rất lạ. Chàng trai này ắt hẳn là chàng công tử hào hoa đó, chưa kể khuôn mặt đẹp như tượng tạc, cô nhân viên dán mắt vào anh không rời, bụng bảo dạ được ngắm anh chán mắt thì dù có bị đuổi việc cũng cam lòng.

“Làm ơn nhanh giùm cho” Thiên xoáy vào cô gái ánh mắt sắc lạnh khiến cô ta giật mình “Tôi còn có việc”

“À, dạ vâng!” Cô gái hơi hoảng, ánh mắt lướt đi vun vút trên trang giấy tìm tên anh “A, đây rồi!” Cô ngẩng lên, suýt chút nữa lại dán mắt vào anh không rời nổi “Anh chờ cho một chút”

Một lát sau, cô gái quay trở lại và đưa cho anh một chiếc hộp hình vuông nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ sang trọng và cao quý. Hạo Thiên mỉm cười thật nhẹ – nhẹ đến nỗi nếu không nhìn kĩ sẽ không thể thấy được – tay vuốt nhẹ chiếc hộp. vẻ thần bí thoát tục vây quanh anh khiến cô nhân viên cảm thấy như người đang đứng trước mặt mình đây là chàng hoàng tử từ trong truyền thuyết nào đó bước ra.

Bước ra Ruby Plaza, Hạo Thiên tiến đến chiếc xe đang đậu trước mặt, bỗng ánh mắt dừng lại nơi cột đèn giao thông, một bé trai 7, 8 tuổi đang bưng mặt khóc, tiếng khóc thảm thiết khản đặc chìm lẫn vào mớ tiếng động ồn ào nơi đô thị.

Thiên nhíu mày, anh đóng cửa xe lại, tiến đến gần cậu bé đang quay lưng về phía anh “Này nhóc…!” Thầm nghĩ chắc lại bị lạc mất mẹ đây mà.

Tiếng gọi của anh cũng bị những tiếng xe ồn ào khỏa lấp mất, anh sốt ruột bước nhanh đến gần. cậu bé kia không nghe thấy tiếng anh gọi nên đã vừa khóc vừa đặt chân xuống lòng đường chật ních xe cộ, tiếng còi xe vang lên khiến nó càng hoảng sợ hơn.

“Nhóc ơi….!”

Một chiếc ô tô tải lao đến.

“Này, cẩn thận…!!!” Thiên hoảng hốt chạy xuống lòng đường, cản cậu bé kia lại.

Ánh đèn của chiếc xe rọi thẳng vào mặt anh, Thiên nheo mắt lại, đứa bé trong vòng tay anh gào khóc thảm thiết.

Người tài xế của Thiên vội mở cửa xe, lao ra.

“Thiếu gia!!!!!!!!!!!!!!!!”

 

Đọc tiếp Tuyết rơi mùa hè – chương 43

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment