Cách đây rất lâu.

Khi những học sinh ưu tú của Hoàng Kì đều đã ra trường, trong lòng mỗi người còn chút vương vấn ngôi trường cổ kính rêu phong, thì cũng là lúc, một mối tình chớm nở giữa đôi trai tài gái sắc.

Người con gái xinh đẹp dịu dàng, mang gốc Hoa Kiều, đôi mắt yếu ớt, ướt át bi thương. Cô ta đẹp, đẹp một cách kì lạ, thoát tục và thánh thiện như một nàng tiên nữ vô tình lạc bước xuống cõi trần đầy dục vọng.

Tâm hồn cô ta mỏng manh, thanh khiết, không vấy bẩn, không nhuốm màu, không một vết ố. Tất cả chỉ một màu trắng trong, khiến ai nhìn vào cũng muốn dang tay che chở, vì quả thực, không ai nỡ làm bẩn một thứ vô cùng sạch sẽ như thế.

Người con trai cũng có khí chất khác thường, gia cảnh giàu có, thông minh và giỏi giang. Ai ai cũng đều ngưỡng mộ đôi vợ chồng trẻ tuổi nhưng tài hoa. Người vợ là nghệ sĩ Vĩ Cầm nổi tiếng, tiếng đàn da diết buồn bã của cô làm say đắm, mê hoặc biết bao con người.

Sống trong cảnh giàu sang sung sướng, không hề lo nghĩ, thế nhưng vẻ đẹp của Gia Khiết Bội lại luôn man mác u sầu, giống như người thiếu nữ khuê các bị cấm cung. Dĩ nhiên không phải do cô ta bị tâm bệnh hay gì đó, mà vì cô vốn vẫn như thế, ít cười và trầm lặng. Người ta thường ví von cô là tiên nữ, mà tiên nữ sống giữa thế giới con người đương nhiên sẽ lạc lõng. Có người cũng cười đùa bảo, chính vì tính cách khác lạ, nên tiếng đàn của cô ta mới luôn buồn bã sầu bi.

Trà dần nguội.

Bên tai Phong chợt văng vẳng tiếng đàn Vĩ Cầm anh đã từng nghe Băng Hạ chơi.

Không quá buồn bã và bi thương như tiếng đàn của mẹ cô ngày xưa.

Gia Khiết Bội có quen một người con trai, người ngoài vẫn thường mặc định đó là anh trai cô ta. Nhưng thực tế, chỉ là một người bạn cô ta quen trong một buổi công diễn từ thiện hồi trung học.

Người đàn ông này lớn tuổi hơn Khiết Bội, lần đầu nghe cô đàn trên sân khấu, đã lập tức bị mê muội.

Trịnh Hùng.

Ngày ấy còn là người đàn ông bảnh bao, phụ nữ bám theo không kể hết. Ông chỉ đem lòng yêu Gia Khiết Bội, ông yêu cô ta vô cùng, yêu tha thiết, yêu đắm say, yêu cuồng dại, yêu si mê, yêu đến phát điên.

Ông ta quen Khiết Bội từ trước khi cô ta nhận lời cầu hôn của chồng mình. Thế nhưng Gia Khiết Bội chỉ cảm kích coi Trịnh Hùng như anh trai không hơn không kém, chưa từng liếc đến thứ tình cảm cuồng nhiệt trong tim ông.

Ngày họ kết hôn, ngay trước đêm hôm ấy, Trịnh Hùng đưa Gia Khiết Bội đi ra biển chơi.

Tình cảm mãnh liệt đã không thể kiềm chế, ông đã có một toan tính vô cùng điên rồ.

Chiếm đoạt Gia Khiết Bội!

Thế nhưng, một thế lực nào đó trong tim ông, phải chăng đó là chút lý trí còn tồn đọng, đã ngăn ông chạm bàn tay đầy dục vọng vào Gia Khiết Bội đêm ấy.

Đó, là việc mà đến bây giờ, Trịnh Hùng vẫn coi đó là việc làm tốt đẹp nhất của bản thân trong quá khứ.

Ngày Khiết Bội trong phòng sinh nở, Trịnh Hùng nhìn dáng đi sốt ruột bồn chồn của Dương Trung, mà cầu mong cho đứa trẻ không thể sống sót.

Thế nhưng, nó vẫn khỏe mạnh trong vòng tay cha mẹ, rất xinh đẹp và thừa hưởng từ mẹ nó đôi mắt màu xám lạ.

Và lại một lần nữa, khiến con trai ông sau này, yêu say đắm.

Đứa trẻ có làn da trắng muốt như kẹo sữa, nằm lọt thỏm trong tấm vải quấn màu hồng, toét miệng nhìn ba mình cười. Mọi tiếng khóc của những đứa trẻ khác như đều ngưng lại khi tiếng khóc chào đời của cô bé vang lên, mọi ánh hào quang trên thế gian này lúc đó, như chỉ tập trung vào đáy mắt trong vắt chưa từng nhìn thấy thế giới của đứa bé ấy.

Hôm ấy, là ngày 14-2, lễ tình nhân.

Cô bé ra đời mang một vẻ đẹp thánh thiện kì lạ.

Ngoài đường phố hoa lệ, khắp nơi phủ một màu tình yêu, hồng thắm, ngọt ngào.

Dương Trung đặt tên cho con gái là Dương Băng Hạ.

Tuyết mùa hè.

Âm thầm nhớ lại, mùa hè năm đó không nóng bức như mọi năm. Nó lành lạnh mát ngọt như ly kem ốc quế, giống như không khí mát mẻ của Đà Lạt.

Thế nhưng không có tuyết.

Ánh nắng vàng trong vắt nhàn nhạt, chuyển sang màu hồng cam rực rỡ.

Hạo Thiên im lặng lắng nghe, ráng chiều phản chiểu trong đôi mắt rỗng không, tựa như gió vào nhà trống.

Trịnh Hùng trầm mặc hồi tưởng lại quá khứ, từng thước phim úa vàng chầm chậm chảy về trong đầu như máu chảy trong huyết quản. Hoàng hôn buông xuống sau lưng ông, đổ ra đất chiếc bóng cô độc lạc lõng.

Con trai Trịnh Hùng hơn Băng Hạ một tuổi.

Ông kết hôn sau Gia Khiết Bội, nhưng vợ ông do là người ngoại quốc, thể chất tốt, nên thai nghén dễ dàng. Còn Khiết Bội vốn người đã yếu ớt, lại luôn đi đó đi đây công diễn, đã có sức khỏe không tốt lại còn bận bịu công việc, thành ra, có thai sau vợ Trịnh Hùng một năm.

Ngày vợ ông sinh, vợ chồng Dương Trung không đến.

Thế nhưng ngày Khiết Bội sinh, Trịnh Hùng bỏ bê công việc, chạy đến sốt sắng như việc của mình.

Điều này khiến người vợ cao ngạo của ông, Trịnh Xuyến Chi, không vui.

Gia đình giàu có, mối quan hệ rộng rãi, Xuyến Chi không gặp chút trở ngại gì trong việc đào xới quá khứ của chồng với người phụ nữ xinh đẹp tài hoa mà ông vẫn thường gọi là em gái kết nghĩa.

Phát hiện ra chồng mình đã từng yêu cô ta nhiều đến như vậy, bà nổi cơn ghen tuông, bày mưu dằn mặt Gia Khiết Bội vì nghĩ rằng người phụ nữ này cũng giở trò mê hoặc và lén lút dan díu với chồng mình, thế nhưng luôn năm lần bảy lượt bị Trịnh Hùng ngáng đường.

Năm ấy, Hạo Thiên bảy tuổi, Trịnh Hùng phải bay sang Pháp xử lý một số chuyện.

Thực ra thì, đó chỉ là cái bẫy lừa bịp, thực chất là để cố ý trùng với lịch diễn của Gia Khiết Bội, cũng ở Pháp.

Hoàng hôn nhuốm màu máu đỏ rực thê lương, chiếc ghế mây như cũng nhuộm một màu đỏ.

Trà trên bàn đã nguội ngắt, trong không khí phảng phất hơi sương lành lạnh.

Hàn Phong chăm chú lắng nghe trong hơi sương ươn ướt cánh mũi.

Trịnh Hùng về qua chỗ Dương Trung và Gia Khiết Bội, làm như tình cờ ngẫu nhiên gặp họ.

Ngỏ ý muốn về chung, hai vợ chồng họ không chút mảy may nghi ngờ.

Máy bay đáp xuống phi trường, trở về nhà trên xe taxi, bất ngờ chiếc xe rẽ vào một ngõ quặt tối om không một bóng người, mang theo cả Dương Trung, Khiết Bội và Trịnh Hùng.

Bị cướp. Và bị tra tấn, đánh đập vô cùng dã man.

Gia Khiết Bội khóc đến chết đi sống lại, vật vã khi nhìn thấy chồng mình bị đánh đập không chút nương tay. Trịnh Hùng hòa vào màn kịch, đóng rất nhập vai, nhìn thoáng qua thì cũng bị tra tấn dã man như thế, nhưng thực chất thì vô cùng hả hê khi nhìn thấy Dương Trung bị hành hạ cho thừa sống thiếu chết.

Khi thấy Gia Khiết Bội không đoái hoài đến mình mà chỉ ôm lấy Dương Trung người bê bết máu, khóc ngất, Trịnh Hùng càng sôi sục sự phẫn nộ!

Cả căn phòng ngập trong ánh hoàng hôn như ngập trong biển máu, mùi tanh nồng cơ hồ như dậy sóng, khiến Thiên bất giác buồn nôn.

Bàn tay nắm chặt, run run!

Trịnh Hùng nhìn thấy bàn tay con trai siết lại, những đường gân nổi cả lên, trong lòng cuộn lên sự đau xót ân hận.

Khẽ nhắm mắt, ông tiếp tục kể.

Như một buổi sám hối.

Dương Trung bị hành hạ đến mức mặt mũi biến dạng, Gia Khiết Bội khóc lóc lăn xả vào, đưa thân mình che chắn cho chồng, chịu hàng chục nhát đòn. Vốn thể trạng yếu, nên không cần hành hạ lâu như Dương Trung, bà đã kiệt sức, hơi thở khó nhọc, quần áo rách nát, xen lẫn những vết thương còn tươi máu.

Máu chảy ròng ròng.

Nhỏ xuống nền đất.

Màu đỏ thẫm của máu hòa vào không gian, đẹp một cách ma quái, ghê rợn.

Máu từ miệng Dương Trung chảy ra.

Gia Khiết Bội đau lòng, ôm chồng trong tay, nước mắt khô cạn.

Cơn giận của Trịnh Hùng đã dần nguôi. Thế nhưng, như dầu đổ vào lửa, sự yêu thương lo lắng của Khiết Bội dành cho Dương Trung, lại càng khiến Trịnh Hùng phát điên.

Lại đánh.

Lại hành hạ.

Cơn giận ngút trời tựa hồ như không bao giờ có thể ngưng!

Bầu trời loang lổ một biển máu đỏ rực.

Hàn Phong kinh hoàng nghe từng câu từng chữ từ miệng cha mình thốt ra.

“Sao ba biết những chuyện đó?”

Ông Vương mỉm cười tĩnh lặng, màu hoàng hôn hoài niệm rải trên người làm ông như đã già đi cả chục tuổi.

“Ba đã từng làm trợ lý cho Trịnh Hùng lúc đó.”

“Trợ lý? Ba có…?”

“Không” Ông Vương nở nụ cười kì lạ “Ba và mẹ Băng Hạ đã từng là bạn, đương nhiên không thể nhẫn tâm ra tay. Ba chỉ là người nhìn họ thực hiện kế hoạch mà thôi.”

Chiếc băng ca trắng toát thấm đẫm máu chạy trong hành lang bệnh viện đặc mùi thuốc sát trùng. Bước chân của các bác sĩ và y tá dồn dập nối tiếp nhau, bóng những cái blouse trắng tinh lướt đi nhanh như gió.

Gia Khiết Bội, Dương Trung, cả hai đều trong tình trạng nguy kịch.

Thân người xây xát, khuôn mặt biến dạng, máu thẫm đỏ chiếc ga giường trắng tinh.

Trịnh Hùng khuôn mặt cũng có chút xây xước, bước nhanh theo.

“Trịnh Hùng…! Mong anh chăm…sóc….giùm…Băng Hạ….!”

Bàn tay dính đầy máu và bùn đất, run run nắm lấy cổ tay Trịnh Hùng.

Đôi mắt ông ta lạnh như băng.

Đến nước này, sắp chết đến nơi mà vẫn còn ngu ngốc đến vậy, kẻ ngu xuẩn thế này sao có thể xứng đáng để yêu Khiết Bội?

“Đi bình an!”

Đôi mắt mờ đục của Dương Trung lóe lên một tia sáng, sau đó, từ từ khép mắt lại.

Bàn tay buông thõng một cách vô tình.

“Chủ tịch, Gia Khiết Bội cũng vừa tắt thở.”

Đến chết cũng chết cùng nhau.

Đôi mắt Trịnh Hùng sắc lạnh như mắt cú trong đêm.

Đêm ngày 14-2.

Trên chiếc giường trắng toát thấm đẫm máu.

Họ tắt thở.

*Xoảng!*

Chiếc bình pha lê vỡ tan.

Hạo Thiên khuôn mặt trắng toát, đôi mắt đỏ rực, nổi lên những tia máu li ti như mắt quái thú, đăm đăm nhìn về phía ba. Cơ hồ có thể nhìn thấy một ngọn lửa đỏ au đang bùng cháy dữ dội trong người Thiên.

“Tại sao??? Tại sao ba lại làm như thế??????????”

Tiếng quát vang vọng trong căn nhà rộng lớn như tiếng gầm của con mãnh thú.

Trịnh Hùng không chút giật mình, ông nhắm mắt, không muốn đối diện với đứa con trai giờ đây đang đau đớn với tội lỗi do chính ông gây ra.

“Ba trả lời con đi? Tại sao lại làm những chuyện táng tận lương tâm như thế??? Ba nói ba yêu mẹ Băng Hạ, cái tình yêu của ba là thế hay sao??? Tình yêu bệnh hoạn, đáng ghê tởm, tình yêu tội lỗi độc ác!”

“…Ba xin lỗi..”

“Nếu xin lỗi có thể làm hai bác ấy sống lại thì mọi việc dễ dàng quá rồi?!”

Bầu trời đã tối hẳn, ánh hoàng hôn tàn tạ còn sót lại phía xa xa.

Những mảnh pha lê vỡ vụn của bình hoa nằm yên lặng, trong suốt như những giọt nước mắt đau đớn của Gia Khiết Bội ngày nào.

Ánh hoàng hôn biến mất.

Cây cối đẫm sương.

Bộ tách trà lạnh toát. Vương Khôi đã đi ra khỏi khu vườn, nhưng từng lời ông nói ra, còn vấn vít trong không gian và vang mãi trong đầu Hàn Phong, không muốn tan biến.

“Con còn nhớ lần lâu lắm rồi, Trịnh Âu làm chúng ta suýt phá sản?”

Đương nhiên là còn, cũng chính vì lần đó mà anh phải ra tay bắt cóc Băng Hạ.

“Con có biết tại sao mọi thứ lại trở về như cũ không?”

Vương Khôi mỉm cười chậm rãi

“Là vì ta đã đến tận nơi uy hiếp, rằng nếu Trịnh Âu nhất quyết muốn bóp chết Vương thị, ta sẽ đứng ra tố cáo việc làm tội lỗi của ông ta năm ấy. Đương nhiên ông ta không tin, nhưng ba đã bịa ra rằng mình có giữ bằng chứng, và kì kèo một hồi, cuối cùng ông ta cũng chịu nhả Vương thị ra khỏi móng vuốt…”

Cây cối ướt sũng.

Mái tóc màu đen ánh tím ướt sũng.

Băng Hạ…! Sự thật đã sáng tỏ rồi, nhưng em có thực sự muốn biết nó?

 

Đọc tiếp Tuyết rơi mùa hè – chương 70

 

4 Comments

  1. nhóc says:

    nhanh lên tg ơi

  2. Trân Ella says:

    hic, tội quá hà
    Chắc Hạ sẽ tha thứ cho Thiên thôi

  3. Nhat linh says:

    Truyen hay thiet ha.

  4. Tieutku ho ha says:

    Hay wa.hay tha thu cko thien ha nhe

Leave a Comment